Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt nàng hơi co lại, không khí xung quanh dường như đông cứng.
“Huynh… nói cái gì?” Nàng hỏi lại, giọng mang theo vài phần cảnh giác, nhưng lại không hoàn toàn tức giận.
Dù sao, người trước mặt nàng không phải kẻ tầm thường.
Nếu là nam nhân khác dám nói ra lời như vậy, e rằng đã bị nàng một chưởng đánh chết từ lâu.
Nên biết rằng, việc cho một người khác giới xem thể nội chẳng khác nào vạch trần tất cả riêng tư trước mắt đối phương.
Cái này so với chỉ nhìn “túi da” bên ngoài còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Dù có là Hoành Quốc Thái Tử hay Hoành Đế, cũng không dám nói lời trần trụi như thế đối với nàng.
Nhưng đây là Lê Vĩ.
Một Nguyên Anh Kỳ… lại có thể nghịch thiên mà cứu nàng khỏi tay Hợp Thể Kỳ.
Một kẻ mà đến cả nàng cũng không thể nhìn thấu, hắn lại như có thể nhìn thấu được nàng.
“Đừng hiểu lầm, chỉ muốn xác định cho rõ mà thôi.” Lê Vĩ khoanh tay, giọng điệu vẫn bình thản như nước:
“Nếu cảm thấy không ổn, thì thôi vậy.”
Lời này nói ra… cực kỳ thẳng thừng.
Yến Ất nghe xong, không hiểu sao trong lòng lại có chút… khó chịu nhẹ.
Nhưng nàng lập tức ép xuống, ánh mắt chăm chú nhìn hắn.
“Thiên phú của muội liên quan đến thể chất, mà thể chất… thường ẩn trong căn cơ, kinh mạch, da thịt.”
Lê Vĩ tiếp tục giải thích, giọng nghiêm túc:
“Nếu không quan sát trực tiếp, rất khó xác định.”
Hắn nói rất rõ ràng, rất có lý.
Không hề có nửa phần tà niệm.
Ít nhất… là biểu hiện ra như vậy.
Yến Ất trầm mặc.
Nàng là người quyết đoán.
Cũng là người hiểu rõ - cơ duyên, đôi khi chỉ đến trong chớp mắt.
Nếu bỏ lỡ… có thể cả đời không thể gặp lại.
Người trước mặt nàng, thái độ của hắn tự tin, giọng điệu bình ổn.
Những gì hắn nói… cũng không phải không có đạo lý.
Quan trọng nhất, hắn không có một chút dục niệm nào.
Yến Ất đã quá quen với những ánh mắt như lang như hổ, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng.
Nhưng đối với Lê Vĩ, nàng không cảm giác được điều đó.
Đương nhiên, nàng không biết tên này đang bị liệt tạm thời, dẫn đến hắn đang ở trạng thái “hiền triết”, tâm không tạp niệm.
Điều này đã vô tình tạo nên niềm tin lớn…
“Được rồi.” Yến Ất hít sâu một hơi:
“Ta tin tưởng, Trư huynh không phải người như vậy.”
Lê Vĩ nhún vai, rất đứng đắn nói: “Yên tâm, ta đã có thê tử!”
Nghe thấy lời này, chẳng hiểu vì sao nội tâm Yến Ất có chút mất mát, hơi không vui.
Nhưng sự thẳng thắng đó lại khiến Yến Ất trong lòng lại thêm một phần tin tưởng.
Nếu hắn có ý đồ xấu xa, cần gì đem chuyện đã có thê tử ra nói với mình?
Có lẽ, hắn thật sự muốn chỉ điểm.
Âm thanh rất khẽ vang lên.
Giáp y tháo xuống.
Không phải trần trụi, chỉ là bỏ đi lớp chiến giáp nặng nề, để lộ ra lớp nội y ôm sát thân thể, đủ để quan sát Linh Lực vận chuyển.
Nhưng dù là thế, những đường cong mê người, da thịt trắng mịn không vết tích cũng đủ khiến nam nhân hoá thành lang sói.
“Xong rồi.” Giọng nàng có chút thấp.
Lê Vĩ xoay người lại.
Ánh mắt hắn… quả thật không có chút dục niệm nào.
Chỉ có - quan sát.
Thuần túy, lạnh tĩnh, giống như đang nhìn một kiện pháp bảo hiếm có.
Ánh mắt như vậy…
Lại khiến Yến Ất có chút không quen.
“Thả lỏng.” Lê Vĩ nói.
Hắn bước đến gần, vươn tay đặt lên tấm lưng mịn ngần, Yến Ất hơi run lên một chút.
Chưa từng có nam nhân nào chạm vào nàng, bây giờ cảm nhận được hơi ấm trong bàn tay hắn, cảm thụ được hơi thở từ phía sau của hắn.
“Ta sẽ dùng Linh Thức xem một phen, đừng phản kháng!” Lê Vĩ nhẹ giọng.
“Ừ.”
Yến Ất khẽ gật đầu.
Lê Vĩ khoé môi hơi động, rồi bình thường trở lại, cố tình dùng Linh Thức xâm nhập thể nội của Yến Ất, quét ngang quét dọc.
Giai nhân rùng mình, nàng cảm thấy mình không còn bí mật nào ở trước mắt nam nhân này, mọi thứ đều đã rơi vào trong mắt của hắn.
Rất muốn phất tay bỏ đi, nhưng vì khao khát mạnh hơn, lại thêm một chút cảm giác đặc biệt nào đó không thể gọi tên, khiến nàng nhẫn nại xuống.
Mà Lê Vĩ, hiển nhiên là cố tình…
Muốn một nữ nhân sinh ra cảm xúc với ngươi, không đối xử với ngươi như nam nhân bình thường khác, cách hiệu quả nhất chính là tự biến mình thành người đặc biệt trong lòng nàng.
Chỉ có như thế, mới thuận tiện hơn cho việc phát sinh tình cảm.
Dù sao thì một nữ nhân, khi đã buông lỏng đề phòng trước mặt một nam nhân… vậy cánh cửa để nam nhân đó bước vào trái tim của nàng đã dần mở ra.
Lại còn che giấu được Thấu Mệnh Nhãn.
“Quả nhiên…” Lê Vĩ ra vẻ cao siêu, lẩm bẩm thì thào rồi thu tay lại rất nhanh.
Từ đầu đến cuối, động tác của hắn vẫn rất nghiêm chỉnh, đứng đắn và không có chút mạo phạm nào.
Yến Ất tim khẽ run: “Là cái gì?”
Lê Vĩ nhìn nàng, chậm rãi nói:
“Chúc mừng, muội có thiên phú viễn siêu thường nhân, thuộc một trong những nữ nhân kiệt xuất nhất mà ta từng chứng kiến…”
“Mà càng chiến - càng mạnh.”
“Càng thương - càng cường thế.”
“Thậm chí… có thể vượt cấp mà chiến ở bất cứ trận đấu nào khi bị ép vào khốn cảnh.”
Yến Ất hô hấp có chút nặng nề và gấp gáp, tim vô thức đập nhanh.
Được một nhân vật thần bí như Lê Vĩ đánh giá cao như vậy, so với bất cứ lời khen sáo rỗng, lời nịnh nọt nào đều có ý nghĩa hơn đối với nàng.
Đã từng có người khen nàng mạnh, nịnh nàng xuất chúng… nhưng lại chẳng thể giải thích nàng mạnh do đâu, xuất sắc ở điểm nào.
Tuổi trẻ tu vi Luyện Hư sao? Đây là chuyện ai cũng nhìn thấy rồi, quá tầm thường…
Lê Vĩ dừng lại một nhịp, ánh mắt sâu thẳm: “Nếu ta không đoán sai… nàng trời sinh đã có hai thiên phú đặc thù.”
Yến Ất chăm chú nhìn hắn, đáy mắt nàng có từng tia sáng long lanh như ánh sao, chưa bao giờ chờ đợi một người nói chuyện đến vậy.
Cái mặt nạ đầu heo khôi hài và xấu xí, có chút thô bỉ chẳng hiểu vì sao có sức lôi cuốn lạ kỳ.
Lê Vĩ hít sâu một hơi, trịnh trọng nói:
“Một loại là Bát Quái Đồ, thứ này biến đan điền của nàng như một vòng bát quái, đây là Bát Quái Chi Thân, có sở trường chiến đấu cương nhu kết hợp đầy hoàn mỹ, uyển chuyển khó lường, Linh Lực đánh ra ngưng thành Bát Quái Đồ Án, khiến địch nhân khó lòng phòng bị…”
“Một loại khác là Đấu Vương Chi Mệnh, nàng là vương giả trong mỗi trận chiến, càng chiến đấu sẽ càng hăng máu, càng bị thương sẽ càng bộc phát, chiến lực càng mạnh cho đến khi đạt đến giới hạn của cơ thể.”
Lặng ngắt như tờ.
Yến Ất đứng đó, toàn thân khẽ run.
Quá chuẩn xác…
Nam nhân này nhìn thấu triệt thiên phú, sở trường của nàng hơn cả chính bản thân nàng.
Mặc dù nàng biết mình có thể làm được những điều đó, nhưng không có thông tin cụ thể, chỉ mơ mơ hồ hồ như người trong đêm đen với ngọn đèn dầu le lói…
Mà những lời của Lê Vĩ, lại như ánh trăng sáng chiếu xuống, khiến lối đi của nàng trở nên thông thuận, tầm mắt rộng rãi, lộ tuyến tu luyện trở nên cực kỳ rõ ràng.
Yến Ất biết một chuyện.
Từ hôm nay…
Con đường tu luyện của nàng - sẽ hoàn toàn khác.
Mà người mở ra cánh cửa đó…
Chính là nam nhân trước mặt.
Trư Hồng Diện!
Nhìn biểu lộ trên mặt Yến Ất, Lê Vĩ biết rằng nàng đã tự thông suốt sau khi được mình chỉ điểm.
Với tu vi của Yến Ất, sự thiên tài của nàng… hắn không cần thiết phải giảng thuật quá nhiều.
Hắn không cần phải hướng dẫn nàng chọn công pháp, thủ đoạn chiến đấu hay những thứ để phù hợp cho hai loại Thiên Mệnh Cách của Yến Ất.
Bởi vì nàng có thể tự động làm được những điều đó…
Ví dụ như đối với Mệnh Cách Đấu Vương, nó càng chiến càng hăng… nhưng sẽ gặp giới hạn chịu đựng khi thân thể quá sức.
Vậy thì Yến Ất chỉ cần chọn công pháp luyện thể hay thứ gì đó tăng cường chất lượng nhục thân.
Cơ thể chống chịu càng mạnh, càng bền bỉ, càng trâu bò…Mệnh Cách Đấu Vương sẽ càng phát huy tối đa tác dụng.
Nếu kết hợp thêm các loại Bí Pháp tăng cường chiến lực, cộng dồn chồng chất cùng Mệnh Cách Đấu Vương… lại càng thêm khủng bố.
Những điều này, Lê Vĩ đều chẳng cần mở miệng, Yến Ất tự hiểu.
Thứ hắn cần làm, đã làm xong rồi.
Lấy lại tinh thần, Yến Ất hướng Lê Vĩ quỳ xuống một chân… chắp tay mà nói:
“Ân cứu mạng, ân chỉ điểm… đời này e rằng khó mà báo hết.”
Có những người cả đời lạc lối trong mộng, không thể khám phá ra tiềm năng và tư chất thực sự của bản thân.
Đối với trường hợp như vậy, chỉ cần một nhân vật chỉ đường dẫn lối, đánh thức người trong mộng là sẽ sinh ra biến hoá nghiêng trời lệch đất.
Nhưng loại chuyện như vậy chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.
Hôm nay Yến Ất được chỉ điểm như thức tỉnh khỏi cơn mơ, nàng hiểu rằng đây chính là đại cơ duyên của mình.
Yến Ất thật sự hổ thẹn, trước đó còn nghi ngờ hắn có ý đồ bất chính…
“Muội làm gì thế?” Lê Vĩ vội vàng đem nữ tướng quân này đỡ lên, chân thành nói:
“Đã gọi ta một tiếng huynh, ta đương nhiên có trách nhiệm chiếu cố muội rồi.”
Thái độ của hắn càng khiến hảo cảm trong lòng Yến Ất đại tăng…
Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ mẫu thân và tỷ tỷ ra… đây là lần đầu có người thật lòng quan tâm nàng như vậy.
…
Hai người rời khỏi nơi ẩn nấp, Yến Ất đổi sang một bộ y phục nam nhân, đeo một cái mũ rộng vành có khăn trùm che kín mặt, tránh bị đám Sơn Tặc cường đại kia phát hiện.
“Loại Sơn Tặc mạnh mẽ như vậy, ở Thiên Khư này có bao nhiêu?” Lê Vĩ hỏi.
Ở thế giới này không thể theo lẽ thường để đánh giá…
Dù là Sơn Tặc, nhưng tu vi cao, thực lực mạnh thì chính là cường giả… cho dù là hoàng đế thực lực thấp nhìn thấy cũng phải quỳ lạy.
Khác nhau ở cách xưng hô mà thôi, mặc kệ ngươi là ai hay làm gì… thực lực mới là thứ vi tôn.
“Ranh Giới Thiên Khư nằm giữa Yêu Khư và Thiên Nguyên, là nơi vừa có Yêu Thú hung tàn, vừa có nhân loại gian ác tụ tập.” Yến Ất nói:
“Muội cũng không biết một nơi như thế này, sẽ có bao nhiêu nguy hiểm.”
“Vậy chúng ta cần phải cẩn trọng hơn.” Lê Vĩ nghiêm nghị:
“Tu vi của ta thấp, nhưng chiến lực cũng đủ làm một trận với Luyện Hư Sơ Kỳ… tính cả hai chúng ta, gặp phải Hợp Thể chỉ có thể trốn.”
Nếu một kẻ khác dám nói lời này, Yến Ất nhất định sẽ giáng cho tên ngu muội đó một bạt tay.
Ngươi là Nguyên Anh Kỳ, đòi vượt hai đại cảnh giới chiến với Luyện Hư Sơ Kỳ?
Ngươi có bệnh phải không?
Nhưng Lê Vĩ lại không nằm trong phạm trù đó, bởi lẽ ngay cả công kích của Hợp Thể Trung Kỳ mà hắn cũng có thể hoá giải.
Yến Ất thậm chí nghĩ rằng nam nhân này đang khiêm tốn…
Thật ra Lê Vĩ đã cân nhắc một phen mới dám nghĩ mình đánh được Luyện Hư Kỳ bình thường.
Sự khác nhau giữa Luyện Hư và những cảnh giới khác chính là khả năng tác động đến hư không.
Bởi chữ “hư” bên trong Luyện Hư ám chỉ hư không, là không gian vô định.
Luyện Hư Kỳ công kích có thể khiến không gian rạn nứt, uy lực cực kỳ mạnh mẽ, khi bộc phát có thể dịch chuyển hay xé rách một đoạn không gian.
Đây là quyền năng giúp Luyện Hư đứng trên đầu Hoá Thần trở xuống.
Nhưng Lê Vĩ không phải bình thường, hắn có Càn Khôn Cốt với khả năng tác động còn vượt qua Luyện Hư, hơn nữa ngoại trừ không gian còn kèm theo cả thời gian.
Hắn lại có Thiên Tàn và Địa Sát, chúng nó có thể chém rách cả hư không.
Ưu thế của Luyện Hư ở trước mặt Lê Vĩ gần như không tồn tại, chỉ chênh lệch về mặt lực lượng mà thôi.
Lực lượng đã có Siêu Nguyên Anh và Thôn Linh Ma Thụ bù đắp rồi.
Đương nhiên nhấn mạnh là Luyện Hư Sơ Kỳ bình thường, nếu gặp phải Luyện Hư có thiên phú khủng và những thủ đoạn không thua mình quá nhiều, Lê Vĩ chỉ có con đường chết.
Hắn vẫn rất biết địch biết ta, không bị ảo tưởng sức mạnh.
“HÍ!”
Có tiếng hí dài vang lên khiến Lê Vĩ giật mình.
Đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy Yến Ất đã triệu hoán từ trong cái túi đeo bên hông một con ngựa chiến.
Chỉ thấy ngựa này thân hình uy mãnh, cao đến năm mét, tứ chi lực lưỡng như cột trụ, toàn thân trắng muốt như tuyết, bờm ngựa lại có màu đỏ như máu vô cùng nổi bật.
Từ khí tức mà nó toả ra, là Ngũ Giai Viên Mãn Yêu Thú, tương đương Hoá Thần Viên Mãn.
“Nó là toạ kỵ của muội, tên gọi Xích Ngân!” Yến Ất vừa giới thiệu, vừa thả người phóng lên lưng ngựa.
Lê Vĩ còn đang cảm thán Xích Ngân này là ngựa tốt, nàng đã chủ động nắm lấy tay hắn kéo lên.
Phi một cái, Lê Vĩ đã ngồi phía sau Yến Ất, hai tay vô thức ôm lấy eo nàng.