“Mạnh Tiên tự nhận da mặt mình đủ “dày" nhưng cũng biết thời thế, thế nhưng Kiều Khiết này đúng là trơ trẽn quá mức rồi.”
Cái gã này quên mất trước kia cãi nhau với Tần Dao như thế nào rồi à?
Kiều Khiết tư thế đặt lên cao:
“Tôi đến chỗ cô ta làm việc là nể mặt cô ta lắm rồi, dùng tôi chung quy vẫn tốt hơn là tìm mấy cái đứa dở hơi kia, tôi cũng là vì tốt cho Tần Dao thôi, cô ta nên cảm ơn tôi mới đúng."
“Tần Dao nên giao cho tôi một vị trí tốt, còn phải đích thân tới mời tôi đi nữa."
Mạnh Tiên tiếp tục uống nước, trong lòng anh ta thấy thật nực cười, người phụ nữ này lại muốn lấy vị trí tốt của người ta, lại vừa không chịu xuống nước, còn muốn người ta tới mời.
“Cô cứ đi nằm xuống mà ngủ đi, nằm mơ thì đến nhanh hơn đấy."
Mỗi khi ở bên Kiều Khiết thêm một ngày là thế giới quan của Mạnh Tiên lại được làm mới thêm một chút, khiến anh ta khó có thể tưởng tượng được trên thế giới này lại có loại “người" như thế.
Là một đứa trẻ nhà nghèo, Mạnh Tiên từ nhỏ đã học được cách cúi đầu khom lưng, mẹ bị bệnh, đi theo bố đến từng nhà từng hộ cầu xin người ta cho vay tiền... loại chuyện thể diện này theo góc nhìn của anh ta thì hoàn toàn không thể coi là cơm ăn được, càng không có cái gọi là khí tiết, anh ta rất biết nhìn sắc mặt người khác mà hành sự, cũng rất biết hạ thấp tư thế của chính mình để lấy lòng lãnh đạo, giành lấy hảo cảm của những người khác.
Cách đối nhân xử thế của Kiều Khiết khiến đầu óc anh ta như muốn nổ tung, sao cô ta có thể đường hoàng thản nhiên không chút chột dạ mà yêu cầu tất cả mọi người đều phải đối tốt với cô ta, dỗ dành cô ta cơ chứ?
Mạnh Tiên vô cùng chán ghét Kiều Khiết, trong đầu luôn lóe lên ý nghĩ ly hôn, thế nhưng cứ do dự đắn đo bấy lâu nay mà cuộc hôn nhân này vẫn cứ chưa ly được.
Tình cảm của anh ta đối với Kiều Khiết cực kỳ phức tạp, vừa chán ghét lại vừa có một sự ngưỡng mộ không nói nên lời.
Cái tư thế cao cao tại thượng như của Kiều Khiết là thứ mà anh ta v-ĩnh vi-ễn không bao giờ học được, anh ta chưa bao giờ dám ngang ngược vô lý, tùy hứng, đáng ghét đưa ra đủ loại yêu cầu vô lý như cô ta...
Dù sao thì cũng là đạo nghĩa vợ chồng, Mạnh Tiên nghĩ thầm, cứ nhẫn nhịn trước đã.
“Mơ mộng cái gì chứ, Mạnh Tiên, anh chẳng phải rất biết lấy lòng người khác sao?
Anh đi lôi kéo quan hệ với Cố Trình đi, bảo anh ấy thổi chút gió bên gối xem sao."
Mạnh Tiên:
“..."
Thà rằng anh g-iết tôi đi còn hơn!
Chương 146 Đợt đầu tiên
Kiều Khiết không có niềm tin vào chính mình, nhưng cô ta lại tràn đầy niềm tin vào chồng mình là Mạnh Tiên.
Mạnh Tiên người này đúng là không còn gì để nói, sinh ra đã có tố chất phục vụ người khác, Kiều Khiết chưa từng thấy ai chu đáo hơn anh ta, biết làm người —— nếu như đặt vào thời cổ đại thì cô ta cảm thấy Mạnh Tiên có khả năng trở thành hạng người như “Ngụy Trung Hiền".
Nếu anh ta thật lòng muốn lấy lòng một ai đó thì đó là chu toàn về mọi mặt, tuyệt đối có thể nắm bắt được sở thích của đối phương.
Kiều Khiết trước kia trong lòng có chút coi thường Mạnh Tiên, cho rằng anh ta làm người quá mức ân cần, giỏi tính toán tâm kế, nhưng cũng phải thừa nhận ưu điểm này của anh ta.
“Anh cố gắng lên, Mạnh Tiên, em không tin là anh không làm được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mạnh Tiên cười khổ không thôi, lúc này anh ta thà rằng Kiều Khiết đi tiêu tiền mua đồ còn hơn là giao cho anh ta cái việc khổ sai này, đi lấy lòng Cố Trình ư?
Cố Trình là một cái xương cứng không dễ gặm đâu, Mạnh Tiên từ tám đời tám hoánh nào đã nhìn ra rồi, anh ta chưa từng đặt loại người này vào mục tiêu tấn công chính, bởi vì vô dụng.
Thế nhưng dưới yêu cầu của Kiều Khiết, Mạnh Tiên quyết định đi thử một chuyến, gặm cái khúc xương cứng này xem sao.
Ngày hôm sau đi học, Mạnh Tiên không tập trung nghe giảng mà ngược lại ngồi phân tích về con người Cố Trình trên cuốn sổ tay, anh ta đang suy đoán về sở thích của Cố Trình... cái gã này là một người đàn ông rất vô vị, ít nhất là trong mắt Mạnh Tiên thì là vậy, không hút thu-ốc không uống r-ượu, loại đàn ông này là khó nhằn nhất, trong quân đội mà thu-ốc l-á r-ượu chè đều không chạm vào thì đây là hạng người gì?
Đây là một kẻ tàn nhẫn đấy!
Cuộc sống hằng ngày của anh cũng rất đơn điệu, nói nhảm, không hút thu-ốc không uống r-ượu thì có thể không đơn điệu sao?
Một ngày hút hai mươi điếu thu-ốc thì đó mới gọi là vui sướng như tiên, đối với hạng người này thì cứ tặng thứ anh ta thích nhất là được.
Cố Trình hằng ngày lên lớp đúng giờ, tan học thì rèn luyện, sáng tối đưa đón con cái, trông con, làm việc nhà, thời tiết tốt thì cùng mọi người tổ chức đ-á bóng... bề ngoài đúng là chẳng có sở thích gì, anh giống như một người máy trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng của nước ngoài vậy.
Người đàn ông này thật sự là sống quá vô vị rồi, cho dù anh có một nghìn tệ tiền tiêu vặt đi chăng nữa.
Không hút thu-ốc không uống r-ượu, cho dù có thể có một nghìn tệ tiền tiêu vặt thì có tác dụng gì chứ?
Khoan đã, Mạnh Tiên đột nhiên ngồi thẳng người dậy, anh ta nghĩ tới một chuyện, cái gã Cố Trình này chung quy vẫn có sở thích đấy, anh thích diễn tập cờ quân sự, trước kia nghe nói muốn thiết kế hệ thống hay phần mềm gì đó, anh ta còn chủ động báo danh giúp đỡ nữa.
Mẹ nó chứ, cái này mà cũng được tính là sở thích à...
Mạnh Tiên cau mày, nếu như không phải đang trong giờ học thì anh ta hận không thể rút ngay một điếu thu-ốc trong túi ra để giải tỏa nỗi sầu.
Lúc này người ngồi bên cạnh anh ta là Vương Kim Bình, chồng của Trương Thế Hồng, anh ta đã chú ý tới Mạnh Tiên từ nửa ngày trời rồi, theo góc nhìn của anh ta thì Mạnh Tiên là người tinh tường thế thái nhân tình, lại là một cán bộ thăng tiến thần tốc khác thường, không có gia cảnh bối cảnh tốt mà lại leo lên được vị trí hiện tại, lại còn cưới được một tiểu thư có điều kiện gia đình tốt —— đây đúng là một đại năng nhân hạng nhất, là hình mẫu phấn đấu của những người đàn ông bình thường.
Vương Kim Bình muốn học lỏm vài chiêu từ trên người Mạnh Tiên, không để lại dấu vết mà chú ý tới động thái của anh ta, vừa rồi Vương Kim Bình liếc nhìn một cái phát hiện trên sổ tay của Mạnh Tiên toàn là Cố Trình, trong lòng anh ta lập tức giật mình thon thót.
Vương Kim Bình căng thẳng rồi, Mạnh Tiên đây là định ra tay với Cố Trình sao?
Lẽ nào là muốn giao hảo với Cố Trình để lập hội liên minh?
Thế thì anh ta phải chú ý một chút mới được.
Anh ta nói nhỏ:
“Anh muốn lôi kéo quan hệ với Cố Trình à, đáng tiếc quá, Kiều Khiết nhà các anh với Tiểu Tần ban đầu quan hệ lại thành ra như thế kia..."
Vương Kim Bình trong giọng nói mang theo ba phần trêu chọc, mặc dù nhà bọn họ quan hệ với nhà Cố Trình cũng bình thường nhưng dù sao vợ anh ta là Trương Thế Hồng cũng biết làm người, bề ngoài đối với ai cũng hòa nhã dễ gần, không giống như Kiều Khiết, tứ xứ đắc tội với người khác.
“Tôi thấy anh vẫn cứ nên ra tay từ phía Tiểu Tần đi, bảo vợ anh chủ động giao hảo với Tiểu Tần đi, mọi người hòa hòa khí khí thì tốt cho tất cả mọi người."
Vương Kim Bình nói những lời gió mát vô thưởng vô phạt, trong lòng thầm vui sướng.
Mạnh Tiên muốn có quan hệ tốt với Cố Trình thì bắt tay từ phía vợ anh ấy là nhanh nhất, ngặt nỗi là... anh ta có một đồng đội lợn, ha ha.
Người này ấy mà, vận khí chính là ở chỗ này đây, ai bảo anh ta cưới người vợ như thế, đúng là họa phúc đều do vợ mà ra.