Chuyện Chia Tay Năm Đó Anh Chưa Đồng Ý!

Chương 5



Chúng chẳng sợ.

Tôi định tìm lý do để dắt mấy đứa nhỏ đi, nhưng bọn chúng không cho, còn muốn đ.á.n.h cả tôi luôn.

Tôi sợ phát khiếp, nước mắt chực trào ra, nhưng vẫn rướn cổ quát lớn: "Tôi nói cho các người biết, Trần Cảnh ở trường các người là bạn trai tôi đấy! Các người mà dám đụng vào tôi một cái, các người tiêu đời rồi!"

Mấy tên đó không tin, cười nhạo: "Cỡ cô mà tán được Trần Cảnh trường tôi á? Ai mà chẳng biết cái tay đó khó gần nhất, tôi chưa thấy ai chơi được với hắn cả. Loại cô mà đòi?"

10

Bọn chúng định túm cổ áo tôi, tôi vội vã dắt mấy đứa nhỏ chạy.

Chạy được vài bước thì bị một tên cố ý ngáng chân, tôi ngã nhào xuống đất, đầu gối trầy da chảy m.á.u một mảng lớn.

Cơn giận bốc lên đầu, lúc này tôi chẳng còn sợ gì nữa.

Được lắm, chạy làm gì nữa?

Phen này bà đây không tha cho các người, bà sẽ liều mạng với các người luôn!

Trần Cảnh xuất hiện đúng lúc này.

Tôi vừa mới đứng lên, chưa kịp xông lên thì một bàn tay lớn đã vòng qua eo tôi, nhấc bổng tôi ra sau lưng anh một cách nhẹ nhàng.

Trần Cảnh lạnh lùng cúi người xuống, đôi bàn tay đẹp đẽ phủi đi bụi bẩn trên người tôi.

Tôi nghe thấy giọng nói trầm đục của anh: "Bọn chúng đ.á.n.h em thế nào?"

Tôi chưa kịp lên tiếng thì đám nam sinh đằng kia đã thốt lên kinh ngạc: "Cái quái gì thế, không lẽ là bạn gái thật à?"

Trần Cảnh đang phủi bụi cho tôi khựng lại một chút.

Tôi bắt đầu thấy chột dạ, thì nghe thấy anh khẽ lên tiếng: "Ừ, cô ấy là bạn gái tôi."

Nói xong, Trần Cảnh đứng dậy xoay cổ tay, không chút biểu cảm tiến về phía mấy gã kia.

Tôi đứng phía sau nhìn bóng lưng anh, khoảnh khắc đó, anh như đang phát sáng vậy.

Mấy tên kia nhìn thấy sự hung hãn trong mắt Trần Cảnh thì bắt đầu sợ hãi: "Anh... Anh Cảnh, là cô ta tự ngã, bọn em không đ.á.n.h! Thật sự là cô ta tự ngã mà!"

Tôi vội vàng đứng sau lưng anh chỉ tay tố cáo: "Rõ ràng có người cố ý ngáng chân em! Anh Cảnh, là hắn ta đấy!"

Tên đó thấy tôi chỉ vào mình thì càng cuống quýt, chỉ sang tên khác đang sợ hãi hơn: "Nói bậy! Nhìn cho kỹ đi, rõ ràng là nó ngáng chân cô, sao cô chỉ lung tung thế!"

Tôi đứng phía sau đắc ý lắc đầu vung vẩy.

Chỉ trong vài phút, mấy gã kia đều nằm rên rỉ dưới đất.

Trần Cảnh tiến lại gần tôi, thuận tay xách chiếc cặp tôi đang đeo sang tay anh: "Đi thôi, tôi đưa em đến bệnh viện bôi t.h.u.ố.c."

Tôi nhìn thấy rõ sự lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt anh.

Khoảnh khắc đó, trái tim tôi đập rộn ràng liên hồi.

Tôi vô cùng chắc chắn rằng: Mình thích Trần Cảnh mất rồi.

Trần Cảnh đi bên cạnh tôi, tôi cứ nhìn chằm chằm vào tay anh.

Đột nhiên, đầu óc tôi nóng lên, thử đưa tay ra nắm lấy tay anh.

Trần Cảnh không nói gì, chỉ là những đốt ngón tay đẹp đẽ của anh nắm ngược lại tay tôi.

Trên khuôn mặt lạnh lùng ấy, khóe miệng anh đang khẽ nhếch lên, dường như không thể kìm nén được sự vui sướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có vẻ như, tâm trạng anh đang rất tốt.

11

Tôi vốn là đứa rất sợ đau.

Lúc nãy khi bị ngã, vì mải tức giận nên tôi chưa thấy gì, đến khi vào viện rồi mới thấy đau thấu trời xanh.

Trần Cảnh ngồi ngay bên cạnh, lặng lẽ nhìn tôi.

Từ lúc nắm tay cho đến tận bây giờ, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi tôi lấy một giây.

Khi chị y tá bôi t.h.u.ố.c, tôi đau đến mức nhăn mặt nhíu mày, vô thức kêu lên một tiếng: "A... da!"

*Tiếng Trung phát âm gần giống Gaia

Đôi mắt Trần Cảnh bỗng sáng rực lên: "Em cũng thích Gaia à?"

Tôi im lặng, phân vân không biết có nên giải thích với anh rằng tôi đang kêu "Ai da" vì đau hay không.

Sau này anh mới kể lại, lúc anh thấy tôi đau đến mức gọi tên "Gaia", anh thấy tôi đáng yêu vô cùng.

Tôi và Trần Cảnh chính thức ở bên nhau từ dạo đó.

Tin tức truyền ra khiến bao người sốc nặng.

Họ không ngờ một Trần Cảnh trông có vẻ khó gần như thế, khi đối diện với tôi lại kiên nhẫn đến vậy.

Lúc đó, dường như anh dành hết mọi sự dịu dàng và bao dung cho tôi.

Tôi được anh chiều chuộng đến mức tính tình cũng có phần kiêu kỳ hơn.

Mỗi khi giận dỗi, tôi lại bĩu môi làm mình làm mẩy: "Em ghét anh."

Trần Cảnh vừa cúi đầu buộc dây giày cho tôi, vừa nhìn tôi với ánh mắt đầy ý cười: "Lại ghét anh nữa rồi à?"

Tôi quay mặt đi hướng khác: "Giờ em không muốn nói chuyện với ai đó đâu."

Trần Cảnh cũng chẳng giận, anh cầm lấy miếng bánh ngọt tôi ăn dở rồi thản nhiên ăn tiếp: "Không sao, anh nói chuyện với 'Tiểu Ngoan' là được rồi."

"Tiểu Ngoan" là biệt danh anh thích gọi tôi nhất.

12

Ở bên Trần Cảnh càng lâu, lòng tôi càng bất an.

Tôi nhận ra mình ngày càng lún sâu vào tình yêu này, nhưng khởi đầu của chúng tôi lại quá thiếu chân thành.

Nếu Trần Cảnh biết được sự thật, chắc chắn anh sẽ ghét tôi lắm.

Tôi quá hiểu anh là người nguyên tắc đến mức nào, một khi đã tin là sẽ tin đến cùng, nhưng một khi đã hận thì cũng tuyệt tình như thế.

Kỳ thi Vật lý của bạn thân ngày càng gần, còn tôi thì cứ chìm đắm trong sự ngọt ngào của Trần Cảnh.

Tôi hoảng hốt nhận ra mình sắp không nỡ bước ra khỏi vòng xoáy tình yêu này nữa.

Thế là vào một ngày, tôi đành đ.â.m lao phải theo lao mà đề nghị chia tay.

Trần Cảnh cứ ngỡ tôi đang dỗi, anh nắm lấy tay tôi dỗ dành hồi lâu.

Cuối cùng, mối tình ấy kết thúc bằng lời nói dối vụng về về "năng lực đàn ông" của tôi.