Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 50: ĐẠI NGUY CƠ!



“Lê công tử, vì sao ngươi biết hung thủ giả dạng lâu chủ của Tuý Hoa Lâu?”

Thành chủ Đốc Thăng nhịn không được hỏi, ánh mắt lại xuất hiện một tia thán phục.

Xuân Hoa và những người khác cũng vội vàng nhìn qua, không thể không thừa nhận nội giáo đệ tử quả thật khác biệt.

Nửa năm trời bọn hắn không tìm được bất cứ manh mối nào, lại cứ thế được Lê Vĩ khám phá trong vòng vài ngày ngắn ngũi.

Ban đầu còn xem nhẹ vì tu vi của hắn, hiện tại xem ra chính mình mới là ếch ngồi đáy giếng.

Rõ ràng khả năng nguỵ trang của hung thủ quá mức cao minh, vậy mà thay thế vào thân phận của Tuý Hoa Lâu Chủ.

Lâu chủ thật sự có thể đã dữ nhiều lành ít rồi.

“Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất, không ai đoán được kẻ kia sẽ nằm vùng trong chính một sản nghiệp khác của Thiên Tà Giáo.” Lê Vĩ tuỳ tiện nói:

“Tuý Hoa Lâu chuyên cung cấp rượu thịt cho Lệ Xuân Viện, ta chỉ đến thăm dò… thà giết lầm hơn bỏ sót, không nghĩ trùng hợp để hắn lộ diện.”

“Công tử đại tài, chúng ta khâm phục!” Đốc Thăng, Xuân Hoa cùng đám trưởng lão nhao nhao chắp tay.

Trong lòng lại không quá tin tưởng lời của hắn.

Làm gì có chuyện trùng hợp đến mức vừa chém là trúng ngay thủ phạm?

Bất quá mọi người ngầm hiểu Lê Vĩ không muốn tiết lộ thủ đoạn, cũng không truy hỏi quá nhiều.

“Đáng tiếc, đã để hắn thoát khốn rồi!” Đốc Thăng bất đắc dĩ thở dài.

“Na Di Tiểu Phù có thể dịch chuyển không gian đến một khoảng cách không ngắn, thoát khỏi phạm vi Đốc Sơn Thành là chuyện dễ dàng.” Xuân Hoa lắc đầu:

“Có lẽ kẻ đó đã cao chạy xa bay.”

“Chưa chắc đâu…” Lê Vĩ cười bí hiểm:

“Theo ta!”

“Ồ?” Mọi người lập tức hứng thú.

Qua chuyện vừa rồi, không còn ai dám xem nhẹ lời nói của hắn.



Phía sau Đốc Sơn Thành chính là Đốc Lâm Sơn, một vùng núi rừa hiểm trở rộng hàng vạn dặm, hoang vu và um tùm, nơi có không ít dã thú.

Tu sĩ tại Đốc Sơn Thành sinh tồn bằng cách vào Đốc Lâm Sơn săn bắt yêu thú, thu thập các loại dược thảo, linh quả, tài nguyên…

Ẩn trong động phủ tuyệt mật sâu trong Đốc Lâm Sơn, một kẻ toàn thân mặc hắc y hiện ra.

Trong động lúc này còn có một thi thể đã bị rọc da xẻo thịt, đặc biệt là vùng hạ bộ bị huỷ hoại đến mức thê thảm.

Thứ duy nhất được giữ lại nguyên vẹn là khuôn mặt bị bao trùm bởi sự khiếp hải và ghê tởm của lâu chủ Tuý Hoa Lâu.

Hiển nhiên trước khi chết, vị lâu chủ thật sự này đã nếm trải thống khổ vô tận.

Thần bí nhân tuỳ tiện vung chân đạp bay thi thể, ngồi xuống giường đá, nhếch mép lạnh lùng:

“Tên đệ tử của Thiên Tà Giáo kia chắc có thủ đoạn đặc thù nào đó.”

Hắn rất tự tin vào khả năng nguỵ trang của mình, dưới Nguyên Anh đừng mơ có thể nhìn thấu.

Vốn nghĩ rằng bản thân có thể ở lại Đốc Sơn Thành tác quái thêm một thời gian, chỉ cần chuồn đi khi có tu sĩ Nguyên Anh đến tra án.

Nào ngờ lại bị một tiểu tử Kim Đan Sơ Kỳ vạch mặt.

Điều này khiến thần bí nhân cảm thấy giận dữ và nhục nhã.

“Lê Vĩ đúng không? Mỗ nhớ kỹ ngươi rồi!” Thần bí nhân nghiến răng nghiến lợi:

“Chờ đó cho ta!”

“Ngươi không có cơ hội đó!” Một tiếng cười trêu tức từ bên ngoài truyền vào.

“Làm sao có thể?” Thần bí nhân thất kinh, lập tức thi triển Thân Pháp hoá thành tàn ảnh, xông ra bên ngoài hang động chạy thục mạng.

Đáng tiếc, đối mặt với hắn chính là gần chục vị Kim Đan trong Đốc Sơn Thành toàn lực phát động tấn công.

Thần bí nhân sắc mặt đột biến, dù chiến lực của mình không tệ nhưng còn chưa thể lấy một địch nhiều như vậy.

Na Di Tiểu Phù lại quá mức quý giá, chỉ có một tấm duy nhất phòng thân đã sử dụng rồi.

“Liều mạng!” Thần bí nhân rú lên một tiếng quái dị, từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một hạt châu, hung hăng ném đến:

“Bạo Âm Châu nổ!”

OÀNH…

Âm Lực bùng nổ dữ dội bao phủ một vùng rừng rậm, khói đen mịt mù xua tan Linh Thức, che đậy tầm mắt của tất cả tu sĩ.

Nhân cơ hội đó, thần bí nhân thiêu đốt tinh huyết, dồn tất cả lực lượng vào đôi chân tìm cách phá vòng vây để trốn sâu vào rừng.

Hắn muốn mượn sự rộng lớn và địa thế hiểm trở của Đốc Sơn Lâm để tìm đường sống trong chỗ chết.

Nhưng chính thần bí nhân cũng không ngờ, ngay khi ý đồ của hắn sắp thành công, từ cái bóng dưới thân đột ngột phát sinh biến dị.

Dạ Tâm từ trong bóng trồi lên nửa người, tay cầm Linh Huyền Kiếm vô tình chém ra một cách tàn nhẫn.

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún, hai chân của thần bí nhân bị gọt ngang một cách gọn gàng khiến hắn đau đến tê tâm liệt phế, ngửa đầu gào rú.

Vị máu, tiếng thét thảm thiết của kẻ này vô tình giúp các vị Kim Đan khoá chặt vị trí của hắn giữa khói mù.

“Chết!”

Cả đám phát động tấn công, tung ra chưởng ấn.

BÙM!

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, thần bí nhân có những câu hỏi…

Tại sao mình bị tìm thấy dù đã thi triển Na Di Tiểu Phù trong thời gian ngắn như vậy?

Thứ gì vừa chém đứt chân mình?

Không ai trả lời, bởi vì hắn đã tan xương nát thịt trước sự phẫn nộ của các vị Kim Đan.

Lê Vĩ dùng kiếm viết vài chữ trên đất, Dạ Tâm lặng lẽ trở về bên dưới cái bóng.

Thông qua sự tức giận của đám người Đốc Thăng và Xuân Hoa, Hồn Tu của hắn lại từ Nhất Chuyển Trung Kỳ đạt đến Nhất Chuyển Hậu Kỳ.

Cảm Hồn triển khai, ánh mắt Lê Vĩ khoá chặt một luồng tàn hồn lao vào rừng sâu trốn chạy.

Chính là linh hồn còn sót lại của thần bí nhân.

Nhân lúc Bạo Âm Châu vẫn còn chưa tán, Lê Vĩ không phát ra tiếng động đuổi theo.

Mất đến vài phút sau, khói mù tan hết, Bạo Âm Châu mất đi tác dụng.

Đốc Thăng, Xuân Hoa cùng các trưởng lão phóng thích Linh Thức, phát hiện thi thể của Tuý Hoa Lâu Chủ và tên thần bí.

“Lê công tử đâu?” Xuân Hoa biến sắc, giọng điệu đầy lo lắng.

“Nhìn dưới đất!” Đốc Thăng lên tiếng.

Mọi người chú ý, chỉ thấy trên đất có viết: “Có chút chuyện cần làm, đừng quan tâm đến ta!”

“Làm sao đây?” Một vị trưởng lão hỏi:

“Có nên tìm kiếm bảo vệ Lê công tử không?”

“Không cần, thủ đoạn của Lê công tử vượt xa chúng ta tưởng tượng.” Đốc Thăng chỉ về một phía.

Mọi người nhìn theo, chứng kiến hai cái chân bị chém rụng của thần bí nhân nằm trên mặt đất, vết chém vô cùng bằng phẳng.

Vừa rồi chỉ có một mình Lê Vĩ dùng kiếm, điều đó chứng minh rằng… dù ở trong Bạo Âm Châu mù mịt, vị công tử kia vẫn có thể thần không biết, quỷ không hay xin nhẹ cặp dò của mục tiêu, nhờ vậy giúp bọn hắn tìm ra phương hướng để liên thủ tiêu diệt.

“Đệ tử nội giáo bây giờ đều lợi hại thế sao?” Xuân Hoa lẩm bẩm.

Nhớ năm đó nàng ở trong giáo tu luyện, các huynh đệ tỷ muội xung quanh cũng không biểu hiện tốt như vậy.

“Thu thập rồi về thành, chờ Lê công tử trở lại!” Đốc Thăng đề nghị.

“Được!” Mọi người bắt tay dọn dẹp, vào động điều tra kỹ càng.



Hồn Ảnh Dực mọc trên lưng Lê Vĩ.

Tiểu Bối ló đầu ra khỏi áo bào, móng vuốt nhỏ vung hình vòng tròn, tạo ra một luồng cuồng phong nâng đỡ đôi chân của hắn.

Tốc độ của Lê Vĩ nhanh như điên, hai chân cách mặt đất một khoảng ngắn, động tác như đang bay.

Chỉ thoáng chốc, đã đuổi kịp linh hồn của thần bí nhân.

Linh hồn là thứ trần trụi nhất của mỗi sinh linh, linh hồn không thể che đậy dung mạo, lộ ra đó là một tên thanh niên diện mục trắng bệch, sắc mặt âm trầm, hai mắt hơi lồi ra, cái môi thâm đen vô cùng xấu xí.

Đáng nói chính là, giữa hai chân của hắn không có cái thứ kia…

Bị thiến rồi.

“Liệt Hồn Chỉ!”

Mang theo lửa giận trong lòng, Lê Vĩ liên tục tụ Hồn điểm chỉ.

Bốn luồng Liệt Hồn Chỉ cứ thế bắn ra, nhắm thẳng vào linh hồn đang đào tẩu.

“Khốn nạn!” Linh hồn quay đầu, sắc mặt ác liệt như dã thú nhìn hắn rống lên:

“Ta chết rồi, ngươi cũng không buông tha sao?”

Kẻ này không phải là một Hồn Tu, linh hồn vô cùng yếu ớt, căn bản không đủ khả năng chống đối Lê Vĩ.

Linh hồn của hắn bị bắn đến tê liệt, rụng xuống mặt đất.

“Loại súc sinh như ngươi, bổn công tử hận không thể diệt hồn huỷ phách!” Lê Vĩ cười gằn:

“Hồn Xích!”

Hắn vung tay, Hồn Lực ngưng thành xiềng xích siết chặt lấy cổ của thần bí nhân, sợi xích mọc ra gai nhọn, xoáy thẳng vào.

“AAAAAAA”

Linh hồn của thần bí nhân rống lên như dã thú, cơn đau từ linh hồn vượt xa nỗi đau về thể xác.

Từ trong dao động, Lê Vĩ cảm nhận được sự phẫn nộ và một cổ khoái ý…

“Tên biến thái này!” Hắn kinh tởm mắng một tiếng, liền như xích chó đem linh hồn kẻ này nhốt vào Diêm Vương Lệnh.

Luồng linh hồn thứ hai, hơn nữa còn là của tên Kim Đan cao cấp.

Diêm Vương Lệnh một lần nữa thể hiện khả năng phi thường của nó, đem toàn bộ ký ức của thần bí nhân truyền vào đầu Lê Vĩ.

Linh hồn của kẻ vừa mới chết, ký ức và linh trí vẫn còn chưa tan, Lê Vĩ nhận được rất nhiều thông tin gần như hoàn chỉnh, hơn xa nữ Lệ Hồn trước đó.

Sự truyền tải ký ức khiến linh hồn hắn đau nhức kịch liệt…

Nhưng cơn đau này không sánh bằng lửa giận đang cháy trong lòng.

“Nha Ảnh, Hãn Đế… đều là một lũ khốn kiếp!” Lê Vĩ biểu lộ lạnh lùng.

Hắn rốt cuộc hiểu chuyện gì xảy ra.

Man Di Chia Địa gồm ba đại khu: Hỗn Vực, Yêu Khư và Thiên Nguyên.

Tại Thiên Nguyên, phần lớn địa bàn, lãnh thổ đều do các quốc gia lớn và nhỏ làm chủ.

Trong đó Hãn Quốc được xem là một trong những đại quốc mạnh nhất tại Thiên Nguyên, có vị thế cao cao tại thượng không khác gì Thiên Tà Giáo tại Hỗn Vực.

Hãn Quốc cường đại không vì quốc lực, không vì hùng binh, không vì Hãn Đế là cường giả hàng đầu…

Hãn Quốc mạnh nhờ vào một tổ chức gọi là Nha Ảnh.

Nha Ảnh là tổ chức do Khai Quốc Hoàng Đế của Hãn Quốc lập ra, lưu truyền qua nhiều thế hệ đến ngày hôm nay.

Bên trong Nha Ảnh, tất cả đều là thái giám!

Hãn Quốc sẽ chọn ra những kẻ có thiên phú, có năng lực… mang về cho luyện một môn công pháp gọi là Thôn Âm Bảo Điển.

Người luyện Thôn Âm Bảo Điển, cơ thể như một hố đen vô hạn, có thể không ngừng cắn nuốt Âm Lực để đột phá tu vi, không bị giới hạn bình cảnh, không bị bất cứ di chứng nào, tu luyện tiến triển thần tốc, năng lực chiến đấu quỷ dị vượt xa tu sĩ bình thường.

Điều kiện tiên quyết là phải tự cung, mất đi năng lực của nam nhân chân chính mới đủ điều kiện tu luyện Thôn Âm Bảo Điển.

Bởi vì nam nhân bình thường, cơ thể chí cương chí dương, dù sở hữu Âm Hệ Linh Căn nhưng Dương Khí tự nhiên vẫn luôn tồn tại… từ đó dẫn đến xung đột với Âm Lực tinh khiết của Thôn Âm Bảo Điển, dẫn đến bạo thể mà chết.

Hãn Quốc bắt giữ số lượng lớn thanh thiếu niên hoặc những đứa trẻ mang về tẩy não, huấn luyện và biến tất cả chúng nó thành thái giám, truyền thụ Thôn Âm Bảo Điển.

Chưa dừng lại ở đó, Hãn Quốc sẽ thả đám này ra ngoài để chúng tự phát triển, tự trưởng thành… nằm vùng ở khắp mọi nơi, tìm đủ biện pháp để gia tăng tu vi và thực lực.

Sau khi đạt đến Hoá Thần Kỳ, bọn chúng mới có thể làm thành viên chính thức của Nha Ảnh, làm lưỡi dao sắc bén, chó săn trung thành dưới tay Hãn Đế, cống hiến cho Hãn Quốc.

Tên thần bí nhân bị diệt lần này chính là một trong số những kẻ như vậy.

Hắn bị thiến, bị tẩy não, mất đi năng lực của nam nhân… tâm tính trở nên vặn vẹo, biến thái, tàn bạo.

Vốn không có thù hận gì với Thiên Tà Giáo hay Lệ Xuân Viện, chỉ vì muốn nhanh chóng trưởng thành, chỉ vì đố kỵ với những nam nhân, nữ nhân bình thường nên đã ra tay, hơn nữa còn vô cùng tàn nhẫn.

Tra tấn, hành hạ con mồi rồi mới tiến hành thôn phệ… chỉ để che giấu sự bất lực, chỉ để tìm kiếm cảm giác hơn người từ một tên mang thân thể tàn khuyết.

Cách tốt nhất để Thôn Âm Bảo Điển đột phá, là thôn phệ Âm Lực của nữ nhân, Lệ Xuân Viện trở thành con mồi béo bở.

Nha Ảnh tập hợp toàn những kẻ điên đã mất đi nhân tính, khiến bọn chúng trở thành tổ chức đáng sợ, như những con chó săn hoạt động trong bóng đêm, củng cố địa vị của Hãn Quốc vô số năm qua.

Nha Ảnh trung thành tuyệt đối với các đời Hãn Đế, bởi vì chỉ khi Hãn Quốc còn tồn tại, bọn hắn mới chứng minh được giá trị sống của mình.

Đó là cách Hãn Quốc trở thành một trong những đại quốc thống trị Thiên Nguyên.

Lần này Lê Vĩ chỉ giải quyết được một tên, ngoài kia vẫn còn rất nhiều tên…

Có được ký ức về cách huấn luyện Nha Ảnh, về quá trình tên khốn kiếp này xuống tay với các nạn nhân, dù tâm tính Lê Vĩ cứng cỏi cũng cảm thấy buồn nôn, rất ghê tởm.

Đúng lúc này, Tiểu Đồng bỗng nhiên mở miệng:

“Có khách đến thăm!”

VÙ!

Còn chưa kịp phản ứng, một luồng sát khí ập thẳng vào mặt.

“Tam Ảnh Bộ Pháp!” Lê Vĩ theo bản năng thi triển thân pháp.

Cơ thể tách thành ba người…

XOẸT…

Một luồng kim quang sắc lẹm quét qua, trực tiếp nghiền nát Âm Dương Phân Ảnh của hắn.

“Kẻ nào?” Lê Vĩ quát lớn.

Đáp lại hắn, khí tức cực mạnh bao trùm xung quanh, từ trên cao hung hăng trấn xuống.

RĂNG RẮC…

Xương cốt rung lắc đến mức đau nhức, cảm giác áp lực nặng nề bao phủ khắp toàn thân.

Lê Vĩ ngẩng đầu, chỉ thấy một đạo thân ảnh chắp tay đứng trên tán cây cổ thụ.

Kẻ này khoác áo choàng trắng, đeo mặt nạ chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng…

Đứng trong bóng đêm, khí tức không ngừng tạo ra từng đợt áp lực.

“Là Nguyên Anh sao?” Lê Vĩ thì thào.

Có thể khiến hắn cảm thấy nguy hiểm, chỉ có thể là Nguyên Anh cường giả.

Tuy nhiên hắn không quá lo ngại, dù sao vẫn còn Hắc Phù âm thầm bảo vệ.

Một khi mình đánh không lại, Hắc Phù sẽ ứng cứu.

“Nằm mơ đi!” Tiểu Đồng thở dài:

“Nữ nhân kia, đã bị một Hoá Thần khác kéo đi rồi!”

“Cái gì?” Lê Vĩ biến sắc:

“Một Hoá Thần, một Nguyên Anh đến giết ta? Lão tử có giá như vậy sao?”

“Không sai!” Tiểu Đồng hài hước nói:

“Giết hoặc bị giết!”