Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 88: RANH GIỚI THIÊN KHƯ!



Lê Vĩ đang tắm rửa, chợt cảm giác được có một cổ địch ý quét về phía mình.

Đây chắc chắn không phải ảo giác, bởi vì nó đến từ dao động linh hồn.

Đại Tội Thất Hình Quyết chưa từng cảm ứng sai.

Hắn giả vờ không phát hiện, Linh Thức lại lặng lẽ tiếp cận quan sát kẻ đang dõi theo mình.

Nào ngờ kẻ này cực kỳ nhạy bén, vậy mà đánh hơi được Linh Thức của Lê Vĩ…

Biết mình bị phát hiện, hắn không chủ động tấn công, ngược lại thi triển thân pháp, hoá thành một tia sấm chớp lao vọt về phía xa, một lần thuấn di đã cách xa trăm dặm.

“Lôi Hệ Thân Pháp? Là Lôi Vệ!” Ánh mắt Lê Vĩ loé lên:

“Không thể để ngươi thoát!”

Càn Khôn Cốt kích phát toàn diện, Không Gian rung động, thân thể Lê Vĩ biến mất tại chỗ.

Kẻ vừa rồi rõ ràng là mật thám của Lôi Vệ dưới trướng Thái Tử Hoành Quốc, Lôi Vệ dò tìm hành tung của Lê Vĩ khắp nơi, muốn đem xác hắn về để Thái Tử đường hoàng cưới Yến Chân.

Nếu để tên mật thám này báo cáo hành tung của mình, Lê Vĩ sẽ gặp phiền toái…

Dù sao thì hắn đang ở tại Thiên Nguyên, thuộc phạm vi hoạt động của những quốc gia tu chân, mà trong đó thì Hoành Quốc là một trong những tu chân quốc mạnh nhất.

Lê Vĩ muốn đến Yêu Khư, chưa muốn bị cuốn vào tranh đấu của những tu chân quốc này.

Lôi Hệ Thuộc Tính luôn là một trong những linh căn cường đại nhất, bởi vì Lôi Đình có thể tàn phá dữ dội không thua gì hoả diễm, mà tốc độ của sấm chớp càng là không thua gì Phong hay Quang Minh.

Tên mật thám này chủ tu Lôi Độn Không Pháp, mỗi lần đạp chân là lôi đình xẹt ngang không trung, hắn tự tin dù là tu sĩ cao hơn mình hai tiểu cảnh giới cũng chưa chắc đuổi kịp.

Huống hồ tu vi của Lê Vĩ chỉ là Nguyên Anh Kỳ, sánh ngang với hắn.

Mật thám không thông thạo chiến đấu, không dám đối chiến với Lê Vĩ nên buộc phải rút lui.

Mà tên này cũng phản ứng cực nhanh, vừa bỏ chạy thục mạng, vừa lấy ra một khối Truyền Âm Ngọc, đem linh lực truyền vào:

“Báo thống lĩnh, ta phát hiện…”

Chỉ là hắn còn chưa kịp mở miệng nói hết câu, Lê Vĩ đã lù lù xuất hiện ngay phía sau.

“Làm sao có thể?” Nội tâm tên mật thám co rúm lại, làm sao kẻ này có thể đuổi kịp mình trong nháy mắt?

Hắn đâu biết rằng, Lôi Đình tuy nhanh… nhưng làm sao nhanh bằng Thời Gian và Không Gian?

Lại thêm thân pháp mà Lê Vĩ thi triển chính là Thất Tinh Cấp, vượt qua Lôi Độn Không Pháp gấp nhiều lần.

Mật thám bất chấp nguy hiểm từ phía sau, cố gắng mở miệng bẩm báo tin tức…

Nhưng mà, không gian xung quanh hắn đã bị siết chặt, thời gian ngưng đọng khiến hắn không thốt nên lời.

Lê Vĩ lạnh lùng vung tay, Hoả Ngục Xiềng Xích bắn ra đâm thủng đầu lâu têm mật thám, cắm thẳng vào linh hồn hắn.

“AAAAA…”

Mật thám gào lên, sợ hãi và đau đớn lên đến tột đỉnh, linh hồn bị lửa địa ngục thiêu đốt khiến hắn như sắp phát điên.

Lê Vĩ không vội giết người, bởi vì một khi tên mật thám này ngã xuống, Thống Lĩnh của hắn trong Lôi Vệ sẽ cảm ứng được.

Hắn chỉ tiến hành sưu hồn, đọc hết ký ức của tên mật thám này.

“Hừ, quả nhiên không ngoài dự đoán…” Đọc được ký ức của đối phương, sắc mặt Lê Vĩ dần lạnh.

Lôi Vệ có thể xem là tổ chức đáng gờm trong tay Thái Tử Hoành Quốc, bọn hắn được tuyển chọn gắt gao những người chỉ sở hữu Lôi Linh Căn mà bồi dưỡng, vừa nhanh vừa mạnh.

Trong đó có tất cả 36 vị Thủ Lĩnh cấp Hoá Thần, 9 vị Thống Lĩnh cấp Luyện Hư và một Đại Thống Lĩnh cấp Hợp Thể.

Vừa rồi tên mật thám muốn báo tin cho vị Bát Thống Lĩnh, đó chính là Luyện Hư Kỳ cấp cường giả…

Nếu đối phương biết mục tiêu đang ở tại Thiên Nguyên, sẽ là phiền toái của Lê Vĩ.

“Ngươi đâu rồi? tại sao lại im tiếng?” Trong Truyền Âm Ngọc truyền ra giọng nói mất kiên nhẫn của Bát Thống Lĩnh.

Tất cả nói thì dài, thực ra Lê Vĩ gọn gàng giải quyết tên mật thám trong một nốt nhạc, cũng chưa mất nhiều thời gian.

Hắn cầm lấy Truyền Âm Ngọc, điều chỉnh Hồn Lực nơi cổ họng, mở miệng nói:

“Thuộc hạ vừa phát hiện, một kẻ giống hệt mục tiêu đang chém giết quân đội của Hoả Quốc, sau đó bị cường giả thuộc thế lực chống lưng phía sau Hoả Quốc trấn áp, bắt đi mất!”

Lời này của Lê Vĩ giả giả thật thật, khiến người khác không biết đâu mà lần.

Hoả Quốc quả thật từng chính miệng tuyên bố là có chống lưng nên mới dám ra tay với Kim Quốc và Thuỷ Quốc, Lê Vĩ tàn sát đại quân của Hoả Quốc cũng là sự thật mà rất nhiều dân tị nạn nhìn thấy.

Về phần hắn bị chống lưng phía sau Hoả Quốc mang đi, đương nhiên là bịa chuyện.

Cứ như thế, Lôi Vệ nếu muốn bắt hắn sẽ tìm đến chống lưng của Hoả Quốc gây phiền toái.

Lê Vĩ cứ để bọn chúng chó cắn chó, bản thân chuồn êm.

“Ngươi xác định?” Thanh âm kích động của Bát Thống Lĩnh truyền ra:

“Lê Vĩ kia rõ ràng là tên phế vật vô tích sự, hắn thật sự có thể tàn sát đại quân của Hoả Quốc sao?”

“Ta cũng không xác định… nhưng kẻ đó thật sự rất giống hắn.” Lê Vĩ giả vờ ngập ngừng.

“Được, bổn Thống Lĩnh sẽ đích thân xác minh.”

Truyền Âm Ngọc nhanh chóng cắt đứt, Bát Thống Lĩnh vội vàng rời đi.

Lê Vĩ nhếch mép cười tà, Hoành Quốc và Hoả Quốc bọn chúng có cắn nhau hay không, hắn cũng không có hứng thú quan sát.

Mục tiêu trước mắt, vẫn là Yêu Khư.

Đã ngộ kiếm thành công, Lê Vĩ cũng không cho rằng mình là thiên tài có thể tiếp tục lĩnh ngộ.

Vì vậy hắn thu Linh Huyền Song Kiếm vào Nhẫn, lấy mặt nạ Trư Hồng Diện mang vào, không cuốc bộ nữa… chuyển sang cưỡi Thiết Mã.

Khoanh chân ngồi trên lưng ngựa, lấy ra Tụ Tinh Thạch đặt vào giữa hai lòng bàn tay.

Tinh Thần Luyện Thể Quyết vận chuyển.

Tụ Tinh Thạch thần kỳ ở chỗ, nó có thể tích trữ Tinh Thần Lực vào ban đêm, và phóng ra vào ban ngày để Lê Vĩ tu luyện.

Điều này đồng nghĩa, hắn muốn luyện Tinh Thần Luyện Thể Quyết vào lúc nào cũng được, không cần chờ đến đêm xuống hay tiến vào Âm Gian.

Khắp toàn thân, Tinh Thần Lực cường đại thẩm thấu mà vào, rột rửa, rèn đúc từng tế bào từ trong ra ngoài khắp toàn thân.

Nửa tháng sau, trước mắt Lê Vĩ xuất hiện một dãy núi rừng cực kỳ hùng vĩ…

Nơi này có núi cao chót vót và rừng rậm đan xen, nhân loại đứng dưới chân núi nhỏ như một con kiến, xen kẻ giữa những ngọn núi là các vực thẳm sâu không thấy đáy, nhìn mà rùng mình.

Ở đây những ngọn núi, những cánh rừng rậm bạt ngàn ngăn cản ngươi phi hành, trên đỉnh là mây đen cuồn cuộn hình thành lôi hải, sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào có ý định bay qua.

“Chính là nơi này rồi…” Lê Vĩ nhìn lên bản đồ, nhếch môi cảm khái.

Chỗ này gọi là Ranh Giới Thiên Khư, chính là địa hình tự nhiên hiểm trở nhất chắn ngang giữa Thiên Nguyên và Yêu Khư.

Để từ Thiên Nguyên đến Yêu Khư, ngoại trừ sử dụng Truyền Tống Trận của những đại thế lực… ngươi buộc phải đi xuyên qua Ranh Giới Thiên Khư này.

Nếu nói đâu là hiểm địa tại Man Di Chi Địa, thì Ranh Giới Thiên Khư luôn được xếp vào mười thứ hạng đầu.

Nguy hiểm không chỉ đến từ địa thế hiểm trở hay yêu thú hoành hành, mà còn đến từ tu sĩ, nhân loại…

Bởi lẽ ở tại một nơi hoang sơ như thế, việc giết người đoạt bảo vốn không phải chuyện hiếm lạ.

Cũng có không ít kẻ cùng hung cực ác, bên ngoài bị truy sát không có lối đi, lại chẳng đủ tài sản để giữ mạng ở Tội Thành… lựa chọn trốn vào trong Thiên Khư.

Thậm chí có rất nhiều doanh trại sơn tặc trú ngụ bên trong, sẵn sàng vung lên đồ đao với bất cứ con mồi nào mà bọn hắn nhắm đến.

Sơn tặc ở Ranh Giới Thiên Khư, nội tình không kém gì các thế lực hay tu chân quốc…

Ban đầu, Lê Vĩ cũng từng nghĩ mình sẽ đốn ngộ trong Ranh Giới Thiên Khư, khi đụng phải một trận chiến khốc liệt nào đó.

Đáng tiếc, mọi thứ không diễn ra như tưởng tượng của hắn.

“Có hung hiểm, đồng nghĩa có cơ duyên đi kèm.” Lê Vĩ mỉm cười:

“Ranh Giới Thiên Khư, nghe đồn có rất nhiều thiên tài địa bảo, sản vật phong phú.”

“Đúng vậy.”

Hổ Răng Kiếm từ trong ống tay áo Lê Vĩ nhảy ra, trịnh trọng nói: “Chỉ có Độ Kiếp Kỳ cường giả mới dám vỗ ngực tự tin mình có thể an toàn băng qua Ranh Giới Thiên Khư, bằng không dù là Đại Thừa Kỳ… cũng có thể gặp hoạ sát thân.”

Lê Vĩ gật gù, Độ Kiếp Kỳ là tồn tại đỉnh cấp ở thế giới này rồi, hiểm địa ở trong mắt bọn hắn đã không còn là hiểm địa.

“Ngươi có kinh nghiệm vượt qua Ranh Giới này không?” Lê Vĩ hỏi.

Chỉ cần qua được Ranh Giới Thiên Khư, hắn sẽ tiến vào Yêu Khư… khi đó liên lạc với bị đạo hữu của Tam Trưởng Lão - Nham Dương là xong nhiệm vụ.

Tam Trưởng Lão từng nói quá trình này không dễ dàng, đó chính là ám chỉ Ranh Giới Thiên Khư.

Đây sẽ là một thử thách, tu sĩ Nguyên Anh thông thường căn bản không dám tiến nhập hiểm địa như vậy.

Mà dù có là Hoá Thần Kỳ, cũng phải kết thành đội ngũ mà đi cùng nhau, chiếu cố lẫn nhau.

So với Trường Nhạn Sơn, Ranh Giới Thiên Khư mới là hiểm địa chân chính.

“Năm đó ta bị lão già Cốt Giang túm gọn, ý thức mơ hồ, cũng không biết lão đã vượt qua Ranh Giới như thế nào.” Hổ Răng Kiếm cười khổ, lại nghiêm mặt đáp:

“Nhưng ngươi yên tâm, dù gặp đại hung hiểm… ta cũng sẽ chết trước ngươi.”

“Không cần lo, tỷ lệ chúng ta chết thấp lắm!” Lê Vĩ nhún vai.

Cùng lắm thì trốn vào Âm Gian như thường lệ là được.

“Lên lưng đi, cưỡi ta!” Hổ Răng Kiếm nói.

“Không cần!” Lê Vĩ lắc đầu từ chối:

“Ngươi cứ vào ống tay áo của ta, khi nào ta gọi thì xuất hiện.”

Cưỡi Hổ Răng Kiếm cũng tốt, nhưng chẳng may khi gặp nguy hiểm đột ngột, hắn lại không kịp mang nó trốn vào Âm Gian.

Ngược lại chỉ cần con hổ này ở trên người hắn, có thể trốn vào cùng lúc.

Dù không hiểu rõ ý đồ của Lê Vĩ, nhưng Hổ Răng Kiếm tin tưởng bản sự của hắn, liền nhảy vào ống tay áo.

Lê Vĩ nhếch mép cười tà: “Ranh Giới Thiên Khư, bổn công tử đến du lịch!”

Tuyên bố xong, cẩn thận điều động Đại Tội Thất Hình Quyết… chọn những nơi nào không có dao động linh hồn, lặng lẽ tiến nhập.

Mà vừa tiến vào trong rừng, Lê Vĩ đã cảm nhận được Linh Khí đang hạ thấp đi với tốc độ cực nhanh.

Những dãy núi lớn, những khu rừng già, sự rậm rạp và chằng chịt này như những bức tường chắn, ngăn cản Linh Khí tiến nhập.

Đây chỉ mới là ở ngoài bìa rừng, nếu vào sâu bên trong… Lê Vĩ thậm chí hoài nghi, ngay cả một tia Linh Khí cũng không còn.

Chẳng trách lại là hiểm địa, hoàn cảnh này cũng hơi khắc nghiệt.

Tu sĩ chẳng may cạn kiệt Linh Lực, chỉ có thể tận dụng tài nguyên mang theo bên người mà hồi phục, bằng không có thể cạn kiệt, chết dần chết mòn hoặc làm mồi cho kẻ khác.

ẦM!

Mặt đất bỗng nhiên chấn động, hàng chục thanh cổ thụ bị húc nát bấy, sát ý mãnh liệt truyền đến.

“Không xong, là Ngũ Giai Yêu Thú!” Hổ Răng Kiếm khẩn trương lên tiếng:

“Thả ta ra chiến đấu!”

Lê Vĩ đưa mắt nhìn, chỉ thấy một con Hắc Đại Hùng to như ngọn núi nhỏ đang lao thẳng về phía mình, tư thế hung hăng càn quấy, hai mắt đỏ ngầu, miệng chảy nước bọt như phát hiện mồi ngon hấp dẫn.

“Không hổ là Thiên Khư, vừa vào đã gặp Ngũ Giai Yêu Thú!” Lê Vĩ vuốt cằm.

Hơn nữa không phải Ngũ Giai Sơ Kỳ, còn là Ngũ Giai Trung Kỳ.

“Nhân loại, vào bụng của lão Hùng ta!” Hắc Đại Hùng linh trí rất cao, miệng nói tiếng người.

Vừa tiếp cận Lê Vĩ đã nâng lên song vuốt gấu, thô bạo đập thẳng xuống.

Đây là một con gấu chủ luyện nhục thân, lại có được ưu thế bẩm sinh của yêu tộc, sức mạnh của nó sánh ngang Ngũ Chuyển Hậu Kỳ Thể Tu.

Hổ Răng Kiếm cảm thấy áp lực cũng là điều dễ hiểu.

“ỤMMMMM!”

Đột ngột, một tiếng kêu trầm thấp vang vọng núi rừng, nghe như trống trận oanh tạc càn khôn.

Âm Lực đen tuyền bao quanh thân thể Lê Vĩ như làn khói mờ huyền ảo.

Từ trong khói sương đen bí hiểm, một cái bóng khổng lồ hiện ra, hình thể to gấp hàng chục lần so với Hắc Đại Hùng, hai chiếc sừng cong lên như hai vầng khuyết nguyệt mờ ảo cùng đôi mắt đỏ thẳm giữa bóng đêm…

ĐÙNG!

Hắc Đại Hùng còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ nghe một tiếng vang thật lớn và trầm đục.

PHỐC!

Máu tươi phun trào, xương cốt sụp đổ, cơ thể của Hắc Đại Hùng bị nghiền thành ba mảnh.

“Cái quỷ gì?” Hổ Răng Kiếm trợn ngược hai mắt, toàn thân run cầm cập trong ống tay áo của Lê Vĩ.

“Chít!?” Tiểu Bối cả kinh, ló ra cái đầu nhỏ khỏi ngực Lê Vĩ, nuốt ngụm nước bọt nhìn con gấu kia vừa bị phanh thây.

Âm Lực tan đi, cái bóng mờ ảo to lớn biến mất như chưa từng tồn tại…

Lê Vĩ bước đến, chép miệng đánh giá thi thể đã nát bấy của Hắc Đại Hùng, kiên nhẫn thu lấy Yêu Đan và thi thể của nó vào trong Nhẫn Trữ Vật.

Đương nhiên, Linh Hồn không thoát khỏi Diêm Vương Lệnh…

“Không hổ là giống loài cận chiến khủng bố chỉ dưới các loài Thần Thú, Ma Thú!” Khoé môi Lê Vĩ nhẹ cong lên:

“Cổ Ngục Man Ngưu, không làm ta thất vọng!”