Lần này Lê Vĩ quả thật tiêu hao nghiêm trọng, nhưng nhờ vậy mà hắn cũng ước tính được số lượng Linh Lực tích trữ trong cơ thể mình.
Hai phần ba Linh Khí từ Linh Lang đã bị hấp thụ, mất hơn một tháng thời gian… Lê Vĩ mới có thể phục hồi hoàn toàn.
Linh Lang cũng vì vậy mà teo nhỏ lại hơn một nửa rồi.
Thôn Linh Ma Thụ, Siêu Nguyên Anh… mọi thứ đều được lấp đầy, hồi phục trạng thái tốt nhất.
Đương nhiên, bởi vì có Yến Ất ở đối diện nên Lê Vĩ vẫn giữ lại chút con bài, không dùng đến Càn Khôn Cốt điều động Thời Gian Gia Tốc đẩy nhanh tốc độ.
Bằng không sợ rằng Yến Ất sẽ kinh hãi.
Bất quá hiện tại nàng cũng đủ kinh hãi lắm rồi…
Trước đó dù đoán tu vi của nam nhân đeo mặt nạ heo này không cao, nhưng khi hắn tu luyện… nàng mới nhận ra hắn chỉ là Nguyên Anh Kỳ.
Trời ạ, nếu là trước đây… Nguyên Anh Kỳ đối với nàng chỉ là sâu kiến, tuỳ tiện là có thể bóp chết.
Nhưng mà dù Yến Ất có nằm mộng cũng không ngờ, một ngày mình sẽ được Nguyên Anh Kỳ cứu thành công khỏi tay Hợp Thể Kỳ.
Nguyên Anh, Hoá Thần, Luyện Hư và Hợp Thể.
Chênh lệch bao nhiêu đại cảnh giới?
Đây là việc mà một thiên tài làm được sao?
Yến Ất cũng là thiên tài hàng đầu của Hoành Quốc, mà Hoành Quốc lại là một trong những đại quốc, có danh tiếng ở Man Di Chi Địa… nên nhìn rộng ra, nàng cũng là thiên tài của Man Di Chi Địa.
Nhưng thiên tài như nàng, chắc chắn mình không thể làm được việc nghịch thiên như vậy.
Nhất là khi tận mắt chứng kiến Lê Vĩ đem hai phần ba mỏ Linh Thạch Hoá Hình hấp thụ, càng là khiến nàng không biết nên diễn tả tâm trạng thế nào.
Nguồn Linh Lực mà hắn tích luỹ, thậm chí còn nhiều hơn Hoá Thần Kỳ.
Đây là thật sao? Không phải chướng nhãn pháp?
Có thể nói, nàng đã bị lật đổ nhận thức.
Quá kinh khủng…
Trong lúc Lê Vĩ tu luyện, Yến Ất cũng không rảnh rỗi, từ sớm đã dùng vài loại Đan Dược để ổn định thương thế.
Tu vi tuy chưa khôi phục toàn thịnh, nhưng miễn cưỡng đạt đến Luyện Hư Sơ Kỳ.
“Nhìn ta như thế làm gì?” Chú ý đến ánh mắt quỷ dị của Yến Ất, Lê Vĩ thản nhiên mở miệng.
“Ngươi…” Yến Ất mở miệng, chợt đổi giọng:
“Đa tạ đạo hữu cứu mạng, ân tình hôm nay Yến Ất của Yến Gia Bảo vĩnh viễn không quên.”
“Yến Gia Bảo!” Ánh mắt Lê Vĩ loé lên.
Trước đây chủ thể cũ cũng ở Yến Gia Bảo, đó là gia tộc phủ tướng quân của Hoành Quốc, nhưng cái tên này vì thèm thuồng Yến Ất và Yến Chân mà làm ra nhiều hành vi hoang đường…
Hôm nay nhìn thấy và tiếp xúc với một trong hai nàng, Lê Vĩ cũng phải thừa nhận Yến Ất rất có sức hấp dẫn.
Chẳng những quốc sắc thiên hương, mà phong thái oai hùng trong chiến đấu cũng là thứ rất được nam nhân yêu thích, dâng lên ham muốn chinh phục.
Chỉ tiếc là tên chủ thể kia chọn sai cách mà thôi.
Theo lý mà nói, Luyện Hư Kỳ chính là tiền bối của Nguyên Anh Kỳ, nhưng Yến Ất lại xưng một tiếng “đạo hữu”, chứng tỏ đã xem Lê Vĩ là nhân vật ngang hàng với nàng, bất chấp việc tu vi của hắn thấp kém.
Rõ ràng, thủ đoạn mà Lê Vĩ thể hiện ra đã thuyết phục được vị nữ thiên tài tâm cao khí ngạo này, nhất là khi hắn còn vừa cứu nàng một mạng.
“Yến Gia có song kiều, mỗi người đều là tình nhân trong mộng của vô số nam nhân.” Lê Vĩ ung dung nói:
“Tin rằng không chỉ ta, mà bất cứ nam nhân nào cũng sẽ không muốn nhìn thấy Yến Ất đạo hữu rơi vào ma trảo của đám sơn tặc.”
Hắn không ngu gì mà nói mình cứu nàng là vì nhìn thấu ba cái Mệnh Cách lợi hại của nàng, đành chuyển sang đường hoàng nghĩa khí, vô hình tâng bốc.
Quả nhiên nghe được lời này, sắc mặt Yến Ất có chút nhu hoà, lại lắc đầu:
“Dù người khác có lòng, chưa chắc dám liều mạng.”
Lời này là thật, Hợp Thể Kỳ ở bất cứ đâu cũng là đại nhân vật hô mưa gọi gió, trong thiên hạ có bao nhiêu nam nhân dám đoạt mồi trước miệng Hợp Thể Kỳ cơ chứ?
Nhất là khi Hợp Thể Kỳ đó còn sở hữu Yêu Thú có tu vi tương ứng, là Ngự Thú Sư cực kỳ khó giải quyết.
Nhưng mà… những chuyện khó khăn đó lại bị một Nguyên Anh Kỳ làm được, đây mới chính là điều để lại ấn tượng mạnh nhất với Yến Ất.
Tin tưởng không chỉ riêng nàng, mà bất cứ nữ nhân nào rơi vào hoàn cảnh này cũng sẽ sinh lòng tò mò với nam nhân.
Chỉ bất quá, khi nữ nhân tò mò và hứng thú với nam nhân… sẽ rất dễ rơi vào lạc lối không hay biết.
“Tán nàng đi!” Tiểu Đồng truyền âm nhắc nhở:
“Nữ nhân này ngày sau sẽ có đại tác dụng, không tán đổ nàng… ngươi chắc chắn sẽ trở thành kẻ thù của nàng.”
“Tại sao?” Lê Vĩ sửng sốt:
“Dù không phát sinh tình cảm, nhưng ta cứu nàng một mạng, sao đến mức trở mặt thành thù?”
“Đây đã là số phận!” Tiểu Đồng hờ hững nói.
“Ngươi nói rõ hơn được không?” Lê Vĩ bất mãn vô cùng.
“Thôi được, tiết lộ cho ngươi một chút.” Tiểu Đồng kiên nhẫn giải thích:
“Cái loại Mệnh Cách bí ẩn kia của nàng, bất cứ ai sở hữu nó… một là trở thành đồng minh của nhau, hai là phải chém giết lẫn nhau, đây là số phận, không thể tránh khỏi!”
Lê Vĩ rùng mình, rốt cuộc hiểu chuyện gì xảy ra.
Mệnh Cách Thần Bí toả sáng không thể nhìn thấy rõ thông tin, hiện tại Lê Vĩ biết rằng Tà Liễu, Tinh Vân Các Chủ và Yến Ất đều sở hữu.
Nếu quả thật đúng như lời của Tiểu Đồng, vậy có thể hiểu những người sở hữu loại Mệnh Cách như vậy có mối liên quan nào đó với nhau.
Không thể làm đồng minh, vậy thì làm kẻ thù… chỉ có thể thuận theo hoặc chết.
Nói như vậy, hắn xem như lý giải thêm một phần về mối quan hệ của Tà Liễu và Tinh Vân Các Chủ, lý do tại sao hai nàng lại như ngầm đạt thành một loại ăn ý nào đó.
Đơn giản, Tinh Vân Các Chủ và Tà Liễu đều biết rằng bản thân bị cuốn vào số phận không lối thoát.
Nên thay vì làm kẻ thù, các nàng lại lựa chọn kết giao.
Từ đó có thể giải thích vì sao Tinh Vân Các Chủ hứng thú với Lê Vĩ, chủ động tìm đến hắn… còn đem Tinh Thần Luyện Thể Quyết truyền thụ cho hắn.
Bởi vì Tinh Vân Các Chủ biết hắn và Tà Liễu có liên quan, thậm chí khả năng biết hai người là phu thê.
Mà trường hợp của Yến Ất cũng giống vậy.
Nếu Lê Vĩ thu được Yến Ất, vậy thì Tà Liễu và Tinh Vân Các Chủ sẽ có thêm một đồng minh.
Ngược lại nếu Lê Vĩ phớt lờ, không giữ quan hệ với Yến Ất… thì ngày sau các nàng buộc phải chém giết lẫn nhau.
Tất cả bắt nguồn từ cái Mệnh Cách Bí Ẩn kia…
Đây là lý do Tiểu Đồng muốn Lê Vĩ tán Yến Ất, nàng quá lợi hại, quá tiềm năng, còn có ảnh hưởng đến Tà Liễu cùng Tinh Vân Các Chủ…
Giữa việc chọn kết minh và kết thù với Yến Ất, người ngu cũng biết phải nên làm thế nào.
“Đạo hữu sao thế?” Thấy Lê Vĩ trầm tư không nói tiếng nào, Yến Ất lên tiếng:
“Ngươi cần hồi báo gì? Chỉ cần ở trong khả năng, ta sẽ đáp ứng!”
Nàng không dám tưởng tượng nếu như mình gặp chuyện ở Thiên Khư, tỷ tỷ Yến Chân sau khi hay tin sẽ thống khổ và tuyệt vọng đến mức nào.
Lê Vĩ cứu nàng, chính là cứu cả tỷ tỷ và Yến Gia Bảo… ân tình quá lớn.
Nghe mỹ nhân nhắc nhở, Lê Vĩ thoát khỏi mạch suy nghĩ và một số hiếu kỳ, gật đầu nói:
“Vậy thì đơn giản, đạo hữu làm trợ thủ hộ tống ta đến Yêu Khư an toàn, sau đó lại cùng ta trở về Thiên Nguyên là được.”
Hắn biết trong thời gian ngắn, muốn kéo quan hệ với Yến Ất sẽ không dễ dàng, nếu như chấp nhận để nàng đền đáp, sau khi kết thúc đôi bên không còn nợ nần gì nhau… vậy sẽ rất khó tiến triển.
Trái lại, nếu như có Yến Ất đồng hành cùng mình trong khoảng thời gian này, đôi bên sẽ có cơ hội bồi dưỡng hảo cảm.
“Được, ta chấp nhận!” Yến Ất gật đầu đáp ứng không chút do dự.
Nàng cũng không biết “tà niệm” trong lòng Lê Vĩ, chỉ cho rằng Ranh Giới Thiên Khư nguy hiểm trùng trùng, hắn cần thêm bạn đồng hành hỗ trợ tăng cường chiến lực mà thôi.
“Sắp khôi phục chưa?” Lê Vĩ quan tâm hỏi.
“Ta đã nhiều lần bứt phá giới hạn của cơ thể mình!” Yến Ất nói:
“Phản phệ rất nặng, tổn hại sinh mệnh và tuổi thọ… trạng thái hiện tại đã là tốt nhất rồi.”
Lê Vĩ vuốt cằm, quả nhiên Yến Ất cũng không biết nàng sở hữu Thiên Mệnh Cách - Đấu Vương, càng chiến, càng tổn thương sẽ càng bùng nổ.
Nàng chỉ đơn giản nghĩ rằng mình cố gắng ép ra tiềm năng của cơ thể khi lâm vào cảnh khốn cùng, dẫn đến phản phệ.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ đứng lên bước đến phía sau Yến Ất.
Nàng cũng không nghi ngờ gì, người này vừa cứu mình một mạng, đáng giá để tin tưởng.
Lê Vĩ đem hai tay đặt lên lưng Yến Ất…
VÙ VÙ VÙ…
Sinh Mệnh Chi Lực như vũ bão từ trong ống tay áo của hắn cuốn ra, truyền thẳng vào thể nội Yến Ất.
Sinh Mệnh này, đương nhiên là đến từ Bạch Trinh.
“Sinh Mệnh Linh Căn?” Yến Ất tiếp tục kinh dị.
Sinh Mệnh Thuộc Tính luôn là một trong những thuộc tính quý hiếm nhất, nhìn khắp Hoành Quốc cũng không có người sở hữu.
Nam nhân này, lại đem Sinh Mệnh truyền cho mình…
Tuy tu vi Bạch Trinh không cao, nhưng Sinh Mệnh dùng để phục hồi chính là sở trường…
Chỉ bảy ngày sau, phản phệ của Yến Ất biến mất không còn tăm hơi, tu vi khôi phục trạng thái toàn thịnh.
Thậm chí, ẩn ẩn có dấu hiệu lĩnh ngộ trong chiến đấu, có xu hướng muốn đột phá tiểu cảnh giới, tiến vào Luyện Hư Viên Mãn.
Yến Ất đối với Lê Vĩ càng thêm cảm kích, thấy rằng mình nợ người này quá nhiều, e rằng hộ tống đến Yêu Khư vẫn chưa thể bù đắp.
“Đừng suy nghĩ nhiều, trị thương cho đạo hữu đơn giản vì muốn ngươi ở trạng thái tốt nhất giúp ta.” Lê Vĩ bình thản:
“Xong chuyện, ai về nhà nấy!”
Thái độ không cần báo đáp này của hắn càng khiến Yến Ất lưu luyến…
Vì sao chỉ là Nguyên Anh, lại khiến Luyện Hư như mình nể phục đến vậy?
Với nữ cường nhân ưa thích cận chiến như nàng, hành động và lời nói ung dung của Lê Vĩ tốt hơn hàng nghìn lần, hàng vạn lần những lời tình thoại mà đám nam nhân ở Hoành Quốc ra sức lấy lòng.
Ân cứu mạng càng là không loại bảo vật nào có thể so sánh.
Lần đầu tiên, Yến Ất rất muốn biết khuôn mặt ẩn bên dưới cái mặt nạ đầu heo kia.
“Đạo hữu xưng hô thế nào?” Yến Ất hé mở môi đỏ.
Tim nàng vô thức đập nhanh, hình như đây là lần đầu tiên chủ động hỏi tên của một nam nhân.
Từ trước đến nay, đều là nam nhân cố gắng tạo ra cảm giác tồn tại để lọt vào mắt của nàng mà thôi.
“Gọi ta là Trư Hồng Diện là được!” Lê Vĩ nói.
Bảo trì tầng tò mò này rất tốt, không cần thiết phải lộ ra quá sớm mình có liên quan đến tên đệ đệ trên danh nghĩa, hết sức phế vật kia của nàng.
“Trư Hồng Diện nghe kỳ quái quá, hay ta gọi ngươi là Trư huynh đi!” Yến Ất khẽ cắn môi, biết đối phương chưa đủ tin tưởng để tiết lộ thân phận của mình.
Nhưng càng như vậy, nàng càng muốn tìm hiểu, đạt được lòng tin của hắn.
Yến Ất không biết rằng, mình đang bước đầu rơi vào vũng lầy…
“Nếu đã vậy, ta cũng gọi nàng là Ất muội!” Lê Vĩ không khách khí, cũng không bỏ qua cơ hội.
Ta cứu ngươi một mạng, gọi ngươi là “muội” không quá đáng chứ?
Yến Ất cảm thấy cách gọi này rất tốt, vô thức kéo gần khoảng cách của hai người hơn một chút, nhoẻn miệng cười:
“Cứ như vậy đi, mong được Trư huynh chiếu cố nhiều hơn!”
“Haha, đã gọi ta một tiếng huynh, vậy thì phải có lễ vật!” Lê Vĩ bật cười, ánh mắt sau đầu heo loé lên ra vẻ bí hiểm.
“Lễ vật?” Yến Ất hơi chau mày:
“Như vậy sao được? huynh cứu mạng của ta, làm sao Yến Ất có thể nhận thêm lễ vật?”
“Nói là lễ vật, thật ra là chỉ điểm cho muội một con đường sáng!” Lê Vĩ nghiêm chỉnh nói:
“Nhìn cách thức chiến đấu của muội, ta cảm giác muội sở hữu thiên phú đặc thù… chỉ là chưa dám xác định.”
Nữ cường nhân hiếu chiến, ưa thích tu luyện và chiến đấu nghe được vấn đề liên quan đến thiên phú của mình, làm sao có thể nhịn?
Lê Vĩ có thủ đoạn ly kỳ mà nàng không lý giải nổi, sẽ không vì tu vi của hắn thấp mà xem nhẹ kiến thức của hắn.
“Có phải khả năng đánh ra hình Bát Quái của muội là bẩm sinh?” Lê Vĩ hỏi:
“Lại còn càng bị thương, chiến lực càng tăng mạnh.”
“Đúng!” Yến Ất giật mình, hắn có thể nói rõ như vậy chỉ sau khi quan sát một trận chiến của nàng, quả nhiên có bản lĩnh.
“Ta đã mơ hồ suy đoán ra, nhưng chưa dám khẳng định!” Lê Vĩ ho khan một tiếng:
“Muốn xác định thiên phú thể chất này, cần quan sát kỹ lưỡng!”
“Xem thế nào?” Yến Ất đã bị khơi dậy sự hiếu kỳ rồi.
Nàng cảm giác đây là cơ hội để mình tiến thêm một bước, điều này rất quan trọng nhất là khi Yến Gia Bảo đang bị Hoành Quốc chèn ép và vô số ánh mắt nhìn chằm chằm.
“Đương nhiên là quan sát cẩn thận!” Lê Vĩ trầm giọng nói: