Từ trong khói bụi mịt mù bước ra, Lê Vĩ cảm giác được một nguồn lực lượng tàn bạo, bá đạo không cách nào hình dung đang xông thẳng vào cơ thể mình, lan tràn khắp thể nội, chiếm đoạt toàn bộ kinh lạc.
Cổ lực lượng này trực tiếp lấn át Âm Dương Chi Lực, trở thành lực lượng chủ đạo của hắn lúc này.
Cảm giác như nó mới chính là lực lượng mà Lê Vĩ tu luyện ra.
Nhưng hắn biết rằng, lực lượng này không đến từ đan điền, cũng không đến từ linh căn của mình… mà được thông qua mặt nạ, bằng một phương pháp kỳ diệu nào đó truyền thẳng từ chỗ Giáo Chủ đến.
Không sai, đây chính là Tà Lực của Thiên Tà Giáo Chủ - Tà Liễu.
Mặt nạ đầu heo Trư Hồng Diện mà nàng cho hắn, vậy mà có thể giúp hắn chưởng khống một phần lực lượng của nàng.
Toàn thân Lê Vĩ như phát run, nguồn Tà Lực quá mạnh khiến mỗi bước đi của hắn đều không vững.
Tà Lực của Độ Kiếp Kỳ, đó là khái niệm gì?
Dù chỉ là một phần nghìn, một phần vạn… cũng đủ khiến Kim Đan ăn không tiêu.
Hắn rốt cuộc hiểu mình và thê tử chênh lệch nhiều đến mức độ nào.
“Ngươi… ngươi là ai?”
Cảm thụ được nguy hiểm dữ dội từ kẻ đeo đầu heo, hai tên Sát Thủ linh hồn run rẩy.
Đáng tiếc trong bảy đại tội không có tội Sợ Hãi, bằng không Lê Vĩ đã có thể thông qua Đại Tội Thất Hình Quyết mà thu thập lượng lớn dao động linh hồn của hai vị Nguyên Anh.
Bọn hắn nhận ra Thái Cực Bào trên thân Lê Vĩ, nhưng bọn hắn không muốn chấp nhận sự thật rằng con mồi bỗng nhiên trở thành kẻ đi săn, có thể uy hiếp đến tính mạng của mình.
Đáp lại hắn, Lê Vĩ hoá thành một luồng tà khí như sương mù tán đi.
“Không được!” Nội tâm tên Hồn Tu Sát Thủ dâng lên bất an mãnh liệt.
Sát khí ập đến từ phía sau, hắn dùng tốc độ nhanh nhất quay đầu tung ra một chưởng.
ẦM!
Một chưởng đánh vào khoảng không, tà khí đã hội tụ phía trên đầu hắn.
PHỐC!
Linh Huyền Kiếm bổ xuống, Tà Lực gia trì bên trên lưỡi kiếm, gọn gàng bằng phẳng, đem vị Hồn Tu Sát Thủ đang thiêu đốt linh hồn trảm thành hai mảnh dọc từ đầu đến chân.
Nguyên Anh của hắn không thoát khỏi số phận, bị bổ làm đôi.
“Phốc!”
Máu nóng phun trào, bắn thẳng vào vị Nguyên Anh Hậu Kỳ ở không xa.
Khuôn mặt hắn co rúm lại, mọi thứ vừa rồi còn nằm trong tầm kiểm soát, nay lại vượt đi quá xa.
Một chiếc mặt nạ quỷ dị hình đầu heo, lại có thể mang đến thay đổi lớn như thế sao?
Vị Sát Thủ này cảm thấy hoang đường, vô cùng không chân thật.
Nhưng nếu hắn biết rằng, mặt nạ này chính là lễ vật đầu tiên Thiên Tà Giáo Chủ đích thân chuẩn bị cho phu quân của nàng, được dùng nguyên liệu cao cấp nhất, được Luyện Khí Sư lợi hại nhất của Thiên Tà Giáo luyện chế ra… có lẽ hắn sẽ hiểu.
ĐÙNG!
Không khí lại nổ tung, Lê Vĩ như quỷ mị lao vọt về phía hắn.
Thời khắc này, hắn như tử thần đòi mạng, Tà Lực cuồn cuộn phong toả bốn phương, bản thể của Lê Vĩ lúc ẩn lúc hiện, cuốn lên sát khí ngập trời.
“Không!” Sát Thủ mất đi ý chí chiến đấu.
Áp bách đến từ nguồn Tà Lực của một vị Độ Kiếp Kỳ sao mà kinh khủng, có thể chấn vỡ tâm cảnh của hắn một cách dễ dàng.
Sát Thủ quay đầu bỏ chạy, ngự không mà đi.
Nhưng chính thời khắc hắn từ bỏ chiến đấu, đã định trước kết cục.
Ánh trăng mờ ảo trên cao, chiếu ra cái bóng nhàn nhạt xuyên qua kẻ hở của tán cây…
Tà Thức - Trảm Ảnh chém thẳng vào bóng tối dưới chân con mồi.
“AAAAAA…”
Từ cái bóng dẫn kiếm vào linh hồn, Sát Thủ đau đớn chết đi sống lại, ôm đầu gào rú rơi rụng như diều đứt dây.
Lê Vĩ tiếp cận, lưỡi kiếm vô tình cắm thẳng vào đan điền, đâm thủng Nguyên Anh.
“PHỐC!”
Toàn thân co giật, sinh mệnh nhanh chóng trôi đi.
“Phù phù phù…”
Lê Vĩ thở hổn hển, nhân lúc cơ thể vẫn còn gánh nổi một phần sức mạnh, thi triển Cảm Hồn…
Tìm thấy linh hồn của đám Sát Thủ đang cố gắng bỏ trốn, Tà Lực dung hoà vào Hồn Lực.
Thật kỳ quái, đây rõ ràng là lần đầu tiên hắn điều động Tà Lực, nhưng lại có cảm giác đã quen thuộc nó từ rất lâu, sử dụng vô cùng thành thạo.
Mối liên kết giữa hai chiếc mặt nạ, phu thê như một thể.
Tà Hồn Xích chưởng ra!
ROẸT ROẸT ROẸT…
Xiềng xích khoá chặt từng luồng linh hồn, cưỡng ép kéo chúng nó trở về.
“Thả chúng ta ra!” Một đám linh hồn Nguyên Anh phẫn nộ tột đỉnh.
Bọn chúng đã chết, có thể nhận thấy được Âm Gian đang triệu hoán mình… có thể tìm đến Âm Gian trong một ý niệm, lại bị Lê Vĩ xích trở lại như xích chó, làm sao không căm hận ngút trời?
Sự phẫn nộ của chúng lại giúp Lê Vĩ đột phá tu vi, Hồn Tu chính thức tiến vào Nhị Chuyển Sơ Kỳ.
Hắn mặt không biểu tình, đem tất cả thu vào Diêm Vương Lệnh.
Từng luồng ký ức truyền sang.
ẦM!
Đột ngột, một cổ uy áp khủng bố không cách nào hình dung trấn xuống.
“PHỐC!”
Lê Vĩ thổ huyết, cơ thể đạt đến cực hạn xuất hiện vết rạn vỡ, máu tươi bắt đầu rỉ ra.
Sắc mặt hắn kịch biến, toàn thân bị đè ép xuống mặt đất.
“Lại là kẻ nào đây?” Trong lòng hắn cuồng loạn, mất đi vẻ bình tĩnh.
Bởi vì trước luồng uy áp này, hắn ngay cả đầu ngón tay cũng không thể cử động, càng không thể kích hoạt Diêm Vương Lệnh mà trốn vào Âm Gian.
Hắn như dê vào miệng cọp, như cá nằm trên thớt, hoàn toàn không có chút năng lực phản kháng nào.
“Pháp bảo liên kết, cho người điều động chính lực lượng của nàng…” Một thanh âm trong trẻo vang lên:
“Tà Liễu đối với ngươi cũng thật dụng tâm đấy!”
“Ai?” Lê Vĩ trừng mắt.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn thất thần…
Cả khu rừng âm u bỗng nhiên sáng lên như tinh hà rực rỡ.
Một đạo thân ảnh như từ không gian đạp bước mà ra.
Váy dài như ngân quang, thanh nhã bao quanh thân thể mê người…
Tóc trắng chảy dọc qua tấm lưng mỹ miều chạm đến vòng eo thon, từng sợi tóc đều như đang toả ra hào quang thánh khiết.
Nằm từ dưới đất nhìn lên, đôi chân hoàn mỹ càng kích thích thị giác.
Những đường cong tinh tế chẳng khác nào tượng nữ thần, kiều đồn nở nang, núi non trùng điệp, cổ ngọc thon dài.
Sau tất cả, khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở kia mới hấp dẫn nhất Lê Vĩ.
Mắt nàng như chứa cả một biển sao, sống mũi cao thẳng và thon gọn, bờ môi đỏ thắm mím lại đẹp hơn bất cứ loại hoa nào.
Hắn nhìn đến ngây ngẩn… bởi lẽ sau tất cả, có thể đây là nữ nhân có thể tiệm cận nhất với vẻ đẹp của Thê Tử Giáo Chủ trong lòng hắn.
Đương nhiên hai nàng mỗi người mỗi vẻ, nhưng Lê Vĩ vẫn ưu ái lão bà của mình hơn một bậc.
“Một mỹ nhân thành thục, cao quý, ưu nhã như vậy đến lấy mạng lão tử?” Lê Vĩ trong lòng thầm mắng.
Nữ nhân váy bạc như thần tiên xua tan màn đêm, nàng đứng ở trên không cách chừng vài tấc, dùng đầu ngón chân tinh xảo gạt qua khuôn mặt Lê Vĩ.
Trư Hồng Diện bị gạt sang một bên, Tà Lực đang cuộn trào liền biến mất.
“Phốc!” Lê Vĩ suy yếu, khoé miệng lại rỉ ra máu tươi.
Thân thể hắn đã gần như sụp đổ, cả người không có chỗ nào lành lặn.
Nữ nhân váy bạc đánh giá hắn, gật gật đầu: “Ánh mắt của Tà Liễu không tồi, ngươi có không ít bí mật.”
Đồng tử trong mắt Lê Vĩ co lại.
Nữ nhân này không phải người của Thiên Tà Giáo, tại sao biết mối quan hệ giữa hắn và Thê Tử Giáo Chủ?
Chẳng lẽ trong giáo có nội gián, hơn nữa còn là nhân vật cấp bật Trưởng Lão?
“Bỏ Tà Liễu đi!” Nữ nhân váy bạc đột nhiên đề nghị:
“Ly hôn với ả, trở thành người của bổn toạ!”
Sắc mặt Lê Vĩ hiện lên vẻ cổ quái, sau đó liền lắc đầu.
“Thế nào? Bổn toạ không đẹp bằng ả sao?” Nữ nhân váy bạc chau mày, sát khí loé lên trong mắt.
Lê Vĩ rùng mình, vẫn kiên định lắc đầu: “Đại trượng phu, không vì uy hiếp mà từ bỏ hiền thê.”
“Hiền thê?” Nữ nhân váy bạc cười khanh khách:
“Tà Liễu là hiền thê? Ngươi đang kể chuyện cười à?”
Lê Vĩ cố gắng hấp thụ linh khí xung quanh, dùng sức mở miệng: “Mặc dù ta rất tuấn tú, rất tài hoa, rất siêu quần… nhưng ta chính là tài sản chung của tất cả nữ thần, sẽ không từ bỏ người nào.”
“Phốc!” Nữ nhân váy bạc đá cho hắn một cước:
“Vô liêm sỉ!”
Lê Vĩ lại phun máu, cả người văng hàng chục mét, đau đến nhe răng trợn mắt.
“Cho ngươi thêm điều kiện!” Nữ nhân váy bạc cong nhẹ phiến môi, từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một viên Đan Dược màu đỏ.
Đan Dược này toả ra mùi vị tanh tưởi, vậy mà có thể khiến Lê Vĩ cảm giác được có thứ gì đó đang rụt rịt, sợ hãi trong thể nội của mình.
Chính là Dương Tình Cổ Trùng, nó đang rén viên Đan Dược kia.
“Chẳng lẽ là…” Hô hấp của Lê Vĩ hơi dồn dập.
“Không sai, đây là Thải Trùng Đan có thể loại bỏ Cổ Trùng trong cơ thể ngươi.” Nữ nhân váy bạc gật đầu xác nhận:
“Ly hôn với Tà Liễu, bổn toạ liền giải phóng ngươi, để ngươi trở thành nam nhân chân chính của bổn toạ.”
Nói đến đây, thanh âm của nàng trở nên mị hoặc: “Thậm chí có thể trực tiếp động phòng.”
“Ực!” Lê Vĩ nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt.
Nữ nhân váy bạc tuyệt mỹ này, thực lực cường hãn, lại còn chủ động như vậy, muốn gả cho ta…
“Haizzz, thời buổi này… anh tuấn quá mức cũng phải làm ra lựa chọn.” Lê Vĩ thở dài không thôi.
Tiểu Đồng âm thầm khinh bỉ hắn.
Trước sự mong đợi của nữ nhân, Lê Vĩ nghiêm trang đáp: “Ta sẽ về xin Tà Liễu thu nàng làm thiếp!”
“Ngươi…” Nữ nhân váy bạc giận đến toàn thân run rẩy, suýt chút nữa bóp chết con hàng này, hít sâu một hơi nói:
“Ngươi không muốn Thải Trùng Đan?”
“Đương nhiên muốn!” Lê Vĩ gật đầu, lại hiên ngang lẫm liệt nói:
“Nhưng so với lời hứa với thê tử, Thải Trùng Đan chẳng đáng là gì… dục vọng chỉ là xiềng xích của đại đạo, nữ sắc chỉ là máu mủ tanh hôi, cái bẫy luân hồi đau khổ vô lượng kiếp, sa chân vào lục dục biết bao giờ mới phá nhộng thành điệp?”
“Khanh khách!” Nữ nhân váy bạc chuyển giận làm vui, cái tên tiểu tử khốn kiếp này, mở miệng không một câu nào là thật.
Lê Vĩ đã bình tâm trở lại.
Với thực lực của nữ nhân này, nếu thật sự muốn giết hắn… ngay từ đầu căn bản không cần cử ra đám sát thủ kia.
Một đầu ngón tay của nàng đã có thể nghiền chết mình hàng trăm lần rồi.
Điều này chứng minh, nữ nhân có quan hệ không tệ với Tà Liễu… chỉ muốn thử mình mà thôi.
“Nàng là các chủ của Tinh Vân Các sao?” Lê Vĩ mạnh dạng hỏi.
Một nữ nhân dám ganh đua với Thiên Tà Giáo Chủ, lại còn điều động Sát Thủ của Tinh Vân Các, e rằng chỉ có thể là vị Các Chủ bí ẩn kia.
Trong lúc nói chuyện, hắn đã bí mật mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát.
Khung cảnh hiện ra khiến Lê Vĩ càng thêm khẳng định suy đoán của mình.
Ba loại Mệnh Cách, hai loại màu đỏ, một loại bí ẩn toả sáng như ánh sao.
Thiên Mệnh Cách - Tinh Thần Biến Dị: Có khả năng ngưng tụ, sáng tạo ra các loại Tinh Thần Lực Biến Dị với nhiều công năng khác nhau.
Thiên Mệnh Cách - Tinh Thần Chi Vương: Chiến đấu dưới biển sao như một vị vương giả, chiến lực tăng mạnh, làm chủ thế trận, vô địch trong cùng cấp.
“Hít!” Lê Vĩ hít một ngụm lãnh khí, hai loại Thiên Mệnh Cách này đều quá cường hãn.
Một loại tạo ra lực lượng biến dị, một loại càng là có thể vô địch trong cùng cảnh giới.
Không hổ là Thiên Mệnh Cách, hắn chỉ có thể nhìn mà chảy nước bọt ròng ròng.
Thiên phú như vậy, hoàn toàn không kém Tà Liễu chút nào.
Càng đáng nói chính là, nàng ta vậy mà còn sở hữu loại Mệnh Cách bí ẩn thứ ba, giống hệt như Tà Liễu… khiến Thấu Mệnh Nhãn không nhìn thấu được.
“Tiểu Đồng, loại Mệnh Cách toả sáng kia rốt cuộc là thứ gì? Tại sao không nhìn thấu được thông tin?” Lê Vĩ hỏi.
“Chờ ngươi có đủ thực lực được các nàng công nhận, tự khắc sẽ nhìn thấu.” Tiểu Đồng hồi đáp.
“Vẫn là ta quá yếu a…” Lê Vĩ bất đắc dĩ.
Lúc này ánh mắt nữ nhân váy bạc hơi đổi, một tay bỗng nhiên chưởng xuống.
“Hự!”
Lê Vĩ rên lên một tiếng, bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn không biết cuồn cuộn khẩu quyết đang khảm vào đầu hắn.
RĂNG RẮC…
Không gian sụp đổ, hắc bào tung bay, một đạo thân ảnh chấn vỡ không gian bước ra.
Tà khí u ám ngập trời, lập tức càn quét ánh sáng lan toả đến từ nữ nhân váy bạc.
Như hắc ám và quang minh va chạm, cả khu rừng đều bị san bằng…
Chứng kiến Lê Vĩ như chó chết nằm trên mặt đất, ánh mắt của nàng trở nên lạnh lẽo như băng.
“Thế nào? Tức giận rồi?” Nữ tử váy bạc mỉm cười.
“Đã nói ngươi không được phép giở trò!” Tà Liễu lười nói nhảm, quyết liệt tung ra một chưởng.
Nữ nhân váy bạc loé lên một cái né tránh, để lại không gian băng liệt tạo thành lỗ đen nơi nàng vừa đứng.
“Hừ, hắn là người được chọn, chẳng lẽ ta không được phép thử một chút?” Nữ nhân váy bạc hừ một tiếng:
“Dựa vào đâu chỉ ngươi được phép tiếp xúc?”
“Vẫn chưa đến lượt của ngươi.” Tà Liễu uy nghiêm nói:
“Bổn toạ chưa cho phép!”
“Ngươi thật bá đạo!” Nữ nhân váy bạc trêu tức:
“Chẳng trách hắn sợ ngươi như vậy, ngay cả ta cho Thải Trùng Đan cũng không dám ăn.”
“Lời hứa là tôn nghiêm của nam nhân.” Tà Liễu thong dong đáp:
“Chỉ cần hắn đạt Hoá Thần, bổn toạ tự nhiên giải Trùng, không cần ngươi bận tâm!”
“Nếu ta không thử, sao biết phẩm tính của hắn thế nào?” Nữ nhân váy bạc bất mãn:
“Ngươi muốn song tinh phụng chủ, lại không cho ta tìm hiểu về hắn, thật quá đáng!”
“Là do ngươi thua cược, phải chấp nhận chịu thiệt!” Tà Liễu bình thản.
Nữ nhân váy bạc nhếch môi: “Dù sao thì ta khá hài lòng, miệng lưỡi tên này trơn tru lươn lẹo, những mặt khác không tệ.”
Khoé môi Tà Liễu hơi cong, thái độ cũng hoà hoãn lại, phất tay đuổi khách:
“Mục đích đạt được rồi, cút đi!”
“Ngươi đã tặng hắn Mặt Nạ xấu xí kia, bổn toạ cũng không thể kém!” Nữ nhân váy bạc ung dung cười:
“Lần sau gặp lại, ta sẽ đưa lễ!”
Nói xong, thân ảnh đã hoá thành một tia tinh quang bay vọt đi…
Tà Liễu đảo mắt nhìn qua Lê Vĩ, đang muốn giúp hắn trị thương, bất chợt phát hiện cơ thể hắn đang hấp thụ Tinh Thần Lực từ những ngôi sao trên bầu trời, tự động hồi phục.
Khi khu rừng bị san bằng, không còn tán cây che khuất, các ngôi sao sáng trên không càng thuận lợi chữa trị thương thế của hắn.
Hơn thế nữa, mỗi lần khôi phục, chất lượng thân thể của Lê Vĩ đều đang được tăng cường.
“Nữ nhân tâm cơ!” Tà Liễu nhướn mày, lẩm bẩm nói:
“Ngay cả Tinh Thần Luyện Thể Quyết cũng truyền thụ rồi…”