Tần Dao ôm lấy người đàn ông trước mắt, thật kỳ lạ, rõ ràng anh đang thịnh nộ như vậy nhưng cô lại không thấy sợ hãi chút nào, ngược lại cảm nhận sâu sắc sự bất an của anh.
Cố Trình anh ấy đang sợ hãi và bất an.
Lần đầu tiên gặp Đội trưởng Cố, thấy anh là một người đàn ông tự tin kiêu ngạo, dáng vẻ vững như thái sơn, mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.
Hiện tại quen nhau lâu rồi, Tần Dao lại càng cảm thấy đàn ông là một loại động vật mong manh, giống như đồ sứ vậy, bề ngoài cứng cáp nhưng lại dễ vỡ.
Phụ nữ nhìn thì yếu đuối nhưng lại rất có nghị lực, khả năng chịu đựng của phái nữ mạnh hơn.
“Sợ em bị người ta bắt nạt mà anh lại bất lực."
Cố Trình nghiến răng nghiến lợi nói:
“Hiện tại là chưa bị bắt nạt, lỡ như có ngày em thực sự bị bắt nạt rồi, anh có cầm d.a.o đi c.h.é.m người ta thì cũng đã muộn."
“Dao Dao, em g-ầy quá, ăn cho b-éo lên một chút đi."
Tần Dao:
“?"
Chuyện nọ xọ chuyện kia vậy?
Cố Trình bắt đầu vô cùng nhớ nhung dáng vẻ tròn trịa của Tần Dao lúc mới gặp, so với cô lúc đó thì Tần Dao bây giờ thực sự là quá yếu ớt.
“Em b-éo lên rồi anh lại chê em xấu cho coi, đàn ông các anh đều thế cả."
Tần Dao thực sự không muốn kéo theo một thân mỡ di chuyển đâu, cô cảm thấy người b-éo rất vất vả, lúc cô mới xuyên không tới, trên người nặng một trăm bốn mươi cân, đi lại rất mệt, kéo theo từng đó thịt giống như thiên nhiên ban cho “vác nặng" vậy.
Đừng nói người b-éo chỉ toàn mỡ, một người thường xuyên phải mang theo mấy chục cân “trọng lượng thừa" để làm bất cứ việc gì thì tuyệt đối không thiếu cơ bắp đâu.
Sau khi gi-ảm c-ân, đi lại nhẹ nhàng hơn hẳn.
Tần Dao chép miệng nói:
“Vợ biến xấu đi là anh yên tâm rồi đúng không?"
“Lần đầu gặp mặt anh không thấy em xấu, lúc đó em rất xinh đẹp."
Cố Trình xoa tóc cô, cũng có thể nói anh là “trong mắt người tình hóa Tây Thi", lúc anh thích Tần Dao thì cô là một cô b-éo nhỏ nặng một trăm bốn mươi cân, anh chưa bao giờ chê cô b-éo cả.
Mũm mĩm, ôm rất thích.
“Nặng một chút mới có sức lực."
Đội trưởng Cố là một người thực dụng.
Tần Dao:
“……"
Người đàn ông này chắc không định bắt cô đi học boxing hay võ thuật đấu vật đấy chứ.
“Anh muốn em đ-ánh thắng được đàn ông sao?"
Không phải Tần Dao khoác lác, chứ mấy chị dâu trong khu nhà công vụ này không ai đ-ánh lại cô đâu.
Tần Dao từng b-éo, lại là gi-ảm c-ân nhờ vận động, sức lực trên người không hề yếu, một người đàn ông g-ầy gò cao một mét bảy chưa chắc đã khỏe bằng cô.
“Bớt mơ mộng đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Trình nắm lấy cổ tay Tần Dao, “Đừng làm những nỗ lực vô nghĩa, sức lực nam nữ chênh lệch rất lớn, anh có thể dễ dàng khống chế em, sự vùng vẫy này của em đối với anh giống như gãi ngứa vậy."
Tần Dao:
“Anh đây là phân biệt giới tính."
“Cũng không hẳn là phân biệt giới tính, nếu em to cao hơn anh, khỏe hơn anh, anh sẽ thừa nhận sức mạnh của em, em nỗ lực ăn lên hai trăm cân chứng minh cho anh xem đi, Dao Dao?"
“Trọng lượng c-ơ th-ể em giảm bớt chẳng qua là đang cắt giảm sức mạnh của em thôi."
“Đừng để ý đến lớp mỡ trên người, nó có thể giúp em sống lâu hơn, nếu gặp phải tình huống cực đoan, người ch-ết nhanh nhất chính là người g-ầy."
Tần Dao:
“……"
Đồng chí Tần Dao lúc này cảm nhận sâu sắc sự khác biệt trong tư duy nam nữ.
Tuy nhiên cô cũng đang suy ngẫm, có phải mình đã bị tư duy thẩm mỹ “trắng trẻo nhỏ nhắn g-ầy gò" sau này đầu độc quá lâu rồi không, luôn cảm thấy không g-ầy là không đẹp.
“Nuôi cho b-éo một chút, rồi sinh cho anh một con hổ con nhỏ."
Tần Dao nhíu mày, cô không hài lòng nói:
“Anh đừng suốt ngày nói với em con hổ con nhỏ này con hổ con nhỏ nọ, em cảm thấy rất khó chịu, giống như em đã trở thành một công cụ sinh đẻ vậy, anh làm bao nhiêu chuyện chỉ để em sinh con gái cho anh sao?
Có con gái rồi thì……"
Tần Dao không nói hết câu, có lẽ trong đầu cô cũng cho rằng đây là suy nghĩ không đúng đắn, cô là muốn có con gái, nhưng rất sợ sau khi sinh con gái ra, tất cả mọi người đều để ý đến đứa trẻ hơn, không chỉ là Cố Trình mà còn có ba mẹ cô và ba mẹ chồng nữa.
Tất nhiên, đứa con gái này cũng có thể thay thế bằng con trai.
Loại suy nghĩ này giống như là “tranh sủng với con cái" vậy, có lẽ cô là một người ích kỷ, cô sẽ hoảng hốt khi mất đi sự quan tâm của người thân, cô càng sợ Cố Trình sẽ quan tâm đến người khác hơn, ngay cả khi người này là con cái do cô sinh ra.
Cô khó khăn lắm mới có được tất cả những điều này, xuyên không tới mới có một năm, cô có bạn thân, có người yêu, có sự yêu thương của ba mẹ, có sự quan tâm của anh trai chị dâu, ngay cả mẹ chồng cũng nâng niu dỗ dành cô trong lòng bàn tay.
Tần Dao không hy vọng có người sớm như vậy đã đến cướp đoạt tình yêu thuộc về cô.
“Anh đâu có nghĩ thế."
Cố Trình sững lại, “Dao Dao, anh không nghĩ nhiều như vậy, khái niệm sinh con đối với anh rất mơ hồ."
Tần Dao hậm hực nói:
“Anh chỉ cần mở mồm ra nói là xong, còn người chịu khổ lại là em."
“Vậy anh không nhắc nữa, chúng ta không cần hổ con nhỏ nữa."
Cố Trình mỉm cười nhàn nhạt, “Nên như vậy mới đúng, Dao Dao, em có chỗ nào không thoải mái thì cứ nói thẳng, rất nhiều lời anh nói là vô tâm, chuyện sinh hổ con nhỏ cũng không quan trọng đến thế."
“Em cũng không hẳn là thực sự để ý, em chỉ là muốn một thái độ thôi."
Tần Dao nắm lấy lòng bàn tay anh, lòng bàn tay Cố Trình rất nóng, ấm áp, những lời anh nói cũng khiến cô cảm thấy ấm lòng.
Cố Trình cúi đầu hôn lên trán cô, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Dao không buông, sở dĩ anh cảm thấy bất an cũng là vì sắp tới anh phải đi làm nhiệm vụ, ít nhất cũng phải hai ba tháng mới về được, Tần Dao ở nhà một mình lại gặp phải chuyện như vậy khiến anh vô cùng lo sợ.
Anh vừa phẫn nộ vừa áy náy, điều anh hận nhất chính là sự bất lực của bản thân, tự trách mình không thể ở bên cạnh cô.
Trước khi đi, Cố Trình dự định sẽ bịt kín một nửa cửa sổ phòng ngủ, dặn dò Tần Dao buổi đêm hãy ngủ cùng phòng với Trần Bảo Trân và Cao Anh Tử, ngay cả khi ngủ chung một giường anh cũng không ngại, giữa mọi người có sự chăm sóc lẫn nhau.
“Hai năm nay chúng ta cứ từ từ chuyện có con đã."
Buổi đêm Cố Trình ngoan ngoãn đeo b.a.o c.a.o s.u, lúc này anh bỗng nhiên thấy may mắn, trong nhà còn nhiều thế này, cũng đủ dùng rồi.