Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 93: SƠN – THUỶ!



Tuy rằng có thêm một vị nữ Luyện Hư Kỳ thực lực cường đại bảo kê, nhưng càng tiến sâu vào trong Ranh Giới Thiên Khư, Lê Vĩ càng cảm thấy nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Điều này cũng là dễ hiểu, còn chưa tiến vào sâu đã đụng Sơn Tặc tu vi Hợp Thể Kỳ… cũng không biết ẩn trong Thiên Khư còn chứa đựng quái vật cấp độ nào.

Bất quá nếu là lão quái vật tu vi quá cao, chưa chắc sẽ thèm để ý đến tiểu bối như Lê Vĩ và Yến Ất, vậy nên hai người không quá e ngại.

“Trư Huynh, có một nơi… chúng ta đi đến được chứ?” Ngồi phía trước ngựa, Yến Ất truyền âm hỏi.

“Là nơi nào?” Lê Vĩ hỏi.

Yến Ất không nói gì, chỉ từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một tấm da thú cũ đưa cho Lê Vĩ.

Một tay hắn ôm eo nàng, cảm giác săn chắc và thon gọn đàn hồi vô cùng, tay còn lại mở ra da thú quan sát.

Chỉ thấy bên trên da thú là một tấm bản đồ dẫn lối vào sâu trung tâm của Ranh Giới Thiên Khư, tại đó có một dấu ấn màu đỏ được gọi là Đại Thừa Động Phủ.

“Đại Thừa Động Phủ?” Lê Vĩ giật mình.

Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa rồi Độ Kiếp.

Đại Thừa chính là cảnh giới thứ tám trong chín đại cảnh giới.

Động Phủ của Đại Thừa Kỳ? thật sự sẽ tồn tại trong Ranh Giới Thiên Khư sao?

“Bản đồ đó là ta bỏ ra cái giá không nhỏ, mua được trong một buổi đấu giá hội do Thương Bảo Quốc tổ chức.” Yến Ất giải đáp:

“Mà Thương Bảo Quốc chính là một tu chân quốc kinh doanh hưng thịnh, uy tín nhất ở Thiên Nguyên… những thứ bọn hắn mang ra bán đều cực kỳ chất lượng và chuẩn xác, tin rằng sẽ không có sai lầm.”

“Hoá ra đây là lý do Ất muội tiến vào Ranh Giới Thiên Khư?” Lê Vĩ hiểu ra.

“Không sai, ta muốn đến Đại Thừa Động Phủ tìm kiếm cơ duyên… nửa đường lại bị Thú Sơn Đạo Tặc nhắm đến, may mà có Trư huynh cứu mạng.” Yến Ất gật đầu.

Lê Vĩ không nói tiếng nào, hắn rõ ràng tình cảnh hiện tại của tỷ muội Yến Chân và Yến Ất, nên việc các nàng gấp rút tăng cường thực lực là điều có thể lý giải.

Trước một cơ hội lớn như Đại Thừa Động Phủ, Yến Ất đương nhiên không muốn bỏ qua.

“Trư Huynh cùng ta thám hiểm động phủ, những thứ đạt được chia đều!” Yến Ất đề nghị:

“Sau đó ta lại hộ tống ngươi đến Yêu Khư!”

“Không thành vấn đề.” Lê Vĩ lập tức đáp ứng.

Hắn không cần bỏ vốn mua bản đồ lại được chia đều, gặp nguy hiểm thì có thể trốn vào Âm Gian… không tham gia mới là ngu ngốc.

Dù sao thì cũng chẳng vội đến Yêu Khư, bởi vì hắn đã thành công lĩnh ngộ kiếm kỹ từ trước đó.

Tuy nói Lê Vĩ có lão bà là Độ Kiếp Kỳ, nhưng hắn cũng không chê tài sản hay những thứ mà một vị Đại Thừa Kỳ để lại.

Nên biết rằng, toàn bộ Thiên Tà Giáo… chỉ có Ngũ Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão là Đại Thừa Kỳ, Tam Trưởng Lão và Nhị Trưởng Lão là Độ Kiếp Kỳ, vị trí Đại Trưởng Lão do Cốt Giang lưu lại vẫn còn bỏ trống.

“Nếu Trư huynh đã đồng ý, vậy ta xuất phát!”

Yến Ất cười hài lòng, lệnh cho Xích Ngân Mã thay đổi phương hướng lao vọt đi.

Một đường di chuyển, có vẻ như nàng đã nghiên cứu rất kỹ lưỡng đối với bản đồ, biết chủ động né tránh phạm vi lãnh thổ của những Yêu Thú cấp cao để tránh phiền toái.

Mà Lê Vĩ cũng kích hoạt Đại Tội Thất Hình Quyết trong âm thầm, những nơi nào có dao động linh hồn quá mức mạnh mẽ sẽ chỉ điểm cho Yến Ất đi đường vòng, ưu tiên tránh được thì tránh.

Cứ như thế phối hợp, hai người cưỡi Xích Ngân Mã thuận lợi tiếp cận phạm vi của động phủ.

Nhưng vấn đề lúc này liền xảy ra…

Cả Lê Vĩ và Yến Ất đều vô thức lạc đường trong một khu rừng với vô số thân cây đại thụ và những ngọn núi nhỏ chằng chịt đan xen…

Gần mười ngày di chuyển, đạp núi băng rừng, Xích Ngân Mã cũng mệt đến thở hổn hển, nhưng lại phát hiện đi một vòng rồi quay lại vị trí ban đầu.

“Trận Pháp Thiên Nhiên!” Lê Vĩ và Yến Ất cùng lúc mở miệng.

Với hiểu biết của hai người, đã nhận ra đây là một Trận Pháp do thiên nhiên vô tình tạo thành, cực kỳ huyền diệu với sự kết hợp giữa rừng và núi, quang cảnh bốn phương tám hướng đều có nét tương đồng, giống mê cung khổng lồ, khó tìm thấy lối thoát.

Phía trên cao lại là biển mây đen cùng với những tia lôi đình dày đặc, sẵn sàng đánh tan xác bất cứ tên nào dám phi hành trên không trung.

Nhìn vào trong bản đồ, vị trí của Đại Thừa Động Phủ có thể là nằm ở phía sau Trận Pháp Thiên Nhiên.

“Chẳng trách động phủ này chưa bị khai thác, hoá ra muốn tìm đến nó thật không dễ dàng.” Yến Ất nhíu mày:

“E rằng ngay cả Thương Bảo Quốc cũng chỉ có tin tức về động phủ mà thôi, dù là bọn họ cũng chưa từng vượt qua được toà Thiên Nhiên Trận Pháp này… bằng không cũng chẳng đem bản đồ ra bán đấu giá.”

Hai người lại di chuyển thêm mấy ngày, phát hiện không ít thi thể, khô lâu bạch cốt.

Quả nhiên, những bạch cốt này đều là tu sĩ của Thương Bảo Quốc mắc kẹt lại Trận Pháp Thiên Nhiên cho đến lúc chết.

Kiểm tra xem tài sản trên những thi thể và xương cốt của bọn hắn thứ nào vẫn còn dùng được, Lê Vĩ đều thu hết.

“Đây là tin tốt, cũng là tin xấu với chúng ta.” Yến Ất bực mình nói:

“Nếu ta có tu vi Độ Kiếp Kỳ, trực tiếp san bằng Trận Pháp Thiên Nhiên.”

“Muội nếu là Độ Kiếp, còn để tâm tài sản của một tên Đại Thừa mà phí sức ra tay sao?” Lê Vĩ bĩu môi.

“Cái này cũng đúng nhỉ.” Yến Ất nghịch ngợm lè lưỡi.

Lê Vĩ vuốt cằm, tin tốt là Động Phủ của Đại Thừa vẫn chưa bị ai thó mất, mà tin xấu là gặp phải một toà Trận Pháp Thiên Nhiên khó nhằn.

“Tiểu Đồng, ngươi có cách phải không?” Lê Vĩ truyền âm hỏi.

“Oáp, chuyện gì?” Tiếng ngáp của Tiểu Đồng truyền ra:

“Ta chẳng biết gì cả, đừng gọi ta!”

Lê Vĩ khoé môi giật giật, con hàng này rõ ràng là muốn khảo nghiệm mình đây mà, không chịu trợ giúp.

Bằng không với bản sự của Tiểu Đồng, một toà Trận Pháp Thiên Nhiên cỏn con sao qua được mắt của nó?

“Được rồi, cũng không thể quá mức ỷ lại vào ngươi được!” Lê Vĩ cười một tiếng:

“Để ta thử xem sao!”

Lê Vĩ thả người nhảy xuống lưng ngựa, tìm một khối đá trống ngồi xuống.

Yến Ất không hiểu hắn muốn làm gì, nhưng trong mắt xuất hiện vẻ chờ mong, cũng cẩn thận đứng ở một bên.

Nam nhân này đã từng sáng lập kỳ tích trong việc cứu nàng, thì không lý do gì hắn lại không thể tiếp tục lập kỳ tích.

Trước ánh mắt chăm chú của Yến Ất, một cảnh tượng khiến nàng khiếp đảm hiện ra.

Chỉ thấy cái bóng dưới thân Lê Vĩ bỗng nhiên phình to, sau đó biến hoá một cách kinh khủng, tạo thành bóng tối của một gốc đại thụ đen tuyền khổng lồ, u ám và tà ác.

“Đây là… Ma Lực, thật cường đại!” Yến Ất nuốt một ngụm nước bọt.

Thôn Linh Ma Thụ bắt đầu khuếch đại, duỗi ra vô số rễ cây mang theo Linh Thức của Lê Vĩ xâm nhập mặt đất của Trận Pháp Thiên Nhiên.

Cách này giúp tầm mắt và Linh Thức của Lê Vĩ phóng đại lên hàng trăm, hàng nghìn lần.

Hắn đứng lên di chuyển, cái bóng Thôn Linh Ma Thụ theo sát dưới chân…

Khung cảnh một nhân loại nhỏ bé đi trên mặt đất, phía dưới lại là cái bóng khổng lồ của một gốc Ma Thụ thật sự quá mức trùng kích thị giác của Yến Ất.

Nhưng nàng cũng là người thông minh, hiểu rằng đây là cách tốt nhất để dò tìm lối ra trong Trận Pháp Thiên Nhiên này rồi.

“Quả nhiên là Trư huynh!” Yến Ất tim có chút đập nhanh.

Thật là kỳ quái, đường đường Luyện Hư Kỳ lại cảm thấy nể phục, thậm chí hơi sùng bái Nguyên Anh Kỳ.

“Đừng có ngây người ở đó!” Lê Vĩ buồn cười nói:

“Mau giúp ta truyền thêm Linh Lực!”

Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng còn chưa tìm thấy lối ra, Thôn Linh Ma Thụ lại cạn kiệt lực lượng tích trữ.

Yến Ất hiểu ý, phất tay thu hồi Xích Ngân Mã vào túi, rồi nhanh chóng tiến đến đi phía sau Lê Vĩ, hai tay đặt lên lưng hắn.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Linh Lực tinh thuần và cao cấp của một Luyện Hư Hậu Kỳ truyền thẳng vào thể nội Lê Vĩ, cung cấp cho Thôn Linh Ma Thụ hấp thu.

Có được Yến Ất tương trợ, cái bóng của Thôn Linh Ma Thụ biến lớn hơn gấp ba lần, số rễ cây nhiều hơn, vươn dài xa hơn… bao trùm cả một gốc của Trận Pháp Thiên Nhiên.

Lê Vĩ đi đến đâu, Thôn Linh Ma Thụ thăm dò bán kính hàng nghìn dặm xung quanh giúp hắn.

Giống như gốc nhìn bao quát, quan sát phạm vi lớn của cả một mê cung.

Cứ như thế, sau một tháng kiên nhẫn dò tìm…

“Phù!”

Yến Ất thở ra một hơi mệt mỏi, Lê Vĩ cũng ngồi bệch dưới đất thở hổn hển.

Thôn Linh Ma Thụ đã rút lại thể nội của hắn…

Hai người mệt đến kiệt sức, lại nhìn nhau nở nụ cười.

Yến Ất cười xinh như hoa, Lê Vĩ cười chỉ thấy cái đầu heo xấu xí…

Dù là thế, hai người vẫn cảm nhận được tâm trạng hưng phấn sau một phen “đồng cam cộng khổ”.

Bởi vì trước mắt bọn hắn lúc này là một vùng sơn cốc hoang vắng và yên bình, nơi có đám động vật bình thường như nai, thỏ, các loại chim sơn ca, hoạ mi…

Rõ ràng, đây là nơi ẩn cư cuối đời của một tu sĩ không tầm thường.

Hoàn cảnh rất tốt, nhưng lại hơi tăm tối vì mây trên cao che mất ánh nắng mặt trời…

Ở giữa trung tâm sơn cốc, thình lình chính là một động phủ bỏ hoang.

“Đến rồi!”

Nhờ có Thôn Linh Ma Thụ đảm nhiệm công tác dò đường phạm vi lớn, Lê Vĩ và Yến Ất thành công băng qua Trận Pháp Thiên Nhiên.

Đại Thừa Động Phủ trước mắt…

Không nóng vội thăm dò, Lê Vĩ và Yến Ất ngồi tại chỗ, lấy ra Linh Thạch thu được từ những kẻ đã chết trong Trận Pháp Thiên Nhiên tiến hành luyện hoá, ưu tiên phục hồi.

Mấy ngày sau, cả hai mới thành công bước đến động phủ quan sát.

Bên cạnh động phủ có một hồ nước lớn tĩnh lặng yên bình.

Bất quá cả hai chẳng chú ý nhiều, tập trung vào động phủ, cửa đá đang đóng chặt.

“Phá xem!” Lê Vĩ đề nghị:

“Cẩn thận chút!”

“Được!” Yến Ất gật đầu, toàn lực vận chuyển, một quyền thô bạo mang theo dư chấn đấm thẳng vào cửa động.

ĐÙNG!

Như đạn pháo nổ tung, trên động phủ chợt hiện lên vô số Trận Văn toả sáng, hình thành một Trận Pháp hình tấm khiên đem Yến Ất chấn bay.

“Hự!” Nàng rên lên một tiếng, cánh tay đã bị chấn đến nát bấy.

“Nhanh chóng phục hồi!” Lê Vĩ lo lắng chạy đến, lại mượn Sinh Mệnh Lực của Bạch Trinh chữa trị cho Yến Ất.

“Đó là Bát Tinh Trận Pháp Cực Phẩm, e rằng chỉ có Độ Kiếp Kỳ mới cường thế phá được trận!” Yến Ất sắc mặt khó coi.

Lê Vĩ nhíu mày, chẳng lẽ đi đến đây rồi lại quay về?

Hắn dù dốc hết sức, cũng không ngông cuồng cho rằng phá được bằng vũ lực.

Mà hai người đâu phải Trận Sư? Đâu biết cách hoá giải trận pháp cao cấp như thế.

“Bên ngoài là một toà Trận Pháp Thiên Nhiên, bảo vệ động phủ lại là một toà Bát Tinh Trận Pháp!” Yến Ất bất đắc dĩ:

“Xem ra đây là động phủ của một vị Trận Sư tu vi Đại Thừa, khó cho chúng ta rồi.”

Trong lúc Lê Vĩ cũng chưa có cách nào, những Trận Văn bên ngoài Trận Pháp bỗng nhiên ngưng kết, tạo thành hai dòng chữ trôi nổi trên không trung.

“Nhìn sơn chính là sơn, nhìn thuỷ chính là thuỷ!”

“Nhìn sơn không phải sơn, nhìn thuỷ không phải thuỷ!”

Lê Vĩ cùng Yến Ất lẩm bẩm hai câu này, hắn nhịn không được bất mãn mắng một tiếng:

“Cái quỷ gì thế?”

“Khảo nghiệm!” Yến Ất bình tĩnh nói:

“Hai câu này là gợi ý cho chúng ta, nếu như khám phá được huyền cơ… nói không chừng sẽ phá được Trận!”

“Sơn thuỷ à…” Lê Vĩ ánh mắt loé lên:

“Nơi này chẳng phải vừa có núi, vừa có nước sao?”

Sơn cốc này quả thật nằm dưới chân một ngọn núi lớn, bên cạnh còn có một hồ nước…

“Nhìn sơn chính là sơn, nhìn thuỷ chính là thuỷ!” Lê Vĩ lẩm bẩm, mở căng hai mắt nhìn chằm chằm.

Hắn nhìn vào ngọn núi, rồi lại nhìn vào mặt hồ…

Nhìn cả một ngày, muốn lòi cả hai con mắt vẫn chưa phát hiện cái rắm gì.

“Moá, hại não vậy?” Lê Vĩ bực mình không thôi.

Yến Ất cũng gãi nhẹ tóc đuôi ngựa, nàng vốn không phải nữ nhân thông minh tuyệt đỉnh, kêu nàng đánh trận thì được, còn giải đố thì quá khó rồi.

“Chẳng lẽ ta cùng động phủ này vô duyên sao?” Yến Ất thần sắc ảm đạm.

Dù là ai tốn nhiều công sức như vậy tìm đến đây nhưng không thu hoạch được gì, cũng sẽ cảm thấy thất vọng.

“Xem ra phải giải hai câu cùng lúc, không thể chỉ giải một câu!” Lê Vĩ đọc lại:

“Nhìn sơn chính là sơn, nhìn thuỷ chính là thuỷ!”

“Nhìn sơn không phải sơn, nhìn thuỷ không phải thuỷ!”

Sơn thuỷ đang ở trước mặt rồi, tại sao lại nói không phải?