Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 51: HƠI ĐÔNG KHÁCH!



Bóng đêm bao trùm khu rừng hoang vắng, linh thức của tu sĩ phải hoạt động hết công suất trong hoàn cảnh này.

Trên cao, ánh trăng hiu hắt xen qua những tán cây, lờ mờ vài cái bóng không hoàn chỉnh chiếu rọi vào đất.

Mà Lê Vĩ, còn phải đối đầu với kẻ tu vi cao hơn mình một đại cảnh giới.

“Hắn rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ cũng là thái giám của Nha Ảnh?”

Lê Vĩ tự hỏi, rồi lại tự lắc đầu.

Nên biết rằng sở dĩ các đời Hãn Đế tin dùng Nha Ảnh, đó là vì những thái giám bên trong đó lòng dạ tàn nhẫn, tính cách cực đoan, luôn tìm cách đạp người khác xuống để nâng bản thân, chứng tỏ giá trị.

Càng đáng sợ ở chỗ, những kẻ tu luyện Thôn Âm Bảo Điển sẽ luôn hấp dẫn lẫn nhau.

Hấp dẫn ở đây chính là muốn cắn nuốt, hấp thụ những kẻ khác để gia tăng tu vi của mình.

Nha Ảnh mặc dù làm việc dưới trướng Hãn Đế, nhưng từng tên thái giám đều nghi kỵ, kiêng dè lẫn nhau, không đủ niềm tin để liên thủ phản bội hoàng thất.

Thế nên việc một tên vừa bị giết xong, lại có những tên khác tu vi cao hơn chạy đến báo thù là không thực tế, thậm chí còn có cả một tên Hoá Thần cuốn lấy Hắc Phù.

“Ngươi là người của Tinh Vân Các?” Lê Vĩ lạnh lùng hỏi.

Gần nhất nếu nói hắn đắc tội với ai, không thể nghi ngờ chính là Tinh Vân Các.

Hắn chẳng những khiến trưởng lão và đệ tử của Tinh Vân Các tổn thất không nhỏ, còn ở trước mặt bao nhiêu người chiến thắng Vân Tương Nhi - truyền nhân của các chủ.

Tinh Vân Các từ đó hận hắn, thậm chí cử ra Hoá Thần và Nguyên Anh đến lấy mạng hắn là việc hết sức bình thường.

Nguyên Anh và Hoá Thần ở nơi khác có thể là nhân vật cao cấp, nhưng ở đại thế lực như Tinh Vân Các cũng chỉ là đệ tử tinh anh mà thôi.

“Cũng khá thông minh đấy.” Ẩn trong không gian, một đạo thân ảnh nhàn nhạt hạ lệnh:

“Toàn lực giết hắn!”

Không hề do dự, Nguyên Anh kia bùng phát linh lực vào lòng bàn tay, cao cao tại thượng đứng trên không trung, hung hăng chưởng xuống đầu Lê Vĩ.

Linh lực của kẻ này có màu đen, nhưng lại không phải hắc ám, cũng không phải Tà Lực, hình thành một cột huỷ diệt.

“Đó là Hắc Tinh Lực, loại Tinh Thần Lực đặc thù chỉ có sát thủ của Tinh Vân Các sở hữu.” Tiểu Đồng nhắc nhở.

“Moá!” Lê Vĩ thầm chửi mẹ, quả nhiên đúng như dự đoán.

Hắc Tinh Chưởng của tên Sát Thủ bắn ra quá nhanh và mạnh, Lê Vĩ thi triển Tam Ảnh Bộ Pháp né tránh.

ẦM…

Nơi hắn vừa đứng lập tức nổ tung, để lộ ra một cái hố sâu hàng chục mét.

Thấy con mồi né tránh, Sát Thủ mặt không chút biểu tình, lại ngưng tụ Hắc Tinh Chưởng bắn xuống.

“Cút!” Lê Vĩ gầm lên tức giận.

Bên trong đan điền, Đại Linh Thụ, Âm Dương Đồ và Nhất Phẩm Kim Đan cùng lúc bạo phát.

Linh lực của hắn bùng nổ lên hàng chục lần, hội tụ vào nắm đấm, thô bạo tung ra một quyền:

“Âm Dương Quyền!”

ĐÙNG!

Hắc Tinh Chưởng bị một quyền đấm đến nổ tung.

“Hả?” Tên Sát Thủ nhướn mày, hoài nghi mình nhìn lầm.

Một Kim Đan Sơ Kỳ đấm nát công kích của Nguyên Anh Sơ Kỳ? điều này là thật sao?

Kim Đan đương nhiên không thể đánh được Nguyên Anh, nhưng Nhất Phẩm Kim Đan lại hoàn toàn khác biệt.

Viên Kim Đan của Lê Vĩ to lớn gấp nhiều lần so với tu sĩ bình thường, lại kết hợp Đại Linh Thụ, lực lượng của hắn thậm chí đuổi kịp Nguyên Anh.

Hồn Dực mọc sau lưng Lê Vĩ, hai chân hắn dùng lực đạp mạnh xuống đất, toàn thân như đạn pháo bắn thẳng lên không trung.

Hai tay bùng nổ Âm Dương Linh Lực, đấm ra hai quyền.

“Hừ!” Sát Thủ sắc mặt lạnh lẽo, thi triển Hắc Tinh Bộ.

Hắn như đạp trên ánh sao đen, thân ảnh biến khỏi chỗ cũ, một lần nữa xuất hiện đã ở sau lưng Lê Vĩ.

Cánh tay hắn duỗi ra, Hắc Tinh Lực ngưng tụ thành lưỡi đao, gặt thẳng vào cổ con mồi.

Lê Vĩ mặt không biểu tình, kiện áo bào cũ kỹ trên người bỗng nhiên toả sáng, một lớp màn chắn như vòng tròn thái cực bao phủ phía sau.

Thái Cực Bào kích hoạt!

Hắc Tinh Lực ngưng đao trảm vào Thái Cực Bào, lập tức bị phản chấn đến nổ nát cả cánh tay.

“Làm sao có thể?” Sát Thủ rú lên một tiếng, không ngờ được trên người kẻ này lại có pháp bảo cao cấp như vậy.

Ánh mắt hắn trở nên tham lam, một kiện áo bào cao cấp như vậy…

Chủ nhân đã nói chỉ cần diệt được Lê Vĩ, mọi chiến lợi phẩm đều sẽ thuộc về hắn.

Đại Tội Thất Hình Quyết vận chuyển, dao động linh hồn từ lòng tham của một Nguyên Anh giúp Lê Vĩ đạt đến Nhất Chuyển Hậu Kỳ.

Hắn không bỏ qua cơ hội, mãnh liệt xoay người, Âm Dương Quyền đấm thẳng vào đan điền đối thủ, động tác cực kỳ ác liệt.

Sát Thủ buộc phải vung lên cánh tay còn lại kết ấn, một luồng Hắc Tinh Lực ngưng thành mặt thuẫn chặn ngay giữa bụng, chặn lại nắm đấm của Lê Vĩ.

“CHÍT!”

Tiểu Bối trong ống tay áo đột ngột phóng ra, Thuỷ Phong cuồn cuộn nơi móng vuốt, móc thẳng vào mắt tên Sát Thủ.

“AAAA…” Sát Thủ đau đớn đến tê tâm liệt phế, một bên mắt bị Tiểu Bối móc ra ngoài, để lộ lỗ máu vô cùng dữ tợn.

Lê Vĩ ôm chặt lấy hắn, kéo theo tên này rơi xuống mặt đất.

Bởi vì Hồn Tu còn yếu, Hồn Dực chỉ duy trì được thời gian ngắn, Lê Vĩ không muốn để đối thủ tận dụng sở trường trên không trung.

Đúng lúc này, một đứa trẻ non nót, chỉ lớn bằng nắm tay vô thanh vô thức, không một tiếng động hiện ra bên hông của Lê Vĩ, Hắc Tinh Lực bùng nổ trong đôi tay ti hon của nó hình thành liệt trảo, tập kích bất ngờ vào đan điền.

Nguyên Anh!

Đây là Nguyên Anh của tên Sát Thủ.

Hai kẻ này ra tay cực độc, đều nhắm vào yếu điểm, ra tay đều nhằm mục đích biến con mồi thành phế nhân.

Đan điền của tu sĩ một khi bị tổn thương là dễ dàng suy yếu nhất, rất khó để hồi phục.

Nhận ra mình bị Lê Vĩ chiếm hết lợi thế, hắn liền bí mật điều động Nguyên Anh đánh lén.

Nhưng mà ngay khi Nguyên Anh vừa ra tay, Dạ Tâm trong cái bóng của Lê Vĩ như quỷ mị trồi lên.

Tà khí ác liệt, sát cơ đại thịnh, Linh Huyền Kiếm trong tay Dạ Tâm tàn độc chém thẳng vào Nguyên Anh.

Nguyên Anh là con bài của tu sĩ, nhưng cũng là thứ rất dễ tổn thương.

Sát thủ đâu lường được Dạ Tâm cũng như con mắt của Lê Vĩ, núp dưới cái bóng nhìn thấy toàn bộ phương hướng, tầm mắt 360 độ, đánh lén chỉ là trò hề.

ROẸT!

Nguyên Anh của tên Sát Thủ bị một kiếm bổ đôi…

“PHỐC!”

Hắn phun ra ngụm máu, tu vi điên cuồng thụt lùi, cảm giác sợ hãi tràn ngập toàn thân.

Mình là Nguyên Anh, tại sao ở trong tay một tên Kim Đan không có lực hoàn thủ?

Lê Vĩ lười nói nhảm, Linh Huyền Kiếm vô tình trảm ngang, đoạt lấy thủ cấp.

Linh hồn tên sát thủ mang theo hoảng loạn bay ra ngoài, lại bị Lê Vĩ dùng Liệt Hồn Chỉ bắn cho tê liệt, dùng Hồn Xích siết chặt lấy cổ.

Đang muốn cưỡng ép kéo vào Diêm Vương Lệnh, nội tâm Lê Vĩ bỗng nhiên siết chặt.

Từ hai bên trái phải, hai luồng sát cơ mãnh liệt bắn đến.

Hắc Tinh Chưởng, so với trước đó còn mạnh hơn.

Lại hai tên Sát Thủ, tu vi đều là Nguyên Anh Trung Kỳ!

“Ta xxx, khách này hơi đông!” Lê Vĩ trong lòng mắng to.

Dạ Tâm buộc phải xuất hiện toàn diện, như một Lê Vĩ phiên bản tà ác, toàn thân toả ra khí tức u ám, hai mắt đỏ ngầu.

“Âm Dương Chưởng!”

Lê Vĩ cùng Dạ Tâm hướng về hai phía, Âm Dương Linh Lực hội tụ vào lòng bàn tay tung ra hai chưởng.

“PHỐC!”

Hắn cùng Dạ Tâm như diều đứt dây, thân thể hung hăng đụng nát vài gốc đại thụ.

Lực lượng và sức mạnh của một tiểu cảnh giới trong Nguyên Anh là quá lớn…

Dù đã vận dụng Đại Linh Thụ, Nhất Phẩm Kim Đan nhưng vẫn không chống nổi.

“Giết hắn, ép ra tất cả bài tẩy của hắn!” Thân ảnh ẩn trong không gian hạ sát lệnh.

Hai vị Sát Thủ triển khai Hắc Tinh Bộ lao thẳng đến Lê Vĩ.

“Hắc Tinh Võng!” Một kẻ đứng trên không trung, triệu hoán một kiện Pháp Bảo như tấm lưới đen, toả ra Hắc Tinh Lực cường đại ném xuống đầu Dạ Tâm, muốn vây khốn nó.

Mà kẻ còn lại thì đằng đằng sát khí, tung ra một chiêu Hồn Tinh Chưởng, công kích thẳng vào Linh Hồn.

Hiển nhiên chẳng những tu vi cao hơn, mà thủ đoạn chiến đấu của hai kẻ này so với tên Nguyên Anh Sơ Kỳ trước đó còn đáng sợ hơn.

“Chính Tà Nhất Thể!” Lê Vĩ nhanh trí quát.

“Khặc khặc!” Dạ Tâm phát ra tiếng cười quái dị, lập tức xông thẳng vào cơ thể chủ nhân, dung hợp thành một, vừa vặn né được Hắc Tinh Võng hạ xuống.

Khoảnh khắc này, tóc của Lê Vĩ dựng đứng lên, một bên mắt chuyển sang màu đỏ, khuôn mặt tuấn lãng, góc cạnh rõ ràng xuất hiện vẻ tà mị, hiểm ác khó lường.

Bản thể và Tâm Ma hoà quyện, tu vi của Lê Vĩ nhảy vọt đến Kim Đan Trung Kỳ.

Hai tay hai kiếm, đối mặt với Hồn Tinh Chưởng, Lê Vĩ chém ra một chiêu Hộ Trảm.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Hàng chục luồng kiếm khí như màn chắn bảo hộ chém ra, xé toạc Hồn Tinh Chưởng…

Đồng thời, tay còn lại của Lê Vĩ nhắm thẳng vào cái bóng dưới chân tên Sát Thủ chém thêm một thức:

“Trảm Ảnh!”

Kiếm khí vô tung vô ảnh, vô hình vô sắc, lại không nhắm vào bản thể khiến tên Sát Thủ không kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Nhưng theo bản năng, hắn vẫn thi triển Hắc Tinh Bộ né tránh…

Trảm Ảnh vẫn là quá nhanh, xẹt ngang một gốc dưới chân con mồi.

“Không!” Sát Thủ Hồn Tu kêu lên thảm thiết, linh hồn như bị ai đó dùng dao cắt qua, đau đớn đến toàn thân run rẩy không ngừng.

Tận dụng cơ hội, Lê Vĩ lao đến như điên, Linh Huyền Song Kiếm hợp lực trảm diệt.

“Chết!”

Nào ngờ tên Sát Thủ còn lại thi triển Hắc Tinh Võng thất bại, liền chuyển sang công kích từ phía sau, buộc Lê Vĩ phải xoay người, vung kiếm đón đỡ.

ĐÙNG!

Hắc Tinh Chưởng bắn vào Linh Huyền Song Kiếm, hai chân Lê Vĩ trượt dài trên mặt đất.

Hồn Tu Sát Thủ đè nén đau đớn, thả người lên không trung, hai tay hắn duỗi ra, Hắc Tinh Trảo mọc ra từ móng vuốt, như chim ưng vồ mồi lao vọt xuống.

Tên còn lại đứng từ xa, liên tục thi triển Hắc Tinh Chưởng.

Phối hợp nhịp nhàng, ăn ý đến cực điểm.

“Cút bà các ngươi!” Lê Vĩ ngửa đầu rống giận:

“Âm Dương Khí Quyết, chuyển cho ta!”

Kích phát công pháp đến từ Huyền Binh Đại Lục…

XOẸT XOẸT XOẸT…

Trong nháy mắt, Âm Dương Linh Lực vận chuyển trong đan điền, ngang dọc khắp kinh mạch, luân chuyển khắp toàn thân như được mài giũa, cứng rắn và sắc bén như vô số thanh tiểu kiếm chảy thành dòng.

Âm Dương Kiếm Lực.

KENG…KENG…

Linh Huyền Song Kiếm tru vang giữa rừng hoang, Âm Dương Kiếm Lực hoà vào lưỡi kiếm.

Chính Chiêu - Hộ Trảm!

Lê Vĩ chém ngang một kiếm, vài chục luồng kiếm khí bạo phát như lốc xoáy, xoay tròn xung quanh cơ thể người thi kiếm, xoắn nát toàn bộ công kích từ phía kẻ thù, chấn bay tên Hồn Tu Sát Thủ đang lao xuống.

Hiển nhiên khi Linh Lực hoá thành Kiếm Lực, sức mạnh của Chính Tà Kiếm Pháp được phát huy đến mức tột cùng.

Kiếm còn lại nhanh như thiểm điện, trảm vào bóng, kích linh hồn.

Tà Thức - Trảm Ảnh!

“PHỐC!”

Tên Sát Thủ đứng xa oanh tạc Hắc Tinh Chưởng còn không hiểu chuyện gì xảy ra, linh hồn đã bị chém thành hai nửa, ôm đầu ngã xuống, sinh cơ bắt đầu tán đi.

Hắn không phải Hồn Tu, làm sao chịu nổi Trảm Ảnh với Âm Dương Kiếm Lực bổ vào linh hồn?

Nguyên Anh của hắn mang theo phẫn nộ phóng ra khỏi bản thể…

Cảm xúc dao động mãnh liệt đến từ sự giận dữ, oán hận của hai tên Sát Thủ tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ, lại giúp Hồn Tu của Lê Vĩ đột phá.

Nhất Chuyển Viên Mãn, sắp vào Nhị Chuyển.

Lê Vĩ muốn truy bắt Nguyên Anh, nhưng tên Hồn Tu Sát Thủ không cho hắn cơ hội đó.

“Bằng mọi giá, cũng phải diệt ngươi!” Kẻ này rú lên, trực tiếp thiêu đốt linh hồn, tu vi từ Nguyên Anh Trung Kỳ tiến vào Nguyên Anh Hậu Kỳ, cả người như lệ quỷ gào thét mà đến.

Lê Vĩ kích phát Thái Cực Bào, tạo ra một màn chắn thái cực bảo vệ quanh thân.

Nhưng cũng ngay lúc đó, lại một tên Sát Thủ thứ tư tham chiến.

Khí tức Nguyên Anh Hậu Kỳ từ không trung giáng lâm, trong tay mang theo một tấm Phù Chú bóp nát.

Vù vù vù…

Hàng trăm luồng Phù Văn huyền bí bao trùm Lê Vĩ, dính chặt vào Thái Cực Bào, vô hiệu hoá.

“Đây là Cấm Bảo Phù, có thể vô hiệu hoá uy lực của Pháp Bảo trong một thời gian!” Tiểu Đồng nhắc nhở.

“Ta xxx cả Tinh Vân Các!” Lê Vĩ đậu xanh rau muống không thôi.

Nguyên Anh Sơ Kỳ, hai tên Nguyên Anh Trung Kỳ… rồi bây giờ đến Nguyên Anh Hậu Kỳ.

Còn có cả Phù Chú vô hiệu Thái Cực Bào?

Bọn chúng rốt cuộc mang theo bao nhiêu sát thủ?

Không có tinh thần suy nghĩ nhiều, bởi vì tên Hồn Tu kia đã ập đến.

Lê Vĩ cắn răng, Linh Huyền Song Kiếm cố gắng phản kích.

Nhưng tên này đang thiêu đốt linh hồn, chiến lực tăng mạnh, Hắc Hồn Trảo vồ vào song kiếm…

Hai tay tê rần, Lê Vĩ chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức sau một đợt va chạm.

Không cho hắn thở dốc, tên Nguyên Anh Hậu Kỳ vừa gia nhập kia đã tiếp cận từ phía sau, tung ra một cước:

“Sát Tinh Toái!”

Sát ý hoà vào Hắc Tinh nơi chân, đạp thẳng vào lưng.

PHỐC!

Lê Vĩ thổ huyết, xương sống sắp vỡ đôi, cả người đụng nát một tảng đá lớn, khói bụi mịt mù.

Hai tên Sát Thủ hạ xuống đối diện, ánh mắt lạnh như băng, sát khí lan toả bao phủ lấy con mồi.

“Khụ!”

Có tiếng ho khan vang lên từ đá vụn.

Khói bụi tan đi, một đạo thân ảnh chậm rãi bước ra.

Mặt nạ quỷ dị che kín khuôn mặt…

Thân người đầu heo!