Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 42: TÊN TÀ MÔN…



Lê Vĩ đương nhiên không biết giao ước giữa hai vị nữ cường nhân…

Lúc này hắn vẫn đang nghĩ cách làm sao để chiến thắng được Vân Tương Nhi mà không để lộ quá nhiều con bài.

Ví dụ như Nhất Phẩm Kim Đan, nếu để người khác thấy được viên Kim Đan của hắn to đến mức đó, nói không chừng sẽ nảy lòng tham bắt hắn đi nghiên cứu, thậm chí là đoạt lấy cơ thể hắn.

Dù sao thì Tiểu Đồng cũng đã nói, từ xưa đến nay… người thành công đạt được Nhất Phẩm Kim Đan rất hiếm gặp.

Trong lúc Lê Vĩ suy tư, đối diện Vân Tương Nhi đã cất giọng hỏi:

“Vị đạo hữu này, ngươi đại diện cho Thiên Tà Giáo nghênh chiến sao?”

Lê Vĩ lấy lại tinh thần, bình thản đáp: “Ta không đủ tư cách đại diện cho Thiên Tà Giáo, chỉ là đại sư tỷ đã thắng trận đầu, mà ta là người dưới trướng của nàng… đương nhiên sẽ đánh trận tiếp theo.”

“Hoá ra là vậy.” Vân Tương Nhi ngoài mặt gật đầu, trong lòng lại không tin tưởng.

Bởi vì nàng biết trận chiến này có ý nghĩa như thế nào với sư phụ của mình, tuyệt đối không thể thua.

Nếu như Lê Vĩ chỉ là một kẻ dưới trướng tầm thường, Thiên Tà Giáo Chủ chắc chắn không để hắn lên đài ứng chiến.

Nhưng mặc kệ đối phương có lai lịch gì, Vân Tương Nhi vẫn tự tin vào bản thân.

“Đã nói đồng cấp chiến đấu, ta sẽ áp chế tu vi xuống bằng đạo hữu!” Vân Tương Nhi nghĩa khí nói, sau đó liền đem tu vi từ Kim Đan Trung Kỳ áp xuống Kim Đan Sơ Kỳ.

Lê Vĩ bĩu môi, điểm đáng sợ nhất của nữ nhân này chính là một Hồn Tu, tu vi thể hiện bên ngoài không có ý nghĩa quá lớn.

Nếu bất cẩn trúng phải một luồng công kích linh hồn của nàng, thì Trung Kỳ hay Sơ Kỳ cũng thê thảm mà thôi.

Bất quá hắn đương nhiên không mở miệng vạch trần, chỉ chắp tay:

“Lê Vĩ xin được thỉnh giáo!”

“Tên này lại muốn giở trò gì?” Tần Thuỷ Dao nhướn mày, nội tâm không rõ ràng.

Trước đó chẳng phải hắn luôn miệng từ chối ứng chiến hay sao? Vì sao lại đột ngột thay đổi thái độ?

Nàng như nghĩ đến điều gì, ánh mắt vô thức hướng về phía Thiên Tà Chủ Điện, âm thầm suy đoán:

“Chẳng lẽ sư tôn đã tác động?”

Trước sự chú ý của toàn trường, Lê Vĩ chắp tay lên tiếng:

“Nam nhân nên nhường nữ nhân, mời đạo hữu xuất thủ!”

“Được!” Vân Tương Nhi không khách khí, đang định phát động thế công.

Xoẹt.

Lê Vĩ bỗng nhiên như u linh biến mất, ngay giây lát đã xuất hiện sau lưng nàng, Âm Dương Linh Lực dung hợp trong lòng bàn tay, hung hăng tung ra một đấm.

Ngoài miệng đánh lạc hướng đối thủ, cơ thể đã tiên hạ thủ vi cường.

“Vô sỉ!” Các đệ tử Tinh Vân Các phẫn nộ mắng to.

“Khà khà!” Thiên Tà Giáo lại cười hắc hắc, hành vi của Lê Vĩ rất hợp với khẩu vị của bọn hắn.

Chúng ta là Tà Giáo, nếu ngươi tin lời của Tà Giáo thì đi gặp quỷ thôi…

“Đáng ghét!” Vân Tương Nhi sắc mặt đỏ bừng, suýt chút đã bị tên này lừa gạt.

Cũng may nàng phản ứng nhanh, lập tức quát lên:

“Tinh Quang Ảnh!”

XOẸT!

Hai chân của nàng toả ra ánh sáng, cơ thể hoá thành một luồng hào quang màu trắng lướt đi như bay.

ẦM!

Quyền của Lê Vĩ đấm hụt, khiến không khí nổ tung.

“Tinh Quang Ảnh chính là thân pháp hàng đầu của Tinh Vân Các, không ngờ Vân Tương Nhi còn trẻ đã tu luyện thành công, thiên phú này rất cao.” Một vị Đường Chủ của Thiên Tà Giáo trịnh trọng nói.

Tinh Quang Ảnh không hổ là thân pháp cao cấp, tốc độ của Vân Tương Nhi nhanh chóng vô cùng, vừa né tránh một đấm của Lê Vĩ, thân thể đã như tinh ảnh xuất hiện sau lưng hắn.

Hai tay bấm pháp, một chưởng đẩy ra:

“Tinh Ngọc Ấn!”

Một ngọc ấn hiện ra trong lòng bàn tay nàng, chưởng thẳng vào lồng ngực của Lê Vĩ.

“Tam Ảnh Bộ Pháp!”

Cũng trong nháy mắt, Lê Vĩ tách thành ba người, một bản thể và hai phân ảnh.

Cả ba tách ra vừa thuận thế né tránh Tinh Ngọc Ấn, mà hai cái phân ảnh theo lệnh của Lê Vĩ lập tức xông đến áp sát Vân Tương Nhi.

BÙM BÙM!

Vân Tương Nhi còn chưa kịp hiểu hắn muốn làm gì, hai cái phân ảnh đã ầm ầm kích nổ.

Hai vụ nổ tung, Âm Dương Linh Lực bạo phát, khói bụi mịt mù bao trùm.

“Có chút thủ đoạn!” Vân Tương Nhi từ trong vụ nổ lao ra, trên thân có thêm một lớp Tinh Quang Hộ Thể ngăn chặn hai cái phân ảnh tự bạo.

Bởi vì cả hai đều chưa thể phi hành, trận đánh của bọn hắn xảy ra trên bề mặt đấu trường, bước chân của Vân Tương Nhi nhẹ nhàng không tiếng động.

Thoáng chốc đã tiếp cận Lê Vĩ, phát động tấn công.

“Tam Ảnh Bộ Pháp!” Lê Vĩ quát lớn.

Thân thể lại tách làm ba…

“Hừ, đã sớm đoán ngươi dùng chiêu này!” Vân Tương Nhi công môi, hai tay kết ấn mãnh liệt, cùng lúc chưởng ra ba cái Tinh Ngọc Ấn.

Muốn huỷ diệt cả phân ảnh và bản thể.

Nào ngờ từ dưới cái bóng của Lê Vĩ, đột nhiên lại có hai luồng phân ảnh nhảy lên.

Tổng cộng một bản thể, bốn phân ảnh.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Tinh Ngọc Ấn chưởng nát ba phân ảnh, một phân ảnh còn lại ôm lấy Vân Tương Nhi mà tự bạo.

ĐÙNG!

Tinh Quang Hộ Thể sụp đổ, Lê Vĩ ám sát từ phía sau, Âm Dương Song Quyền đấm ra cùng lúc.

“Sao lại như vậy?” Các đệ tử Tinh Vân Các há hốc mồm.

Tại sao vừa rồi Tam Ảnh Bộ Pháp lại trở thành Ngũ Ảnh Bộ Pháp?

Đương nhiên là đến từ Dạ Tâm đang ẩn nấp, nó tuy là cái bóng của Lê Vĩ… nhưng đồng thời cũng tinh thông tất cả thủ đoạn chiến đấu của hắn.

Lê Vĩ thi triển Tam Ảnh Bộ Pháp, Dạ Tam cũng thi triển Tam Ảnh Bộ Pháp khiến Vân Tương Nhi rơi vào thế hạ phong.

Cảm nhận được nguy hiểm từ phía sau, Vân Tương Nhi đã hiểu đối thủ không dễ trêu, phải đánh thật sự nghiêm túc.

Không giữ lại bài tẩy nữa, kích hoạt Tinh Dị Linh Thể…

Phần phật…

Sau lưng nàng, Tinh Thần Lực ngưng tụ thành một đôi cánh như khổng tước, nhưng trong đôi cánh này lại mang theo Hoả Diễm và Cuồng Phong thét gào.

ẦM!

Đôi cánh vừa ra, lập tức quét tan Âm Dương Quyền của Lê Vĩ, đem hắn chấn bay.

“Trời ạ, đó là Tinh Thần Lực biến dị?” Một vị Thiên Tà Trưởng Lão cũng phải giật mình:

“Trong Tinh Thần lại phóng thích Phong Hoả tự nhiên, sức phá hoại tăng vọt.”

“Chưa hết, nàng ta còn thi triển được Linh Lực Hoá Dực, mọc ra đôi cánh… có thể phi hành!” Lại có nhân vật kiến thức không tệ kinh hô.

Tần Thuỷ Dao trong mắt xẹt qua chút lo lắng, thiên phú này của Vân Tương Nhi dù là ở thế lực đỉnh cấp cũng xếp vào nhóm đầu, chẳng trách lại được Các Chủ nhận làm đồ đệ.

Hơn ai hết, nàng hiểu ưu thế phi hành trong chiến đấu lớn đến mức nào.

Một kẻ chỉ có thể đứng dưới đất, một kẻ lại bay trên trời cao.

Đây chẳng khác nào chim ưng săn chuột, kẻ dưới đất chỉ có thể làm chuột mà thôi.

Chỉ cần Vân Tương Nhi giữ khoảng cách, công kích của Lê Vĩ rất khó đánh trúng nàng, mà nàng có thể ở trên cao điên cuồng phóng thích thế công xuống đầu hắn.

Hơn nữa nếu hai chân bước khỏi phạm vi võ đài, sẽ bị xem là bại trận.

Vân Tương Nhi phi hành được, đã chiếm ưu thế tuyệt đối.

“Lê đạo hữu, trận này có thể kết thúc rồi!” Vân Tương Nhi tự tin nói.

Phong Hoả Tinh Dực sau lưng nàng vũ động, đã chuẩn bị bay lên bầu trời.

Đến khi đó, trận chiến này nằm gọn trong tay nàng.

“Bay!” Vân Tương Nhi hưng phấn quát.

Chỉ là rất nhanh, sự hưng phấn trên mặt Vân Tương Nhi bị thay thế bằng khó tin, hoảng loạn.

Chẳng biết từ bao giờ, cái bóng của Lê Vĩ đột ngột nhập vào cái bóng của nàng.

Hai cánh tay đen kịt, âm u như tà ma đến từ bóng tối trồi lên, chụp lấy cổ chân của Vân Tương Nhi, kéo ghì xuống bề mặt sàn đấu.

Mặc cho Vân Tương Nhi cố gắng vung cánh bay lên, đôi chân của nàng vẫn bị kéo chặt, bám riết không thả.

Giống như xiềng xích khoá lấy hai chân nàng, khiến nàng giống như thiên thần đoạ lạc, không thể bay cao.

“Đó là thủ đoạn gì?” Không ít tu sĩ thất thần, hoàn toàn không nghĩ ra cái bóng cũng có thể giữ chân đối thủ.

“Bay? Ai cho ngươi bay rồi?” Lê Vĩ nhếch mép.

Tiểu Linh Thụ toả sáng rực rỡ trong đan điền, sức mạnh Âm Dương bạo tăng, lại là một chiêu Âm Dương Quyền đấm thẳng trực diện.

Dạ Tâm không lộ diện, chỉ dùng hai tay nắm chặt cổ chân Vân Tương Nhi, dùng sức lôi nàng thẳng đến một quyền của Lê Vĩ.

“Mơ tưởng!” Vân Tương Nhi giận dữ quát:

“Phong Hoả Tinh Chưởng!”

Tinh Dị Linh Thể vận chuyển đến cực hạn, một chưởng này mạnh vượt xa công kích của Kim Đan Trung Kỳ, thậm chí đạt đến Kim Đan Hậu Kỳ.

Uy lực như vậy, quả không hổ là đến từ Đại Mệnh Cách, ngay cả Tiểu Linh Thụ cũng thua kém rất nhiều.

Nhưng mà ngay khi công kích sắp va chạm, viên Kim Đan của Lê Vĩ chậm rãi vận chuyển.

Một cổ linh lực ẩn tàng như thác lũ tuôn trào, lan toả khắp kinh mạch rộng lớn và kiên cố, dung nhập vào nắm tay.

Âm Dương Quyền lại phóng to.

ĐÙNG!

Một quyền nghiền nát Phong Hoả Tinh Chưởng, hai cổ linh lực trắng đen đan xen thô cuồng tàn phá tất cả hoả diễm, cuồng phong và cả tinh thần chiếu rọi.

Nắm đấm của Lê Vĩ giáng thẳng vào bụng Vân Tương Nhi khiến nàng phun máu.

Càng đáng giận hơn chính là, thân thể của Vân Tương Nhi vẫn không bị chấn bay, bởi vì đôi chân vẫn bị cái bóng nắm chặt kéo lại.

Lê Vĩ tiếp tục đấm!

“Hắn tu luyện công pháp hay bí thuật gì? Tại sao linh lực vượt xa đồng cấp?” Tần Thuỷ Dao kinh ngạc.

Vừa rồi Phong Hoả Tinh Chưởng kia đã sánh ngang lực lượng Kim Đan Hậu Kỳ, vậy mà vẫn bị Lê Vĩ một quyền đấm tan.

Điều này chứng minh, Âm Dương Linh Lực của hắn khi nổ ra đã vượt lên hai tiểu cảnh giới?

Đây là ưu thế của Nhất Phẩm Kim Đan, đương nhiên Lê Vĩ sẽ không giải thích.

Hắn đấm thêm một quyền, Vân Tương Nhi cả người cong xuống.

“Tên khốn này không thương hoa tiếc ngọc à?” Không ít nam đệ tử tê dại cả da đầu.

“Tương Nhi quả thật rất đẹp, nhưng vì hạnh phúc của một nam nhân, ta buộc đánh bại nàng.” Lê Vĩ thầm nghĩ.

Âm Dương Quyền không chút chần chờ, lại sắp tung thêm một cú.

Vân Tương Nhi tóc dài cuồng loạn, lửa giận tuôn trào…

Bên trong thể nội, một cổ lực lượng bí hiểm chuẩn bị phát động.

Nàng nhất định phải thắng, Hồn Kỹ vô thanh vô thức, ở khoảng cách gần… Lê Vĩ chắc chắn sẽ bại.

Chỉ là khi Vân Tương Nhi vừa hạ quyết tâm, đã nghe đối thủ truyền âm trêu tức:

“Tiểu mỹ nhân muốn dùng Tinh Thần Linh Hồn đánh lén ta chứ gì?”

“Làm sao ngươi biết?” Vân Tương Nhi thoáng bối rối, Tinh Thần Hồn Lực đang vận chuyển khựng lại.

“Ngay cả ngươi mặc đồ lót màu gì, ta cũng biết!” Lê Vĩ dùng ánh mắt xấu xa truyền âm cho nàng.

“Ngươi đê tiện!” Vân Tương Nhi bạo tẩu, nội tâm hoảng loạn.

Đúng lúc này, Lê Vĩ và Dạ Tâm phối hợp…

Hắn đẩy ở phía trên, Dạ Tâm ở dưới cái bóng dùng sức kéo mạnh.

“Hự!”

Vân Tương Nhi bay vọt…

“Đa tạ đã nhường!” Lê Vĩ thu tay, mọi thứ khôi phục bình thường, nở một nụ cười đầy thiện ý.

“Ta muốn giết ngươi!” Vân Tương Nhi hai mắt đỏ ửng, xuất ra một tấm Tinh Phù.

Đây là Tinh Phù hộ mệnh mà sư tôn tặng nàng, lẽ ra không nên dùng trong luận bàn… nhưng sự đáng hận của Lê Vĩ khiến nàng gần mất đi lý trí.

Chỉ là còn chưa kịp xuất thủ, một vị Tinh Vân Trưởng Lão đã nắm cổ tay của nàng, thở dài lắc đầu.

Vân Tương Nhi ngơ ngác nhìn lại, thì ra mình đã bị kéo ra khỏi phạm vi đấu trường.

Theo quy tắc, nàng đã bại rồi.

Đám đông ngơ ngác hồi lâu, lúc này mới kịp lấy lại tinh thần.

Một sự im lặng bao trùm…

Không ai nghĩ đến diễn biến sẽ xảy ra theo cách như vậy.

Lê Vĩ rõ ràng là thắng không quang minh chính đại, nhưng không quang minh chính đại ở chỗ nào, không ai lý giải được.

“Thật sự quỷ dị, chuyện này rốt cuộc là sao?” Đám Thiên Tà Trưởng Lão chân mày nhíu chặt.

Với kiến thức của bọn hắn, vừa rồi cảm nhận được Vân Tương Nhi đã chuẩn bị phát động đến Hồn Lực.

Không ngờ nữ nhân này còn chủ tu Linh Hồn, đó mới là át chủ bài nguy hiểm.

Bởi linh hồn là điểm yếu của bất cứ tu sĩ nào, ở khoảng cách gần… nếu Lê Vĩ trúng phải, không chết cũng trọng thương.

Vậy vì đâu Vân Tương Nhi dừng lại một nhịp, thậm chí bất cẩn đến mức bị đẩy ra khỏi khán đài?

Không ai hiểu nổi.

Ngay cả Tinh Vân Các Chủ cũng không hiểu, nàng căm tức nhìn sang Thiên Tà Giáo Chủ:

“Tên khốn kia đã làm cái gì?”

Tinh Vân Các Chủ vô cùng biệt khuất, thủ đoạn và ưu thế lớn nhất của đồ nhi mình chính là Tinh Thần Hồn Lực.

Nhưng trong trận chiến này, lại không kịp dùng đến.

Mơ mơ hồ hồ đã bại rồi…

“Nam nhân của ta chọn, làm sao ngươi nhìn thấu?” Thiên Tà Giáo Chủ hờ hững đáp lại câu cũ.

Chỉ là ngay cả bản thân nàng, trong mắt cũng xuất hiện vẻ cổ quái.

“Được, tốt lắm…” Tinh Vân Các Chủ giận quá hoá cười:

“Ngươi thật sự khiến ta tò mò về hắn rồi đó, ngươi thắng!”

“Thời cơ chưa đến, không cho ngươi làm càn!” Thiên Tà Giáo Chủ lạnh giọng, thanh âm ẩn chứa uy hiếp rõ ràng.

“Hừ!” Tinh Vân Các Chủ hừ một tiếng:

“Bổn toạ tự biết nặng nhẹ!”

Nơi nàng đứng toả sáng chói mắt, bản thể đã tan biến mất dạng.

Lê Vĩ không quan tâm đến sự nghi hoặc của toàn trường, hắn tranh thủ chạy đến chỗ Vân Tương Nhi, nặn ra nụ cười ôn hoà nói:

“Nếu đạo hữu dùng Tinh Hồn, ta nhất định sẽ thua… nên đành dùng hạ sách như vậy.”

Vân Tương Nhi nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể đem miệng tên này xé rách.

Nàng thua rất ức, ngay cả cơ hội dùng chiêu mạnh nhất cũng không có, đã bị cái miệng đáng kinh tởm của hắn làm cho rối loạn.

“Ngươi làm sao biết ta có Tinh Hồn?” Vân Tương Nhi nhịn không được hỏi.

“Nằm mơ thấy!” Lê Vĩ nháy mắt:

“Có lẽ đây là định mệnh!”

“Quỷ mới tin ngươi!” Vân Tương Nhi lườm hắn.

Lê Vĩ không nói thêm lời nào, bởi vì lão già Trưởng Lão của Tinh Vân Các ở bên cạnh đang dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn chằm chằm hắn.

“Hẹn ngày gặp lại!” Lê Vĩ chắp tay cáo từ.

Vân Tương Nhi nhìn theo hắn từ phía sau, cắn cắn cánh môi:

“Cái tên tà môn…”