Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 329: ĐỒNG Ý LẬP ƯỚC!



Khi tâm hồn Lê Vĩ và Kiếm Mộng hoà hợp...

Thì bên trong đan điền, biến hoá cũng đang xảy ra.

ONG!

Thiên Mệnh Binh Hạp chấn động dữ dội, cảm nhận được mối liên kết sâu sắc giữa chủ nhân và chủ quân của mình.

KENG!

Mà từ thể nội Lê Vĩ, Tàn Khuyết Nhận cũng kêu vang một tiếng.

Theo đó, Tàn Khuyết Nhận như ảnh ảo đi xuyên đan điền xông thẳng ra ngoài.

Ở đối diện, Thiên Mệnh Binh Hạp cũng phóng vọt lên không.

Như ánh trăng lưỡi liềm mang theo Âm Dương Chi Lực, Tàn Khuyết Nhận trảm thẳng xuống Thiên Mệnh Binh Hạp.

Thiên Mệnh Binh Hạp không né tránh, ngược lại chủ động nghênh đón nhát chém này.

RĂNG RẮC...

Một khe nứt dọc từ trên xuống dưới hộp hiện ra, ánh sáng huyền ảo rực rỡ sắc màu chiếu rọi.

OÀNH!

Binh Hạp chính thức khai mở, lộ ra bên trong là một vùng tiểu không gian như lò nung vũ khí với các loại hoả diễm, lôi đình đang điên cuồng vận chuyển.

Cảm tưởng như hoả lôi trong Thiên Mệnh Binh Hạp có thể rèn luyện bất kỳ loại vũ khí nào.

Lê Vĩ và Kiếm Mộng nhìn nhau, cả hai đều chứng kiến khung cảnh đang diễn ra.

Nhẹ nhàng gật đầu, đôi nam nữ cùng động ý niệm.

NGAO!

Lê Vĩ triệu hoán, Bạo Uyên Kiếm như một con dã thú bị trọng thương hiện ra.

Thiên Mệnh Binh Hạp cũng theo lệnh của Kiếm Mộng nghênh đón lấy nó.

ONG!

Chính thức, Bạo Uyên Kiếm dung nhập vào Thiên Mệnh Binh Hạp.

Nắp hạp đóng lại, hoả lôi bên trong điên cuồng vận chuyển...

VÙ VÙ VÙ...

Thời khắc này, Kiếm Mộng cảm giác được lực lượng của mình đang bị rút đi một cách điên cuồng.

“Hự...” Sắc mặt nàng tái nhợt, khí tức suy yếu đến cực điểm.

Hiển nhiên tuy Thiên Mệnh Binh Hạp có năng lực thần kỳ, nhưng nó chính là Thai Khí của Kiếm Mộng, mỗi khi vận chuyển nó sẽ rút trực tiếp lực lượng của nàng làm nguyên liệu.

Nhất là khi Bạo Uyên Kiếm hư hại cực nặng, đẳng cấp của nó lúc này chính là tiệm cận Bán Tiên Binh Khí, để chữa trị cần một nguồn lực lượng khổng lồ.

Tu vi Kiếm Mộng chỉ sánh ngang Hợp Nhất Cảnh, làm sao gánh nổi?

Hiểu được điều này, Lê Vĩ liền ôm chầm lấy nàng, ôn nhu thủ thỉ bên tai:

“Để ta giúp nàng!”

Hắn nhanh chóng lấy ra hàng chục mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, các loại thiên tài địa bảo ném vào cái bóng của mình.

Trực tiếp dùng Thôn Linh Ma Thụ và Thao Thiết thôn phệ, điên cuồng luyện hoá thành từng dòng Linh Khí thuần khiết...

Thông qua song tu, Lê Vĩ truyền toàn bộ Linh Khí vào thể nội của Kiếm Mộng, rót vào Thiên Mệnh Binh Hạp.

Lúc này, khí tức của nàng mới dần ổn định trở lại, sắc mặt cũng phơn phớt hồng... ngọt ngào tự đầu vào lòng nam nhân.

Ý thức của hai người chìm đắm vào thể nội, quan sát lấy sự biến hoá của Thiên Mệnh Binh Hạp và Bạo Uyên Kiếm.

Sự thần kỳ lúc này mới thể hiện rõ...

Khi dòng chảy Linh Khí tiến vào Binh Hạp, nó liền được biến thành loại tài nguyên có thể thích hợp với mọi loại Thai Khí, Danh Khí... di chuyển theo ngọn lửa lôi đình cuộn cuộn, bắt đầu thẩm thấu vào Bạo Uyên Kiếm.

Đây là chỗ thần kỳ, bởi vì Bạo Uyên có thể tự động hồi phục mà không cần tìm kiếm nguyên liệu luyện khí thích hợp để chữa trị.

Đương nhiên, cái giá phải trả chính là Linh Thạch, thiên tài địa bảo khác...

Thời gian dần trôi, khi Lê Vĩ đã tiêu hao 69 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm và vài chục loại tài nguyên mang lực lượng nồng đậm.

KENG!

Một tiếng ngân vang rền như sấm vọng ra, Bạo Uyên Kiếm hoàn hảo vô hại chính thức tái xuất.

VÙ VÙ VÙ...

Nhưng chưa dừng ở đó, Lôi Hoả trong Thiên Mệnh Binh Hạp đột ngột chuyển sang màu tím, so với trước còn cuồng nộ hơn.

“PHỐC!”

Nháy mắt, lực lượng của Kiếm Mộng bị rút không còn một giọt, suýt chút bị rút luôn cả tu vi.

“Nó muốn thăng cấp!” Tiểu Đồng vội vàng lên tiếng nhắc nhở:

“Thiên Mệnh Binh Hạp đang muốn nâng cấp Bạo Uyên Kiếm, quá trình này sẽ càng tiêu hao nhiều hơn!”

“Ngon!” Lê Vĩ hít một hơi, đem toàn bộ Linh Thạch mang theo trong người ném vào cái bóng.

Thậm chí Rượu Đế cũng bị hắn rót xuống hàng trăm lít...

Thôn Linh Ma Thụ và Thao Thiết hoạt động hết công suất, thôn phệ điên cuồng, chuyển hoá toàn bộ thành chất dinh dưỡng truyền sang cho Kiếm Mộng.

Cũng nhờ có Lê Vĩ song tu, nhờ có năng lực thôn phệ khủng khiếp hỗ trợ... bằng không Kiếm Mộng đã bị rút thành thây khô rồi.

Nhưng cũng chính nhờ như thế... quá trình chữa trị và thăng cấp Bạo Uyên Kiếm cũng trở nên nhanh chóng hơn.

Lê Vĩ kích hoạt Tiểu Càn Khôn bao trùm xung quanh, đẩy nhanh thời gian gấp vài chục lần...

RỐNG! KENG!...

Bạo Uyên Kiếm không ngừng gầm thét, Lôi Hoả nhấn chìm lấy nó...

Thiên Mệnh Binh Hạp chẳng khác nào một cái lò luyện khí đang hoạt động hết công suất.

Bên trên thân và lưỡi kiếm, loáng thoáng xuất hiện những đường văn dữ tợn hoàn toàn mới.

...

Một tháng sau, Kiếm Mộng da dẻ hồng nhuận, tu vi tiến bộ được Lê Vĩ dắt tay rời khỏi phòng trong ánh mắt trêu tức của chúng nữ đang ngồi trong đình viện.

“Thế nào? thành công rồi chứ?” Lưu Xích Luyện mím môi hỏi, ánh mắt có chút u oán.

Yến Bảo Nhi cũng phụng phịu uống một ngụm rượu...

Rõ ràng các nàng nhận thức Lê Vĩ trước Kiếm Mộng, vậy mà vì nguyên nhân đặc thù... Kiếm Mộng lại có danh phận trước rồi.

Trong khi đó Kiếm Mộng còn là Tinh Vệ của Yến Bảo Nhi.

Tinh Nữ chưa được, Tinh Vệ đã được... làm sao không có chút ghen tuông?

Trước ánh mắt của chúng nữ, Kiếm Mộng da mặt mỏng, thẹn thùng núp phía sau Lê Vĩ...

Hắn chỉ đành chủ động bước lên, cười thoải mái: “Cũng tốt lắm, Thiên Mệnh Binh Hạp thần kỳ ở chỗ... sau mỗi quá trình thăng cấp vũ khí, chủ nhân của nó cũng được tăng phúc, tu vi tiến bộ.”

Không sai, đây là hiệu quả ngoài ý muốn từ Thiên Mệnh Binh Hạp.

Ban đầu nó rút đi cạn kiệt chủ nhân để vận hành, nhưng sau khi thành công thăng cấp một kiện Vũ Khí bên trong, chính Thiên Mệnh Binh Hạp cũng được hưởng lợi.

Kiếm Mộng vẫn tu theo hệ thống Huyền Binh Đại Lục, Thiên Mệnh Binh Hạp là Thai Khí của nàng, nó trở nên càng mạnh, tu vi của nàng đương nhiên sẽ càng tăng.

Nhờ vậy, tu vi của Kiếm Mộng không giảm... trái lại còn tiến triển, tiệm cận Chiến Kiếp Cảnh.

Được Lê Vĩ giải vây, Kiếm Mộng cũng gác lại xấu hổ, cùng hắn bước đến ngồi xuống cùng các tỷ muội.

“Không tồi, Tinh Vệ của ta đúng là lợi hại!” Yến Bảo Nhi vỗ tay khích lệ:

“Khì khì, tương lai có thể giúp ta thăng cấp nhiều loại vũ khí!”

“Nhất định rồi Bảo Nhi tỷ tỷ!” Kiếm Mộng nhoẻn miệng cười.

“Phu quân, giải quyết nàng ta thế nào đây?” Tà Liễu nháy mắt, chỉ tay về một phía.

Lê Vĩ nhìn theo, chỉ thấy Thời Tặc đang ngồi ở một gốc trong đình, không hoà nhập với chúng nữ chút nào.

Mà thương thế của Thời Tặc cũng chưa được chữa trị, hơi thở suy yếu, chiến lực lúc này còn không bằng một Độ Kiếp Sơ Kỳ.

Vì chưa xác định được mức độ nguy hiểm của Thời Tặc, chúng nữ không dám tự ý giúp nàng ta trị thương, chỉ đành chờ Lê Vĩ quyết định.

Ngay khi Lê Vĩ nhìn về phía mình, Thời Tặc cũng trừng mắt ngược lại hắn, sắc mặt hiện lên vẻ phức tạp.

“Thế nào? trộm cắp khắp nơi, đắc tội một đống kẻ thù...” Lê Vĩ nhàn nhạt nói:

“Lần này nếu ta không kịp thời xuất hiện, ngươi sẽ ra sao?”

“Thua thì chung, cùng lắm thì chết thôi!” Thời Tặc yêu kiều hừ một tiếng:

“Đừng tưởng ta không biết, ngươi cứu ta vì có ý đồ riêng.”

“Ồ? Ngươi nghĩ được gì rồi?” Lê Vĩ hứng thú hỏi.

Thời Tặc ánh mắt lấp loé, đưa tay chỉ về phía từng người chúng nữ...

Tà Liễu, Công Tôn Thuyên, Lưu Xích Luyện và Yến Bảo Nhi...

Chỉ đúng bốn người, Thời Tặc trầm giọng: “Thú thật đi! Các ngươi và ta có quan hệ gì? Vì sao ở gần các ngươi, ta có cảm giác rất kỳ quái, Tinh Đấu kia là cái quỷ gì?”

“Ngươi không biết Tinh Đấu?” Lê Vĩ cười hỏi.

“Trước đây thì không, nhưng từ khi tiếp xúc với các ngươi... có những ký ức kỳ lạ liên tục xuất hiện trong đầu ta!” Thời Tặc nghiêm túc:

“Các ngươi và ta rốt cuộc có nhân quả gì?”

Nàng không phải người ngu xuẩn, liên tưởng lại một chuỗi sự kiện xảy ra... Thời Tặc không cho rằng vô duyên vô cớ Lê Vĩ sẽ kịp thời có mặt để cứu mạng của mình.

Càng sẽ không có chuyện trong đầu tự nhiên có những ký ức và thông tin rất kỳ lạ.

“Xem ra nàng ta thức tỉnh hơi trễ nha!” Công Tôn Thuyên đánh giá.

“Cũng giống như muội ngày trước vậy!” Yến Bảo Nhi nói:

“Chỉ đến một giai đoạn nào đó cơ duyên xảo hợp mới thức tỉnh!”

“Chưa thức tỉnh hoàn toàn nên vẫn còn ngây ngô lắm!” Lưu Xích Luyện cười cười.

Lê Vĩ vuốt cằm, xem ra việc thức tỉnh ký ức về Tinh Đấu còn tuỳ thuộc vào kinh lịch của từng vị Tinh Nữ... không phải cứ tu vi cao là sẽ thức tỉnh.

Giống như Yến Bảo Nhi, chỉ khi Yến Gia Bảo bị diệt mới xuất hiện ký ức...

Còn đối với trường hợp của Thời Tặc, chỉ khi tiếp xúc với các Tinh Nữ khác... thân phận Tinh Nữ của nàng ta mới dần dần được đánh thức.

“Để ta giải thích!” Lê Vĩ ung dung bước đến, dùng một tia Hồn Lực mang theo thông tin định truyền cho nàng.

Nhưng ngay khi hắn vừa tiếp cận, sắc mặt Thời Tặc bỗng nhiên tái mét, chân mày nhíu chặt, ôm đầu hét lớn:

“Đừng lại đây!”

“AAA...”

Nàng ta đổ mồ hôi lạnh, thân thể không ngừng run rẩy, đôi mắt nhắm chặt...

Giữa mi tâm, thoáng ẩn thoáng hiện một dấu ấn có hình dạng kỳ dị...

Đó là một mặt trống nhỏ, trên mặt trống nhỏ như có một con côn trùng đang di chuyển...

Lê Vĩ và chúng nữ đưa mắt nhìn nhau, có thể khẳng định Thời Tặc đang tự mình thức tỉnh rồi.

Quả nhiên chưa đầy một giờ sau, sắc mặt của nàng ta trở nên vô cùng đặc sắc...

Khó tin, kinh hãi, khiếp sợ, hưng phấn, kích động... đủ mọi loại cảm xúc đặc thù.

Nàng nhìn Lê Vĩ và chúng nữ, bờ môi lẩm bẩm:

“Tinh Đấu... hoá ra các ngươi là đối thủ của ta, Tinh Nữ phải săn giết lẫn nhau, các ngươi đúng là không có hảo ý!”

Tiếp nhận tin tức, điểm đầu tiên mà Thời Tặc sinh ra chính là đề phòng và cảm thấy nguy hiểm.

108 Tinh Nữ tìm chủ, mỗi vị Tinh Chủ chỉ thu được 2 Tinh Nữ...

Bọn họ phải tiêu diệt lẫn nhau, cướp đoạt Chiếu Mệnh Thần Tinh của nhau...

Vị Tinh Chủ nào tập hợp đủ 108 Chiếu Mệnh Thần Tinh, sẽ chiến thắng Tinh Đấu, mở ra truyền thừa vĩ đại cuối cùng do cường giả khủng bố lưu lại.

Mà Thời Tặc không ngờ, mình lại là một Địa Tinh bên trong 72 Địa Sát Tinh.

“Ta biết ngươi vừa tiếp nhận xong ký ức!” Lê Vĩ cười cười, nhún nhún vai:

“Nhưng hãy xem cho rõ đây!”

Hắn kích hoạt thân phận Phục Tinh Giả của mình, đỉnh đầu xông ra dấu ấn ngôi sao...

Cùng lúc, bốn dấu ấn của Thiên Tà, Thiên Quỷ, Thiên Nhàn và Thiên Xảo Tinh từ bốn nữ cũng bắn lên, cộng hưởng cùng với Lê Vĩ.

“Trời ạ!” Thời Tặc trợn tròn mắt, miệng nhỏ há hốc, lắp ba lắp bắp:

“Tinh Ước... Bốn Tinh Ước? hơn nữa còn có hai người đã kết Vĩnh Tinh Ước?”

Nàng ôm đầu, lục lọi lại tâm trí của bản thân...

Rõ ràng ký ức vẫn còn rất mới mẻ... một Tinh Chủ cùng hai Tinh Nữ là giới hạn, làm sao có chuyện như vậy?

“Đầu óc của ta sai rồi sao? bị thương chưa lành nên hồ đồ!” Thời Tặc đưa tay vỗ vỗ đầu.

“Ngươi không sai, cũng chẳng hồ đồ!” Lê Vĩ cười tủm tỉm:

“Chỉ là bản quân thuộc trường hợp đặc biệt, có năng lực ký kết với nhiều Tinh Nữ hơn...”

Biểu lộ của Thời Tặc trở nên kinh dị, sau đó là nghiêm nghị nhìn hắn, lạnh lùng lên tiếng:

“Ngươi đã nói ra bí mật động trời này, chắc hẳn không có ý định để ta thoát thân?”

Hơn ai hết, nàng hiểu tin tức mà Lê Vĩ vừa tiết lộ có ý nghĩa như thế nào.

Nếu chuyện này lan truyền đến tai của những nhân vật tham gia Tinh Đấu, Lê Vĩ chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu chung săn giết của toàn bộ Tinh Chủ khác.

Bởi vì khả năng của hắn phá vỡ thế cân bằng, khiến cuộc chơi này không còn công bằng.

Những Tinh Chủ khác sao có thể cho phép điều đó xảy ra? Sẽ tìm mọi cách săn lùng và tiêu diệt Lê Vĩ.

Chưa kể tu vi của hắn và những Tinh Nữ này còn chưa cao, là thời cơ tốt để bóp nát từ trong trứng nước.

Mà Lê Vĩ đã chịu đem thông tin quan trọng như thế tiết lộ, chứng tỏ hắn sẽ không thả nàng rời đi.

“Ngươi nghĩ sao?” Lê Vĩ nhún vai:

“Ta mạo hiểm thi triển Tiểu Thần Thông, thậm chí bị cướp mất hai đồng bọn quan trọng... nếu để ngươi rời đi mang theo thông tin của ta, chẳng phải thiệt thòi lớn à?”

Nói đến đây, tròng mắt của hắn trở nên sắc lạnh...

Không sai, khi hắn đã tiết lộ bí mật với Thời Tặc... nàng ta chỉ còn hai đường.

Đường thứ nhất, chấp nhận trở thành Tinh Nữ của Lê Vĩ, song phương trở thành người một nhà.

Đường thứ hai, trực tiếp trở mặt thành thù, bằng mọi giá không để Thời Tặc sống sót rời đi.

Lê Vĩ muốn ngửa bài... không phải bất cứ trường hợp nào cũng có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm.

Với Thời Tặc, cần dùng biện pháp mạnh.

“Hừ, lão nương không thích thiếu nợ ân tình của bất cứ ai...” Thời Tặc khoanh tay trước ngực, kiêu hãnh nói:

“Ta có thể nhận ngươi làm Tinh Chủ, nhưng chỉ là Huyết Tinh Ước...”

“Về phần có thể nâng lên đến Vĩnh Tinh Ước hay không, phải xem biểu hiện của Tinh Chủ nhà ngươi.”

“Khanh khách, nam nhân của bổn toạ lấy tu vi Độ Kiếp cứu ngươi khỏi tay vài chục tên Chân Tiên, còn chưa đủ bản lĩnh sao?” Lưu Xích Luyện cười lạnh:

“Ngươi nghĩ còn ai làm được?”

Lời này khiến Thời Tặc nhất thời câm nín...

Quả thật là ngay cả Chân Tiên như nàng cũng chưa lý giải được Lê Vĩ đã dùng thủ đoạn gì.

Nam nhân này có quá nhiều bí mật.

“Ít nhất phải là Hồn Tinh Ước!” Công Tôn Thuyên nói:

“Ký Huyết Tinh Ước chính là sỉ nhục với phu quân ta!”

Huyết Tinh Ước một khi lập xuống, Lê Vĩ sẽ gặp rủi ro bị phản bội bất cứ lúc nào nếu như Thời Tặc đơn phương giải trừ khế ước.

Ký Tinh Ước để gặp rủi ro như vậy, thà rằng giải quyết luôn Thời Tặc...

Vừa loại bỏ một đối thủ cạnh tranh, vừa giảm đi nguy cơ tiềm ẩn.

Tà Liễu trong mắt loé lên sát khí, Quốc Vận Tà Quốc phô thiên cái địa bao trùm càn khôn...

Chỉ cần Thời Tặc dám có chút phản kháng, nàng sẽ không hạ thủ lưu tình.

Các nàng muốn chiêu mộ thêm tỷ muội, nhưng không đồng nghĩa dễ dàng thương lượng...

“Ực!” Thời Tặc rùng mình...

Sau khi biết ở đây có bốn Tinh Nữ, nàng đã hoàn toàn thu hồi tư thái xem nhẹ...

Bởi Thời Tặc hiểu rằng, thiên phú và tiềm năng phát triển của Tinh Nữ đáng sợ đến mức nào.

Chênh lệch giữa Độ Kiếp và Tiên ở thời điểm này không có ý nghĩa quá lớn...

Chỉ cần đủ thời gian, thành Tiên đối với Tinh Nữ dễ như trở bàn tay.

Thu liễm ngạo khí, Thời Tặc hít sâu một hơi:

“Ta đồng ý Hồn Tinh Ước!”