Mấy ngày sau, Lê Vĩ vẫn không nghĩ ra manh mối nào…
“Ngồi một chỗ cũng không phải là cách!”
Hắn đứng lên, trực tiếp hướng đến trên núi chạy đi.
Đứng từ trên núi cao nhìn xuống, mây đen bên trên cuồn cuộn che phủ ánh nắng, toàn bộ sơn cốc được thiết kế theo hình vuông, bên trong ngoại trừ động phủ, cái hồ nước, đám động vật ra thì chẳng còn thứ gì.
Yến Ất nhìn thấy hắn chạy lên núi, nàng cũng dùng một lớp Linh Lực bao quanh cơ thể, thả người phóng xuống hồ tìm kiếm.
Kết quả dưới hồ trống rỗng, không có bất cứ thứ gì.
Cũng phải thôi, nước trong hồ trong suốt… từ trên nhìn xuống có thể xem thấy cả đáy hồ, nếu có thứ gì kỳ lạ thì đã sớm bị Linh Thức phát hiện rồi.
Hai người một trên núi, một dưới hồ đưa mắt nhìn nhau, bất đắc dĩ lắc đầu.
“Hay là ở dưới lòng đất nhỉ?” Lê Vĩ thầm nghĩ:
“Có khi cái tên chủ của động phủ để lại hai câu đố chỉ nhằm đánh lạc hướng hoặc trêu ngươi chúng ta, bí mật thật sự nằm dưới lòng đất.”
Nghĩ đến đây, hắn liền điều khiển Thôn Linh Ma Thụ bành trướng, dùng rễ cây thăm dò sâu vào trong đất.
Nhìn đại thụ xuất hiện dưới thân nam nhân, Yến Ất từ dưới hồ trồi lên, nhịn không được hiếu kỳ hỏi:
“Cái bóng này của Trư huynh rốt cuộc dung hợp cùng thứ gì? Vì sao nhìn giống như một cổ thụ ghê rợn?”
Hiển nhiên, nàng không nhận ra được lai lịch của Thôn Linh Ma Thụ.
Cũng phải thôi, Thôn Linh Ma Thụ là hình thái dung hợp của Bồ Ma Thụ và Đại Linh Thụ, gần như là độc nhất vô nhị rồi.
Đừng nói là Yến Ất, e rằng Độ Kiếp Kỳ cũng không thể xác định.
“Khoan!” Lê Vĩ giật mình:
“Ất muội vừa nói gì?”
“Cây này của huynh là gì?” Yến Ất chỉ vào Thôn Linh Ma Thụ hỏi.
“Không, ý của toàn câu!” Lê Vĩ nghiêm túc.
“Cái bóng này của huynh vì sao nhìn giống một cây cổ thụ?” Yến Ất nói lại.
“Đúng, chính là vậy!” Hai mắt Lê Vĩ sáng ngời:
“Nhìn bóng mà không phải bóng, nhìn cây mà không phải cây!”
“Hả?” Yến Ất hơi giật mình, câu này vì sao tương tự câu đố kia như vậy?
Như nghĩ đến điều gì, ánh mắt nàng cũng sáng lên.
Lê Vĩ nhìn chằm chằm mặt hồ như gương, lại nhìn núi cao…
Bên trên mây mù che phủ, không có ánh sáng chiếu xuống.
Nghĩ đến đây, hắn trực tiếp lấy ra khối Tụ Tinh Thạch của mình.
Dọc đường di chuyển, Tụ Tinh Thạch đã hấp thụ lượng lớn ánh sao.
Vừa mới lấy ra, nó đã như một ngôi sao nhỏ mang đến ánh sáng huyền ảo chiếu rọi toàn bộ sơn cốc.
Mà khi có ánh sáng, cái bóng của ngọn núi liền được phản chiếu dưới mặt hồ trong suốt, hiển hiện rõ ràng từ chân núi lên đến đỉnh núi.
“A… chính là đây!” Yến Ất kích động nhảy lên.
Nhìn xuống mặt nước lại thấy núi… mà nhìn núi được phản chiếu trong hồ lại chính là đang nhìn nước.
Đây chẳng phải chính là câu “nhìn sơn không phải sơn, nhìn thuỷ không phải thuỷ sao?”
Ngay khi Lê Vĩ và Yến Ất nhận ra vấn đề, mặt hồ được phản chiếu ánh sáng đột ngột sinh ra dị động.
Ở ngay tại phần đỉnh của hình ngọn núi được phản chiếu trong nước, ứng với ánh sao chiếu rọi, một trụ đá ẩn nấp dưới đáy hồ thình lình trồi lên.
Yến Ất hé môi, trụ đá này trước đó hoà quyện triệt để cùng đáy hồ khiến nàng không thể phát hiện ra nó.
Hai người kích động chạy đến quan sát, chỉ thấy trụ đá này không quá to lớn, nhưng ở giữa trung tâm của nó có một lỗ hổng hình vuông.
“Đây nhất định là ổ khoá rồi!” Lê Vĩ nhếch môi cười:
“Đã giải được câu dưới, chìa khoá chắc là ở câu trên!”
“Trư huynh thật lợi hại!” Yến Ất mắt đẹp loé lên dị sắc.
Trước đó hắn ra tay cứu mình khỏi Hợp Thể, nàng đã biết nam nhân này là người trí dũng song toàn… chỉ là không ngờ hắn lại thông minh đến vậy.
Cái gọi là nhìn sơn không phải sơn, nhìn thuỷ không phải thuỷ hoá ra là hình phản chiếu.
Đổi lại là nàng, e rằng suy nghĩ vài năm cũng không ra.
“Là nhờ Ất muội nhắc khéo ta mới đoán ra!” Lê Vĩ nói.
Thôn Linh Ma Thụ như cái bóng của hắn, điều này khiến hắn liên tưởng đến bóng của núi phản dưới mặt hồ.
Yến Ất mỉm cười, nam nhân khác chỉ hận không thể khoác lác, trổ tài trước mặt mình, cái tên này lại còn khiêm tốn đem công lao đổ hết cho mình.
“Tìm xem có thứ gì khớp với lỗ hổng!” Lê Vĩ đề nghị.
“Được!” Yến Ất gật đầu.
Hai người chia nhau ra tìm kiếm, đặc biệt chú ý đến những khối đá có hình khối, ướm thử vào lỗ hổng hình vuông trên trụ.
Đáng tiếc, tìm kiếm suốt ba ngày, lại liên tục thất bại…
“Nhìn sơn là sơn, nhìn thuỷ là thuỷ?” Lê Vĩ lẩm bẩm.
Hắn nhìn núi, rồi lại nhìn hồ nước…
Ngoại trừ trụ đá kia, vẫn chẳng có cái rắm gì đặc biệt.
Đúng lúc này, Thôn Linh Ma Thụ tìm kiếm bên dưới lòng đất bỗng nhiên đào được một tấm bia mục nát.
“Nhanh!” Lê Vĩ nhảy dựng lên.
Rễ cây nhanh chóng cuốn lấy tấm bia kéo lên khỏi đất đá vụn vặt.
Hai người chụm đầu lại quan sát, tấm bia này đã cũ kỹ theo vết tích năm tháng, bên trên có điêu khắc hai chữ mờ ảo: “Sơn Thuỷ”.
“Cái gì kỳ vậy?” Yến Ất buồn bực:
“Vẫn là hai chữ này… rốt cuộc là có ý gì chứ? Trêu chúng ta à?”
“Sơn Thuỷ này viết hoa!” Lê Vĩ lại là trịnh trọng nói:
“Mà viết hoa, thường ám chỉ địa danh, địa danh thì thường được khắc trên bia.”
“Địa danh?” Yến Ất thì thào.
“Là sơn cốc này!” Hai người ăn ý cùng lúc thốt lên:
“Sơn cốc này tên là Sơn Thuỷ Cốc?!”
“Mau luyện hoá!” Lê Vĩ nói:
“Ta hoài nghi, sơn cốc này là một kiện pháp bảo!”
“Hít!” Yến Ất hít sâu một hơi:
“Trư huynh luyện hoá nó đi!”
Sau Thiên Nhiên Trận Pháp lại là một kiện pháp bảo, cả sơn cốc này chính là nằm bên trong của pháp bảo.
Bố cục như vậy, thật sự là quỷ dị khó lường.
Nếu đúng thế, vị Đại Thừa này khi còn sống nhất định là một nhân vật kinh tài tuyệt diễm.
“Tại sao nàng không luyện hoá?” Lê Vĩ nhướn mày.
“Là ngươi giải được câu đố, ngươi xứng đáng!” Yến Ất phóng khoáng nói:
“Da mặt ta còn không dày đến mức thừa hưởng công lao như vậy.”
Lê Vĩ âm thầm tán thưởng, đứng trước sức hấp dẫn của một kiện Pháp Bảo thần kỳ lại có thể hào phóng từ chối.
Moá nó, cái tên chủ thể cũ rốt cuộc não tàn đến mức nào, có tỷ tỷ tốt như vậy còn ưa dùng thủ đoạn xảo trá với các nàng, không bị một tay bóp chết đã là nể mặt lắm rồi.
Hắn có chút bất đắc dĩ, không biết để tên đó đầu thai vào Cõi Người liệu có phải lựa chọn đúng đắn của mình hay không.
Nhưng chuyện đã rồi, hắn cũng không tiếp tục suy xét.
Lê Vĩ hít sâu một hơi, khoanh chân ngồi giữa sơn cốc.
Hắn cắt cổ tay, đem máu của mình trích xuống mặt đất.
ẦM ẦM ẦM…
Quả nhiên, toàn bộ sơn cốc bắt đầu rung chuyển.
Hoàn cảnh xung quanh như đang thức tỉnh.
Ba chữ “Sơn Thuỷ Ấn” xông thẳng vào đầu Lê Vĩ.
Trong khoảnh khắc đó, mọi chi tiết rời rạc trong đầu… điên cuồng ghép lại, cười khổ một tiếng:
“Chìa khoá ở ngay chân ta!”
Cái vị thiết kế ra câu đố này, thật sự không phải nhân vật phàm phu tục tử.
Nhìn sơn chính là sơn, nhìn thuỷ chính là thuỷ… hoá ra ám chỉ toàn bộ sơn cốc này.
Bởi vì sơn cốc này là một kiện Pháp Bảo có tên gọi Sơn Thuỷ Ấn, sơn và thuỷ trong câu đố không phải là núi hay nước, mà chính là tên của kiện pháp bảo.
Nhưng ai có thể nghĩ đến điều đó cơ chứ?
Chủ của động phủ rõ ràng còn đem bia có khắc tên sơn cốc chôn vào trong đất, dùng câu đố đánh lừa thế nhân.
Lê Vĩ chợt nhớ ra, khi lên cao quan sát xuống, hắn đã nhìn thấy sơn cốc như một hình vuông khổng lồ, vừa giống với hình vuông trên trụ đá dưới nước.
Tất cả đã chứng minh… chìa khoá chính là cả toà sơn cốc.
Từ đầu đến cuối, Lê Vĩ và Yến Ất tìm kiếm chìa khoá, lại không nghĩ đến… hai người đang ở bên trong chìa khoá.
Đây là bố cục khó lường.
Để phá được cục này, trí tuệ, linh mẫn và cơ duyên… thiếu một thứ cũng không được.
“Bát Tinh Hạ Phẩm Pháp Bảo - Sơn Thuỷ Ấn!”
Theo sự vận công luyện hoá, thông tin về kiện pháp bảo ẩn chứa sơn cốc truyền vào đầu Lê Vĩ khiến hắn rùng mình.
Bát Tinh Hạ Phẩm, đây chính là pháp bảo đẳng cấp cao nhất mà Lê Vĩ tiếp xúc… à, ngoại trừ Trư Hồng Diện.
Sơn Thuỷ Ấn hình thành không gian bên trong như một sơn cốc, có thể chứa đựng vật sống, phạm vi diện tích lên đến hàng nghìn dặm.
Ngoài ra, Sơn Thuỷ Ấn có hai tác dụng chính.
Một tác dụng là hỗ trợ tu luyện các loại Trận Pháp để trở thành một vị Trận Sư, học cách lập trận bên trong không gian của nó sẽ dễ dàng thông thạo hơn ở những nơi khác, đẳng cấp tối đa là trở thành một vị Bát Chuyển Trận Sư.
Tác dụng còn lại đương nhiên là khảm nạm Trận Văn, dùng để đập chết con mồi.
Cả một toà Sơn Cốc có núi, có hồ mang theo Trận Pháp đập xuống, dù là Hợp Thể Kỳ vô tình trúng phải cũng mất mạng như chơi.
Bởi vì Sơn Thuỷ Ấn đã là vật vô chủ, linh lực của Lê Vĩ lại nhiều hơn người thường… toàn bộ quá trình luyện hoá này không hề khó khăn.
Một tháng sau, Lê Vĩ đã cảm nhận được Sơn Thuỷ Ấn thuộc quyền khống chế của mình.
Nhưng mà, toà động phủ có trận pháp che đậy kia vẫn ngoài tầm khống chế.
Hắn động ý niệm, đem toà động phủ và cái hồ nước trục xuất ra ngoài.
Sau đó, bầu trời, mây đen, núi lớn, mặt đất, cây cối, động vật… bị ép thành tầng tầng lớp lớp hư ảnh, điên cuồng dồn nén và thu nhỏ.
Trời và đất như quay cuồng, Lê Vĩ cùng Yến Ất cũng theo đó hiện ra.
Lúc này, hai người đang đứng giữa trung tâm của toà Thiên Nhiên Trận Pháp… trước mắt là động phủ, bên cạnh là hồ nước, trên cao có ánh trăng sáng chiếu rọi xuống mặt hồ, cảnh đẹp thơ mộng…
Chỉ bất quá cái mặt nạ đầu heo của Lê Vĩ đã phá hư phong cảnh, may là có nhan sắc tuyệt trần của Yến Ất kéo lại một chút.
“Ở đây rất an toàn, không cần lo có kẻ quấy rối khi thám hiểm động phủ.” Lê Vĩ cười nói.
Vị Đại Thừa kia đã tính toán kỹ lưỡng cho người xứng đáng và đủ tư cách thu được cơ duyên do mình để lại.
Mà cả toà sơn cốc ban đầu, đã biến nhỏ lại thành một khối ấn vuông màu xanh biếc, bên trên có hoạ tiết núi non trôi nổi trong lòng bàn tay của Lê Vĩ.
Thứ này chính là Sơn Thuỷ Ấn, có thể khiến vô số Trận Sư trở nên điên cuồng.
“Hiểu rồi!” Yến Ất than thở:
“Vị Đại Thừa này, thật sự biết cách chơi.”
Lê Vĩ nhún nhún vai, thả người bay đến hồ nước, đem Sơn Thuỷ Ấn đặt vào lỗ hổng trên trụ đá.
RĂNG RẮC!
Thanh âm ăn khớp nghe qua có vài phần cơ giới vang lên.
Trụ đá và Sơn Thuỷ Ấn như dung hợp, cuồn cuộn hấp thụ linh lực từ trong Sơn Thuỷ Ấn, toả ra hào quang chói mắt.
Những hào quang này chính là Trận Văn huyền ảo khó lường, chúng nó tách khỏi trụ đá, bay thẳng về phía động phủ.
Trong thoáng chốc, toà Bát Tinh Trận Pháp phong toả động phủ đã được những Trận Văn từ trên trụ đá thẩm thấu vào, hoá giải hoàn toàn…
“Thành công rồi!” Yến Ất kích động đến toàn thân run rẩy.
KẼO KẸT…
Cửa động vốn vững như bàn thạch, chính thức mở ra.