Vừa tiến vào Lệ Xuân Viện, oanh oanh yến yến đập thẳng vào trong mắt.
Hai hàng nữ nhân có tư sắc đứng ở hai bên lối vào, cung cung kính kính thi lễ.
Gần nhất Lệ Xuân Viện bị hại không ít lô đỉnh, chỉ đành tạm thời đóng cửa, không tiếp đón khách nhân.
Lo lắng hung thủ sẽ trà trộn vào khách mà tiếp tục ra tay, rất khó kiểm soát.
Dẫn đến mấy trăm vị lô đỉnh xếp thành hàng dài, cung nghênh Lê Vĩ tiến đến.
Không thể không nói, Lệ Xuân Viện là sản nghiệp dưới trướng Song Tu Các, nữ nhân bồi dưỡng ra vô cùng quyến rũ, mị hoặc, thân mặc trang phục nửa kín nửa hở, chỗ cần che thì che, chỗ cần lộ thì thoáng ẩn thoáng hiện… rất dễ dẫn dụ nam nhân phạm tội.
Lê Vĩ có chút đắc ý, ngoài mặt lại nghiêm nghị nói: “Giải tán hết đi! Bổn công tử đến đây làm nhiệm vụ, không cần long trọng như vậy.”
Trong lòng thầm chửi moá nó, dù bổn công tử có muốn cũng lực bất tòng tâm.
Hắn lại dùng Thấu Mệnh Nhãn quét khắp toàn bộ nữ nhân ở đây một lần, không có gì bất thường.
Xuân Hoa ra lệnh cho các nữ nhân rời đi, lúc này mới nhìn Lê Vĩ mở miệng:
“Phiền công tử vất vả, có muốn nghỉ ngơi trước?”
“Không mệt, mang ta đến hiện trường, nơi tìm thấy thi thể.” Lê Vĩ đề nghị.
“Được!” Xuân Hoa gật đầu đáp ứng, nội tâm cũng chẳng quá xem trọng hắn có thể phát hiện ra manh mối gì.
Dù sao thì đích thân nàng, Thành Chủ đám người đều đã quan sát kỹ lưỡng, linh thức không bỏ sót bất kỳ một ngóc ngách nào, nhưng vẫn chẳng tìm ra dấu vết gì lưu lại.
Sau một ngày, Lê Vĩ đã nắm rõ tình hình.
Nữ nhân ở Lệ Xuân Viện đều có phòng riêng, là chỗ tu luyện, nghỉ ngơi của các nàng sau khi xong việc.
11 đỉnh lô đều mất tích một cách bí ẩn sau khi về phòng, không có bất cứ tiếng động nào phát ra.
Cho đến khi thi thể bị rút khô của các nàng được tìm thấy rải rác khắp Đốc Sơn Thành.
Có người bị ném vào cống ngầm, có người bị ném vào giếng, có người bị vứt trên mái nhà, thậm chí còn có bị chó hoang gặm…
Quan sát tận mắt các thi thể, Lê Vĩ nhíu chặt chân mày:
“Kẻ này có hận ý rất lớn với nữ tử thanh lâu?”
Dựa vào tình trạng tử thi, những lô đỉnh này khi còn sống đã bị làm nhục, tra tấn, hành hạ… sau đó mới thôn phệ.
Hơn nữa sau khi bị rút đến khô quắt, thi thể nhỏ và gọn như một khúc gỗ mục, có thể dễ dàng thu vào trong Nhẫn Trữ Vật.
Vậy mà kẻ ra tay lại không hề giấu xác, ngược lại cố ý ném ở khắp nơi, đây là hành vi sỉ nhục, khiêu khích trắng trợn.
Nếu chỉ là một tên Tà Tu muốn thôn phệ người khác để tu luyện, cần gì làm ra những việc đáng kinh tởm như vậy?
Lý giải dễ hiểu nhất là hắn có hận ý rất sâu với nữ tử thanh lâu, hoặc là Lệ Xuân Viện, nên đã cố ý chà đạp hết mức có thể.
“Chúng ta có suy đoán giống công tử.” Xuân Hoa cười khổ:
“Nhưng Lệ Xuân Viện từ trước đến nay chưa từng đắc tội người nào, mọi giao dịch đều là sòng phẳng, khách hàng chính là thượng đế, quả thật không nghĩ ra là ai mang hận ý lớn đến vậy.”
Lê Vĩ vuốt cằm, ai cũng hiểu Lệ Xuân Viện là sản nghiệp dưới trướng Thiên Tà Giáo, chỉ cần không ngu xuẩn, liền sẽ không ở nơi này công khai gây sự, dẫn đến mâu thuẫn.
Chẳng ai đoán hung thủ có tu vi đạt đến Nguyên Anh, bởi vì nếu có thực lực cấp Nguyên Anh, đồ sát toàn bộ Đốc Sơn Thành vô cùng đơn giản, không cần thiết phải chơi trò bí ẩn, rình rập bắt cóc từng nữ tử chốn thanh lâu như vậy.
“Có khả năng kẻ đó đã rời thành không?” Lê Vĩ hỏi.
“Kẻ đó chắc chắn vẫn ở trong thành.” Xuân Hoa nghiêm mặt giải thích:
“Khi nạn nhân thứ nhất được phát hiện, ta đã liên hệ Thành Chủ phong toả toàn thành, sau đó vẫn tiếp tục có nạn nhân thứ hai, thứ ba… rồi đến tận con số 11.” Xuân Hoa đưa đến một khối ngọc bội:
“Trong này có tất cả thông tin và tình hình, bao gồm danh tính, lai lịch của từng nạn nhân, thời gian mất tích, thời gian tìm thấy, địa điểm các loại…”
“Được!” Lê Vĩ gật đầu tiếp nhận, phân phó:
“Kế tiếp cứ mặc kệ ta tự hành động, đừng đến quấy rầy!”
“Nhưng chẳng may công tử đụng phải hung thủ, một mình ngài liệu ứng phó được không?” Xuân Hoa lo lắng.
“Nếu thất bại, chứng tỏ ta vô dụng.” Lê Vĩ bình thản đáp:
“Trong giáo sẽ cử người khác lợi hại hơn đến.”
“Đã như vậy, thiếp thân xin được cáo lui!” Xuân Hoa chắp tay:
“Công tử có thể đến bất cứ đâu, bao gồm cả chỗ của ta.”
“Đa tạ tỷ tỷ.” Lê Vĩ mỉm cười.
Dù sao thì hắn không có ý định ở lại Lệ Xuân Viện… nơi này đã không có giá trị điều tra.
Trong suốt quá trình dạo khắp Lệ Xuân Viện với Xuân Hoa, hắn đã âm thầm thi triển ba loại thủ đoạn.
Thấu Mệnh Nhãn quan sát, tất cả nữ tử thanh lâu, thuộc hạ, người hầu sống tại đây đều không sở hữu mệnh cách.
Đại Tội Thất Hình Quyết, không cảm ứng được dao động cảm xúc tiêu cực dẫn đến giết người một cách tàn nhẫn, đặc biệt là không có Phẫn Nộ.
Thức thứ nhất của Cảm Hồn Ngũ Thức - Cảm Hồn, không tìm thấy tàn hồn, oán hồn nào thất lạc.
Rõ ràng, Lệ Xuân Viện tuy là nơi các lô đỉnh bị mất tích, nhưng cả thủ phạm và manh mối đều tạm thời không ở chỗ này.
…
Đêm xuống, Lê Vĩ rời khỏi Lệ Xuân Viện.
Lặng lẽ tìm đến nơi phát hiện thi thể của từng nạn nhân…
Ánh mắt hắn loé lên tia sáng nhàn nhạt, Cảm Hồn cùng Đại Tội Thất Hình Quyết vẫn luôn ở trạng thái vận chuyển.
Nơi đầu tiên, không tìm thấy gì.
Nơi thứ hai, không sót lại dù chỉ một chút dao động yếu ớt.
Nơi thứ ba, kết quả tương tự.
Lê Vĩ nhướn mày, trực tiếp bỏ qua các nơi khác, tìm thẳng đến một con hẻm.
Đây là nơi đám chó hoang trong thành tụ tập, thi thể của nạn nhân thứ bảy đã được tìm thấy ở đây, mặc cho đám chó hoang cấu xé, không còn hoàn chỉnh.
Đám chó hoang đã bị tiêu diệt, vết máu còn lưu lại trên vách tường xung quanh.
Nếu một người chịu đủ thống khổ, sợ hãi từ tra tấn, nhục mạ khi còn sống… cho đến lúc chết lại bị ném xác cho chó hoang, sẽ là cảm tưởng gì?
VÙ!
Cảm Hồn lập tức dao động kịch liệt, linh hồn của Lê Vĩ run lên…
Đại Tội Thất Hình Quyết sinh ra cảm ứng.
Hận ý, ngút trời hận ý.
Hận ý lớn đến mức khiến Hồn Tu của Lê Vĩ đột phá, từ Nhất Chuyển Sơ Kỳ đạt đến Nhất Chuyển Trung Kỳ.
Hắn mãnh liệt quay người…
Phần phật…
Giữa gió đêm lạnh lẽo, một thân ảnh đỏ rực như máu xuất hiện.
Đó là linh hồn của một nữ tử hơ ảo mờ mịt, khuôn mặt xinh đẹp đã mất đi vẻ nhân tính, thay vào đó là sự dữ tợn đến mức biến dạng, lý trí chìm trong hận thù.
Nàng chính là nạn nhân thứ bảy, tàn hồn sót lại vì hận ý vô biên, hoá thành Lệ Hồn, toả ra sát khí như hoá thành thực chất.
Vốn nên tiến vào cõi u minh, lại vì hận ý thôn thiên không thể giải toả mà kẹt lại.
Chỉ có Hồn Tu cao cấp, hoặc những kẻ đi giữa lằn ranh Âm Dương như Lê Vĩ mới phát hiện sự tồn tại của nàng.
“Ta có thể giúp ngươi!” Lê Vĩ mở miệng.
“RÍT!”
Đáng tiếc Lệ Hồn đã mất đi lý trí, linh hồn không còn hoàn chỉnh, theo bản năng như một dã thú rít gào, xông thẳng về phía hắn.
XOẸT XOẸT…
Hai cái Sát Hồn Trảo mọc ra từ đôi tay như mười lưỡi đao, hung hăng vồ xuống.
Lê Vĩ lùi một bước lấy đà, Hồn Lực vận chuyển, đầu ngón tay ngưng tụ Linh Hồn điểm ra:
“Liệt Hồn Chỉ!”
CHIẾU!
Một tia Hồn Lực màu đen bắn thẳng vào Lệ Hồn, khiến tàn hồn của nàng ta bị tê liệt trong thoáng chốc.
Nhưng Hồn Tu của Lê Vĩ vẫn còn quá thấp, gần như trong nháy mắt, Lệ Hồn đã vùng dậy, tiếp tục như ảo ảnh lao về phía hắn, tấn công một cách điên cuồng.
Lê Vĩ mặt không biểu tình, hấp thụ hận ý toả ra từ dao động của Lệ Hồn, tu vi lại tiến lên một chút.
Sau lưng hắn mọc ra một đôi cánh màu trắng trong suốt, chính là thức thứ hai - Hồn Ảnh Dực.
Hồn Ảnh Dực vũ động, tốc độ của Lê Vĩ tăng nhanh, gọn gàng né tránh Lệ Hồn công kích.
Hắn xoay người, một tay chưởng ra…
ROẸT ROẸT…
Hồn Lực hoá thành một sợi xích, từ lòng bàn tay của hắn trói chặt lấy Lệ Hồn.
Câu Hồn Thức Thứ Năm - Hồn Xích!
Bị hồn xích khoá chặt, Lệ Hồn căm hận đến tột đỉnh, giãy dụa kịch liệt, gào thét chói tai, không còn dù chỉ là tia ý chí.
Nếu không phải vì tu vi khi còn sống của nàng quá thấp, bằng vào dao động linh hồn phẫn nộ đến mức này, đủ để Lê Vĩ đột phá đến Nhất Chuyển Hậu Kỳ.
Lê Vĩ nhân cơ hội điểm thêm một luồng Liệt Hồn Chỉ.
Lệ Hồn suy yếu, trở nên bất động
Chỉ chờ có thế, hắn dùng sức kéo mạnh, Diêm Vương Lệnh hiện ra trong tay, dễ dàng thu Lệ Hồn vào trong, tiến hành phong ấn.
Mà ngay khi Diêm Vương Lệnh thu phục Lệ Hồn, toàn bộ ký ức trước khi chết của nàng liền xông thẳng vào đầu Lê Vĩ.
Từng mảnh cảnh tượng truyền tải, sắc mặt của hắn dần lạnh lùng như băng.
Ẩn trong bóng đêm, Hắc Phù tràn ngập hiếu kỳ:
“Công tử trở thành Hồn Tu từ khi nào thế nhỉ?”
Nhìn hắn rời khỏi hẻm vắng, Hắc Phù hướng về không xa vung tay phất ra:
“Tỉnh!”
Ba vị trưởng lão Phủ Thành Chủ vừa như người mất hồn đột nhiên tỉnh táo trở lại, không hiểu vừa rồi vì sao mình mất tập trung.
Bọn hắn như mất đi khái niệm thời gian, nhưng khi thấy Lê Vĩ vẫn an toàn trong thành, liền thở phào nhẹ nhõm.
Tuy đêm nay có vẻ đi không công một chuyến, nhưng chỉ cần vị đệ tử nội giáo này đừng xảy ra chuyện là tốt rồi.
…
Lê Vĩ không trở về Lệ Xuân Viện, ngược lại tìm đến một tửu lâu.
Đây là Tuý Hoa Lâu, cũng là sản nghiệp dưới trướng Thiên Tà Giáo, thuộc về Thực Đường trong 18 đường.
Trong Thực Đường gồm có Trù Các và Tửu Các, chuyên kinh doanh thức ăn và rượu giúp tu sĩ gia tăng hiệu quả tu luyện.
Tuý Hoa Lâu còn là nơi cung cấp rượu và lương thực cho Lệ Xuân Viện đãi khách.
Tửu lâu hoạt động bất kể ngày đêm, khi Lê Vĩ vừa mới tiến vào, đã có người nhận ra thân phận của hắn, nhanh chóng báo lại cho lão bản.
Trước sự chú ý của đông đảo khách nhân, đích thân lâu chủ là một lão nhân mập mạp bước ra, tươi cười chắp tay nghênh đón:
“Nội giáo Lê công tử rồng đến nhà tôm, lão phu không kịp tiếp đón, xin đừng trách tội!”
“Vậy sao?” Lê Vĩ cười cười:
“Nếu bổn công tử vẫn muốn trách tội thì sao?”
“Haha, công tử nói đùa!” Lâu chủ sảng khoái cười:
“Vậy lão phu chỉ có thể mượn rượu bồi tội rồi, Tuý Hoa Lâu chưa từng thiếu rượu.”
“Có rượu gì ngon nhất, lấy ra đi!” Lê Vĩ tuỳ ý gật đầu, ngồi xuống một bàn sang trọng.
Tu sĩ xung quanh lắc đầu, nghe nói vị nội giáo đệ tử này đến đâu tra án, kết quả chưa được mấy ngày đã nửa đêm tìm chỗ hưởng thụ, vô vọng rồi.
Xem ra hung thủ vẫn có thể tự tung tự tác một thời gian nữa, cho đến khi vị đệ tử này nhàm chán bỏ đi.
“Người đâu, mang hảo tửu, mồi nhắm ngon nhất ra đây!” Lâu chủ hạ lệnh, ngồi xuống đối diện Lê Vĩ.
Không lâu sau, các tiểu nhị, tì nữ đã dọn đầy bàn.
Lâu chủ mở nắp vò rượu, hương thơm tứ phía, không ít người hít hà, ánh mắt toả sáng:
“Rượu ngon.”
“Đây chính là Linh Hoa Tửu trăm năm, đặc sản của Tuý Hoa Lâu… bình thường lão phu cũng không nỡ uống.” Lâu chủ trịnh trọng giới thiệu, rót rượu ra chén, nâng chén hướng Lê Vĩ mời.
Hắn tiếp nhận chén rượu, ngửa đầu uống cạn, cảm giác nhiệt khí bốc lên, lửa giận dồn nén trong lòng càng thêm sôi sục.
“Lê công tử cảm giác thế nào?” Lâu chủ mong chờ hỏi.
“Cũng tạm!” Lê Vĩ bình thản cười:
“Ta ở chỗ này có một loại tửu ngon hơn nhiều, so với nó… Linh Hoa Tửu của ngươi chỉ là nước phèn!”
Người bên cạnh tò mò ghé mắt nhìn qua, nên biết rằng Linh Hoa Tửu nổi danh khắp Đốc Sơn Thành, bình thường chỉ có nhân vật như Thành Chủ mới được thưởng thức.
Còn loại tửu nào ngon hơn nữa sao?
“Ồ?” Ánh mắt lâu chủ hiện lên vẻ nguy hiểm:
“Không biết đó là loại mỹ tửu gì? Lão phu liệu có vinh hạnh được nếm thử?”
“Đương nhiên rồi!” Lê Vĩ gật đầu, đưa tay về phía Nhẫn Trữ Vật, lăng lệ gầm lên:
“Là Huyết Tửu!”
Mãnh liệt rút kiếm, toàn lực vung kiếm.
KENG!
Kiếm khí ngạo nhân, Chính Chiêu - Hộ Trảm.
Linh Kiếm sát phạt trảm ra, hàng chục luồng kiếm khí bao trùm bốn phía, linh lực rít gào, phong toả mọi đường lui, trảm thẳng vào Tuý Hoa Lâu Chủ.
XOẸT XOẸT XOẸT…
Hàng chục luồng kiếm khí xuyên thủng cơ thể mập mạp.
“Không xong!” Cả Tuý Hoa Lâu chấn động, toàn bộ quan khách đồng loạt đứng lên.
Không ai lý giải vì sao nội giáo đệ tử bỗng nhiên kiếm trảm lâu chủ của Tuý Hoa Lâu.
Đều là người một nhà mà?
“Chẳng lẽ là…” Có người nhạy bén suy đoán, lại không dám khẳng định.
Rất nhanh, bọn hắn đã có được đáp án.
Chỉ thấy trước một chiêu Hộ Trảm của Lê Vĩ, từng lớp da thịt trên cơ thể mập mạp kia bị rọc ra.
Nhưng không có bất cứ một tia máu nào rơi xuống hay bắn ra…
Trái lại, từ trong da ngoài rách nát, lộ ra một kẻ mặc hắc y trùm kín từ đầu đến chân, che phủ diện mục sau lớp vỏ thịt.
“Hít!” Đám đông hít một ngụm lãnh khí:
“Hắn không phải lâu chủ!”
“Thú vị, thật sự thú vị…” Thần bí nhân phát ra tiếng cười quỷ dị:
“Một đám Viện Chủ, Thành Chủ đều không tìm ra ta… đệ tử nội giáo quả nhiên có vài phần bản sự!”
Lê Vĩ lười nói nhảm, Âm Dương Linh Lực bùng nổ, một đấm thô bạo oanh tạc:
“Âm Dương Quyền!”
Thần bí nhân vung tay lên, Âm Linh Lực hội tụ vào thủ chưởng đẩy ra.
ẦM!
Khoảnh khắc hai thế công va chạm, ngoại trừ sự chênh lệch tu vi, Lê Vĩ còn phát giác Âm Lực bên trong Âm Dương Quyền của mình đang bị chưởng lực kia thôn phệ.
Điều này khiến Âm Dương Quyền suy yếu.
“Hự…” Lê Vĩ bị đẩy trược dài, thân thể đụng nát một gốc tường.
“Làm càn!” Ba vị trưởng lão của phủ thành chủ lao đến chi viện.
“Ngươi chắp cánh khó thoát!” Xuân Hoa, Cốc Thăng đã nghe tin mà đến.
Hàng loạt Kim Đan trong thành nhanh chóng bao vây, hỗ trợ diệt địch.
“Khặc khặc!” Thần bí nhân chứng kiến cục diện như vậy, nở nụ cười quỷ dị:
“Bắt ta? các ngươi không có tư cách!”
Một tấm Na Di Tiểu Phù ngậm sẵn trong miệng, quyết đoán cắn nát.
Xung quanh cơ thể thần bí nhân, phù văn toả sáng.
“Mau ngăn hắn!” Cốc Thăng, Xuân Hoa đám người biến sắc, khí thế Kim Đan phóng ra.
Đáng tiếc đã muộn, Na Di Tiểu Phù kích hoạt, cuốn lấy thần bí nhân dịch chuyển không gian.
Tiêu thất tại chỗ.
Toàn trường tĩnh lặng, Xuân Hoa căm tức vỗ nát cột tửu lâu: “Khốn kiếp!”
“Một kẻ có thủ đoạn nguỵ trang, ẩn nặc cao minh và cả Na Di Phù… không đơn giản!” Cốc Thăng sắc mặt khó coi.
Lê Vĩ sắc mặt âm trầm, không nói lời nào.
Hoà cùng bóng đêm, không ai phát hiện cái bóng dưới chân hắn đã lặng lẽ biến mất.