“Tuyển quá nhiều người nhà thì bề ngoài có vẻ là có lợi nhưng cũng sẽ mang lại cho cô rất nhiều rắc rối.
Vị trí công tác có thể cung cấp nhưng không được quá nhiều, hai ba vị trí là đủ rồi, cũng không được tuyển những kẻ hay gây chuyện, đặc biệt là những người như Trương Thế Hồng, kiên quyết chống đối.”
Tần Dao dự định tuyển mấy người ít nói, làm việc thiết thực, còn những kẻ nói nhiều, thích lôi kéo quan hệ nói chuyện tình cảm thì tuyệt đối không được tuyển vào.
Càng là người miệng nói quan hệ thân thiết với bạn thì lại càng không được tuyển những nhân viên như vậy, nếu không thì đi muộn về sớm, muốn đi là đi, hễ nói cô ta một câu là cô ta lại lôi quan hệ ra với bạn:
“Chúng ta là ai với ai chứ, nhà tôi có chút khó khăn, phải về sớm, cô chắc là có thể thông cảm được đúng không?"
Trương Thế Hồng vừa nghe thấy cô đồng ý thì lập tức vui mừng, niềm vui trong mắt giấu không nổi:
“Tình cảm này tốt quá, đi làm ở tòa soạn à, nghe thôi đã thấy oai rồi, còn thành người có văn hóa nữa chứ, nếu để người ở làng chúng tôi biết tôi đi làm ở tòa soạn thì chẳng biết ngưỡng mộ tôi đến mức nào đâu...
Tiểu Tần, cô xem tôi đến tòa soạn của các cô giúp cô một tay có được không?"
“Lão Vương nhà tôi nói tôi không có bản lĩnh gì khác chứ khả năng quản lý thì có một tay đấy, cô xem đi, tôi làm tổ trưởng nhà lầu lâu như vậy rồi, năng lực tổ chức, năng lực quản lý đều có một tay đúng không?"
Tần Dao:
“..."
Chị đại à, Vạn Lý Trường Thành nhà chị đúng là kiên cố thật.
Sao mà có thể trơ trẽn đến mức này cơ chứ.
“Chị Trương này, tôi cũng muốn có nhân tài như chị lắm, nhưng mà đáng tiếc quá, hiện tại tòa soạn không có vị trí quản lý nào cả, chỉ có mấy vị trí làm việc vặt thôi, chị vẫn cứ tiếp tục tỏa sáng rực rỡ ở trường học đi."
“Mấy vị trí này để dành cho những người nhà có điều kiện khó khăn hơn, tổ trưởng à, chị chắc là có thể thông cảm được đúng không."
Trương Thế Hồng mặc dù không vui nhưng cũng không ép buộc:
“Cô chắc chắn là chọn người khó khăn hơn chứ?
Đừng có mà chọn Trần Tiểu Vân đấy nhé, này, nhà cô ta không hề khó khăn đâu, tình cảm của cô ta với cô đúng là không tệ thật, không được dùng người thân tín, để cô ta đi cửa sau đâu đấy."
Tần Dao:
“Trong cái tầng này của chúng ta tôi chọn một người, chính là Giang Mai Diệp đi."
“Ái chà, cô ấy sẽ không đi đâu, người ta ở nhà còn có năm đứa con phải chăm sóc kìa."
Trương Thế Hồng vẫy vẫy tay, trong lòng nghĩ thầm Tần Dao đúng là nói suông trên giấy, chẳng thèm cân nhắc đến thực tế chút nào.
Mặc dù cô ta không thể đến chỗ Tần Dao chiếm lợi lộc nhưng Trương Thế Hồng dự định sẽ cài cắm mấy người chị em tốt của mình đến chỗ Tần Dao chiếm lợi lộc.
“Tiểu Tần à, cô là người bận rộn, chẳng hiểu rõ tình hình của các người nhà đâu, hay là để tôi giúp cô chọn cho, tôi làm tổ trưởng nhà lầu lâu như vậy rồi, tình hình của các người nhà tôi nắm rõ như lòng bàn tay, để tôi giúp cô chọn vài người."
Đây mới là mục đích thực sự của Trương Thế Hồng, công việc là do Tần Dao bận rộn vất vả cung cấp, nhưng cô ta lại đứng ra chọn chỉ tiêu, cuối cùng lợi lộc và tiếng tăm đều do cô ta nhận hết.
Tần Dao:
“Đợi sau khi có vị trí rồi thì tôi sẽ tự mình chọn người, chị cứ bảo những người muốn đến đi báo danh trước đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thành thôi."
Trương Thế Hồng lộ vẻ không vui, nhưng cô ta vẫn có ba phần tự tin, Tần Dao là tòa soạn tuyển người, chắc là muốn tìm mấy người có văn hóa một chút, mấy người chị em của cô ta có hy vọng.
Đợi sau khi người sang đó rồi nhất định phải chỉnh đốn cái cô Tần Dao này một trận cho ra trò, để cô ta nếm chút khổ sở.
Trương Thế Hồng truyền tin tức ra ngoài, trong khu người nhà gây ra một trận chấn động, rất nhiều người đều thèm muốn vị trí công tác này, ai mà chẳng muốn có thêm một phần tiền lương nữa?
Chỉ là hiện tại tăng nhiều người ít, không đủ chia.
Công việc ở tòa soạn không giống với những công việc khác, làm công nhân ở nhà máy, làm nhân viên bán vé trên xe buýt... những công việc này tốt thì tốt thật nhưng lại không nghe oai như ở tòa soạn, chắc chắn là người ngồi văn phòng rồi, còn thành người có văn hóa nữa chứ.
Cho dù đến tòa soạn làm việc vặt thì sau này nói cho người ở quê nghe thì đó cũng trở thành một nhân vật tầm cỡ rồi.
Vì vậy có rất nhiều người đều động lòng.
“Đến tòa soạn thì có phải là cần người có văn hóa không nhỉ?
Mặc dù tôi mới tốt nghiệp tiểu học nhưng hồi tiểu học tôi viết văn còn được thầy giáo khen ngợi đấy, nếu không phải do người nhà nói con gái đi học không có tác dụng gì thì biết đâu bây giờ tôi cũng thi đỗ đại học rồi cũng nên."
“Phì —— cô đúng là lôi cả đống chuyện từ đời tám hoánh nào ra nói rồi, lúc nào cũng bảo tiểu học thi đứng thứ nhất, nhưng mà cô viết một bức thư mà sai đến bảy tám chữ, cô có xấu hổ khi nói ra không?"
“Lại còn viết văn tốt nữa chứ, viết tốt mà toàn chữ sai à?
Nói dối đi."...
Kiều Khiết ở phòng 304 vừa về đến nhà nghe thấy chuyện này là cô ta động lòng ngay, cô ta tự nhủ bản thân mình đủ tiêu chuẩn, so với những người nhà khác thì trình độ văn hóa của cô ta tuyệt đối là thuộc hàng top, tuổi đời lại trẻ, có thể tiếp thu những thứ mới mẻ, giỏi giang hơn mấy bà chị già kia nhiều.
Đương nhiên rồi, vào tòa soạn làm việc thì đối với Kiều Khiết lại càng có nhiều lợi ích hơn, trước kia ở trong đại viện cô ta có không ít những người chị em cây khế, trước kia Kiều Khiết tính tình xấu, tuổi lớn rồi mà chưa gả đi được, chẳng biết rước lấy bao nhiêu lời đàm tiếu, sau này chọn Mạnh Tiên mới bịt được miệng những người này lại.
Mạnh Tiên ngoại trừ diện mạo và gia cảnh ra thì những thứ khác đều ổn, giúp nhà bọn họ giành được không ít thể diện, chẳng có ai thấy cô ta gả đi là kém cỏi cả.
Nếu như cô ta còn có thể đến tòa soạn làm việc, lại còn là tờ kỳ san có doanh số tháng hơn một triệu bản thì nói ra lại càng có thể diện hơn rồi.
Trước kia Kiều Khiết còn khá là không vừa mắt tờ kỳ san của Tần Dao, bây giờ nghĩ đến việc mình có thể được vào làm việc thì lại thấy tờ kỳ san đời sống này cái gì cũng tốt, cô ta còn đặc biệt đi mua một cuốn về nhà nghiên cứu.
Cô ta đã tự tưởng tượng mình là nhân viên của tòa soạn rồi.
“Phì —— cô muốn đến tòa soạn của Tần Dao làm việc á?"
Chồng là Mạnh Tiên vừa về đến nhà, còn chưa đợi một ngụm nước ấm trôi xuống bụng thì Kiều Khiết đã đưa ra yêu cầu của mình một cách hiển nhiên.
Mạnh Tiên hy vọng mình có thể có một cuộc sống gia đình yên ổn, Kiều Khiết khoảng thời gian này mua đồ lung tung tuy có tranh cãi nhưng vấn đề cũng không lớn, thứ bị giày vò là tiền tích góp của nhà mình, ít nhất là cô ta không đi gây sự với người khác.
Mạnh Tiên với tư cách là quân nhân, anh ta mặc dù không nỡ tiêu tiền nhưng đối với tiền bạc cũng không đặc biệt coi trọng, dù sao anh ta cũng có thể cả năm trời không tiêu lấy một xu.
Không có tiền thì thôi vậy, đợi Kiều Khiết tiêu hết tiền tích góp rồi thì cô ta cũng chẳng còn cách nào để tiêu nữa.
Ngoài ra Mạnh Tiên rất tinh ranh, đã bí mật giấu không ít tiền riêng, sau này anh ta còn dự định sẽ giấu thêm nhiều tiền riêng nữa, số tiền này tuyệt đối không được để Kiều Khiết biết.
Kiều Khiết muốn tìm việc làm thì Mạnh Tiên không ngăn cản, nhưng người phụ nữ này lại muốn đến tòa soạn của Tần Dao làm việc, Mạnh Tiên suýt chút nữa thì phát điên.