Ngày bạn thân xuất phát đi thi Vật lý, trời đổ mưa tầm tã.
Tôi cảm thấy mình giống như nữ chính trong mấy cuốn tiểu thuyết thanh xuân đau thương, ôm lấy bạn thân mà khóc nức nở.
Tôi vừa khóc vừa cổ vũ: "Hân Hân, cậu nhất định phải giành giải nhất đấy!"
Vì cậu mà tớ đã từ bỏ tình yêu đích thực của đời mình rồi, cậu nhất định phải làm nên chuyện đấy.
Câu này tôi không nói ra, chỉ biết khóc nấc lên.
Bạn thân cứ ngỡ tôi không nỡ xa cậu ấy nên ra sức an ủi.
Tôi đâu có tiếc cậu ấy, tôi đang khóc cho mối tình vừa tan vỡ của chính mình đây này!
Nhưng thực tế đã vả mặt tôi đau đớn: Học bá sẽ không bao giờ vì thất tình mà ảnh hưởng đến phong độ.
Trần Cảnh thi còn tốt hơn cả bình thường, còn bạn thân tôi thì vẫn không thắng nổi anh.
Đúng là "chữa lợn lành thành lợn què".
Biết chuyện xong, tôi hối hận muốn c.h.ế.t.
Sớm biết thế này thì tôi đã chẳng trêu vào Trần Cảnh làm gì, để giờ đây một mình tôi nhớ anh đến phát điên.
Thấy tôi ủ rũ, bạn thân lại tưởng tôi buồn thay cho cậu ấy, bèn vỗ vai an ủi: "Không sao đâu, Trần Cảnh trường bên giỏi thật sự mà, trước khi đi tớ cũng chẳng dám nghĩ sẽ thắng được cậu ta. Kết quả này tớ mãn nguyện rồi, cũng đủ suất tuyển thẳng."
Tôi nhìn cậu ấy với vẻ mặt như sắp c.h.ế.t đến nơi, cuối cùng không nhịn được mà khai ra toàn bộ sự thật.
Nghe xong, bạn thân lặng lẽ ngồi xuống cạnh tôi, nét mặt phức tạp nhìn tôi hồi lâu, mãi mới thốt ra được một câu: "Khương Kỳ, cậu giỏi thật đấy, dám giấu tớ làm bao nhiêu việc."
Nói rồi cậu ấy bật dậy, ánh mắt kiên định: "Để tớ đi tìm Trần Cảnh giải thích cho cậu. Khó khăn lắm mới gặp được người mình thích, đừng để lỡ mất."
Tôi vội kéo cậu ấy lại: "Đừng, đừng đi mà!"
OBây giờ chắc anh ấy ghét tôi lắm rồi.
13
Tôi và Trần Cảnh cứ thế cắt đứt liên lạc một thời gian dài, dài đến mức kỳ thi đại học đã cận kề.
Vào lúc tôi nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, thì Trần Cảnh đến tìm tôi.
Anh đứng ngay trước cổng trường tôi.
Tôi vừa mừng vừa sợ bước tới, đứng trước mặt anh mà tim đập loạn xạ vì căng thẳng.
Trần Cảnh im lặng nhìn tôi, tôi lí nhí hỏi: "Anh... anh tìm em có việc gì không?"
Trần Cảnh đưa cho tôi một chiếc túi, bên trong là sổ ghi chép các môn học, còn đ.á.n.h dấu kỹ càng những phần trọng tâm.
Anh định nói gì đó rồi lại thôi, lúc rời đi chỉ buông một câu: "Khương Kỳ, thi cho tốt nhé."
Tôi biết Trần Cảnh vốn chẳng bao giờ có thói quen ghi chép, nên những cuốn sổ này chắc chắn là anh đã dày công viết riêng cho tôi.
Chia tay rồi mà anh vẫn lo lắng cho tương lai của tôi.
Tôi quyết tâm phải thi thật tốt, sau đó sẽ mượn cớ cảm ơn để theo đuổi lại anh lần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng đời không như là mơ.
Sức học lẹt đẹt của tôi chẳng thể nào nhảy vọt chỉ sau vài ngày nỗ lực.
Ngày biết điểm, tôi nhận được một cuộc gọi.
Bắt máy xong, đối phương không nói gì, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở đều đặn của người kia.
Tôi cũng im lặng, cứ thế lắng nghe.
Tôi biết đó là Trần Cảnh, anh muốn hỏi thăm điểm số của tôi, nhưng số điểm tệ hại đó tôi thật sự không thốt nên lời.
Biết nói gì đây?
Có 300 điểm, nói ra chắc tôi độn thổ mất.
Năm đó tôi thi trượt, không vào học trường mà gia đình đã chọn sẵn mà quyết định học lại.
Suốt một năm đó, tôi không liên lạc với Trần Cảnh, tự hứa với lòng mình khi nào đỗ đạt sẽ đi tìm anh.
Tôi nghiến răng học thuộc lòng đống sổ tay của Trần Cảnh.
Chưa bao giờ tôi nỗ lực đến thế.
Vốn dĩ tôi là đứa lười biếng, chẳng có ước mơ gì, nhưng khi thực sự thích một người, bạn sẽ có động lực phi thường để đứng ở vị trí xứng tầm với họ, để được lại gần họ thêm một chút, rồi một chút nữa.
Mỗi khi tắt đèn phòng học, tôi lại cảm thán, hóa ra mình cũng có lúc tìm thấy mục tiêu sống.
Gia đình thấy tôi nỗ lực như vậy nên không nỡ làm phiền.
Tôi quá đắm chìm vào thế giới của mình, đến nỗi gia đình xảy ra chuyện lớn mà tôi vẫn hoàn toàn không hay biết.
14
Năm đó, tôi đạt điểm số rất cao, đủ để vào một trường đại học danh tiếng.
Nhưng nhà họ Khương của tôi đã phá sản.
Gia đình gặp chuyện, ba mẹ vì sợ ảnh hưởng đến kỳ thi của tôi nên đã giấu biệt.
Nhà tôi làm bất động sản, ba mẹ bị người bạn thân lâu năm lừa gạt, âm thầm chuyển đi một số tiền lớn.
Dự án mà ông ta rủ ba mẹ đầu tư cũng là một cái bẫy, khiến nhà tôi nợ nần chồng chất.
Người đó vốn là bạn vào sinh ra t.ử của ba, chẳng ai ngờ ông ta lại là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Biết chuyện, tôi bán sạch túi xách và trang sức của mình.
Ba mẹ nhìn thấy cảnh đó thì vô cùng hối lỗi.
Tôi mỉm cười bảo: "Không sao đâu ạ, dù sao con cũng chán mấy thứ này rồi, bán đi cho gọn."
Ba tôi, người đàn ông gần 50 tuổi, lần đầu tiên rơi nước mắt trước mặt tôi: "Ngoan lắm Kỳ Kỳ, sau này ba kiếm lại tiền sẽ mua cho con những thứ tốt hơn."
Ba tôi chạy vạy khắp nơi, một người vốn được bao kẻ kính trọng giờ phải khom lưng cầu xin từng chút một.
Cuối cùng nợ nần cũng hứa hẹn trả xong.
Cứ ngỡ có thể thở phào nhẹ nhõm, thì ông trời lại giáng xuống một đòn chí mạng.