Lê Vĩ kinh ngạc đến mức quên nhìn luôn thông tin của hai khối bia đá màu đỏ…
Bởi vì ở bia đá thứ ba sau lưng Yến Ất, hắn rõ ràng không thể nhìn thấy bất cứ tin tức nào về nó.
Không sai, bia đá này không mang màu sắc cụ thể nào, nó đang toả sáng rực rỡ như ánh sao, lại khiến Lê Vĩ không thể nhìn thấu…
Mệnh Cách thần bí!
Mà từ trước đến nay, hắn chỉ từng chứng kiến hai trường hợp tương tự.
Chính là của Thê Tử Giáo Chủ - Tà Liễu và Tinh Vân Các Chủ.
Hai nàng đều là nữ cường giả đỉnh cấp, tu vi Độ Kiếp Kỳ… vang danh Man Di Chi Địa.
Thế mà Yến Ất… lại cũng sở hữu một loại Mệnh Cách như vậy?
Mặc dù không biết rốt cuộc là sao, nhưng Lê Vĩ dám khẳng định loại Mệnh Cách này vượt trên Thiên Mệnh Cách.
“Nhị tỷ trên danh nghĩa này, vậy mà có thiên phú sánh ngang Tà Liễu và Tinh Vân Các Chủ?” Lê Vĩ âm thầm than thở.
Hai cái Thiên Mệnh Cách và một Mệnh Cách bí ẩn, thứ mà Yến Ất thua kém chỉ là tu vi mà thôi.
Nhưng với chiến lực cùng tiềm năng mà nàng đang thể hiện, thành tựu tương lai nhất định không thua kém gì.
Mà lúc này, hắn mới có thể lấy lại bình thản để xem thông tin trên hai khối bia đá màu đỏ.
Thiên Mệnh Cách – Bát Quái Đồ: Sở hữu Bát Quái Chi Thân, phong cách chiến đấu cương nhu kết hợp, uyển chuyển khó lường, công thủ toàn diện, biến ảo khiến địch nhân không thể lường trước được.
Thiên Mệnh Cách – Đấu Vương: là vương giả trong mỗi trận đấu, càng đấu càng hăng, thương thế càng cao chiến lực càng mạnh.
“Moá nó, đều khủng bố!” Lê Vĩ thầm mắng trong lòng.
Bất kể là Bát Quái Đồ hay Đấu Vương, đều là dạng Mệnh Cách cao cấp phục vụ cho chiến đấu.
Chẳng trách Yến Ất tự tin tuyên bố, dưới Hợp Thể đến bao nhiêu đấm bấy nhiêu.
“Ta nghĩ ngươi nên tìm cách lôi kéo tỷ tỷ này!” Tiểu Đồng tủm tỉm nói.
Ánh mắt Lê Vĩ loé lên…
Đúng vậy nha, trước đây hắn lười xen vào chuyện ở Hoành Quốc, cũng chẳng thèm chấp nhặt thân phận của chủ thể, càng không muốn dính líu gì với hai vị tỷ tỷ khác cha khác mẹ này.
Nhưng sau khi nhìn thấy tiềm năng kinh khủng của Yến Ất, hắn lại bắt đầu cân nhắc.
Dù không có tầng thân phận quan hệ của chủ thể cũ, thì với một nữ cường nhân có thiên phú đáng gờm như vậy, kết thân lôi kéo chẳng phải sẽ có lợi ích lớn hơn so với làm người dưng nước lã, thậm chí là kẻ thù hay sao?
Cùng thiên tài hàng đầu kết giao quan hệ, thấy thế nào cũng không lỗ.
Đây là ưu thế lớn của Thấu Mệnh Nhãn, mình làm sao có thể không tận dụng?
Trong lúc Lê Vĩ suy nghĩ, Yến Ất tóc đuôi ngựa nhẹ bay, đã cường thế nghiền ép cả người và thú.
Trước từng chiêu, từng thức của nàng, không gian từng đợt chấn động, sóng xung kích bùng nổ khắp nơi, chấn cho bốn tên sơn tặc nhao nhao thổ huyết.
Nếu không phải Yêu Thú của bọn chúng liều mạng chống cự, e rằng đã sớm bị Yến Ất làm thịt tất cả rồi.
“Làm càn!”
Nhưng đúng lúc này, một tiếng gầm thịnh nộ vang lên.
RĂNG RẮC…
Không gian trên đầu Yến Ất sụp đổ, một lão giả từ trong đó giáng lâm, tung ra một chưởng phô thiên cái địa:
“Thập Yêu Trảo!”
Một chưởng này hạ xuống, xuất hiện hư ảnh mười con Yêu Thú to lớn dị thường gào thét mà theo, uy lực kinh khủng.
“Hợp Thể Kỳ!” Yến Ất sắc mặt ngưng trọng dị thường, hai tay đánh ra hình Bát Quái Đồ Án xoay tròn trên không trung.
ĐÙNG!
Thập Yêu Trảo trấn thẳng vào Bát Quái Đồ Án, trực tiếp đem nó nghiền nát thành mảnh vỡ.
“Hự!” Yến Ất bị phản chấn bay ngược, làn da tái nhợt:
“Hợp Thể Trung Kỳ!”
Không sai, lão già vừa xuất thủ vậy mà là Hợp Thể Trung Kỳ cấp cường giả…
Với thực lực của Yến Ất, nàng tự tin dù đối mặt Hợp Thể Sơ Kỳ… đánh không lại vẫn trốn được.
Nhưng đụng phải Hợp Thể Trung Kỳ, vậy thì khó rồi.
Tuy rằng chỉ cách nhau một tiểu cảnh giới, nhưng Sơ Kỳ và Trung Kỳ trong Hợp Thể lại như trời và đất.
“Trại Chủ!”
Nhìn thấy lão già giáng lâm, bốn tên Sơn Tặc vui mừng lên tiếng: “Mau bắt ả ta, chính là nữ tướng quân thiên tài của Hoành Quốc!”
“Không tệ, đủ tư cách làm áp trại phu nhân của lão phu!” Lão già Trại Chủ ngửa đầu cười to.
Lão là người đứng đầu một trong những doanh trại nổi bật trong Thiên Khư Ranh Giới, với hoàn cảnh ở nơi này… trừ phi có Đại Thừa Kỳ tiến vào tính sổ, bằng không chẳng cần e ngại Hoành Quốc.
Hơn nữa Yến Ất hành động một mình, bắt nàng ai có thể biết?
Nghĩ đến đây, Trại Chủ hưng phấn dị thường, một bước lao vọt đến, hư ảnh mười con Yêu Thú khổng lồ hiện ra sau lưng lão, hai tay cùng lúc chưởng ra:
“Thập Yêu Sát!”
RỐNG!
Mười con Yêu Thú gầm lên, chúng nó phát động cùng lúc mười loại Vũ Kỹ tất sát ập đến Yến Ất.
Yến Ất vừa rồi bị thương, Thiên Mệnh Cách – Đấu Vương được kích hoạt, đem chiến lực của nàng đẩy lên một bậc.
Hai tay đấm ra Bát Quái Đồ Án, so với trước đó to hơn và mạnh hơn gấp đôi.
RĂNG RẮC…
Nhưng từng ấy là chưa đủ với sự chênh lệch tu vi, Thập Yêu Sát hung lệ phá tan Bát Quái Đồ Án của nàng.
“Hự!”
Giáp trên thân Yến Ất vỡ vụn, toàn thân bay ngược đụng vào một vách đá lớn, khoé môi đỏ thẳm rỉ máu thê lương.
Nhưng dù là thế, ý chí chiến đấu trong mắt nàng không hề suy giảm, ngược lại càng tăng mạnh…
Đấu Vương lại phát động, chiến lực kéo căng, tiệm cận Hợp Thể Kỳ.
“Nữ nhân này chắc chắn có Thể Chất đặc biệt, càng đánh càng hăng!” Trại Chủ hưng phấn cười to:
“Xứng với lão phu vô cùng!”
“Lão già đáng kinh tởm, ai thèm xứng với ngươi!” Yến Ất phẫn nộ quát lên.
Hư ảnh đại ngư từ thể nội của nàng gào thét bay lên, mang theo sóng chấn động kinh khủng.
Yến Ất vung tay chưởng ra, đại ngư mang theo linh lực như sóng thần, ầm ầm oanh tạc.
“Vô dụng, lão phu là Hợp Thể Kỳ… có thể cùng thiên địa hoà hợp!” Trại Chủ cười gian trá.
Hắn nâng lên hai tay, phạm vi ngàn dặm xung quanh trực tiếp được điều động, huy tụ Linh Khí và Thuộc Tính trong Thiên Khư, dù không nhiều nhưng cũng đủ bạo tăng thực lực.
“Thập Yêu Quyền!”
Trại Chủ vung cánh tay già nua đấm ra, hư ảnh mười con Yêu Thú gào thét lao đến.
BÙM!
Một vụ nổ tung trời, không gian vặn vẹo, đại ngư của Yến Ất bị đấm thành hư vô.
Quyền kình của Thập Yêu Quyền vẫn tiếp tục nện thẳng vào cơ thể nàng.
“PHỐC!”
Yến Ất thổ huyết, cả người như diều đứt dây bay ngược…
Nàng đã kiệt sức, dù Thiên Mệnh Cách – Đấu Vương cũng không thể kích phát khi chủ nhân đã trọng thương.
Chỉ có cơn đau khắp toàn thân và sự quật cường của ý chí mới giúp Yến Ất chưa hôn mê bất tỉnh.
Nhưng sự không cam lòng đã lan tràn khắp toàn thân nàng.
Lần này nàng bí mật tiến vào Thiên Khư, mục đích chính là tìm kiếm cơ duyên và gia tăng thực lực, chỉ cần nàng đột phá đến Hợp Thể Kỳ… Thái Tử chưa chắc dám bức hôn đối với tỷ tỷ của mình.
Bởi lẽ Hợp Thể ở bất cứ đâu cũng là nhân vật trụ cột, ngay cả Hoành Quốc cũng phải nể trọng Hợp Thể Kỳ vài phần.
Nhưng cơ duyên đi kèm nguy hiểm, Yến Ất hiện tại rơi vào cảnh khốn cùng.
Tưởng như cơ thể sẽ nặng nề ngã xuống…
Thì bất chợt, một cảm giác ấm áp, vững vàng lại ôn nhu nâng đỡ lấy toàn thân.
Yến Ất hoảng hốt, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra… một thanh âm trầm thấp đã vang lên bên tai:
“Có ta ở đây!”
Bốn chữ nghe rất bình thường, nhưng lại trầm ổn và tự tin mãnh liệt.
Chẳng hiểu vì sao, Yến Ất có chút hoảng hốt.
Cả đời mạnh mẽ, chưa từng có lúc mềm yếu như vậy…
Nàng đưa mắt nhìn, chẳng biết từ bao giờ mình đã nằm gọn trong lòng một tên nam tử quái dị.
Nói là quái dị, bởi vì kẻ này thân khoác hắc bào, lại đeo một cái mặt nạ đầu heo vô cùng khôi hài và xấu xí.
Chỉ là dáng vẻ của mặt nạ ở thời khắc này không khiến Yến Ất phản cảm, ngược lại sinh ra cảm giác hiếu kỳ và tò mò.
Người này là ai? Hắn dám đứng ra đắc tội với Hợp Thể Trung Kỳ sao?
“Đầu heo?” Ngay cả mấy tên Sơn Tặc cũng sửng sốt.
“Các hạ là người nào?” Trại Chủ trầm giọng hỏi, hắn đã thử dò xét sâu cạn của đối phương… nhưng phát hiện mình không thể nhìn thấu.
“Trư Hồng Diện!” Lê Vĩ lãnh đạm nói:
“Các ngươi có thể cút rồi!”
“Ngươi!” Bốn tên Sơn Tặc giận dữ, ngươi nghĩ mình là ai?
“Hahaha!” Trại Chủ phá lên cười:
“Muốn cướp người từ tay lão phu, các hạ không thể hiện ra vài phần bản sự sao được?”
Thanh âm vừa dứt, lão đã hướng về phía hắn toàn lực chưởng ra:
“Thập Yêu Chưởng!”
Mười hư ảnh Yêu Thú gào thét xông đến, phát động thế công điên cuồng.
“ỤMMMMM!”
Nhưng đối mặt với đó, Âm Khí tràn lan như tận thế giáng thế, Tiểu Âm Giới đã được mở ra, khí thế âm u, trầm thấp như liên kết cùng với địa ngục.
Giữa bóng tối khó lường, một con quái vật với đôi mắt đỏ ngầu, khí thế hung lệ đột ngột hiện ra trước mắt Lê Vĩ như hộ vệ trung thành.
Nó là một câu trâu đứng bằng hai chân, hình thể với từng khối cơ như những khối đá gắn kết thành, cặp sừng như hình bán nguyệt xuyên thủng bầu trời, mang theo uy áp cổ xưa, nặng nề như thái sơn áp đỉnh.
Cổ Ngục Man Ngưu!
Bất kể là hình thể, khí thế, huyết mạch hay sự huyền bí đều vượt qua toàn bộ Yêu Tộc trong hiểu biết của đám Sơn Tặc.
Càng đáng nói hơn, Yêu Tộc luôn bị kinh sợ bởi tồn tại có huyết mạch cao hơn.
Cổ Ngục Man Ngưu hiện ra, hư ảnh mười con yêu thú mà Trại Chủ triệu hồi đã rơi vào suy yếu.
Thập Yêu Chưởng yếu hơn gấp mấy lần…
“RỐNG!”
Cổ Ngục Man Ngưu ngửa đầu gào thét, hai loại thiên phú bẩm sinh là Ngục Giáp và Trọng Ngục kích phát đến mức tối đa.
Cơ thể nó cứng cáp như địa ngục, thao túng trọng lực vào đôi tay, trên bắp tay hiện lên 12 đường Ma Văn như gân guốc uốn lượn.
Thô bạo đấm thẳng về phía trước.
ĐÙNG!
Thập Yêu Chưởng trước sức mạnh của Cổ Ngục Man Ngưu và Ma Văn, lập tức tan vỡ hoàn toàn.
Hư ảnh mười con Yêu Thú run sợ trốn vào cơ thể Trại Chủ, mà Yêu Thú của bốn tên Sơn Tặc cũng run cầm cập, mất đi ý chí chiến đấu rồi.
“Mạnh quá!” Ánh mắt Yến Ất loé lên dị sắc, vô thức nhìn sang nam nhân đeo mặt nạ heo.
Người này chỉ với Yêu Thú Hộ Thể đã khủng như vậy, chiến lực bản thân còn đáng gờm đến mức nào?
Có cùng suy nghĩ với Yến Ất còn có tên Trại Chủ…
Sơn Tặc sinh tồn, giữ mạng trọng yếu.
Không hề do dự, Trại Chủ phất tay cuốn lấy đám thuộc hạ, nghiêm nghị mà nói:
“Đạo hữu, sơn thuỷ còn đó… ngày sau tái kiến!”
Thanh âm vừa dứt, lập tức mang theo tất cả xé không mà đi.
Nhưng ngay khi bọn hắn vừa biến mất, Lê Vĩ toàn thân mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Hắn sợ Yến Ất bị đau, cố ý nằm ngửa ra, dùng thân mình đỡ lấy cả người nàng.
Tiểu Âm Giới tán loạn, hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu biến mất như chưa từng tồn tại.