“Mấy đứa trẻ nhìn nhận mẹ như vậy cũng là bởi vì người bố ở nhà đối xử với mẹ không khách sáo, chúng có sao học vậy, ngữ khí đối với Giang Mai Diệp không hề che giấu sự chê bai.”
“Mẹ ơi, mạng mẹ tốt lắm rồi, bố mà không cưới mẹ, làm lỡ dở bản thân mình thì cũng có thể cưới được người như dì Kiều và dì Tần đấy."
“Người như dì Trần cũng tốt mà, mẹ nhìn dì ấy ăn b-éo thế kia kìa, nhà dì ấy ăn uống tốt lắm."
“Tiểu Thạch Đầu có bao nhiêu là đồ ăn vặt luôn."
“Chúng con mà có được một người mẹ tốt thì đâu cần phải sống những ngày tháng khổ cực như thế này, trong cả cái tầng này chỉ có nhà chúng ta là không ổn, các bố của chúng con đều giống nhau, chẳng phải vẫn là do mẹ có vấn đề sao."
“Điều kiện của mẹ tệ quá mà!"...
Tần Dao ngày thường không thích quản chuyện của người khác, ngặt nỗi là ở cùng một tầng, lũ trẻ cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, nghe thấy những lời “phá gia chi t.ử" này của mấy đứa trẻ nhà Giang Mai Diệp là Tần Dao thấy huyết áp tăng vọt rồi.
Đây là hạng trẻ con gì vậy?
Nuôi ra toàn là hạng người gì thế này?
Người sáng mắt đều có thể nhìn ra được, trong cả cái nhà này chỉ có Giang Mai Diệp là sống khổ cực nhất, ngậm đắng nuốt cay kéo co mấy đứa trẻ lớn lên, đặt vào miệng lũ trẻ thì nuôi gia đình đều là công lao của bố, còn chê mẹ ruột điều kiện kém, không thể cho chúng sống những ngày tháng tốt đẹp.
Bố thì chẳng quản cái việc gì cả, cơm áo gạo tiền đi lại toàn là mẹ ruột chăm lo, nhưng chỉ cần bố có tiền có thế thì đây là một người bố tốt.
Mẹ ruột có lo lắng làm việc nhà đến mấy —— thì đây cũng là một người mẹ vô dụng!
Hèn gì mà những người sau này nói thế nào ấy nhỉ, vợ chồng ly hôn, con cái tốt nhất là để cho đối phương nuôi, bản thân nỗ lực để dành tiền, đợi con cái lớn lên rồi chỉ cần bản thân mình bên này có tiền là con cái vẫn cứ xun xoe tới nhận bố như thường.
Phụ nữ luôn làm những việc tốn công vô ích này, chẳng phải vẫn là do không nỡ bỏ rơi con mình sao, dù sao cũng là khúc ruột mình đẻ ra.
Nghe những lời “phá gia chi t.ử" này, Tần Dao thật sự không chịu nổi nữa, muốn khuyên Giang Mai Diệp vứt bỏ người chồng đó đi, đừng có mà dốc hết tim phổi cho lũ trẻ như thế nữa, cô ấy cái hạng người hiền lành quá mức này ngày nào cũng diễn cái kịch bản “đạo làm mẹ" ở đây đúng là làm người ta thấy khó chịu.
Cái gọi là kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, có tiền mới có thể có tự tin, Tần Dao đề nghị Giang Mai Diệp ra ngoài đi làm, nếu không đời này cô ấy chính là cái số lao lực tốn công vô ích, có lẽ đến một ngày nào đó sẽ ngã xuống mà đột t.ử cũng nên.
“Đồng chí Tần, sao cô lại tới đây?"
Giang Mai Diệp mở cửa thấy Tần Dao là không kìm được trong lòng hoảng hốt, trong cùng một tầng, Kiều Khiết là người hống hách nhất, tư thế ngang ngược, Tần Dao thì xinh đẹp đoan trang, Giang Mai Diệp lại càng không dám đối mặt với Tần Dao.
Bọn họ hoàn toàn là người của hai thế giới khác nhau, giống như bị ngăn cách bởi một tầng bình phong, Giang Mai Diệp sợ gặp Tần Dao.
“Có chuyện về công việc muốn bàn bạc với chị một chút, tòa soạn của chúng tôi dự định cung cấp vài vị trí công việc cho người nhà, hiện tại điều kiện của chị thấy phù hợp, chị có muốn tiếp nhận vị trí công tác này không?"
Giang Mai Diệp liên thanh từ chối:
“Tôi đâu có điều kiện phù hợp, có phải là hiểu lầm rồi không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi phải ở nhà trông con, không có thời gian đi làm việc đâu."
Tần Dao thản nhiên nói:
“Chị nỗ lực làm việc, một tháng nhận lương khoảng năm sáu mươi tệ, rồi lại bỏ ra khoảng bốn năm mươi tệ thuê bảo mẫu tới giúp chị trông con."
“Cái này... cái này..."
Giang Mai Diệp vô cùng kỳ quặc nhìn Tần Dao, bản thân cô ấy ra ngoài đi làm rồi lại bỏ tiền thuê bảo mẫu, đây chẳng phải là vẽ chuyện sao?
Việc gì phải làm thêm một bước thừa thãi như vậy, chung quy chỉ kiếm thêm được vài tệ, con cái để người khác trông cô ấy còn không yên tâm nữa cơ.
Tần Dao:
“Tôi cũng chỉ nói với chị như vậy thôi, chị ngày nào cũng ở nhà làm việc nhà trông con, con cái cũng chẳng nhớ tới cái tốt của chị, chồng cũng chẳng nhớ tới cái tốt của chị, cảm thấy chị trông con làm việc nhà là không có giá trị."
“Chị ra ngoài đi làm, kiếm tiền về, tiền là nằm ở chỗ thực tế, năng lực công tác lại càng là thứ lâu dài, đợi đến khi đứa con nhỏ nhất của chị học tiểu học rồi thì cũng không cần thuê bảo mẫu nữa, mà tiền lương của chị thì vẫn có thể tiếp tục được nhận, chị có hiểu hay không?"
Giống như lựa chọn của rất nhiều người phụ nữ thông minh sau này vậy, con cái còn nhỏ, có một số người vì để trông con mà xin nghỉ việc, còn có một số người thì lựa chọn giữ lại công việc, bỏ tiền thuê bảo mẫu, mặc dù tiền lương của bản thân mình chỉ vừa đủ để trả tiền thuê bảo mẫu, lúc này những người xung quanh và mẹ chồng đều muốn khuyên can rồi:
“Cô đừng có ra ngoài đi làm nữa, ở nhà mà trông con, tiết kiệm được tiền bảo mẫu."
Không chịu nổi lời khuyên bảo mà nghỉ việc, sau này mấy năm trời ngày nào cũng trông con nhỏ, đến lúc đưa con lên đến tuổi tiểu học thì đã trở thành “người rảnh rỗi vô dụng" của gia đình, ra ngoài tìm việc làm thì bị tách biệt với xã hội, không có bản lĩnh, bị chồng chê bai tầm thường, bị con cái chê bai lải nhải phiền phức.
Mà những người giữ lại công việc lựa chọn thuê dì buổi ngày chăm sóc, con cái lên nhà trẻ thì có thể dần dần nhàn hạ hơn, rồi đợi con lên tiểu học thì giao cho lớp bán trú là được, mà công việc của người phụ nữ thì vẫn cứ luôn được làm, không hề làm lỡ dở việc gì.
“...
Đồng chí Tần, tôi hiểu rồi."
Giang Mai Diệp trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào Tần Dao trước mặt, chậm rãi gật gật đầu.
Hóa ra là cái lý này.
Giang Mai Diệp cũng không phải là người ngốc, cô ấy mỗi ngày quá mệt mỏi rồi, đều là xoay quanh con cái, muốn để cô ấy bỏ tiền thuê bảo mẫu là cô ấy không nỡ bỏ ra số tiền này, bản thân đi làm rồi lại bỏ tiền thuê một bảo mẫu, lúc đầu trông có vẻ như là vẽ chuyện, thừa thãi.
Nhưng mà phân tích kỹ lại thì đồng chí Tần nói đúng mà, con cái rồi sẽ lớn lên, mà cơ hội việc làm thì không thường xuyên có, ra ngoài đi làm cũng có thể học được không ít thứ.
Vả lại đứa lớn đứa hai nhà cô ấy cũng đã lớn rồi, có thể trông em, không cần thuê bảo mẫu toàn thời gian đắt đỏ, cứ thuê đại một người dì rảnh rỗi không có việc gì buổi ngày tới trông nom một chút là được, chẳng tốn bao nhiêu tiền.
“Giám đốc Tần, có cơ hội việc làm là tốt nhưng tôi chưa từng ra ngoài đi làm bao giờ, không biết có làm nổi không?"
Giang Mai Diệp cúi đầu vò vò vạt áo, theo bản năng c.ắ.n môi một cái, hồi nhỏ cô ấy cũng đã từng học hành chăm chỉ, biết vài chữ, thành tích tiểu học cũng không tệ, chỉ là vì là con gái nên gia đình không cho học tiếp nữa, ở nhà làm việc, sau này gả chồng thì cả ngày học cách quán xuyến việc nhà, thời gian khác thì sinh con, trông con —— mấy năm nay trôi qua cứ xoay quanh đúng một việc “sinh con, trông con" này thôi, bụng chưa bao giờ ngừng nghỉ cả.