“Tôi đi giao hảo với Cố Trình thì trước tiên phải lấy lòng vợ anh ấy á?"
Vương Kim Bình:
“Đúng thế, người bình thường chẳng phải đều theo tư duy này sao?"
Mạnh Tiên im lặng:
“..."
Nhưng hiện tại anh ta là muốn giao hảo với Tần Dao thì phải bắt tay từ phía Cố Trình trước, vừa khéo là ngược lại, lấy lòng được Cố Trình mới có thể để anh thổi chút gió bên gối được chứ!
“Cưới vợ đúng là phiền thật, chẳng bằng cái thời một mình ăn no cả nhà không đói hồi trước."
Cái này ấy mà, thế thì nên coi Cố Trình là “phu nhân" mới đúng.
Sau khi chuyển đổi tư duy, Mạnh Tiên đã có chút cảm giác rồi, anh ta không nên coi Cố Trình là chiến hữu mà đối đãi, mà là coi anh như “phu nhân của lãnh đạo", ừm, lần này thì đúng điệu rồi.
Tan học, Mạnh Tiên ân cần vây quanh bên cạnh Cố Trình, hỏi han ân cần với anh, còn cùng anh đi đón hai nhóc tì ở nhà trẻ, giọng điệu dịu dàng lại thân thiết.
Cái dáng vẻ này của anh ta khiến Cố Trình nổi hết cả da gà, bao nhiêu năm nay không ít chiến hữu chủ động tới giao hảo với anh nhưng chỉ có một mình Mạnh Tiên là khiến anh nổi nhiều da gà đến vậy.
“Anh có lời gì thì cứ nói thẳng ra đi."
Cố Trình hơi hất cằm lên, hiện tại đang là mùa đông, trời không lạnh, anh mặc một chiếc áo len cao cổ màu xám, khoác một chiếc áo gile nhỏ, chân đi đôi ủng dài màu đen, cả người trông cao ráo lại tinh anh, áo len cao cổ làm kéo dài đường nét cổ của anh, khiến trên người anh toát ra một cảm giác thanh thanh lạnh lạnh.
Thật sự không giống bố của hai đứa trẻ, mà lại giống “chú nhỏ" của đứa trẻ hơn, tóm lại là không giống một người đã có con.
Quả nhiên là giống hệt “phu nhân" của một số vị lãnh đạo, xinh đẹp, đoan trang, trẻ trung, không giống như người đã từng sinh con (x).
“Anh trông thật sự không giống bố của hai đứa trẻ chút nào, Cố Trình, anh trẻ quá, tôi vừa nhìn thấy anh còn tưởng anh mới ngoài hai mươi thôi đấy."
Nghĩ tới những lời dỗ dành các chị dâu hồi trước, Mạnh Tiên dày mặt rập khuôn y hệt, khen Cố Trình nức nở suốt nửa ngày trời.
Nào là khen anh trẻ trung anh tuấn, nào là khen anh không giống bố của hai đứa trẻ —— đúng là anh ta cũng mở miệng nói ra được, quả nhiên là người đàn ông mặt dày.
Lại còn khen anh là một người chồng tốt, khen anh biết chăm sóc con cái... nghe đến mức trong lòng Cố Trình vui sướng không thôi, trước kia chưa từng có ai khen anh trực diện như thế này.
Những lời này nghe vào đã thỏa mãn cái trái tim ngấm ngầm xao động của anh, hận không thể để Mạnh Tiên nói thêm vài câu nữa.
“Anh rốt cuộc là có chuyện gì?"
Đặc biệt đợi đến sau khi Mạnh Tiên nói đến mức khô cả cổ, Cố Trình mới nhàn nhạt mở miệng.
Lúc này anh đang khoanh tay, vẻ mặt một mảnh lạnh lùng nhưng trong lòng lại khâm phục Mạnh Tiên người này đúng là biết “trông người mà gắp mắm", những lời trong miệng anh ta câu nào câu nấy đều nói trúng tim đen của anh.
Trước kia người khác khen anh đều nói Cố đội năng lực công tác xuất chúng thế này thế nọ, duy chỉ có cái gã Mạnh Tiên này là khác biệt hoàn toàn, khen anh trẻ trung anh tuấn, khen anh không giống bố của hai đứa trẻ —— hèn gì mà anh ta nói ra được, quả nhiên là người đàn ông da mặt dày.
Lại còn khen anh là một người chồng tốt, biết chăm sóc con cái... nghe mà trong lòng Cố Trình vui mừng khôn xiết, trước kia chưa từng có ai khen anh trực diện như thế này bao giờ.
“Tôi ấy mà, thực ra cũng chẳng có chuyện gì khác, chính là vợ tôi, Tiểu Kiều ấy, cô ấy muốn đến tòa soạn của giám đốc Tần làm việc, lão Cố này, anh có thể giúp đi nói một tiếng được không, anh chính là người mà giám đốc Tần để tâm nhất, lời anh nói chắc chắn là có trọng lượng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mạnh Tiên lời này nói ra vô cùng gượng gạo, nhưng dù có gượng gạo thì cũng phải nói.
Cố Trình nghe còn thấy gượng gạo hơn, chẳng bằng cái câu “Anh chính là người mà giám đốc Tần để tâm nhất", đúng là đã làm anh cảm động rồi.
“Tôi sẽ đi nói giúp anh, nhưng lời tôi nói chưa chắc đã có tác dụng đâu nhé."
“Không sao, anh giúp nói một tiếng là được rồi."
Mạnh Tiên da đầu tê dại, cái kiểu hành vi ngôn ngữ coi chiến hữu là vợ chiến hữu này đúng là quá gượng gạo rồi, anh ta không làm nổi nữa.
Mạnh Tiên trong lòng kỳ vọng sau khi Cố Trình về nhà tốt nhất là bị Tần Dao mắng cho một trận té tát, nhanh ch.óng từ chối đi, anh ta không chịu nổi việc cứ tiếp tục như thế này nữa, mau ch.óng để Kiều Khiết từ bỏ ý định đi, anh ta sẽ không bao giờ làm cái loại chuyện này nữa đâu.
Hai người ở cùng một tầng, cùng nhau đi bộ về, đến cửa nhà Cố Trình còn khá là không nỡ tách khỏi Mạnh Tiên, cái miệng của Kiều Khiết thì đắc tội với người khác chứ cái miệng của Mạnh Tiên này chung quy vẫn khá là ổn đấy.
“Dao Dao, Kiều Khiết ở phòng 304 muốn đến tòa soạn của em làm việc, hôm nay chồng cô ta là Mạnh Tiên đặc biệt tới tìm anh để lân la làm quen, bảo anh đi làm công tác tư tưởng phía em này."
Tần Dao:
“Kiều Khiết à?
Tòa soạn của chúng ta cung cấp ba vị trí này đều không hề nhẹ nhàng, trong đó có hai vị trí là nhân viên trực điện thoại, chuyên nghe điện thoại của độc giả, còn phải ghi chép, thu thập thông tin, là một công việc vất vả cực nhọc đấy."
“Anh cũng chỉ là nhắn lại một câu thôi, thành hay không là ở em."
Cố Trình khóe miệng nhếch lên, “Em mà bảo một câu không được thì sau này anh ở chỗ Mạnh Tiên sẽ bớt đi vài câu nói rồi."
Tần Dao trợn to mắt:
“Anh ta giẫm vào đuôi anh à?"
Cố Trình:
“Anh ta coi anh là 'chị dâu' rồi."
Tần Dao trợn tròn mắt:
“!"
“Cái gã Mạnh Tiên này đúng là biết nói thật, ngày thường dùng những lời lấy lòng các chị dâu như thế nào thì chuyển đổi một chút rồi nói cho anh nghe, coi anh thành người nhà của em, nào là bảo anh trông trẻ trung anh tuấn, lại bảo anh là người chồng tốt, người bố tốt, bảo em đặc biệt để tâm tới anh, bảo em chỉ nghe lời một mình anh thôi, lời người khác nói với em không có tác dụng, chỉ có lời của anh là có tác dụng nhất... chậc, cái cảm giác này cũng không tệ lắm, ai bảo đàn ông thì không thích nghe những lời này chứ?"
Tần Dao khóe miệng giật giật:
“Này này này, nghi ngờ anh có thêm mắm dặm muối đấy nhé."
Cái chiêu ngoại giao phu nhân này của Mạnh Tiên đúng là có tác dụng thật, ít nhất là đồng chí Cố Trình còn muốn tiếp tục được nghe những lời lọt tai từ trong miệng anh ta, Tần Dao cũng lần đầu tiên cảm nhận được uy lực của “gió bên gối".
“Gió bên gối thổi đến mức anh mê muội cả mắt rồi."
Hèn gì mà rõ ràng rất nhiều người biết đối phương chính là bài bản sáo lộ, nhưng vì “vợ" nhà mình vui vẻ nên không kìm lòng được mà thuận theo sáo lộ của đối phương, cái món gió bên gối này lợi hại thật đấy.
Lần này Tần Dao đúng là có chút cân nhắc việc thu nhận Kiều Khiết vào tòa soạn để tìm chút niềm vui cho đồng chí Cố Trình.
Dù sao thì cũng là lần đầu tiên anh thổi gió bên gối, không thành công chẳng phải là sẽ đả kích lòng tự tin của anh sao.