Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 157



 

“Tần Dao nhìn anh muốn nói lại thôi, lần hành kinh trước cách đây không lâu lắm, mặc dù vẫn chưa thể xác định chắc chắn nhưng cô luôn cảm thấy đã muộn rồi.”

 

Chương 80 Kỳ thứ nhất

 

Lần này Cố Trình ra khơi đã hơn ba tháng trôi qua, bụng của Tần Dao không ngoài dự đoán đã to lên, đến ngày anh trở về, đứa trẻ trong bụng Tần Dao đã gần bốn tháng tuổi, từ lâu đã lộ rõ bụng.

 

Tần Dao và anh tư Tần Học Quan là anh em sinh đôi, lần này cô m.a.n.g t.h.a.i cũng là song thai, đứa trẻ của Trần Bảo Trân lớn hơn cô một tháng nhưng bụng lại nhỏ hơn bụng Tần Dao một vòng.

 

Hỏi cảm giác của Tần Dao sau khi m.a.n.g t.h.a.i là gì?

 

Đại khái là niềm vui và sự kỳ vọng đã lấn át những khó chịu trên c-ơ th-ể.

 

Đứa trẻ của cô và Cố Trình là kết tinh tình yêu của hai người, chỉ cần nghĩ như vậy thôi là cô đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

 

Tần Dao không quan trọng giới tính của đứa trẻ, cô mong chờ hai sinh linh nhỏ chào đời để bầu bạn bên cạnh mình, Cố Trình không có nhà, ở nhà một mình cuối cùng vẫn có chút cô đơn, cô từng nghĩ đến việc nuôi ch.ó nuôi mèo nhưng lại thấy phiền phức, hai đứa trẻ đồng nghĩa với hai sinh linh sống động, hai sinh vật nhỏ biết chạy biết nhảy biết quấy rầy.

 

Làm sao có người mẹ nào lại không yêu con mình chứ?

 

Sau khi phát hiện mình có con, nỗi nhớ dành cho Cố Trình dường như cũng vơi bớt phần nào, sinh mệnh mới đến đã làm nhạt đi nỗi khổ ly biệt.

 

Ngày Cố Trình cập bến, Tần Dao đi ra cảng đón anh, cô mặc một chiếc váy màu xanh lam, cổ áo và cổ tay áo viền hoa tuyết trắng, phần bụng hơi nhô lên, nhìn bề ngoài ai cũng biết cô là phụ nữ mang thai.

 

Khi Cố Trình xuống tàu nhìn thấy cô thì sững người ngay lập tức, vừa mới bước lên bến tàu, đầu óc anh choáng váng, ngay cả khi vẫn có thể giữ được lý trí nhưng lúc này anh lại nghi ngờ có phải mình nhìn vợ thành hai người rồi không?

 

Tần Dao giống như một chú chim cánh cụt nhỏ vẫy vẫy tay với anh.

 

Cố Trình ngây người đi tới chào cô một tiếng, bước chân anh lảo đảo, giọng nói cũng như đang lơ lửng trên không trung:

 

“Dao Dao, em, em đợi anh một chút."

 

Suy nghĩ trong đầu anh đang đ-ánh nh-au, người đàn ông mặc quân phục bên cạnh tiến lên báo cáo tình hình với anh, Cố Trình có vẻ lơ đễnh.

 

“Đội trưởng Cố, Đội trưởng Cố……"

 

“Làm người tốt chút đi, tha cho anh ấy đi, mấy chuyện vặt vãnh này để Đội trưởng Cố đi cùng vợ anh ấy đi, nhìn dáng vẻ chị dâu là m.a.n.g t.h.a.i rồi."

 

Cố Trình thần hồn nát thần tính vẫn chưa đi, Triệu Minh Kim đi ngang qua anh thì ghen tị liếc anh một cái:

 

“Chúc mừng nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bất kể là hổ con nhỏ hay hổ con đực thì người đàn ông trước mắt này đều có được rồi, tức ch-ết đi được!

 

Cố Trình xua xua tay, không có hứng thú nói chuyện với anh ta, anh đứng ngẩn ra tại chỗ hồi lâu mới định thần lại được, khi người bạn cũ Trác Lượng đi đến bên cạnh anh, Cố Trình vẫn giữ cái vẻ mặt như đang du hồn ngoài vũ trụ đó.

 

Anh giống như một quả bóng nổi trên mặt nước, nhấp nhô theo sóng biển, không cách nào ổn định lại được.

 

Trác Lượng kinh ngạc nhìn anh, suýt chút nữa không nhận ra người có thần sắc hốt hoảng trước mắt này là một Cố Trình điềm tĩnh lạnh lùng của ngày hôm qua, khi ở trường quân đội, Cố Trình là người hiếu thắng, Trác Lượng cũng hăng hái không kém, hiện tại cả hai đều đã ngoài ba mươi, tất cả đều trở nên chín chắn vững vàng, khi gặp lại càng có vài phần cảm thông cho nhau.

 

Trác Lượng vẫn chưa kết hôn, ban đầu anh cứ ngỡ Cố Trình cũng chưa kết hôn, nhưng không ngờ người ta đầu năm đã sớm về quê kết hôn rước một cô vợ về rồi, trong lòng anh rất sốt sắng, liên tục dò hỏi tình hình vợ Cố Trình, sau khi biết cô chỉ là một cô gái xinh đẹp bình thường, trong lòng Trác Lượng lại thấy không phục.

 

Mấy năm nay Trác Lượng lăn lộn cũng không kém Cố Trình là bao, tự cho mình là thiên chi kiêu t.ử, cũng đã từng xem mắt mấy cô gái xinh đẹp, với tư cách là một người đàn ông bình thường, thực ra anh không phân biệt được sự khác biệt giữa xinh đẹp này với xinh đẹp kia.

 

Dù sao thì phụ nữ, chỉ cần không quá khó nhìn, trong mắt anh đều không khác nhau là mấy.

 

Trong đoàn văn công có mấy người được gọi là trụ cột, Trác Lượng thấy họ xinh đẹp thật nhưng cũng không thấy xinh đẹp đến mức nào.

 

Đến tận bây giờ Trác Lượng vẫn chưa kết hôn, anh vẫn chưa gặp được người phù hợp, hay nói đúng hơn là trong lòng anh có một cái cân, anh so sánh từng điều kiện của mình với đối phương, tính toán xem tìm một người phụ nữ như thế nào mới khiến mình “không lỗ".

 

Một người đàn ông xuất sắc như anh, sao có thể tùy tùy tiện tiện để cho một người phụ nữ bình thường hưởng lợi được?

 

Chỉ xinh đẹp thôi là không đủ, còn phải “gia thế tốt", “điều kiện công việc tốt" nữa, diễn viên nữ của đoàn văn công tuy xinh đẹp nhưng lại không chăm lo được cho gia đình, người phụ nữ tốt phải là giáo viên, bác sĩ, y tá, đặc biệt là giáo viên, biết dạy dỗ con cái, sau này trong chuyện nuôi dạy con không cần phải lo lắng nữa.

 

Nhưng mà giáo viên ấy à, cũng không được, giáo viên nữ tiểu học tuy xinh đẹp nhưng luôn cảm thấy đẳng cấp trình độ thấp, y tá lại phải làm việc vất vả dơ bẩn, bác sĩ nữ và giáo viên trung học thì có khí chất, trình độ văn hóa cũng cao hơn, nhưng người thực sự xinh đẹp lại ít, không đủ thú vị, không thu hút bằng các cô gái trong đoàn văn công.

 

Bao nhiêu năm qua Trác Lượng đã trải qua mấy đời đối tượng, ban đầu tìm người xinh đẹp, ở đoàn văn công, thấy người ta “không chăm lo gia đình"; người tiếp theo đổi thành giáo viên tiểu học, chăm lo gia đình thì có chăm lo đấy nhưng lại thấy tầm thường, lải nhải vụn vặt, không đủ khí chất; thế là đổi sang một bác sĩ nữ, tháo vát, thanh lịch, sấm rền gió cuốn, sau khi tiếp xúc lại thấy cô ấy không giống một người phụ nữ, không đủ dịu dàng chăm lo gia đình; vì vậy đổi thành y tá nữ, xinh đẹp có thừa nhưng lại thấy tư tưởng không đủ trình độ; lại đổi thành giáo viên nữ cao cấp trung học, trình độ văn hóa có rồi, khí chất có rồi, nhưng lại thấy không đủ xinh đẹp, ở chung quá mệt mỏi, không muốn một người quá nghiêm túc quá có đầu óc……

 

Vẫn là các cô gái đoàn văn công thu hút hơn.

 

Nhưng cô ấy không chăm lo gia đình mà!

 

Vấn đề lại quay trở lại rồi.

 

Phải xinh đẹp, phải chăm lo gia đình, phải có trình độ tư tưởng, cuộc sống có tình thú, điều kiện gia đình cũng không được quá tệ, đủ để xứng đáng với thân phận của anh —— kết hôn như vậy mới không bị quá lỗ.

 

“Cuộc hôn nhân này của Đội trưởng Cố các anh, tôi thấy là kết lỗ rồi."

 

Trác Lượng luôn coi Cố Trình là đối thủ cạnh tranh, so sánh với anh ấy, Cố Trình hiện tại thân phận cao hơn anh nhưng Trác Lượng cảm thấy một phần nguyên nhân là do ảnh hưởng từ bối cảnh gia đình Cố Trình, một người có gia đình như mình mà lăn lộn được đến vị trí này rõ ràng là nỗ lực hơn, xuất sắc hơn Cố Trình nhiều.