Thật quá trớ trêu, công trường đột ngột xảy ra tai nạn, nghe tin có công nhân bị thương, ba mẹ tôi tức tốc lái xe đến ngay trong đêm để trấn an.
Nhưng chính trên con đường ấy, họ đã gặp t.a.i n.ạ.n giao thông.
Một chiếc xe tải lớn mất lái đã đ.â.m thẳng vào xe của ba mẹ tôi.
Chỉ trong một đêm, tất cả mọi thứ đều thay đổi.
Khi tôi chạy đến bệnh viện, ba mẹ chỉ còn thoi thóp hơi thở cuối cùng để nói lời vĩnh biệt.
Ngày hôm đó, tôi chính thức trở thành trẻ mồ côi.
Mọi chuyện diễn ra quá kỳ lạ, tôi muốn điều tra rõ ràng, nhưng mọi bằng chứng đều chỉ ra đó là một vụ t.a.i n.ạ.n tình cờ.
Ba mẹ mất, nợ cũ vừa trả xong thì nợ mới từ vụ t.a.i n.ạ.n công trường lại ập đến, nhà tôi lại gánh thêm một khoản nợ khổng lồ.
Trong khi đó, kẻ lừa tiền nhà tôi vẫn đang nhởn nhơ ở phương trời nào đó.
Quá nhiều biến cố khiến tôi không kịp thở.
Ngay lúc tôi sắp gục ngã, số điện thoại quen thuộc ấy lại gọi đến.
Lần này tôi không nghe máy.
Cuộc gọi cứ kiên trì gọi lại thêm vài lần nữa, tôi run rẩy nhấn nút cúp máy.
Tôi biết đó là Trần Cảnh, nhưng tôi của bây giờ lấy tư cách gì để đứng cạnh anh nữa?
Khoảnh khắc đó, tôi thực sự quyết định cắt đứt mọi liên hệ với anh.
15
Sau khi lo xong hậu sự cho ba mẹ, tôi đứng thẫn thờ giữa sân nhà.
Đúng lúc đó, Hạ Hân đến tìm tôi.
Cậu ấy gõ cửa mãi không thấy tôi thưa, đành phải trèo tường vào.
Trèo được nửa chừng, thấy tôi đang đứng ngẩn ngơ ở sân, cậu ấy thở phào một cái rồi bỗng nhiên òa lên khóc nức nở.
Thấy cậu ấy khóc, nỗi uất ức kìm nén bao ngày trong tôi cũng vỡ òa, tôi cũng khóc theo.
Cậu ấy leo xuống, vừa khóc vừa vỗ lưng tôi mắng: "Tớ gõ cửa sao cậu không thưa hả? Làm tớ lo c.h.ế.t đi được!"
Tôi mếu máo: "Tớ đang thẫn thờ nên không nghe thấy."
Hạ Hân lau nước mắt, rồi vác vào rất nhiều thùng tiền, vừa khuân vừa cằn nhằn: "Chuyện lớn thế này mà không bảo tớ một tiếng. Nhà tớ có tiền mà, cậu cứ nói với tớ là được rồi. Tớ sẽ bảo ba tớ giúp cậu trả nợ, cậu sẽ không phải vất vả thế này."
"Vậy mà cậu dám giấu tớ, để tớ phải nghe từ miệng người khác!" Hạ Hân vừa nói vừa tiếp tục lau nước mắt.
Thực ra ban đầu tôi đã định tìm Hạ Hân giúp đỡ, nhưng ba tôi không cho.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ba nói đó là bạn của tôi, chúng tôi còn nhỏ, ba không muốn tôi vì chuyện gia đình mà phải mang nợ ân tình của bạn bè.
Tôi hiểu, thực ra trong thời gian gia đình gặp chuyện, ba đã nhìn thấu quá nhiều lòng người, ba sợ tôi cũng gặp phải cảnh bị từ chối phũ phàng, ba không nỡ để tôi tổn thương nên thà tự mình đi cầu xin người khác.
Lời nói của Hạ Hân làm tôi nhớ đến ba, nước mắt lại không ngừng rơi khiến cậu ấy cuống cuồng lo lắng.
Hạ Hân giúp tôi giải quyết êm xuôi chuyện ở công trường, xác nhận trạng thái của tôi ổn định rồi mới yên tâm rời đi.
16
Vốn dĩ tôi định vay vốn để đi học đại học, nhưng vài ngày trước khi nhập học, không hiểu sao vận may lại gõ cửa.
Có người tình nguyện tài trợ toàn bộ học phí và sinh hoạt phí đại học cho tôi, đồng thời cũng có vài học sinh khác cùng khóa được chọn.
Ngày hôm đó, tôi mới thực sự trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu.
Tôi cứ thế bình lặng trải qua quãng đời sinh viên, không một lần yêu đương.
Trông tôi có vẻ bình thường, nhưng sâu trong lòng luôn có một khoảng trống không thể lấp đầy.
Vì vậy sau khi tốt nghiệp, tôi không vội tìm việc mà bắt đầu những chuyến đi tình nguyện, đặt chân đến rất nhiều nơi trên thế giới.
Tôi biết mình đang âm thầm chữa lành cho chính mình.
Cứ ngỡ mình đã thành công quên đi Trần Cảnh, nhưng sự xuất hiện trở lại của anh một lần nữa làm náo loạn trái tim tôi.
Rõ ràng tôi đã hạ quyết tâm chỉ làm cấp trên cấp dưới bình thường, nhưng giờ đây, hình như tôi lại trở nên tham lam hơn rồi.
17
Lời nói của Trần Cảnh tối nay khiến tôi trằn trọc mất ngủ đến nửa đêm.
Tôi ngồi dậy rót cốc nước, rồi gọi điện cho Hạ Hân.
Nghe giọng cậu ấy, tôi đem hết mọi chuyện xảy ra gần đây kể sạch sành sanh.
Hạ Hân im lặng lắng nghe, rồi khẽ thở dài: "Kỳ Kỳ, hai người yêu nhau thì dù cách trở bao lâu, gặp lại vẫn sẽ rung động thôi."
"Cậu tưởng cậu và Trần Cảnh thực sự cắt đứt liên lạc suốt ngần ấy năm sao? Không hề. Trần Cảnh chưa từng bỏ lỡ bất kỳ tin tức nào về cậu, mọi chuyện xảy ra với cậu anh ấy đều biết rõ."
"Nếu không thì cậu nghĩ tại sao kẻ lừa tiền của chú năm xưa, bao nhiêu lâu trôi qua rồi mà tự nhiên lại bị bắt?"
Tôi sững người ở đầu dây bên kia.
Hạ Hân kể lại, lúc đó Trần Cảnh gọi điện tôi không nghe, anh lo lắng nên đã tìm đến Hạ Hân.
Trong số tiền lớn mà Hạ Hân mang đến cho tôi năm đó, có một phần là của Trần Cảnh.
Lúc ấy anh vừa mới bắt đầu làm quen với việc kinh doanh của gia đình.
Khi Hạ Hân muốn trả học phí đại học cho tôi nhưng bị tôi từ chối, Trần Cảnh đã nặc danh tài trợ cho tôi.