Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên

Chương 158



 

“Mà Cố Trình lại cưới một cô vợ xinh đẹp chẳng giúp ích được gì nhiều, điểm số lại phải trừ đi vài điểm, cụ thể trừ bao nhiêu điểm thì còn phải quan sát kỹ tình hình cụ thể của người vợ này của Cố Trình mới đưa ra con số cụ thể được.”

 

Trác Lượng đã đ-ánh giá không ít phụ nữ, trong đầu anh có một bộ tiêu chuẩn chấm điểm của riêng mình.

 

Hôm qua anh đã từng cố gắng nói bộ tiêu chuẩn chấm điểm này cho Cố Trình nghe nhưng Cố Trình lười nghe anh nói.

 

“Cố Trình, nếu cậu gặp tôi sớm một năm, tôi đem bộ tiêu chuẩn này giao cho cậu, cậu có thể chọn được một cô vợ có trình độ hơn nhiều."

 

Trác Lượng tin chắc rằng họ xuất sắc như vậy, nhất định phải tìm một người vợ tám chín mươi điểm, chỉ riêng xinh đẹp thôi thì mới chỉ là mức sáu mươi điểm trung bình, mới chỉ vừa lên bàn thôi.

 

Tìm phụ nữ, đầu óc cộng điểm cũng rất quan trọng, tìm một người vợ không thông minh là hủy hoại ba đời đấy!

 

“Tôi không cần."

 

Cố Trình lúc đó muốn trợn trắng mắt.

 

Đối với các sĩ quan binh lính thường xuyên ở trên tàu, việc tìm cho mình một sở thích lúc rảnh rỗi là chuyện rất quan trọng, dù sao lênh đênh trên biển có rất nhiều thời gian rảnh rỗi cần phải g-iết thời gian.

 

Cố Trình trước đây chọn nghiên cứu kỹ thuật, thư giãn ngủ nghỉ, sau khi có vợ thì thời gian rảnh rỗi đều dùng để nhớ vợ, vừa nhớ vợ vừa nghiên cứu kỹ thuật.

 

Còn cái tên Trác Lượng này, anh ta đã tẩu hỏa nhập ma rồi, một thanh niên ưu tú, bao nhiêu thời gian rảnh rỗi đều dùng để nghiên cứu cách đ-ánh giá một người phụ nữ có phù hợp làm vợ hay không, có thể chấm được bao nhiêu điểm.

 

Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, còn rảnh rỗi hơn cả việc câu cá trên boong tàu rồi vứt lại xuống biển, suốt ngày chỉ biết nghĩ vớ vẩn mấy chuyện này.

 

Bỏ qua điểm này, ban đầu Cố Trình còn khá khâm phục bản lĩnh của người bạn cũ Trác Lượng này, còn về những chuyện khác, chỉ còn lại hai chữ “hừ hừ".

 

Trác Lượng cố gắng dò hỏi tình hình của Tần Dao trước mặt anh, Cố Trình giữ thể diện, ngậm miệng không nói nhiều, càng không tiện nhắc đến chuyện cô vợ này là do anh viết thư tình suốt nửa năm mới theo đuổi được, riêng thời gian thử thách đã mất ba tháng.

 

Tên Trác Lượng này thì hay rồi, lại cảm thấy người này không xứng với anh ta, người kia không hợp làm vợ, Cố Trình nghe xong chỉ muốn cười lạnh:

 

“Một tên “thịt già" ba mươi tuổi như cậu thì còn kén chọn cái gì.”

 

Nhưng anh không nói thẳng ra, dù sao nói vậy cũng là đang hạ thấp bản thân mình.

 

Bản thân Đội trưởng Cố anh cũng là một tên thịt già ba mươi tuổi, vừa mới gặm được một ngọn cỏ non.

 

So với việc mắng anh ta, Cố Trình càng nhớ vợ hơn.

 

“Dao Dao."

 

Cố Trình nhanh ch.óng xử lý xong việc của mình, vội vàng chạy đến bên cạnh Tần Dao, sau khi lo xong một số việc nữa, anh sẽ có một khoảng thời gian rảnh rỗi để ở bên cạnh cô thật tốt.

 

Tần Dao xoa xoa bụng dưới của mình:

 

“Bận xong chưa?"

 

“Để anh đưa em về trước, ở đây đông người quá, sợ em bị va quệt."

 

Cố Trình coi cô như b.úp bê sứ, hận không thể nhanh ch.óng bế về nhà đặt vào hộp lót nhung ôm lấy, đặt lên tủ thắp hương thờ phụng, tốt nhất là bày thêm ít trái cây, sợ cô khát cô đói.

 

“Va quệt?"

 

Tần Dao khá cạn lời nhìn bến cảng quân sự rộng lớn bên cạnh, một nơi rộng rãi thế này sao mà va vào cô được chứ?

 

Đồng chí Cố Trình trước mắt bắt đầu có vấn đề về mắt rồi.

 

“Đội trưởng Cố, đây là chị dâu phải không."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trác Lượng vô cùng tự nhiên đi đến trước mặt hai vợ chồng, anh rõ ràng lớn hơn Cố Trình một tuổi nhưng vẫn gọi Tần Dao là chị dâu, đây là thói quen trong quân đội.

 

Bởi vì mọi người đều quen gọi là chị dâu, không cố ý gọi là em dâu, điều này cũng dẫn đến rất nhiều vấn đề, quá nhiều “chị dâu", vai vế hỗn loạn vô cùng, có điều mọi người cũng không quá để tâm đến vấn đề này.

 

“Bạn cũ à, cho tôi về nhà cậu ngồi một lát đi, chúng ta ôn lại chuyện cũ."

 

Cố Trình sa sầm mặt lại, ngay lập tức muốn tặng cho Trác Lượng một chữ “cút", ai thèm ôn chuyện cũ với cậu chứ, anh chỉ muốn âu yếm vợ mình thôi.

 

“Bạn học?

 

Anh là bạn học trường quân đội của anh ấy sao?"

 

Tần Dao lên tiếng hỏi.

 

Trác Lượng cười một cách phong lưu nhã nhặn, ra vẻ hào hoa phong nhã:

 

“Đúng vậy, là bạn cũ."

 

“Về nhà em ngồi chơi đi."

 

Tần Dao chỉ nhìn bề ngoài của Trác Lượng thì chưa biết bản tính anh ta thế nào, tưởng anh ta cũng giống Cố Trình.

 

Không bàn đến chuyện khác, Trác Lượng là một soái ca mặt chữ điền, những năm tám mươi chín mươi, rất nhiều nam chính phim truyền hình đại khái là khuôn mặt thế này, rất được ưa chuộng, vẻ ngoài nhìn phong độ ngời ngời như một chú ch.ó Golden Retriever tỏa nắng.

 

Còn Cố Trình nhà cô thì là một tên “chó ch-ết", cười lên là Samoyed, không cười là Husky.

 

Tần Dao cực kỳ tò mò về cuộc sống ở trường của Cố Trình, bụng cô đã được bốn tháng rồi, Tần Dao đã dùng thấu thị xem giới tính rồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì cô mang song t.h.a.i là hai con trai, Bảo Trân m.a.n.g t.h.a.i con gái, dù sao hổ con nhỏ của Cố Trình mất rồi, của lão Cao vẫn còn.

 

Tần Dao có chút “đau trứng" nhẹ?

 

Bất kể là hai đứa con gái hay là một trai một gái, đều tốt hơn là hai đứa con trai……

 

Con trai thực sự là thiên tính nghịch ngợm hơn một chút, đặc biệt là Chu Qua Qua nhà hàng xóm, một đứa Qua bằng mười đứa Tra.

 

Trước đây khi chưa thân thiết với nhà họ Chu, Tần Dao còn tưởng nhà Chính ủy Chu con trai con gái một bầy, sau này mới biết những âm thanh đó đều do đồng chí nhỏ Chu Qua Qua tạo ra.

 

Máy tạo tiếng ồn mà!

 

Tần Dao không đặt nhiều hy vọng vào tính cách của con cái, lúc nhỏ tính cách cô rất hoang dã, con cái giống cô thì xong đời, nếu giống Cố Trình……

 

Cô còn chưa biết lúc nhỏ Cố Trình có ngoan hay không, đại khái là không thể ngoan ngoãn được.

 

Nếu thực sự là hai đứa nghịch ngợm quậy phá thì ném cho Cố Trình thôi, để anh tự đi mà nhức đầu.

 

Lỡ như là hai đứa nhỏ mặt đơ thì sao?

 

Cũng có thể là hai cậu bé văn nghệ yên tĩnh……

 

Dù sao mẹ chúng lúc m.a.n.g t.h.a.i vẫn đang miệt mài sáng tác, toàn thân tràn đầy hơi thở văn nghệ.

 

Giá như cô không viết về cô dân quân Diệp T.ử mạnh mẽ đó thì tốt rồi……

 

Mấy cái tình tiết chơi với rắn đó cô càng viết càng thấy chột dạ, cái này, cái này, cái này có được tính là t.h.a.i giáo không nhỉ?

 

Chỉ hận hiện tại không có “Baidu" hay “Zhihu" để cô lên hỏi xem trải nghiệm có một đứa con chơi với rắn là như thế nào.

 

Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, trong lòng Tần Dao lại không kìm được mà bực bội, lúc này nhìn thấy Cố Trình lại càng hận không thể tát cho anh vài cái.