Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 87: NGỘ KHÔNG THỂ CẦU!



KENG!

Kiếm trên lưng Lê Vĩ ngân vang, từng tia kiếm ý xông thẳng vào đại não của hắn trong khoảnh khắc này.

Càng đáng nói chính là, Lê Vĩ hoàn toàn không hay biết gì cả…

Hắn đang lạc vào giữa biển người, dao động tiêu cực từ linh hồn vẫn cứ ập vào tâm trí hắn.

Hàng vạn, hàng chục vạn… sinh mệnh, tu sĩ trong cơn tuyệt vọng, phẫn uất, sợ hãi… đủ mọi loại cảm xúc.

Hai mắt Lê Vĩ nhắm chặt.

Tuy rằng có thể nói là sống hai đời, nhưng đời trước hắn chỉ là một tên thiếu niên tuổi đôi mươi, chưa có kinh nghiệm sống nào.

Ở đời này, hầu hết thời gian ở Thiên Tà Giáo… nhìn thấy thiên tài, tiếp xúc cường giả, trải qua những trận chiến nằm trong kế hoạch.

Đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến tu chân tàn khốc, hai đại quân giao tranh tạo ra cối xoay thịt, sinh mệnh như cỏ rác, sinh linh như sâu kiến.

Nhận biết là một chuyện, hiểu rõ là một chuyện… nhưng tận mắt nhìn thấy, tự thân lạc vào lại là một chuyện khác.

Nhất là khi nhờ vào Đại Tội Thất Hình Quyết, hắn càng cảm thụ rõ ràng hơn tâm tình của từng người, cảm xúc của từng người, của tất cả chúng sinh như rơm rạ tại nơi đây.

“Đốn ngộ rồi… nhưng chưa hoàn tất!” Tiểu Đồng thầm nghĩ.

“Kẻ đó?”

Một tên binh lính của Hoả Quốc chú ý đến Lê Vĩ, nghe được tiếng kiếm ngân trên lưng hắn, nhất thời kinh ngạc:

“Là tu sĩ có thực lực, ngươi rốt cuộc là ai?”

Lê Vĩ hai mắt nhắm chặt, không có đáp lời.

Mà tình huống của hắn, ngày càng nhiều tu sĩ của Hoả Quốc nhìn thấy.

Một vị tướng quân tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ cảm ứng một phen, nhếch mép cười lạnh: “Chỉ là Nguyên Anh Sơ Kỳ mà thôi, diệt hắn!”

“Tuân lệnh!”

Binh lính Hoả Quốc đang say máu chợt nở nụ cười chết chóc.

Cả đám hàng trăm tên Kim Đan, lập tức xông đến Lê Vĩ phát động tấn công.

Ngươi là Nguyên Anh thì sao? Chúng ta ở đây có nhiều Kim Đan như vậy, lại thêm sự ngưng kết lực lượng từ Thống Quân Sư, dù là Nguyên Anh cũng phải chết.

“DIỆT!”

Hàng trăm Kim Đan tung chưởng, hàng loạt Hoả Diễm hình thành bão lửa cuốn thẳng về phía Lê Vĩ.

“AAAAAA…”

Những nơi bão lửa quét qua, lại có hàng nghìn tu sĩ, nhân mạng vô tội bị thiêu trụi thành tro tàn.

Cảm xúc tuyệt vọng trước lúc chết của bọn hắn lên đến đỉnh điểm, càng là thông qua linh hồn truyền thẳng vào ý thức của Lê Vĩ.

Chân mày Lê Vĩ nhíu chặt, rút ra một thanh kiếm trên lưng.

Ngay khi bão lửa cuốn đến, Lê Vĩ nâng kiếm lên không trung như một hình vòng cung, động tác không nhanh không chậm…

Vù vù…

Nhưng theo cánh tay nâng kiếm của hắn, từng luồng từng luồng Kiếm Lực sắc bén luân chuyển trên thân kiếm.

Những luồng Kiếm Lực này di chuyển một cách gấp gáp, hỗn loạn và không có bất cứ quy luật cụ thể nào.

Lê Vĩ chém ra một kiếm.

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Kiếm Lực bắn ra, hình thành hàng nghìn tia Kiếm Khí hỗn loạn bao trùm trời đất, phạm vi trăm dặm xung quanh đều có Kiếm Khí tung hoành, di chuyển, vặn vẹo, không theo bất cứ đường thẳng hay mục tiêu nào.

Nhưng cũng chính một kiếm như thế, lại giống như biển người mênh mông, chèn ép không chút khe hở…

Mỗi luồng kiếm khí như một người đang đào tẩu, hàng vạn luồng kiếm khí như hàng vạn người chen chút, không cho kẻ bị vây ở bên trong đường thoát thân.

OÀNH…

Cơn bão lửa khổng lồ cứ thế bị một kiếm này xé toạc đầy hỗn loạn, hoá thành vô số tia lửa bắn ra tung toé.

Mà những tia kiếm khí vẫn chưa dừng lại, chúng nó uốn lượn không có bất cứ quy luật cụ thể nào, không cho đối thủ biết đường né tránh, tốc độ lại cực nhanh… trảm thẳng xuống đám binh lính.

PHỐC!

Máu tươi cuồng loạn, hàng trăm Kim Đan Kỳ tứ phân ngũ liệt, thê lương thảm thiết.

“Cái gì?” Vị tướng quân Nguyên Anh Trung Kỳ lập tức nổi giận lôi đình:

“Sát!”

Hắn bạo phát tu vi, ở trên không trung lao thẳng xuống, một tay vồ ra:

“Hoả Ưng Liệp!”

Có tiếng ưng gáy vang lên, sau lưng tướng quân hình thành một con chim lửa cực lớn, vung ra nanh vuốt trấn xuống đầu Lê Vĩ.

KENG!

Cũng vào thời khắc đó, Lê Vĩ rút ra thanh kiếm thứ hai trên lưng.

Hắn rút kiếm này, Hồn Lực hoà vào thân kiếm, toàn bộ dao động linh hồn cảm thụ được hình thành một cổ khí thế vô hình quét lên không trung.

Vị tướng quân kia sắc mặt đại biến, linh hồn hoảng loạn, ngũ quan vặn vẹo, hai mắt thất thần…

Ở ngay khoảnh khắc ngắn ngũi này, tâm cảnh của hắn đột ngột sinh ra uất hận, sợ hãi, tuyệt vọng, đau thương, mất mát… đủ loại cảm xúc tiêu cực như của dân chúng đang bị Hoả Quân truy sát.

Tâm cảnh của hắn suýt chút rạn vỡ, mà một tia kiếm khí cũng theo đó trảm vào!

PHỐC!

Ý thức của vị tướng quân hoàn toàn huỷ diệt, hai mắt trống rỗng vô thần, Hoả Ưng vừa ngưng thành tự động tan biến.

Hắn như cái xác không hồn, rơi rụng xuống đất một cách tuỳ ý.

Đáng sợ nằm ở chỗ, rõ ràng linh hồn nguyên vẹn, thân thể nguyên vẹn… nhưng ý thức mới là thứ bị tổn thương, trực tiếp trở thành người thực vật.

“Một kiếm này, không ngờ là chém vào tâm cảnh!” Tiểu Đồng kinh dị nói:

“Tà thật!”

Chính Tà Kiếm Pháp đã thể hiện được khả năng, Lê Vĩ đốn ngộ cùng lúc hai nhát chém.

Một kiếm chính - biển người mênh mông, bao vây không lối thoát, tàn phá trên diện rộng.

Một kiếm tà - chúng sinh trong cơn tuyệt vọng, trảm thẳng vào tâm cảnh, nguy hiểm khôn lường.

Lê Vĩ hai tay hai kiếm, cứ liên tục trảm ra không biết mệt mỏi…

Hắn vẫn nhắm mắt, hắn vẫn thả trôi ý thức của mình.

Toàn thân, vẫn tự động vung kiếm như người bị mộng du.

Một đường chém giết, một đường xuất kiếm.

Nhất kiếm chính - nhất kiếm tà.

Kiếm chính trảm sát quy mô lớn của cả đội quân, kiếm tà tru diệt tâm cảnh nhân vật tầm cỡ tu vi ngang hàng trở lên.



Không biết qua bao lâu sau, Lê Vĩ rùng mình tỉnh lại…

“Chuyện gì thế này?”

Hắn ngơ ngác nhìn lấy Linh Huyền Song Kiếm trên tay đã đỏ thẳm, hắc bào trên thân đã nhuộm đỏ từ bao giờ, toàn thân hắn như một tên huyết nhân.

Nhưng không phải máu của hắn.

Xung quanh, khắp nơi là thi thể chồng chất của Hoả Đại Quân, số lượng nhiều không đếm xuể, không có một thi thể nào là nguyên vẹn.

Đáng nói ở chỗ, những nhát chém trên cơ thể bọn chúng không hề thẳng tắp, không hề gọn gàng, mà vặn vẹo, hỗn loạn, bấy bá… càng đau đớn, càng dữ dội và thê thảm.

Một số ít tướng quân tu vi Nguyên Anh, có kẻ đạt đến cả Nguyên Anh Hậu Kỳ… lại được bảo trì vẹn nguyên thi thể nhưng hai mắt trống rỗng, như người thực vật cười ngô nghê.

“Đây là…”

Tất cả ký ức rốt cuộc ập về khi vừa thức tỉnh, Lê Vĩ rùng mình, vô thức muốn buông ra Linh Huyền Song Kiếm trên tay.

Hắn đã nhớ ra, một mình hắn đã tru diệt toàn bộ đại quân của Hoả Quốc.

Thảm trạng như luyện ngục trước mắt này là do hắn làm, hắn đã tắm trong biển máu.

Nhưng mà Lê Vĩ muốn buông, Linh Huyền Song Kiếm lại gắn chặt vào tay hắn không rời, chúng nó như đang tận hưởng thời khắc này, chúng nó như đang ước gì Lê Vĩ tiếp tục vung kiếm.

“Nhanh… nhanh quá…” Tiểu Đồng cũng phải ngạc nhiên:

“Ngươi ngộ ra, kiếm sinh linh… một trong ba điều kiện đúc ra Tuyệt Thế Danh Khí đã thành, ngươi đúng là không để ta thất vọng.”

Dù Tiểu Đồng đã đánh giá rất cao Lê Vĩ, nhưng ngay cả nó cũng không ngờ chỉ với một lần hoà mình vào sự tàn khốc của chiến tranh, chỉ với một lần cảm nhận sự tang thương và tuyệt vọng, tên này có thể ngộ ra cùng lúc hai kiếm.

Mà trong toàn bộ quá trình đó, ý thức của hắn, linh hồn của hắn cộng hưởng cùng Linh Huyền Song Kiếm, giúp hai thanh kiếm này sinh ra những tia linh trí đầu tiên.

Đây chính là điểm mấu chốt của Tuyệt Thế Danh Khí ra đời, rất nhiều tu sĩ, cường giả cao cấp hao tổn vô số công phu nhưng chưa từng thành công… lại bị Lê Vĩ ngộ ra trong một hoàn cảnh không quá cao siêu.

Bởi đã gọi là “ngộ” thì không thể “cầu”, Lê Vĩ chưa từng mong cầu gì ở tình cảnh này, điều đó lại vô tình giúp hắn ngộ ra.

Ngộ đến từ trải nghiệm, đến từ kinh lịch, đến từ những cảm giác lần đầu tiên trong đời.

Không phải đến từ việc ngồi thiền hay bế quan một cách miễn cưỡng, càng không sử dụng đến bất cứ loại tài nguyên hỗ trợ nào.

Thiên phú, ngộ tính, tiềm lực của tên nhân loại này thật sự đáng để kinh ngạc.

Đối với thu hoạch vừa mới đạt thành, Lê Vĩ không chút vui mừng, chỉ có sự tang thương trong đáy mắt là nhiều hơn một chút.

Chẳng vui vẻ gì khi đốn ngộ lại đi kèm với giết chóc, khi một tay đồ sát hàng vạn đại quân…

Hắn cảm giác, mình như nhập ma.

Nhưng tại sao, ý thức vẫn rất thanh tỉnh?

“Ngươi không sai, những kẻ này đều muốn giết ngươi trước…” Tiểu Đồng nói:

“Mà ngươi, chỉ là tự vệ trong vô thức nên phản sát bọn chúng.”

Hết sức rõ ràng, nếu như Hoả Đại Quân cũng như Hoả Quốc cứ mặc kệ Lê Vĩ, đừng ngó ngàng hay quan tâm gì đến hắn, thì Lê Vĩ cũng sẽ không rút kiếm.

Bất quá, tất cả đều do số phận an bài.

Bởi vì nếu mọi thứ đi ngược lại, Lê Vĩ cũng không thể đốn ngộ thành công… có chăng chỉ mới cảm thụ được, rồi lại không tìm được lối ra, kẹt lại suy nghĩ mông lung cả một đời.

Hiểu rõ tất cả những thứ này, Lê Vĩ bình thản ngẩng đầu nhìn trời…

Trái ngược với máu nhuộm sơn hà dưới chân, bầu trời xanh thẳm, trong veo đang soi sáng tâm hồn hắn.

Địa đỏ - thiên xanh, mặc kệ nhân gian tàn khốc, thiên đạo vẫn ung dung bình thản…

Lê Vĩ thở ra một hơi thật dài, ý niệm vừa động, linh lực cuốn phăng máu khắp toàn thân.

Hắn lê bước khỏi chiến trường, từ đầu đến cuối chưa từng nhìn lại… cũng mặc kệ Hoả Quốc, Kim Quốc hay Thuỷ Quốc.

Đều không còn liên quan gì đến hắn.

Chỉ có Hắc Bạch Song Linh là không rảnh rỗi, trợ giúp công tử bắt giữ Linh Hồn của hàng vạn sinh linh đưa vào Diêm Vương Lệnh, cũng sẽ là một lượng Diêm Điểm không nhỏ.

Lê Vĩ dùng ngón tay cẩn thận gạt đi vết máu trên Linh Huyền Song Kiếm, chẳng hiểu vì sao… có cảm giác tâm linh tương thông với chúng nó.

Khi hắn ngộ, Linh Huyền Song Kiếm cũng đã sinh linh rồi.



“Phù!”

Nhảy vào một dòng sông lớn tắm rửa, rột sạch mùi máu tanh tưởi.

Linh Huyền Song Kiếm vẫn dính chặt trong tay Lê Vĩ, lúc này mới thả lỏng và buông ra.

Chúng nó, cũng đã sạch sẽ và bóng loáng…

“Hai kiếm vừa rồi…” Lê Vĩ hít sâu một hơi:

“Thật sự không rõ, vì sao có thể thi triển được.”

“Haha, thế mới là ngộ, nếu ngươi hiểu rõ toàn bộ quá trình… đó đã không còn là ngộ nữa rồi.” Tiểu Đồng truyền ra tiếng cười khẽ:

“Cũng tạm đấy, đặt tên cho chúng đi!”

“Đặt tên à…” Lê Vĩ lẩm bẩm, nhớ lại tình huống, hoàn cảnh vừa rồi, lẩm bẩm nói:

“Chính Chiêu - Loạn Hải!”

“Tà Thức - Tuyệt Tâm!”

Tiểu Đồng nghe, không thể không cảm thán: “Ngươi rất có thiên phú đặt tên đấy, ngày càng tiến bộ.”

Loạn Hải Trảm lấy cảm hứng từ biển người mênh mông và hỗn loạn, người trúng kiếm này như lạc vào giữa biển người chen chút, không có lối thoát, bị giẫm đạp, chèn ép cho đến chết.

Tuyệt Tâm Trảm lấy cảm hứng từ sự bi thống vì mất nước, sợ hãi vì bị truy lùng, tuyệt vọng vì rơi vào khốn cảnh, nhắm thẳng vào Tâm Cảnh của mục tiêu mà ra tay.

Có thể thấy, đây là phiên bản hoàn mỹ hơn, cường đại hơn so với Hộ Trảm và Trảm Ảnh trước đó.

Chính Chiêu hiện có gồm Hộ Trảm và Loạn Hải.

Tà Thức hiện có gồm Trảm Ảnh và Tuyệt Tâm.

Chính Tà Kiếm Pháp của Lê Vĩ, hai Chính Chiêu và hai Tà Thức đều do tự thân hắn sáng tạo và lĩnh ngộ ra.

Đây là điều đáng tự hào.

Quan trọng hơn, hắn cũng có thể dùng Thiên Tàn và Địa Khuyết để thi triển Loạn Hải cùng Tuyệt Tâm, không bị hạn chế về mặt vũ khí.

Đối với lần ngộ này, dù bản thân như người đi trong giấc mộng.

Nhưng uy lực của Loạn Hải và Tuyệt Tâm vẫn khiến Lê Vĩ hài lòng.

Thế là đủ rồi.