Liên tục bại hai trận, các Trưởng Lão của Tinh Vân Các để lại vài câu oán giận.
Bọn hắn tranh thủ trả hết tài sản thua cược rồi kéo nhau rời đi.
Không muốn ở lại nơi này thêm một chút nào.
Đa số thành viên Thiên Tà Giáo tuy rằng kinh ngạc, nhưng cũng không quá để tâm về chiến thắng của Lê Vĩ…
Bởi lẽ như đã nói, Kim Đan Kỳ ở thế lực hàng đầu cũng chỉ là tầng dưới chót mà thôi, tuỳ tiện một vị Nguyên Anh Kỳ xuất thủ, chênh lệch một đại cảnh giới… mặc cho ngươi có âm mưu quỷ kế gì, một tay là trấn áp.
Tất cả chỉ có thể cảm thán rằng, dù là một đệ tử tạp dịch bên cạnh Tần Thuỷ Dao cũng có thiên phú lợi hại, không hổ danh là đệ tử chân truyền của Giáo Chủ.
Nhưng mà cao tầng của Thiên Tà Giáo lại không nghĩ như vậy.
Ánh mắt của các vị trưởng lão khi nhìn về phía Lê Vĩ đã hoàn toàn thay đổi.
Với biểu hiện của kẻ này ngày hôm nay, nhất định sẽ được Giáo Chủ xem trọng thêm vài phần.
Trừ phi bọn hắn có ý đồ lật đổ Giáo Chủ, bằng không tốt nhất là đừng dây vào.
Lê Vĩ xem như tồn tại đặc thù ở Thiên Tà Giáo trong mắt các Trưởng Lão, bọn họ cứ vờ không biết đến hắn, mọi chuyện tin rằng Giáo Chủ sẽ tự sắp xếp.
Việc quan trọng mà các Trưởng Lão hướng tới hiện nay chính là vị trí Đại Trưởng Lão vẫn còn bỏ trống.
Từ khi Cốt Giang vẫn lạc, chưa ai đủ tư cách ngồi vào vị trí này.
Nên biết rằng tài nguyên, đãi ngộ của Đại Trưởng Lão nhận được hàng năm đều gấp đôi Nhị Trưởng Lão, gấp ba Tam Trưởng Lão… cứ thế mà tính.
Lợi ích trong đó vô cùng lớn, các Trưởng Lão đang ngầm cạnh tranh chức vụ Đại Trưởng Lão này.
Cũng không rảnh bận tâm đến Lê Vĩ.
“Vĩ ca, ngươi thật lợi hại… ngay cả đệ tử của Tinh Vân Các Chủ cũng không phải đối thủ của ngươi.” Lý Cuội hưng phấn chạy đến:
“Vừa rồi nhờ nghe theo ngươi, tiểu đệ đánh cược kiếm được một mớ, mời ngươi uống rượu!”
“Ngươi nói chuyện với ta, lại liếc trộm sư tỷ!” Lê Vĩ tức giận nói:
“Tưởng ta ngu xuẩn à?”
Cái tên này ra vẻ nịnh nọt mình, ánh mắt lại quan tâm đến Tần Thuỷ Dao bên cạnh.
Rõ ràng từ đầu đến cuối, con hàng Lý Cuội này chỉ muốn ôm đùi sư tỷ, thật sự không đáng tin cậy.
Bị vạch trần tim đen, Lý Cuội xấu hổ cúi đầu, lấy can đảm hỏi: “Không biết Tần sư tỷ có cần thêm tạp dịch phục vụ không? Tiểu đệ nguyện ý làm trâu ngựa.”
Tần Thuỷ Dao ngay cả nhìn cũng không nhìn, xách theo cổ áo Lê Vĩ đạp không rời đi.
Để lại không ít nam đệ tử biểu lộ ghen ghét.
Bọn hắn không đố kỵ vì Lê Vĩ thắng Vân Tương Nhi, mà ghen ghét vì hắn được hầu hạ dưới trướng sư tỷ.
Thử nghĩ mà xem, tương lai nếu Tần Thuỷ Dao lên chức Giáo Chủ, vậy Lê Vĩ chẳng phải cũng được thơm lây sao?
Nước lên thuyền lên nha…
Tu sĩ như bọn hắn, suy tính tương lai toàn là nhìn xa hàng trăm, nghìn năm sau…
…
Tiểu Tà Viện.
Nơi này là đình viện của Tần Thuỷ Dao, từ trước đến nay cũng chỉ có một mình nàng ở.
Bên trong viện có hồ nước, vườn hoa, tiểu sơn… cảnh vật như tiên cảnh chốn nhân gian.
Linh khí có thể sánh ngang Hồ Lô Sơn.
“Bên ngoài đều nghĩ ngươi là tạp dịch của ta, vậy phải thường xuyên ra vào Tiểu Tà Viện để bọn hắn nhìn thấy.” Tần Thuỷ Dao dặn dò, tiện tay ném Nhẫn Trữ Vật trả lại tài sản thắng cược cho hắn.
“Đa tạ sư tỷ!” Lê Vĩ cảm kích, trong lòng mừng rỡ.
Lần này kiếm lời lớn như vậy, sắp tới không cần chạy đi cày nhiệm vụ vẫn có thể tu luyện một thời gian.
“Sau này nếu muốn về Hồ Lô Sơn, ngươi trước cứ tiến vào Tiểu Tà Viện, lại kích phát lệnh bài truyền tống.” Tần Thuỷ Dao dặn thêm.
“Đã hiểu.” Lê Vĩ gật gù.
“Vừa rồi trong các vật phẩm của ngươi, có Linh Huyền Song Kiếm?” Tần Thuỷ Dao hỏi.
“Đúng, ta đã đổi từ trong Bảo Khố.” Hắn thành thật trả lời.
“Vậy cho ngươi.” Tần Thuỷ Dao đem Linh Huyền Kiếm Quyết và Thu Thuỷ Kiếm lấy ra, trong trẻo nói:
“Xem như cảm tạ ngươi nhắc nhở về thủ đoạn của Vân Sâm.”
Linh Huyền Kiếm Quyết này là hàng Tứ Tinh Cực Phẩm, dù mang đi bán cũng có chút giá trị.
“Ồ?” Lê Vĩ hơi bất ngờ, không nghĩ sư tỷ còn có Kiếm Quyết ứng với kiếm của mình.
Hắn quan sát một phen, phát hiện Linh Huyền Kiếm Quyết khi kết hợp với Linh Huyền Song Kiếm, uy lực sẽ mạnh gấp hai lần.
Đương nhiên còn kém nhiều nếu so với Chính Tà Kiếm Pháp.
Thu Thuỷ Kiếm càng là vũ khí Ngũ Tinh, giá trị sánh ngang Hải Khiếu Kinh cùng Ngự Phong Bộ.
“Thu hoạch lớn!” Lê Vĩ cười thầm trong bụng.
Đang muốn mở miệng cảm tạ, không gian giữa đình viện bỗng nhiên dao động, vặn vẹo.
Tà khí âm trầm, hắc bào vũ động, một thân ảnh chậm rãi hiện thân.
“Tham kiến sư tôn!” Tần Thuỷ Dao biểu lộ thay đổi, muốn quỳ gối hành lễ.
Lần này thắng được Vân Sâm, ngoại trừ Lê Vĩ chỉ điểm, còn là nhờ Giáo Chủ ban tặng Quy Linh Nhất Kiếm và Dẫn Linh Kiếm.
Bởi vì đã có chúng nó, nàng mới một kiếm phá đi Tinh Nhãn của Vân Sâm trong nháy mắt, dù Linh Huyền Kiếm Quyết cũng không thể làm được như vậy.
“Ngươi ra ngoài đi!” Thiên Tà Giáo Chủ bình thản nói.
Tần Thuỷ Dao cung kính dạ vâng, hơi hiếu kỳ nhìn Lê Vĩ một chút, lại không chút chần chờ thả người rời khỏi Tiểu Tà Viện.
Lê Vĩ rùng mình, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi, lão bà đại nhân tìm đến tận cửa rồi.
Mặc dù nàng không cố ý, nhưng khí tràng quá mạnh vẫn khiến hắn cảm nhận được áp lực.
Ngước đầu nhìn lên, lại cảm thấy thất vọng…
Một đoàn tà khí âm u như mây đen bao phủ quanh thân, nhất là khuôn mặt của nàng đã bị che kín, làm hắn muốn ngắm nhìn thê tử một chút cũng không được.
Thiên Tà Giáo Chủ liếc mắt, đầu ngón tay điểm xuống.
ẦM!
Một cổ áp bách cực mạnh trực tiếp trấn áp toàn thân hắn.
Lê Vĩ không có chút năng lực phản kháng, bị đè ngửa nằm dài trên mặt đất.
“Nàng muốn làm gì?” Hắn nhịn không được quát lên, tứ chi bất động.
Thiên Tà Giáo Chủ ung dung bước đến, chân nàng bước giữa không trung, cách mặt đất tầm một mét, bước đến phía trên Lê Vĩ.
Bởi vì ở gần, sự áp chế của Âm Dương Tình Cổ Đan mất đi tác dụng, Lê Vĩ bị dồn nén thời gian dài, bạo tẩu.
Thiên Tà Giáo Chủ nhìn thấy tiểu đệ kia đang hùng hổ, liền vung chân gạt nhẹ qua.
“Moá!” Lê Vĩ run rẩy.
“Uất ức lắm chứ gì?” Nàng thản nhiên hỏi.
Lê Vĩ nghiêng đầu, không thèm trả lời.
“Áp chế ngươi, vì không muốn ngươi lạm dụng Âm Dương Thải Bổ… đói quá ăn quàng, ngay cả loại mèo mả gà đồng gì cũng mang về.” Thiên Tà Giáo Chủ hừ một tiếng:
“Tầm mắt nhìn cao một chút, kém nhất cũng phải như bổn toạ.”
“Phốc!” Lê Vĩ suýt chút phun ra.
Kém chút cũng như nàng?
Nữ nhân này không biết mình nói gì sao?
Nàng là ai? Thiên Tà Giáo Chủ - một trong những cường giả đứng đầu Hỗn Vực, tu vi Độ Kiếp Kỳ.
Nhìn khắp thế gian này, chính là nhân vật đứng trên đỉnh…
Diện mạo càng là phong hoa tuyệt đại, thanh lãnh vô song.
Muốn tìm nữ nhân sánh bằng nàng… tìm đến bao giờ đây?
Dù là Hắc Phù, Tần Thuỷ Dao, Vân Tương Nhi cũng còn lâu mới so sánh được…
Hắc Phù, Tần Thuỷ Dao và Vân Tương Nhi đều là mèo mả gà đồng sao?
“Nàng nói đúng đó, ngươi nên nâng cao tiêu chuẩn lên!” Tiểu Đồng lại tán thành:
“Ngươi có tồn tại kinh thiên động địa là Cầu Thang Đại Nhân tương trợ, ngay cả Thiên Tà Giáo Chủ cũng chỉ miễn cưỡng xứng với ngươi, nên nhìn xa hơn một chút.”
“Câm miệng!” Lê Vĩ giận dữ quát Tiểu Đồng, lại hung hăng trừng trừng Thiên Tà Giáo Chủ:
“Ta là người ưa nói tình cảm, chỉ cần thật tâm tốt với ta… dù là một thôn nữ ta cũng cưới về nhà.”
“Vậy ta sẽ giúp ngươi trừ khử nàng.” Thiên Tà Giáo Chủ hờ hững nói:
“Bước vào con đường tàn khốc này, thân nhân yếu kém chỉ là chướng ngại vật, nếu để bọn họ trở thành mục tiêu bị kẻ thù nhắm vào, vậy chi bằng bổn toạ giải quyết luôn để tránh phiền toái không cần thiết.”
Lê Vĩ hơi đổi sắc mặt, hắn hiểu ý của nàng…
Tu sĩ tranh với trời, giành với địa, đấu với muôn loài… bất kể như thế nào, việc có kẻ thù là không thể tránh khỏi.
Các kẻ thù này có thể không đánh lại ngươi, nhưng sẽ nhắm vào những người thân cận với ngươi mà ra tay.
Nếu người bên cạnh là kẻ yếu, khác nào trở ngại, vướng bận?
Đã như vậy, thà rằng không giao lưu, không tiếp xúc và không thân cận để tránh liên luỵ đến họ.
“Ta cũng là kẻ yếu đối với nàng.” Lê Vĩ phản bác:
“Tại sao nàng không làm thịt ta đi để tránh phiền toái?”
“Vì ta có năng lực gánh vác ngươi.” Thiên Tà Giáo Chủ tự tin:
“Chờ ngươi mạnh hơn ta, vượt qua ta… lúc đó ngươi muốn chơi cái gì, ta cũng không quản.”
Lê Vĩ không nói tiếng nào, nhưng trong lòng đã hiểu nàng nhắc nhở chỉ vì muốn tốt cho mình.
Quả thật với tu vi Kim Đan nho nhỏ, ngay cả bản thân còn khó bảo toàn, nói gì đến việc bảo vệ nữ nhân.
Nàng không cấm dục hắn, nàng chỉ muốn hắn nên tập trung tăng thực lực trước… để có thể vượt qua nàng.
Hắn cũng không thật sự tức giận, ánh mắt cũng trở nên kiên định, gật gật đầu:
“Ta sẽ nỗ lực!”
Thiên Tà Giáo Chủ nâng đầu ngón tay, áp lực trên thân thể hắn biến mất.
Nhưng Lê Vĩ cũng không đứng dậy, tiếp tục nằm dài…
Ở gốc độ này, hắn mới thấy được bàn chân ngọc ngà, nõn nà tinh tế của nàng.
Nhìn từ trên cao, tà khí vờn quanh, chẳng thấy được gì cả…
“Là ngươi nhìn ra thiên phú Kiếm Đạo của Thuỷ Dao?” Thiên Tà Giáo Chủ hỏi.
“Hehe.” Lê Vĩ cười đắc ý:
“Dựa vào đâu ta phải nói, trừ phi nàng trả lời câu hỏi của ta, bằng không đừng mong cạy miệng.”
“Ngươi muốn hỏi gì?” Nàng vuốt nhẹ một bên tóc đen óng ả.
“Không hổ là Trung Trinh Ma Nữ, dù là Độ Kiếp Kỳ nhưng vẫn kiên nhẫn nói chuyện với phu quân Kim Đan Kỳ…” Lê Vĩ thầm nghĩ, hưng phấn nói:
“Ta tên là Lê Vĩ nàng cũng biết rồi, nhưng tên của nàng ta còn chưa biết.”
Giáo Chủ hơi suy nghĩ một phen, nhưng vẫn hồi đáp:
“Ta họ Tà, tên chỉ một chữ Liễu.”
“Tà Liễu!?” Lê Vĩ hai mắt toả sáng, kích động đến từ trên đất nhảy dựng lên:
“Ngầu quá, không hổ là lão bà của ta, đúng là loại tên của ác nữ phản diện.”
“Ngươi…” Tà Liễu hít sâu một hơi:
“Ngươi có ý kiến gì?”
“Không, ta rất thích, danh tự như vậy, bá nữ như vậy mới xứng là Chủ Mẫu Lê Gia ta.” Lê Vĩ cười tủm tỉm.
“Hừ!” Tà Liễu ra vẻ lạnh lùng:
“Ngươi chưa trả lời bổn toạ!”
“Ta có chút năng lực xem mệnh của người khác.” Lê Vĩ nửa thật nửa giả trả lời:
“Ta xem Tần Thuỷ Dao, cảm thấy nàng ấy phù hợp luyện kiếm.”
Có Tiểu Đồng hỗ trợ che giấu dao động linh hồn, dù là Độ Kiếp Kỳ cũng không biết hắn nói dối.
Tà Liễu ánh mắt loé lên, chẳng trách tên này nhìn ra thủ đoạn của Vân Tương Nhi.
Nàng cũng không cảm thấy bất ngờ, dù sao thì thế gian này không thiếu nhân vật sở hữu năng lực kỳ lạ.
Lê Vĩ là số phận đã đưa đến cho nàng, chắc hẳn cũng không quá tệ, có chút bản lĩnh là dễ hiểu.
“Đến lượt ta hỏi!” Hắn nghiêm nghị:
“Trước ta, nàng có từng tiếp xúc hay có hảo cảm với nam nhân nào khác?”
Không thể không bận tâm về vấn đề này…
Dù sao thì nàng cũng tu luyện nhiều năm, tuy rằng mệnh cách Trung Trinh Ma Nữ chỉ kích hoạt khi bái đường thành thân, trở thành thê tử của một người.
Nhưng trước đó, chẳng may nàng từng có tình cảm với người khác giới thì sao?
“Không có!” Tà Liễu dứt khoát:
“Nếu không phải vì Cốt Giang dẫn ngươi đến, đời này bổn toạ không định có dính líu với nam nhân.”
Lê Vĩ vui sướng trực tiếp nhào tới ôm nàng.
Tà Liễu vung chân đá bay hắn, thanh âm truyền đến:
“Mệnh của ta, ngươi xem được không?”
“Khụ khụ!” Hắn chật vật ngồi dậy, u oán nhìn nàng:
“Chỉ xem được một chút… thực lực, trị thương, khôi phục, ngộ tính của nàng đều sẽ tăng khi ở gần ta, đây là mệnh của nàng.”
“Tại sao chỉ là ngươi?” Tà Liễu nghi hoặc.
“Vì chúng ta là phu thê, có thiên địa chứng giám!” Hắn thẳng thắng đáp.
“Quả nhiên…” Tà Liễu hiểu ra nhiều thứ.
Nàng đã trúng độc, bước chân vào cửa quỷ môn quan lại bỗng nhiên phục hồi và sống lại.
Chiến lực càng tăng lên, đè Cốt Giang ra tiêu diệt triệt để.
Tất cả đều do phu quân ở gần nàng.
Khi hai người tách ra, những hiệu quả này liền biến mất.
“Thế nên sau này… nếu nàng gặp nguy hiểm gì cứ mang ta theo cùng.” Lê Vĩ chân thành nói:
“Tuy tu vi ta yếu, nhưng cũng giúp được nàng một phần.”
“Được!” Tà Liễu không từ chối, nội tâm lại dâng lên cảm giác kỳ lạ.
Một Độ Kiếp Kỳ, lại cảm thấy mình mạnh mẽ và an toàn hơn khi có Kim Đan Kỳ bên cạnh…
Nói ra dù là kẻ ngốc cũng không tin.
“Đến lượt ta hỏi!” Lê Vĩ đề nghị.
“Như vậy đủ rồi!” Tà Liễu vung tay, một túi đồ bay về phía hắn:
“Đây là phần thưởng ngươi thắng Vân Tương Nhi.”
Không gian vặn vẹo, hắc bào nhẹ bay, nàng dần biến mất…
“Lần sau, ngươi phải là Tam Đạo Hoá Thần!” Giọng nói không cho phép cự tuyệt truyền ra.