Tôi định tìm lý do để dắt mấy đứa nhỏ đi, nhưng bọn chúng không cho, còn muốn đ.á.n.h cả tôi luôn.
Tôi sợ phát khiếp, nước mắt chực trào ra, nhưng vẫn rướn cổ quát lớn: "Tôi nói cho các người biết, Trần Cảnh ở trường các người là bạn trai tôi đấy! Các người mà dám đụng vào tôi một cái, các người tiêu đời rồi!"
Mấy tên đó không tin, cười nhạo: "Cỡ cô mà tán được Trần Cảnh trường tôi á? Ai mà chẳng biết cái tay đó khó gần nhất, tôi chưa thấy ai chơi được với hắn cả. Loại cô mà đòi?"
10
Bọn chúng định túm cổ áo tôi, tôi vội vã dắt mấy đứa nhỏ chạy.
Chạy được vài bước thì bị một tên cố ý ngáng chân, tôi ngã nhào xuống đất, đầu gối trầy da chảy m.á.u một mảng lớn.
Cơn giận bốc lên đầu, lúc này tôi chẳng còn sợ gì nữa.
Được lắm, chạy làm gì nữa?
Phen này bà đây không tha cho các người, bà sẽ liều mạng với các người luôn!
Trần Cảnh xuất hiện đúng lúc này.
Tôi vừa mới đứng lên, chưa kịp xông lên thì một bàn tay lớn đã vòng qua eo tôi, nhấc bổng tôi ra sau lưng anh một cách nhẹ nhàng.
Trần Cảnh lạnh lùng cúi người xuống, đôi bàn tay đẹp đẽ phủi đi bụi bẩn trên người tôi.
Tôi nghe thấy giọng nói trầm đục của anh: "Bọn chúng đ.á.n.h em thế nào?"
Tôi chưa kịp lên tiếng thì đám nam sinh đằng kia đã thốt lên kinh ngạc: "Cái quái gì thế, không lẽ là bạn gái thật à?"
Trần Cảnh đang phủi bụi cho tôi khựng lại một chút.
Tôi bắt đầu thấy chột dạ, thì nghe thấy anh khẽ lên tiếng: "Ừ, cô ấy là bạn gái tôi."
Nói xong, Trần Cảnh đứng dậy xoay cổ tay, không chút biểu cảm tiến về phía mấy gã kia.
Tôi đứng phía sau nhìn bóng lưng anh, khoảnh khắc đó, anh như đang phát sáng vậy.
Mấy tên kia nhìn thấy sự hung hãn trong mắt Trần Cảnh thì bắt đầu sợ hãi: "Anh... Anh Cảnh, là cô ta tự ngã, bọn em không đ.á.n.h! Thật sự là cô ta tự ngã mà!"
Tôi vội vàng đứng sau lưng anh chỉ tay tố cáo: "Rõ ràng có người cố ý ngáng chân em! Anh Cảnh, là hắn ta đấy!"
Tên đó thấy tôi chỉ vào mình thì càng cuống quýt, chỉ sang tên khác đang sợ hãi hơn: "Nói bậy! Nhìn cho kỹ đi, rõ ràng là nó ngáng chân cô, sao cô chỉ lung tung thế!"
Tôi đứng phía sau đắc ý lắc đầu vung vẩy.
Chỉ trong vài phút, mấy gã kia đều nằm rên rỉ dưới đất.
Trần Cảnh tiến lại gần tôi, thuận tay xách chiếc cặp tôi đang đeo sang tay anh: "Đi thôi, tôi đưa em đến bệnh viện bôi t.h.u.ố.c."
Tôi nhìn thấy rõ sự lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt anh.
Khoảnh khắc đó, trái tim tôi đập rộn ràng liên hồi.