Lê Vĩ chưa thay Nhẫn Trữ Vật, nhưng được cái gần đây hắn làm thịt kha khá tu sĩ, số lượng Nhẫn Trữ Vật có rất nhiều, thu thi thể của Hắc Đại Hùng vào chiếc nhẫn khác.
“Ực… vừa rồi, rốt cuộc là sao? Vì sao lão hổ ta lại sợ đến vậy?”
Hư ảnh của Cổ Ngục Man Ngưu tan biến, Hổ Răng Kiếm lúc này mới lấy lại được chút tinh thần, toàn thân không còn bủn rủn.
“Một thủ đoạn chiến đấu của ta mà thôi.” Lê Vĩ tuỳ ý đáp.
Âm Yêu Hộ Thể quả thật chỉ là Vũ Kỹ của hắn, nhưng uy lực của môn Vũ Kỹ này tuỳ thuộc vào đẳng cấp và giống loài Yêu Đan.
Dưới sự chỉ dẫn của Tiểu Đồng, hắn chọn Cổ Ngục Man Ngưu là loại yêu thú cận chiến khủng bố nhất chỉ dưới Thần Thú.
Tuy chỉ là Âm Lực hư ảnh ngưng thành, nhưng cũng không phải một con Hắc Đại Hùng có thể chịu nổi.
“Ngươi rốt cuộc mạnh đến đâu rồi?” Hổ Răng Kiếm cảm thấy ê răng:
“Lần này rõ ràng là ngươi bảo vệ ta mới đúng.”
Nó muốn hộ tống Lê Vĩ an toàn đến Yêu Khư, kết quả thực lực của người ta đã sớm đáng sợ hơn nó rồi.
Năm đó nhìn ra tiểu tử này không đơn giản, nhưng ai mà ngờ lại phát triển chóng mặt đến mức như vậy?
“Ta cũng không biết.” Lê Vĩ nhún vai, chợt có chút hiếu kỳ:
“Đúng rồi, tại sao Yêu Thú có thể nói tiếng người, linh trí lại cao… nhưng sao không thể hoá thành nhân loại?”
Hắn vẫn luôn thắc mắc điều này, kiếp trước có xem tiểu thuyết tu tiên, chẳng phải Yêu Thú luyện đến một đẳng cấp nhất định, là có thể hoá thân thành người sao?
“Hừ, hoá hình có ai mà không muốn? dù sao thì dáng vẻ của nhân loại các ngươi gọn gàng, linh hoạt lại giúp ích rất nhiều cho việc tu luyện.” Hổ Răng Kiếm hừ nói:
“Nhưng không phải bất cứ Yêu Tộc nào cũng có năng lực hoá hình, điều kiện bắt buộc phải là Yêu Tộc có huyết mạch cao cấp.”
“Chẳng hạn huyết mạch của những loài Thần Thú quý hiếm, bọn hắn có thể biến thành nhân loại bất cứ lúc nào.”
“Điển hình như Long Tộc, tương truyền Long Tộc vừa sinh ra… đã có thể hoá hình ngay lập tức, thậm chí là trạng thái chiến đấu nửa người nửa rồng, rất lợi hại.”
“Vậy ngươi đời này không hoá hình được sao?” Lê Vĩ vuốt cằm.
“Trừ phi tìm được Hoá Hình Thảo!” Hổ Răng Kiếm hồi đáp:
“Đó là loại tài nguyên quý giá của Yêu Tộc, có thể giúp những Yêu Tộc mang huyết mạch tầm thường biến thành nhân loại sau khi ăn vào.”
“Hoá ra là như vậy.” Lê Vĩ bừng tỉnh đại ngộ, vô thức đưa tay xoa xoa đầu Tiểu Bối:
“Tiếc là chưa tìm được Hoá Hình Thảo cho ngươi.”
“Không cần tìm cho nó đâu!” Tiểu Đồng thản nhiên đáp:
“Nó là trường hợp đặc thù, sau này ngươi sẽ hiểu.”
Ánh mắt Lê Vĩ loé lên, liên tưởng đến việc Tiểu Bối và Tiểu Đồng ở cùng một chỗ lúc đầu, hắn có chút hoài nghi… Tiểu Bối cũng có lai lịch không hề tầm thường.
Nhưng Tiểu Đồng chưa muốn nói, hắn sẽ không truy hỏi.
“Tiếp tục!”
Lê Vĩ nhếch mép cười, thản nhiên đi tiếp vào Thiên Khư…
Những nơi hắn bước qua, đám Yêu Thú nhao nhao lẫn tránh.
Nói đùa sao, vừa rồi chúng nó tận mắt nhìn thấy Hắc Đại Hùng bị làm thịt như thế nào.
Yêu Thú có tu vi, linh trí không hề thấp… đâu dại dột mà dây vào tồn tại kinh khủng như vậy.
Thế là ở phạm vi bên ngoài Thiên Khư, Lê Vĩ không còn gặp bất cứ con vật đuôi mù nào tìm đến gây sự.
Dần sâu vào bên trong…
Lúc này, hắn đã cảm nhận được có những tồn tại đủ khả năng gây nguy hiểm cho mình.
Lục Giai Yêu Thú, tương đương với Luyện Hư Kỳ.
Không sai, hiện tại chỉ có Lục Giai trở lên mới có thể tạo nên uy hiếp với Lê Vĩ, Ngũ Giai trở xuống hắn xem là gân gà.
Chỉ bất quá, Yêu Thú Lục Giai linh trí càng cao hơn, chúng nó phát hiện Lê Vĩ tư thái ung dung, chậm rãi không hề vội vàng, lại đeo Trư Hồng Diện che đậy khí tức, không nhìn rõ sâu cạn nên cũng chỉ mới lẳng lặng thăm dò, chưa vội vàng lao đến.
“Không hổ là hiểm địa, mỗi bước đều có hung hiểm.” Lê Vĩ nội tâm cảm thán.
Đừng nói là Nguyên Anh, đổi lại là Hoá Thần tiến vào đây cũng đủ vãi ra quần, Linh Thức của Lục Giai Yêu Thú cứ quét ngang quét dọc, không rén mới là chuyện lạ.
Nhưng Lê Vĩ lại bình tĩnh như không có gì xảy ra, thỉnh thoảng lại còn quét mắt trừng về phía đám Lục Giai Yêu Thú.
Thế là cái đám này rén ngược lại hắn…
Bất quá đám Lục Giai Yêu Thú cũng không phải không có biện pháp.
Một con Hắc Ám Báo rất thèm thuồng Lê Vĩ, liền động ý niệm lệnh cho một con Yêu Thú Ngũ Giai là Linh Miêu dưới trướng xông lên tấn công.
MEO!
Linh Miêu nhào đến như tia chớp, móng vuốt sắc lẹm như liêm đao, tu vi Ngũ Giai Trung Kỳ phát động.
Lê Vĩ khẽ cười, vung ống tay áo.
RỐNG!
Hổ Răng Kiếm lao vọt ra, tốc độ khủng khiếp, hình thể khổng lồ lập tức nhai đầu Linh Miêu, những chiếc nanh như lưỡi kiếm xuyên thủng đầu nó, ánh mắt hung tàn đảo quanh.
Lê Vĩ gọn gàng thu thêm một lượng thực phẩm…
“Ực…” Hàng loạt Lục Giai Yêu Thú cả kinh nuốt nước bọt.
Hổ Răng Kiếm là Ngũ Giai Viên Mãn lại bị nhân loại kia cất trong ống tay áo như con mèo, quả nhiên là lão quái vật.
Dù là Lục Giai Yêu Thú như chúng cũng không có thủ đoạn như vậy.
Không nên trêu chọc…
Thế là cả đám nhao nhao tản đi.
“Hết vị!” Lê Vĩ âm thầm trề môi, lại tiến sâu vào trong Thiên Khư.
OÀNH OÀNH OÀNH…
Mấy ngày sau, hắn đột ngột nghe thấy âm thanh chiến đấu dữ dội, dư ba quét ngang san bằng hàng ngàn dặm, ngay cả Lê Vĩ cũng suýt chút bị chấn bay.
Chiến đấu tại những nơi như thế này vốn không phải chuyện lạ gì, yên bình quá mới là điều khó hiểu.
“Thăm dò đi!” Lê Vĩ động ý niệm.
Từ dưới cái bóng của hắn, một nhánh cây màu đen hoà vào bóng tối lặng lẽ vươn dài…
Chính là nhánh cây của Thôn Linh Ma Thụ, nó có thể thay Lê Vĩ thăm dò tình huống từ khoảng cách xa.
Nhánh cây di chuyển trong tối, hoà nhập cùng rừng rậm, dễ dàng tìm đến nơi phát sinh chiến đấu.
Linh Thức từ nhánh cây toả ra, Lê Vĩ rốt cuộc chứng kiến cảnh tượng.
“Hả?” Hắn nhịn không được giật mình.
Giữa sâm lâm, một nữ nhân đang bị vây công, thế trận vô cùng khốc liệt.
Chỉ thấy nữ nhân này mặc một thân chiến giáp màu trắng bạc, toả ra anh khí ngời ngời, tóc cột đuôi ngựa, thân hình thẳng tắp như một thanh trường thương.
Dù khí chất không thua gì nam nhân, nhưng nàng lại có làn da trắng hơn tuyết, ngũ quan như hoạ, chân mày như vẽ, mũi quỳnh cao thẳng, môi đỏ như son… xinh đẹp tuyệt trần.
Dù có chiến giáp gia thân, vẫn không giấu nổi những đường cong uyển chuyển cùng đôi chân dài miên mang, săn chắc.
Rất đẹp, cùng một cấp bậc với Tần Thuỷ Dao, Vân Tương Nhi…
Bất quá Lê Vĩ đã từng thấy qua Tinh Vân Các Chủ, đương nhiên sẽ không vì dung mạo của nàng mà giật mình.
Khiến hắn giật mình là thân phận của nàng ta.
Nhị tỷ của tên chủ thể trước đây, một trong hai nữ tướng quân hiện tại của Hoành Quốc - Yến Ất.
Lê Vĩ vốn nghĩ đời này sẽ không gặp lại đôi tỷ muội này, chẳng ngờ nhanh như vậy đã gặp phải nàng ở trong Ranh Giới Thiên Khư nên mới kinh ngạc.
“Tỷ muội này rốt cuộc muốn làm gì? Tỷ tỷ thì bị Hoành Quốc Thái Tử ép hôn, muội muội thì chạy vào hiểm địa?” Hắn nhướn mày.
Tình huống lúc này của Yến Ất khá bất ổn, bởi vì nàng bị một đám bốn tên tu sĩ và yêu thú vây công.
Nhìn cách ăn mặc, đám tu sĩ này có vẻ như là Sơn Tặc…
Điểm đặc biệt nằm ở chỗ, bốn tên tu sĩ này có thể thống ngự Yêu Thú hỗ trợ bọn chúng chiến đấu.
Cả bốn tên đều có tu vi Luyện Hư Kỳ, hai Luyện Hư Trung Kỳ và hai Luyện Hư Hậu Kỳ, bốn con Yêu Thú của chúng cũng là Lục Giai Trung Kỳ và Hậu Kỳ…
Trận hình cực kỳ khủng, nên mới có thể ở chỗ sâu trong Ranh Giới Thiên Khư chiến đấu.
Bất quá dù là như vậy, bọn chúng cũng chưa thể áp chế được Yến Ất một cách hoàn toàn.
Nàng thân mang chiến giáp, tay đeo một đôi găng màu đen to lớn có khảm gai nhọn, dùng nắm đếm để chiến đấu…
Nghe qua thì có vẻ rất nặng nề, nhưng khi đánh ra lại hoàn toàn khác biệt.
Động tác nhẹ nhàng uyển chuyển, cơ thể mau lẹ, tay chân phiêu dật xuất trần…
Mỗi một đòn đánh, mỗi một bước chân, mỗi một lần lách người đều nhẹ tựa lông hồng, khéo léo… có vẻ chậm rãi như uy lực kinh thiên.
Một con Song Đao Đường Lang từ phía sau vung lên hai càng sắc lẹm bổ xuống, hai nhát chém lưu lại vết rách trên không gian, hiện ra như từng tia màu đen kịt bị xé toạc, vô cùng nguy hiểm…
Nhưng cứ như vậy, Yến Ất lại nhẹ nhàng duỗi một chân về phía sau, uyển chuyển lách người né tránh…
Trong lúc chuyển mình, nắm đấm của nàng ung dung đẩy ra.
ĐÙNG!
Động tác nhìn như chậm rãi, lại như pháo nổ tung trời, chấn văng con Song Đao Đường Lang hàng trăm mét, lớp vỏ cứng trên ngực nó xuất hiện vết rách.
Nhưng mà ngay lập tức, lại có một con Liệt Diễm Điểu từ trên cao lao xuống, đôi cánh mang theo liệt hoả hừng hực trấn xuống đầu nàng.
Từ dưới lòng đất, một con Xuyên Thạch Thử lao vọt lên, móng vuốt chắp lại như mũi khoan đâm thẳng vào đan điền cực hiểm.
Chưa dừng ở đó, một con Thụ Yêu bắn ra hàng chục sợi dây leo như dây thừng, nhắm về toàn thân nàng siết chặt.
Lê Vĩ nhướng mày, nơi nào cũng là địch.
Yến Ất lại biểu lộ ung dung, chỉ thấy hai chân của nàng đạp không, toàn thân mình xoay tròn đủ 360 độ, hai tay uyển chuyển đấm ra.
Mỗi một nắm đấm, lại có quyền kình hình thành một vòng Bát Quái xoay tròn.
Trong chưa đầy nửa giây, hàng chục quyền đấm ra hàng chục hình Bát Quái bảo vệ khắp toàn thân của Yến Ất thành hình quả cầu, không chút kẻ hở.
OÀNH OÀNH OÀNH…
Thế công của đám Yêu Thú cấp cao bị bắn ngược trở lại, dội thẳng vào cơ thể chúng…
“Phốc!” Ba con Yêu Thú bị thương thổ huyết.
“Làm sao có thể?” Bốn tên Sơn Tặc cả kinh, không nghĩ ra nổi nữ nhân này lợi hại đến vậy.
“Không hổ là thiên tài nổi tiếng khắp Thiên Nguyên, chiến lực này đúng là khó lường!” Một tên nam trung niên Sơn Tặc nhếch mép cười lạnh:
“Nhưng từng đó chưa đủ đâu!”
Hắn lấy ra một chiếc túi, ném thẳng lên cao.
RỐNG!
Từ trong túi, một con Tinh Tinh cao đến hàng chục mét xuất hiện, nó toả ra uy áp Lục Giai Viên Mãn, hai mắt đỏ ngầu, cơ thể chằng chịt các đường gân mạch dữ tợn.
Tinh Tinh ngửa đầu rống lên, nhổ thẳng một gốc đại thụ bên cạnh, thô bạo đập thẳng xuống đầu Yến Ất.
Một cú đập này, khiến không gian xuất hiện cả vết rách.
“Ngự Thú Sư!” Lê Vĩ lẩm bẩm:
“Vượt cấp thu phục Yêu Thú!”
Đám Sơn Tặc này rõ ràng đều là Ngự Thú Sư, cái tên nam tử trung niên kia chỉ là Luyện Hư Hậu Kỳ nhưng thu phục được Bạo Lực Tinh Tinh tu vi Lục Giai Viên Mãn.
Hai mắt của Bạo Lực Tinh Tinh mất đi thần trí, màu đỏ vô hồn, chỉ làm theo lệnh toàn lực tấn công mục tiêu.
Trong khi đó, ba tên Sơn Tặc còn lại cũng tiếp tục chỉ huy đám Yêu Thú ập vào tấn công.
“Cút hết!”
Yến Ất thanh lãnh quát lên, hai tay đánh ra phía trước một bộ quyền pháp uyển chuyển, cương nhu kết hợp như thái cực quyền.
Theo động tác của nàng, Linh Lực và Quyền Kình ngưng tụ thành hư ảnh một con cá lớn từ thể nội lao vọt lên.
Con cá này chuyển mình, không gian rung chuyển, sóng xung kích từ nó bắn ra điên cuồng hình thành đại chấn.
OÀNH OÀNH OÀNH…
Mấy ngàn dặm rừng rậm bị san bằng, một nện từ Bạo Lực Tinh Tinh bị chấn ngược, mà đám Yêu Thú còn lại đều thổ huyết bay ra ngoài.
Bốn tên Ngự Thú Sư đứng không vững, sắc mặt tái mét, tất cả đều trọng thương vì nhận phản phệ không hề nhỏ.
“Dưới Hợp Thể, đến bao nhiêu đấm bấy nhiêu!” Yến Ất nhàn nhạt hé môi, thanh âm trong trẻo nhưng đầy kiên định, không có một tia tạp chất.
Lê Vĩ hứng thú không thôi, vị nhị tỷ trên danh nghĩa này cũng có bản sự đấy chứ.
Hắn nhịn không được, mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát.
Phía sau lưng Yến Ấn, ba cái bia đá sừng sững hiện ra