Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 41: GIAO ƯỚC NGẦM!



Thiên Tà Chủ Điện…

Trên tầng cao nhất, hai thân ảnh đứng song song, ánh mắt cùng dõi ra cảnh tượng bên ngoài đấu trường.

Một người toàn thân hắc bào, toả ra khí tràng vô hình, không gian xung quanh run rẩy.

Người còn lại toàn thân đắm chìm trong tinh quang, chói mắt đến mức không thể thấy rõ dung mạo.

Nếu có mấy lão quái vật tại Hỗn Vực nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ hãi hùng khiếp vía.

Bởi vì hai vị này đều là nữ cường nhân chiến lực bá đạo, hơn nữa còn là nhân vật đứng đầu hai trong số ba thế lực mạnh nhất Hỗn Vực.

Thiên Tà Giáo Chủ cùng Tinh Vân Các Chủ.

Chứng kiến kết quả trận đấu, Tinh Vân Các Chủ ánh mắt khẽ động, thanh âm bình thản vang lên:

“Vân Sâm bại không oan, một kiếm của Tần Thuỷ Dao… dù là ta cũng không lường được.”

Tuy rằng giọng nói bình lặng như nước, lại mơ hồ chứa đựng một tia bất ngờ.

Bởi lẽ Man Di Chi Địa không ưa dùng vũ khí, nhưng nhìn cách Tần Thuỷ Dao xuất kiếm vừa rồi, không chỉ thắng ở yếu tố bất ngờ… mà uy lực càng là vượt qua công kích của Hoá Thần Viên Mãn bình thường, tiệm cận cảnh giới Luyện Hư.

Phiến môi Thiên Tà Giáo Chủ cong lên một tia khó thấy, bất quá cũng không bàn luận nhiều về vấn đề này, hờ hững nói:

“Ba trận, ta đã thắng một… đừng quên giao ước giữa hai ta!”

“Theo giao ước năm đó, chờ đợi quá lâu.” Tinh Vân Các Chủ lắc đầu:

“Chơi thêm một trận nữa, thấy thế nào?”

“Ừm?” Thiên Tà Giáo Chủ hứng thú:

“Vân Sâm đã bại rồi, chẳng lẽ là ta và ngươi đánh?”

“Không phải Vân Sâm.” Tinh Vân Các Chủ đáp:

“Là một tiểu đồ nhi ta vừa thu nhận không lâu, tu vi chỉ mới Kim Đan Trung Kỳ mà thôi.”

“Xem ra là người chuẩn bị cho vị trí đó? Thực lực tiểu đồ nhi kia ắt hẳn không tồi.” Thiên Tà Giáo Chủ nhếch môi.

“Dám chơi không? Ngươi có thể chọn ra đệ tử Kim Đan xuất chúng nhất của Thiên Tà Giáo ứng chiến, hoặc để Tần Thuỷ Dao áp chế tu vi xuống Kim Đan cũng được.” Tinh Vân Các Chủ khiêu khích:

“Đánh thêm trận này, nếu ta lại thua… sẽ theo giao ước mà làm.”

“Sớm xác định cũng tốt.” Thiên Tà Giáo Chủ ung dung gật đầu:

“Bổn toạ đáp ứng!”

Nàng bước lên phía trước, điều động bí pháp truyền âm đến Tần Thuỷ Dao:

“Vừa phát sinh thêm một trận, để hắn lên!”

Tần Thuỷ Dao hơi giật mình…

“Tinh Vân tiểu thư - Vân Tương Nhi đến!”

Còn chưa kịp phản ứng, đã có trưởng lão Tinh Vân Các cao giọng hô vang thu hút sự chú ý của toàn trường.

Ánh mắt không ít nam đệ tử lập tức sáng lên, đặc biệt là những đệ tử của Âm Dương Đường, Hợp Hoan Các… càng là nhìn đến chảy cả nước miếng.

Lê Vĩ cũng phấn chấn tinh thần: “Rất đẹp nha, nhưng còn thua Thuỷ Dao một chút, đủ cùng Hắc Phù phân cao thấp. Đương nhiên thê tử giáo chủ vẫn là số một.”

Chỉ thấy trước sự hộ tống của đông đảo trưởng lão Tinh Vân Các, một hồng y thiếu nữ chậm rãi bước lên võ trường.

Nàng có làn da tuyết trắng, đôi mắt to tròn long lanh, mũi quỳnh nhỏ nhắn tinh xảo, môi đỏ như son…

Thân thể thướt tha, khí chất thanh thuần lại yểu điệu như tiểu thư khuê các, mang đến cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu như gió xuân.

“Đúng rồi, nghe nói Tinh Vân Các Chủ đã thu đồ đệ thứ hai sau Vân Sâm, lần đó Tinh Vân Các còn tổ chức lễ nghi tiếp đón đệ tử long trọng.” Có đệ tử Thiên Tà Giáo biết chuyện lên tiếng.

“Hoá ra là nàng ta, Vân Tương Nhi… tu vi không cao lắm.”

“Haha, nhan sắc này trong thế hệ trẻ ở Hỗn Vực cũng là rất nổi bật nha, đủ tư cách làm đạo lữ song tu của Hoan Dục ta.”

“Ngươi cút! Vân Tương Nhi là của lão tử!”

“Nằm mơ à? Bổn sư huynh mới xứng với nàng.”

“Hừ, nữ nhân của Tinh Vân Các có gì tốt? nữ nhân trong Âm Dương Đường của chúng ta mới là chân ái.”

“Bất quá ngay cả Vân Sâm cũng đã bại, Vân Tương Nhi còn chạy lên làm gì?”

Đám người bàn luận ầm ĩ, vừa bị dung mạo nổi bật kia hấp dẫn, lại không rõ ý đồ của thiếu nữ.

Đã được Tinh Vân Các Chủ thu làm đồ đệ thứ hai, thiên phú của Vân Tương Nhi chắc chắn bất phàm, điều này không thể bàn cãi.

Nhưng đối với thế lực đỉnh cấp, tu vi Kim Đan Trung Kỳ cũng chỉ là dạng tầm thường, tuỳ tiện chọn ra vài vị đệ tử ưu tú cấp Nguyên Anh đều có thể dễ dàng trấn áp.

Không để đám đông thắc mắc, Vân Tương Nhi trong trẻo cất giọng:

“Tiểu nữ bất tài, nhưng cũng hy vọng được thử sức với đông đảo đệ tử Thiên Tà Giáo một trận chiến đồng cấp, xem như vì sư huynh của ta lấy lại chút thể diện.”

Toàn trường bừng tỉnh, hoá ra sư huynh thảm bại nên sư muội muốn lấy lại mặt mũi.

Là chiến đấu trong cùng cấp…

Cả đám biểu lộ ngưng trọng, ở đây đều là người có đầu óc, một Kim Đan nho nhỏ lại được đích thân Tinh Vân Các Chủ nhận làm đồ đệ, chứng minh Vân Tương Nhi này có thiên phú phi phàm.

Chiến đấu trong cùng cấp, không ai dám vỗ ngực sẽ thắng được đệ tử của Các Chủ.

Lê Vĩ đang hí hửng xem náo nhiệt, chợt nghe Tần Thuỷ Dao nói: “Ngươi lên đi!”

“Hả?” Hắn giật bắn người, hoài nghi mình nghe lầm.

“Chính là ngươi, sư tôn đã chỉ định.” Tần Thuỷ Dao truyền âm.

“Là Giáo Chủ gọi à?” Lê Vĩ truyền âm hỏi.

“Đúng!” Tần Thuỷ Dao xác nhận.

“Không lên!” Lê Vĩ bĩu môi.

Hắn không phải kiểu người muốn thể hiện trước đám đông, ngược lại càng ưa thích giấu bài, trong chiến đấu sinh tử bất chợt tung ra một đòn bí mật khiến đối thủ không kịp trở tay, sau đó thu hoạch chiến lợi phẩm.

Đánh với Vân Tương Nhi dù thắng hay bại cũng không có chút chỗ tốt nào.

Thứ nhất nhân vật như Vân Tương Nhi cùng lắm chỉ bại trận chứ không vẫn lạc, mình không thu được chiến lợi phẩm.

Thứ hai sẽ lộ ra những con bài tẩy.

Thứ ba đắc tội với Tinh Vân Các, còn có khả năng bị Các Chủ ghi hận.

Quan trọng nhất, hôm nay nếu đánh bại Vân Tương Nhi khiến nàng ta mất hết mặt mũi… ngày sau làm sao tán tỉnh nàng?

“Phi!” Tiểu Đồng khinh bỉ nói:

“Ngươi đã có thê tử còn định tán tỉnh nữ nhân khác? Liêm sỉ ở đâu?”

“Liêm cái rắm, có thê tử nhưng ngay cả đầu ngón tay cũng không được đụng.” Lê Vĩ bất mãn.

Hắn là trai tân mấy chục năm, vừa có thê tử xong bị nàng gây liệt, thật sự là rất uất ức.

Thấy hắn không thèm bận tâm, Tần Thuỷ Dao nhíu mày:

“Ngươi làm sao vậy? ngay cả lời của sư tôn cũng dám trái?”

Đối với việc sư tôn chỉ định Lê Vĩ, Tần Thuỷ Dao cho rằng giống như trưởng bối muốn xem thử tiến bộ của vãn bối.

Đây là cơ hội tốt nhất để “vãn bối” như Lê Vĩ được thể hiện, hắn vậy mà từ chối lên đài?

Lê Vĩ giả điếc, còn định lặng lẽ chuồn đi.

Đúng lúc này, không gian xung quanh hắn bỗng nhiên bị siết chặt, toàn thân như bị một bàn tay vô hình bóp lấy đến mức ngạt thở.

“Moá, nữ nhân này thích chơi trò tổng tài bá đạo à?” Lê Vĩ bất mãn, trong lòng mắng to:

“Bỏ lão tử ra! Thà chết không phục!”

Dù sao cũng chết qua một lần rồi, còn sợ cái rắm à.

Tuy biết nàng có mệnh cách Trung Trinh Ma Nữ sẽ không gây bất lợi cho mình, nhưng nam nhân chân chính bị thê tử đè đầu cưỡi cổ, hắn không nhịn được.

Xem hắn là cái gì? Thích nắm là nắm à?

Làm phu quân không có tôn nghiêm, vậy mối quan hệ phu thê này không có cũng được.

“Đánh thắng trận này, có thưởng cho ngươi!” Giọng nói xa lạ nhưng quen thuộc vang lên trong đầu.

Cảm giác không gian xung quanh cũng thả lỏng.

Lê Vĩ mừng rỡ, thanh âm bá đạo, lạnh lùng nhưng lại êm tai đến cực điểm này chính là của Thê Tử Giáo Chủ nha.

Nàng vậy mà chủ động truyền âm cho mình…

“Thưởng gì thế?” Hắn lập tức chuyển thái độ mấp máy môi.

“Chờ ngươi Tam Đạo Hoá Thần, sẽ giải trừ Âm Dương Tình Cổ Đan.” Thiên Tà Giáo Chủ hồi đáp.

“Haha!” Lê Vĩ lẩm bẩm bằng khẩu hình miệng:

“Giải trừ Âm Dương Tình Cổ Đan nhưng sẽ dùng biện pháp khác làm ta liệt?”

“Sẽ không, cho phép ngươi tự do!” Thiên Tà Giáo Chủ hứa hẹn.

“Được!” Lê Vĩ hít sâu một hơi.

Có hy vọng a…

Với thân phận của nàng, nhất định sẽ không lật lọng.

Bất quá Tam Đạo Hoá Thần là cái quỷ gì thế nhỉ?

“Chính là muốn ngươi làm một Hồn Tu, Thể Tu và Linh Tu… hơn nữa ở ba đạo này cùng đạt đến tu vi Hoá Thần Kỳ!” Tiểu Đồng giải đáp:

“Xem ra nàng đã có hướng phát triển cho ngươi rồi.”

“Thử thách không nhỏ, nhưng vậy mới vui.” Lê Vĩ tự tin cười tà.

Đường đường Thiên Tà Giáo Chủ nhưng vẫn hạ giọng thương lượng với mình, đúng là vợ ngoan dễ dạy.

“Có muốn cho tiểu kiều thê của ngươi một bất ngờ không?” Tiểu Đồng nảy sinh ý tưởng.

“Bất ngờ gì?” Lê Vĩ hỏi.

“Trở thành Lục Đạo Hoá Thần!” Tiểu Đồng nghiêm nghị nói:

“Nàng muốn ngươi thành Tam Đạo, vậy ta vẽ đường cho ngươi thành Lục Đạo, doạ chết nàng một phen!”

“Hắc hắc, nghe hay đó!” Lê Vĩ nở nụ cười xấu xa, hắn không sợ nhất chính là thử thách:

“Được lắm, bất quá trước tiên còn chính sự phải làm.”

Điều động linh lực, bí mật mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát Vân Tương Nhi.

Hai cái mệnh cách lập tức xuất hiện.

Đại Mệnh Cách - Tinh Dị Linh Thể: sở hữu Tinh Thần Lực biến dị, trong Tinh Thần Lực chứa đựng hai loại thuộc tính Phong và Hoả.

Thiên Mệnh Cách - Tinh Hồn Bẩm Sinh: có được Tinh Thần Linh Hồn, Hồn Kỹ uy lực mạnh hơn Hồn Tu bình thường.

Lê Vĩ hít một ngụm lãnh khí, nội tâm đậu xanh rau muống.

Vân Tương Nhi này chẳng những tu vi cao hơn mình một tiểu cảnh giới, mà ngay cả Mệnh Cách cũng xịn hơn.

So với Vân Sâm càng khó đối phó…

Chẳng trách được Tinh Vân Các Chủ thu làm ái đồ, một loại Thiên Mệnh Cách và một loại Đại Mệnh Cách, thiên phú này trong những người hắn gặp qua, chỉ thua Tần Thuỷ Dao và Thiên Tà Giáo Chủ mà thôi.

“Thiên phú của nàng quả thật tốt hơn ngươi, nhưng ngươi có ưu thế lớn nhất chính là ta.” Tiểu Đồng ngạo nghễ nói:

“Ngươi nhìn thấu được nàng, nhưng nàng không biết gì về ngươi.”

“Ngươi nói đúng, trận này cũng xem như công bằng.” Lê Vĩ nhếch miệng.

Hắn dùng sức chạy lên đài trong sắc mặt kinh hãi của không ít đệ tử.

“Làm càn!” Một vị Đường Chủ của Thiên Tà Giáo bất mãn quát:

“Trận chiến vì thể diện của giáo ta, sao lại để một đệ tử tạp dịch ứng chiến?”

“Vĩ ca, mau xuống!” Lý Cuội sốt ruột nói:

“Ngươi thắng cược là đủ rồi, không cần thiết phải liều mạng như vậy.”

“Là ta để hắn lên!” Tần Thuỷ Dao cao giọng:

“Hắn là sư đệ được ta bồi dưỡng, ta muốn mượn trận này xem thử tiến bộ của hắn.”

“Chuyện này…” Toàn trường á khẩu.

Tần Thuỷ Dao vừa nhất chiến thành danh, rất có uy vọng, lời của nàng dù là nhân vật cấp Đường Chủ cũng không dám trái.

Bọn hắn lén nhìn các Trưởng Lão, lại phát hiện mấy vị Trưởng Lão từ đầu đến cuối đều im lặng, có vẻ không muốn xen vào.

Nhị Trưởng Lão lạnh nhạt nói: “Chỉ là trận đùa của hậu bối mà thôi, các ngươi không cần xem trọng.”

“Đúng thế, Thuỷ Dao thắng là tốt rồi, trận đùa nhỏ này cứ tuỳ ý đi!” Mấy vị trưởng lão khác vuốt cằm.

Bọn hắn nói mấy lời này, chủ yếu để hoá giải nghi hoặc trong lòng những kẻ khác, nhưng lại âm thầm lưu tâm hơn bất cứ ai.

Vị này chính là người cùng Giáo Chủ bái đường thành thân… còn được Giáo Chủ sai phái Tần Thuỷ Dao bồi dưỡng.

Nếu thể hiện ra thiên phú bất phàm, chứng tỏ bản thân có giá trị… thì tương lai dù là Trưởng Lão như bọn hắn cũng không dám đắc tội.

Trái lại nếu thiên phú quá kém, thực lực quá tầm thường… vậy bằng mọi giá, Trưởng Lão như bọn hắn sẽ khuyên nhũ Giáo Chủ đừng hao phí tâm tư vào một kẻ như vậy.

Nói tóm lại, các vị Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo đều xem trọng trận chiến cấp Kim Đan này.

Thậm chí còn để tâm hơn cả trận của Tần Thuỷ Dao và Vân Sâm trước đó.

Nhân vật Đường Chủ, Các Chủ trở xuống không hiểu nội tình bên trong, nhưng nghe vậy cũng đành thôi.

Nếu tên dạp dịch kia bại, bọn hắn lại cử đệ tử khác lên ứng chiến là được.

Chứng kiến Lê Vĩ lên đài, Tinh Vân Các Chủ ngoài ý muốn nhìn sang người bên cạnh, nhịn không được nói:

“Đó là kẻ được ngươi chọn?”

“Không sai!” Thiên Tà Giáo Chủ gật đầu.

“Nhìn thế nào cũng giống một tiểu lưu manh!” Tinh Vân Các Chủ vẫn còn để bụng chuyện Lê Vĩ thắng cược lớn, hại các đệ tử trong các tổn thất nhiều như vậy.

“Đó là vì ánh mắt của ngươi quá kém!” Thiên Tà Giáo Chủ tuỳ ý nói:

“Nam nhân ta chọn, dễ cho ngươi nhìn thấu vậy sao?”

“Ngươi tự tin quá rồi đó!” Tinh Vân Các Chủ hừ lạnh:

“Thắng được Tương Nhi rồi tính!”