Tiểu Bối vừa được luyện hoá Dị Hoả, vừa được hấp thụ Nguyên Anh của Hoá Thần Kỳ như Nham Dận, tu vi của nó sau một phen bế quan, trực tiếp đạt đến Ngũ Giai Sơ Kỳ.
“Chít!”
Nhìn thấy Lê Vĩ vừa từ Âm Gian trở về, nó vui vẻ nhảy lên bờ vai của hắn, thân mật cọ cọ gò má chủ nhân, tủm tỉm nói:
“Tiểu Bối thật lợi hại, có thể bảo vệ ngươi!”
“Haha, ngươi là số một!” Lê Vĩ mỉm cười xoa đầu Tiểu Bối.
Thật ra trong lòng hắn, Tiểu Bối là bạn đồng hành đầu tiên ở thế giới này, tình thân như ruột thịt.
Lê Vĩ còn đang suy nghĩ biện pháp thăng cấp Mệnh Cách của Tiểu Bối, để nó càng trở nên cường đại hơn trong tương lai.
“Vừa rồi, ta đã ở đâu?” Thanh âm của Hổ Răng Kiếm mơ mơ hồ hồ truyền ra.
Vào trong không gian đặc biệt của Tiểu Đồng, nó mất đi ý thức tạm thời, không hề biết Lê Vĩ đã xuống Âm Gian một chuyến.
“Cái quỷ gì thế?” Cảm thụ được khí tức của Tiểu Bối, Hổ Răng Kiếm nhảy dựng lên, đứng bằng hai chân, kinh hãi muốn tuyệt.
Mới qua bao lâu? Con rái cá nhỏ này vậy mà đạt đến Ngũ Giai, cùng một đại cảnh giới với mình rồi.
Mặc dù Hổ Răng Kiếm là Ngũ Giai Viên Mãn, nhưng nó cảm giác được Tiểu Bối có thể uy hiếp đến an toàn của mình.
Điều này khiến Hổ Răng Kiếm hoài nghi hổ sinh, chẳng lẽ con rái cá này là một thiên tài trong yêu tộc?
“Được rồi, ngươi cứ ở yên trong áo của ta!” Lê Vĩ vỗ vỗ đầu Hổ Răng Kiếm như con mèo con.
Hiện tại nếu như toàn lực đại chiến, Hổ Răng Kiếm e rằng phải ngã xuống trong tay hắn.
Mười năm trước, Hổ Răng Kiếm là tồn tại khiến Lê Vĩ suýt chút vãi cả ra quần.
Mười năm sau, vị thế đã hoàn toàn đổi khác.
“Công tử xuất quan!” Nhìn thấy Lê Vĩ bước ra, Hắc Phù đứng canh bên ngoài lễ phép nói.
Cảnh này nếu để đệ tử của Thiên Tà Giáo nhìn thấy, nhất định sẽ hãi hùng khiếp vía.
Dù sao thì Hắc Phù chỉ thua Tần Thuỷ Dao, bây giờ lại cung cung kính kính gọi Lê Vĩ một tiếng công tử.
Tên này là đệ tử tạp dịch cái rắm à?
“Được rồi, ta sẽ rời Hỗn Vực!” Lê Vĩ mỉm cười nói:
“Đến Yêu Khư một chuyến, khi nào Tần sư tỷ xuất quan, hãy nói Lê Vĩ chúc mừng nàng đột phá Luyện Hư, cũng đừng quên chú trọng việc luyện kiếm.”
“Đã rõ thưa công tử!” Hắc Phù ngoan ngoãn gật đầu, hai mắt xuất hiện một tia nhu tình nhìn nam nhân.
Nhờ có Tàn Ảnh Vũ Bộ mà hắn truyền thụ, thực lực của nàng lại tiến thêm một bước, cảm giác sắp có thể đuổi kịp Tần Thuỷ Dao để tiến vào Luyện Hư Kỳ.
Chú ý đến ánh mắt ẩn ý đưa tình của Hắc Phù, Lê Vĩ giả vờ không thấy, thản nhiên đạp không mà đi.
Một bước đạp ra, tàn ảnh tầng tầng lớp lớp, chân thân đã cách không ngàn dặm.
Nói đùa sau, dù không có Âm Dương Tình Cổ Đan chế ngự… ở ngay địa bàn của Thê Tử Giáo Chủ, hắn cũng không dám tuỳ tiện trêu hoa ghẹo nguyệt.
Rời khỏi tổng bộ Thiên Tà Giáo, Lê Vĩ điều động Âm Linh Lực ngưng tụ thành một bộ hắc bào bình thường bao quanh cơ thể.
Hắn lấy ra Linh Huyền Song Kiếm đeo chéo trên lưng…
Không quên lời nói của Tam Trưởng Lão - Nham Dương, hành trình này sẽ cùng kiếm làm bạn, tham ngộ kiếm pháp thuộc về bản thân.
Tuy hắn không có thiên phú kiếm đạo lợi hại như Tần Thuỷ Dao, nhưng hắn tu luyện Chính Tà Kiếm Pháp.
Môn Kiếm Pháp này đặc biệt ở chỗ, nó chỉ có những khẩu quyết cơ bản của một người luyện kiếm, về chiêu về thức trong đó sẽ do người luyện tự động lĩnh ngộ ra theo trải nghiệm của bản thân.
Giống như Hộ Trảm và Trảm Ảnh, Lê Vĩ đã tự sáng tạo ra trong lúc vượt qua Tâm Ma.
Lê Vĩ không dùng Thiết Mã, cũng chẳng ngự không phi hành…
Hắn thi triển thân pháp, ung dung tự tại đi trên mặt đất… từng bước chân hướng về Yêu Khư trên bản đồ, trong đầu vận chuyển khẩu quyết của Chính Tà Kiếm Pháp, tinh thần lại cảm nhận sự tồn tại của Linh Huyền Song Kiếm.
Đây là một hành trình vạn dặm và Lê Vĩ muốn tận hưởng nó.
Nam tử hào khí ngất trời, chấp kiếm tiêu dao thiên hạ, đây là ước mộng của thiếu niên lang…
…
Mặt trời nắng gắt, chiếu rọi từng tia sáng xuống thế gian.
“Nếu trên thế gian này có thứ gì công bằng nhất, thì đó chính là ánh mặt trời!” Lê Vĩ vượt qua non sông, ngẩng đầu nhìn lên không trung, khoé môi nhếch lên cảm thán:
“Mặc kệ ngươi là quý phú hay nghèo hèn, mặc kệ ngươi là cường giả hay phàm nhân… ánh mặt trời vẫn chiếu rọi một mức nhiệt độ như vậy xuống đầu ngươi, không nhiều hơn, không ít hơn, chia đều…”
Lê Vĩ hành tẩu không màng ngày đêm, buổi tối hắn cầm Tụ Tinh Thạch trong tay, để nó hấp thụ và tích trữ lượng lớn Tinh Thần Lực để ngày sau mình sử dụng.
Hắn thả lỏng bản tâm, thả lỏng linh hồn, thả lỏng toàn thân, như một tu sĩ muốn khám phá trời đất sau những tháng ngày tu luyện, tăng cường thực lực.
Tiểu Bối đồng hành, thỉnh thoảng có nơi nào đó phong cảnh đẹp thì ghé qua nghỉ một chút, nướng chút thịt, chút cá… thưởng thức ung dung.
Không có việc gì làm, Lê Vĩ lại đem Linh Huyền Song Kiếm từ trên lưng xuống, lau chùi cẩn thận, cảm thụ từng tia kiếm khí nội liễm.
Cứ thế sau một năm… Lê Vĩ mới rời khỏi phạm vi lãnh thổ mênh mông của Thiên Tà Giáo.
Hắn thường né tránh nơi có các thế lực trấn giữ, chọn những nơi hoang sơn dã lĩnh để cất bước, vì thế tiêu hao nhiều thời gian hơn.
Cũng chưa cảm nhận được gì khác thường, ngoại trừ có thêm chút cảm tình với Linh Huyền Song Kiếm.
Dù sao thì, đây cũng là hai thanh vũ khí đã gắn bó với hắn từ những ngày đầu tiên, sớm hơn cả Thiên Tàn và Địa Khuyết.
Thoát ly địa bàn của Thiên Tà Giáo, đồng nghĩa tiến vào khu vực thuộc về những thế lực khác, khả năng đụng phải nguy hiểm sẽ tăng lên.
Ở trong phạm vi lãnh thổ của Thiên Tà Giáo, Lê Vĩ có thể lấy ra Lệnh Bài Đệ Tử… sẽ rất ít người dám đụng đến hắn.
Nhưng tại Man Di Chi Địa, các thế lực khác cũng không cần nể nang Thiên Tà Giáo nếu có cơ hội ra tay giết người, đoạt bảo.
Đối với Lê Vĩ, đây là bôn ba, là trải nghiệm… cũng là tu luyện.
Chỉ tiếc, hắn chưa tu luyện được gì.
Tiểu Đồng từ đầu đến cuối hành trình đều im hơi lặng tiếng, bởi vì đây là hành trình thuộc về Lê Vĩ.
Cảm được gì, ngộ được gì… tất cả do hắn.
Mà nói không chừng, đây cũng là một trong những loại khảo nghiệm Tiểu Đồng đang đặt ra thì sao?
“SÁT!”
“CHIẾN!”
Đúng lúc này, từng tiếng rống giận, mang theo sát ý, chiến ý kinh thiên xông thẳng vào ý thức.
ẦM ẦM ẦM…
Mặt đất chấn động, những ngọn núi phía xa như đang rung chuyển.
Trước mắt của Lê Vĩ, hai đội quân được trang bị vũ khí, binh giáp chỉnh tề lao thẳng vào nhau giữa một bãi chiến trường rộng lớn.
Mỗi đội quân đều có đến hàng vạn tu sĩ Trúc Cơ, Kim Đan tạo thành, mang theo cờ nước khác biệt tung bay.
Một lá cờ có màu xanh như sóng nước, ở giữa có một chữ “Thuỷ”.
Một lá cờ có màu hoàng kim rực rỡ, ở giữa mang một chữ “Kim”.
“Xem ra đã đến địa phận Thiên Nguyên!” Lê Vĩ thầm nghĩ.
Để từ Hỗn Vực đặt chân đến Yêu Khư, cần đi qua một phần địa giới của Thiên Nguyên ước tính mười vạn dặm.
Thiên Nguyên là vùng thảo nguyên trên cao, có núi non trùng điệp đan xen, là nơi ngự trị của các quốc gia tu chân.
Mà rõ ràng, Lê Vĩ tình cờ nhìn thấy giao chiến của hai trong số đó.
Việc này ở Tu Chân Giới, là chuyện hết sức bình thường… đại chiến giữa các thế lực, các quốc gia, các phe cánh hay các cường giả mỗi ngày đều diễn ra, liên miên không dứt.
Mặc kệ nguyên nhân mâu thuẫn là gì, mặc kệ ân oán ra sao… Thuỷ Quốc và Kim Quốc đã lao vào chém giết điên cuồng rồi.
Lê Vĩ chỉ là một kẻ vô tình đi ngang, lại vô thức dừng bước.
Cả đời hắn, chưa từng thấy nhiều người chết cùng lúc như vậy.
Tuy rằng hắn đã chém giết, tuy rằng hắn đã sát nhân, vượt cấp diệt đi cường giả.
Nhưng đối với kẻ đến từ địa cầu như hắn, sinh mạng của mỗi người đều đáng trân quý.
Hắn không quan tâm tu vi, hắn cũng chẳng nghĩ rằng mạng của một Hoá Thần quý hơn hàng trăm lần Nguyên Anh.
Hắn chỉ biết rằng, số lượng người chết trên chiến trường… ngày càng nhiều hơn.
Hàng vạn tu sĩ lao vào nhau như thiêu thân, biến một vùng trời đất thành cối xoay thịt.
Máu, xương, mảnh vụn, linh hồn…
Ngã xuống, ngã xuống…
Không ngớt.
Lê Vĩ thất thần, lần đầu cảm thụ cái gọi là chiến tranh tàn khốc.
Sinh mạng trong trận chiến này, sao mà rẻ mạt đến thế?
Đột nhiên, hai đội quân tụ hội…
Có hai tên tu sĩ đẳng cấp Nguyên Anh, thân mặc chiến giáp như đại tướng xông thẳng ra trận.
Một kẻ chỉ huy quân đội của Thuỷ Quốc, ý thức, linh lực và cả ý chí của người này tác động đến khắp toàn quân.
Quân tâm ngưng tụ chưa từng có, Linh Lực lan tràn như sông lớn, từ trong đó ngưng kết ra một con Thuỷ Giao hư ảnh hung tàn.
Ở phía đối diện, tướng quân của Kim Quốc không hề thua kém, vung lên chiến kỳ trong tay, cộng minh ý thức và lực lượng của toàn bộ đội quân Kim Quốc.
Thoáng chốc, sát khí ngập tràn, hư ảnh một con Kim Điểu khổng lồ giang cánh bay ra.
RỐNG! GÁY!
Thuỷ Giao và Kim Điểu như kẻ thù không đội trời chung, ầm ầm lao vào nhau, bạo phát thế công ác liệt.
PHỐC!
Mỗi lần Thuỷ Giao cắn vào cơ thể Kim Điểu, đại quân của Kim Quốc sẽ lắc lư, linh hồn bị thương, miệng phun máu tươi.
Cũng trong tình huống đó, mỗi lần Kim Điểu thành công cắm móng vuốt vào người Thuỷ Giao… thì hàng nghìn, hàng vạn binh lính của Thuỷ Quốc cũng sẽ nhận thương thế tương tự.
Nhất là hai vị tướng quân kia, bọn hắn không trực tiếp giao chiến, mà cũng nhận phản phệ mỗi khi quân đội dưới trướng trọng thương.
“Đây chính là Thống Quân Sư, một trong những đại đạo dùng cho chiến đấu quy mô lớn!” Tiểu Đồng hiện tại mới giảng thuật:
“Thống Quân Sư sẽ bồi dưỡng và huấn luyện ra Quân Đội của mình, từ đó liên kết tinh thần, ý chí, lực lượng của toàn quân thành một, triệu hoán ra Quân Hồn, Quân Ý mà chiến đấu.”
“Để làm được điều này, tinh thần của Thống Quân Sư phải cực kỳ vững vàng, gắn kết làm một với quân đội trong tay… bằng không còn chưa kịp giết địch, đã tự làm bị thương chính mình.”
Lê Vĩ đúng là được mở mang tầm mắt.
Nói vậy, Thuỷ Giao và Kim Điểu là Quân Hồn của hai đội quân.
Chúng nó thật thần kỳ, rõ ràng là do cả đội quân chỉ có tu vi Kim Đan, Trúc Cơ tập hợp thành… nhưng lại tạo ra Quân Hồn có chiến lực vượt qua Nguyên Anh cấp thấp.
PHỐC!
Máu vẫn không ngừng phun trào, theo Kim Điểu và Thuỷ Giao chiến đấu dữ dội, chúng nó ngày càng ảm đạm, điều này đồng nghĩa có hàng loạt binh lính trong quân ngã xuống.
Hơn nữa, tốc độ tử vong còn nhanh hơn so với giao chiến hỗn loạn.
Bởi vì mỗi một lần va chạm của Quân Hồn, mức độ tổn hại sẽ tác động đến toàn quân, phản phệ gây ra nặng nề hơn gấp nhiều lần, quân sĩ cấp thấp căn bản không thể gánh nổi.
Từng người ngã xuống như rơm rạ, hai vị tướng quân cũng là máu tươi đầm đìa, già đi hơn trăm tuổi…
Nhưng vì lá cờ phía sau mình, bọn hắn vẫn cứ tiếp tục chinh chiến.
Bỗng nhiên, dị biến phát sinh…
Một toà Truyền Tống Trận quy mô lớn như được bày trí sẵn bừng sáng.
HỪNG HỰC!
Hoả diễm trùng thiên.
Từ trong Truyền Tống Trận, một nhánh quân khác với chiến kỳ đỏ rực như ngọn lửa, bên trên là một chữ “HOẢ” đang bùng cháy.
Đại quân của Hoả Quốc, nhân lúc Thuỷ Quốc và Kim Quốc gần như lưỡng bại câu thương mà xuất hiện.
HỐNG!
Không để Thuỷ Quốc và Kim Quốc có bất cứ cơ hội nào, Thống Quân Sư của Hoả Quốc ngưng tụ quân tâm, triệu hoán Quân Hồn là một con Hoả Sư hùng mạnh.
Hoả Sư lao thẳng vào chiến trường, dùng nanh vuốt và sự táo bạo trấn áp Thuỷ Giao và Kim Điểu, giết chóc một cách đẫm máu.
“Hoả Quốc, ngươi vậy mà cũng xen vào trận chiến này!” Thuỷ Quốc Tướng Quân rống giận:
“Thật đê tiện!”
“Hai quốc giao chiến, không cho phép ngươi can thiệp!” Kim Quốc Tướng Quân gầm lên:
“Hoả Quốc các ngươi làm vậy, không sợ các đại quốc nơi Thiên Nguyên phẫn nộ sao?”
Hai vị tướng quân đã là nỏ mạnh hết đà, Thuỷ Giao cùng Kim Điểu tiêu tán hoàn toàn, báo hiệu mấy vạn quân dưới tay đều đã vẫn lạc.
“Hahaha, nếu không có chỗ dựa phía sau, Hoả Quốc ta sao dám làm càn? Ngay cả mỏ Linh Thạch Cực Phẩm các ngươi liều mạng tranh đoạt, cũng là mồi câu của chúng ta ném ra.” Hoả Quốc Thống Quân Sư ngửa đầu cười to:
“Kim và Thuỷ, ngoan ngoãn trở thành vật trong túi đi!”
HỐNG!
Hoả Sư cuốn ngang, hoả diễm thiêu đốt dữ dội…
Tu sĩ của Thuỷ Quốc và Kim Quốc trên chiến trường chính thức tiêu tùng, máu chảy thành sông, thây chất thành núi.
Lê Vĩ sắc mặt nghiêm nghị, cố gắng thích ứng với thực tại thảm liệt này.
Hắn không có ý định xen vào, giao tranh và ân oán giữa các tu chân quốc này không liên quan gì đến hắn.
Hắn chỉ muốn chứng kiến… và trải nghiệm.
“Mau xông thẳng vào quốc thổ của chúng, kẻ quy thuận thì sống, kẻ đầu hàng thì diệt.” Hoả Quốc Thống Quân Sư ngạo nghễ ra lệnh:
“500 tuổi dưới Trúc Cơ đều là vô dụng, trực tiếp đuổi khỏi quốc thổ, kẻ không tuân thì diệt!”
“Tuân lệnh!”
Hoả Quốc Đại Quân gầm lên, chia ra thành hai hướng xông thẳng vào Thuỷ Quốc và Kim Quốc, trắng trợn cướp giết.
Lê Vĩ vẫn một đường bước đi, không xen vào, nhưng cũng không đứng ngoài…
Từng ngày, từng ngày trôi…
Nhân loại, tu sĩ bị trục xuất, bị truy sát khỏi Thuỷ Quốc và Kim Quốc nhiều vô số kể.
Đối với hai quốc gia trước đây, bọn hắn là con dân được che chở.
Còn đối với Hoả Quốc đang thịnh, bọn hắn chỉ là sâu kiến, là nô lệ, tù nhân của bại quốc không đáng giá quan tâm.
Kẻ chạy kịp thì sống, kẻ không chạy kịp sẽ bị hoả diễm thiêu đốt thành tro tàn.
Lê Vĩ một đường bước đến, hàng vạn, hàng chục vạn… nhân loại, tu sĩ cấp thấp như biển người lao vọt đi theo hướng ngược lại.
Hắn như bị nhấn chìm giữa biển người mênh mông, khắp nơi đều là dao động linh hồn tức giận, sợ hãi cùng tuyệt vọng.
Phía sau, đại quân Hoả Quốc đuổi theo, giết chóc chỉ để thoả mãn một phần hung tính nào đó khi đăng say máu vì chiến thắng…
Lê Vĩ đứng giữa biển người, cảm nhận rõ ràng hậu quả của chiến tranh, sự dao động trong từng linh hồn, người người như nước chảy, sinh mệnh hèn mọn đến đáng thương hại.
Hắn muốn chen ra, lại phát hiện mình không thể cử động dù chỉ một chút, không gian đã bị người lắp đầy.
Người đạp lên người để chạy, có kẻ bị giẫm đến tan xương nát thịt…
Cảm giác này thật kỳ quái, thật lạ lẫm, thật tang thương…
Ở bất cứ nơi nào, phàm giới hay tu chân giới, chiến tranh thật sự tàn khốc.