Nhìn ánh mắt kiên định xen lẫn sự kiêng dè của Thời Tặc, Lê Vĩ thu hồi sát khí quanh thân, nụ cười trên môi hắn trỡ lại vẻ ung dung bình thản.
Hắn bước lại gần nàng từng bước nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đi lại như đè nặng lên tâm trí Thời Tặc, khiến vị cường giả Chân Tiên Cảnh vốn kiêu ngạo, đi mây về gió này phải vô thức thối lùi nửa bước.
Lưu Xích Luyện đứng bên cạnh thu hồi điệu cười giễu cợt, Tà Liễu giơ nhẹ tay thu bớt Quốc Vận Tà Quốc đang đè nén không trung, còn Yến Bảo Nhi cùng Công Tôn Thuyên thì lẳng lặng quan sát, ánh mắt tràn đầy sự uy áp tự nhiên của những Tinh Nữ đã thức tỉnh hoàn toàn và luôn đứng về phía nam nhân của mình.
Thời Tặc hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.
Nàng biết, ngay giây phút này, ván cờ cuộc đời nàng đã bước sang một trang hoàn toàn mới.
Nàng không còn là một kẻ trộm đơn độc trêu ngươi thiên hạ, tự do tự tại giữa muôn vàn tinh không nữa.
“Rất tốt. Nhận thức được thời thế mới là kẻ kiệt xuất.” Lê Vĩ dừng lại cách nàng ba bước, ánh mắt rực rỡ sắc màu thần hoa nhìn chằm chằm vào mi tâm Thời Tặc:
“Nếu đã đồng ý ký kết Hồn Tinh Ước, vậy thì trước hết, hãy xưng danh tính thật của ngươi đi. Bản quân không muốn gọi người phụ nữ của mình bằng cái danh 'Thời Tặc' mà cả giới tu hành đang truy sát.”
Thời Tặc cắn chặt môi dưới, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên một tia phức tạp, vừa có sự bất lực, vừa có sự thấu hiểu.
Nàng buông hai tay đang khoanh trước ngực xuống, đứng thẳng lưng, khí chất kiêu ngạo vốn có rốt cuộc cũng có chút nhu hoà cùng nghiêm túc.
“Xưa nay hành tẩu Tu Chân Giới, chưa từng có ai biết được tên thật của ta... Người đời thường gọi ta là Thời Tặc.”
Nàng khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo ngân vang giữa không gian tĩnh lặng của đình viện:
“Tên thật của ta... là Thời San San.”
“Thời San San...” Lê Vĩ khẽ lặp lại cái tên ấy trên môi, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng:
“Một cái tên rất đẹp, không hề mang chút ý trộm cắp nào.”
“Từ nay về sau, chỉ có người một nhà mới được gọi cái tên này.” Thời San San hừ nhẹ một tiếng, nhưng nét mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều:
“Lê Vĩ, ta chấp nhận ký kết Hồn Tinh Ước với ngươi. Nhưng ngươi hãy nhớ kỹ, ta giao Hồn Tinh Ước là vì nợ ngươi một cái mạng, và vì tiềm năng của ngươi... Đừng làm ta thất vọng!”
“Chắc chắn sẽ không để nàng thất vọng.” Lê Vĩ gật gù, phong thái vô cùng tự tin.
Đương nhiên hắn cũng đã thay đổi cách xưng hô từ ‘ngươi’ sang ‘nàng’, không còn quá mức xa lạ...
“Bắt đầu đi!” Lê Vĩ trầm giọng hô lên.
Thời San San gật đầu nghiêm túc. Nàng nhắm nghiền mắt lại, vận chuyển toàn bộ lực lượng từ nơi sâu thẳm linh hồn, thành kính niệm:
“Thiên Địa Chứng Giám – Vạn Tinh Chú Mục – Hồn Tinh Lập Ước – Phụng Sự Chủ Công!”
Thanh âm trong trẻo ngân vang, bao trùm hoàng cung Tà Quốc…
Biến hoá xảy ra, giữa mi tâm của Thời San San... một ấn ký ngôi sao chứa mặt trống kỳ quái hiện ra, phiên bản thu nhỏ của nàng ở dạng linh hồn bước đến trước mặt Lê Vĩ, cung kính cúi đầu.
Toàn bộ bầu trời của Tà Quốc vốn đang là ban ngày tươi sáng, đột ngột bị một mảng bóng tối vô tận nuốt chửng.
Đêm đen giáng lâm chỉ trong một chớp mắt! là một bầu trời đêm bao la vạn dặm, nơi muôn vàn ngôi sao rực rỡ đồng loạt tỏa sáng rực rỡ.
Lê Vĩ cũng không chậm trễ, hắn vung tay lên, điều động Hồn Lực rót vào bên trong linh hồn thu nhỏ đại diện cho Hồn Tinh Ước của Tinh Nữ.
Từ trên cửu thiên cao vời vợi, một cột sáng Tinh Thần Lực khổng lồ xuyên thủng hư không, mang theo uy áp vĩnh hằng gắt gao bao trùm lấy thân ảnh của Lê Vĩ và Thời San San.
Ở trung tâm cột sáng ấy, có hư ảnh khổng lồ ngưng tụ giữa không gian!
Đó là một chiếc trống cổ kính mang hoa văn cổ xưa. Tuy nhiên, trên mặt trống lại không có dùi trống hay đao kiếm gõ vào, mà là một con Cổ Bọ kỳ lạ đang nhanh nhẹn bò qua bò lại.
Điều kỳ diệu chính là... Dù con bọ ấy di chuyển với tốc độ xé gió, tạo ra hàng ngàn sóng chấn động trên mặt trống, nhưng hoàn toàn không phát ra bất kỳ một tiếng động nào!
Đó là sự tĩnh lặng tuyệt đối!
ẦM!
Trong đan điền Lê Vĩ, lại một cái Tinh Động mới mở ra, chứa đựng nồng đậm Thời Gian và Không Gian Chi Lực.
Hồn Tinh Ước – thành công xác lập!
Toàn bộ thông tin về Tinh Nữ xông thẳng vào đầu.
Một trong 108 Tinh Nữ - Địa Tặc Tinh.
Tinh Chủ - Lê Vĩ.
RĂNG RẮC...
Như gông cùm được phá tan, Chiếu Mệnh Thần Tinh được giải phóng...
Thấu Mệnh Nhãn chuyển động, Lê Vĩ rốt cuộc nhìn thấy thông tin.
Chiếu Mệnh Thần Tinh – Cổ Thượng Tảo: được ví như con bọ chét di chuyển trên mặt trống không tạo nên tiếng động, Địa Tặc Tinh có thiên phú tu luyện thân pháp tuyệt đỉnh, khả năng di chuyển vô thanh vô tức, không lộ hành tung, che giấu sự tồn tại đến mức cực hạn ở mọi môi trường, mọi hoàn cảnh, miễn nhiễm mọi thủ đoạn dò xét, bất chấp sự chênh lệch tu vi.
Ánh mắt Lê Vĩ loé lên, năng lực này đúng là thích hợp cho các đỉnh cấp sát thủ... và đương nhiên cũng có thể làm... kẻ trộm.
Ngoài ra, còn hai khối bia đá song song cùng Chiếu Mệnh Thần Tinh.
Một bia màu đỏ... còn một, lại toả ra màu vàng chói mắt.
Thiên Mệnh Cách – Kẻ Trộm Mộ: có khả năng đánh hơi, cảm ứng được vị trí của các mộ địa, di tích bị che giấu trong phạm vi nhất định, tu vi càng cao, phạm vi phát hiện càng rộng.
Tiên Mệnh Cách – Thời Không Nhẫn Giả: là một Nhẫn Giả trời sinh, tinh thông Thời Gian và Không Gian Chi Lực, ngộ tính cực cao khi tu luyện các loại thủ đoạn liên quan đến chức nghiệp Nhẫn Giả và Thời Không.
“Moá, lợi hại vậy?” Lê Vĩ trong lòng chửi thề, vậy mà đụng phải Tiên Mệnh Cách rồi.
Lần gần nhất hắn nhìn thấy một cái Tiên Mệnh Cách chính là từ con hàng Lý Vô Danh trong Vị Diện Thiên Kiêu Chiến.
Trước đó còn nghĩ rằng nàng thích hợp làm sát thủ, không ngờ kết hợp lại tất cả từ Mệnh Cách cho đến Chiếu Mệnh Thần Tinh... so với sát thủ càng đáng sợ hơn nhiều.
Nhẫn Giả với khả năng che giấu hành tung đến mức tối đa, đồng thời còn đánh hơi được di tích, mộ địa?
Rõ ràng so với trò trộm vặt trước đây mà Thời San San hay làm, bản lĩnh thật sự của nàng sau khi thức tỉnh lớn hơn nhiều lắm...
Lê Vĩ âm thầm hưng phấn... ngon lành rồi, lần này thu được bảo vật.
Tinh Nữ từng người đều có bản lĩnh riêng biệt và đặc thù, nhưng chưa từng ai khiến hắn phải thất vọng.
Có thể thấy từ những thiên phú, Địa Tặc Tinh rõ ràng không được thiện chiến như các Thiên Tinh... nhưng lại đa dụng hơn ở lĩnh vực khác.
Giống như Thời San San, nàng có tài Nhẫn Giả, trộm cắp, khai quật mộ địa, di tích...
Nhưng có vẻ như ngay cả chính Thời San San cũng chưa từng biết tận dụng tối đa năng lực và thiên phú thật sự của mình, bằng không với bản lĩnh của một Nhẫn Giả... chưa chắc sẽ bị mấy chục tên Chân Tiên dẫn dụ vào trong bẫy.
ONG! ONG!
Dấu ấn hình trống có bọ trên mi tâm Thời San San rực sáng lên, sau đó biến dị thành một ngôi sao khắc vào linh hồn nàng.
Một sợi dây liên kết linh hồn thấu hiểu được thiết lập giữa Lê Vĩ và Thời San San.
Khi Hồn Tinh Ước hoàn thành, bầu trời đêm Tà Quốc từ từ thu lại, ánh sáng mặt trời lại một lần nữa chiếu rọi đình viện.
“Oa, ta lợi hại vậy sao?” Thời San San kích động nhảy dựng, hiển nhiên cũng đã biết đến Chiếu Mệnh Thần Tinh của chính mình sau khi thức tỉnh.
“Phu quân, San San có năng lực gì?” Tà Liễu, Công Tôn Thuyên các nàng tò mò nhìn đến...
Lê Vĩ mỉm cười, đem nội tình thật sự của Thời San San nói ra...
Ở bất cứ nơi nào, những thiên phú, năng lực của Thời San San cũng có đất dụng võ.
Tiềm năng không thể đo lường...
“Hì hì, biết trước kết Hồn Tinh Ước có chỗ tốt như thế này, sao lại không thức tỉnh sớm hơn chứ.” Thời San San khoái chí vô cùng, chống nạnh kiêu hãnh:
“Nếu như ta có Chiếu Mệnh Thần Tinh sớm hơn, đám nhãi nhép kia lấy tư cách gì vây nhốt được ta?”
“Được rồi!” Lê Vĩ đưa tay cốc đầu nàng:
“Thương thế nặng lắm, vào Tinh Động phục hồi đi!”
“Được rồi!” Thời San San nhoẻn miệng cười, nàng động ý niệm, liền hoá thành một đạo tinh quang dung nhập thể nội Lê Vĩ.
Đã vào Địa Tinh Động!
Tinh Động thứ năm của Lê Vĩ, đồng thời cũng là Địa Tinh đầu tiên sau bốn vị trước đều là Thiên Tinh.
Đột ngột, ánh mắt Lê Vĩ khẽ híp lại... OÀNH!
Một tiếng nổ chấn thiên động địa từ ngoài bầu trời Tà Quốc vọng vào!
Toàn bộ hoàng thành Tà Quốc chấn động dữ dội, vô số kiến trúc sụp đổ, đại địa nứt nẻ ra những khe hở sâu hun hút.
Hộ Quốc Đại Trận của Tà Quốc bùng nổ ra ánh sáng chói lọi nhưng lại liên tục rạn nứt như thủy tinh sắp vỡ!
“Thật can đảm!” Tà Liễu đứng bật dậy, sắc mặt âm trầm, Tà Lực trong thể nội nàng sôi trào dữ dội.
Công Tôn Thuyên, Lưu Xích Luyện chúng nữ biểu lộ lạnh lẽo.
Yến Bảo Nhi các nàng cũng đầy mặt bất thiện.
Rõ ràng, cảm giác được kẻ đến không lành...
RẮC RẮC...
Chỉ trong ba nhịp thở, Hộ Quốc Đại Trận của Tà Quốc trực tiếp bị một bàn tay vô hình khổng lồ từ trên trời cao xé nát thành từng mảnh vụn!
Thiên Địa Chi Thủ!
Một luồng uy áp mênh mông như trời sập, mang theo Khí Vận mênh mông cuồn cuộn, chí cao vô thượng áp đặt xuống toàn bộ Tà Quốc.
Hàng triệu con dân Tà Quốc đồng loạt quỳ rạp xuống đất, phun ra máu tươi, không thể nào ngẩng đầu lên được.
Ngay cả Lê Vĩ cũng cảm thấy bả vai nặng trĩu như có núi lớn đè lên, sắc mặt hắn trở nên lạnh lùng.
Trên tầng mây, không khí vặn xoắn lại, tạo thành một con đường bằng Kim Quang rực rỡ kéo dài từ hư không vô tận xuống tận đình viện của Tà Quốc.
Bước trên con đường Kim Quang là vài chục thân ảnh mang khí tức kinh thiên động địa!
Có thể thấy, chúng đều là những cường giả đỉnh cấp của thế giới này... như Nhật Nguyệt Giáo Chủ, Bán Tiên Cốc Trưởng Lão, Ngự Cổ Quốc Chủ, Sát Linh Quốc Chủ, Trọng Đao Tông Chủ.
Đều là Chiến Kiếp Cảnh đỉnh phong và Độ Kiếp Cảnh Viên Mãn... được dẫn đầu bởi một nhân vật.
Đó là một nam tử trung niên mặc Đế Phục màu vàng óng, phía trên thêu hình giang sơn xã tắc...
Đôi mắt ông ta như chứa đựng vận mệnh, mỗi bước đi đều khiến hư không xung quanh nở ra những đóa kim liên rực rỡ.
Khí tức đã đạt đến cực hạn của phàm nhân, có thể đăng Tiên bất cứ lúc nào...
Toàn thân ông ta tỏa ra uy nghiêm tuyệt đối, như một kẻ coi vạn vật là kiến hôi!
“Là hắn... Vận Đảo Chi Chủ – Vận Càn Khôn!” Công Tôn Thuyên lạnh lùng.
Vận Càn Khôn đứng trên cao, đôi mắt lạnh lẽo nhìn xuống toàn bộ Tà Quốc, tựa như thần linh cao cao tại thượng.
Ánh mắt ông ta lướt qua Lê Vĩ, rồi dừng lại gắt gao trên người một mỹ nữ đang đứng run rẩy ở góc đình viện.
Hiển nhiên, đó chính là mục tiêu chính của y.
“Khanh Du!”
Giọng nói của Vận Càn Khôn vang lên như tiếng đại hồng chung vang vọng khắp thương khung, chấn động đến mức màng tai đau rát:
“Ngươi được Vận Đảo nuôi dưỡng, là vị hôn thê được vận mệnh chỉ định của bổn toạ, mang trong mình thân phận cao quý như vậy... lại chạy đến đây làm Quốc Sư cho kẻ khác, có xem Vận Đảo và bổn toạ vào trong mắt?”
Vận Càn Khôn chắp tay sau lưng, ánh mắt đầy sự áp đặt cùng lạnh lẽo:
“Hôm nay, bổn toạ đích thân giáng lâm Tà Quốc, cho ngươi một cơ hội cuối cùng...”
“Ngay lập tức cắt đứt mọi nhân quả với bọn chúng, ngoan ngoãn theo chúng ta trở về Vận Đảo cùng bổn toạ thành thân! Bằng không...”
Vận Càn Khôn trỏ tay xuống Lê Vĩ và chúng nữ, sát khí bùng nổ xé rách mây xanh:
“Hôm nay, Bổn toạ sẽ diệt quốc!”
Không khí trong đình viện lập tức ngưng đọng đến mức nghẹt thở...
“Diệt quốc?” Tà Liễu ngự không mà lên, hắc bào không gió tự bay, Thiên Tà Chi Lực bùng nổ hoá thành một tôn Hắc Điểu khổng lồ giương nanh múa vuốt, thanh lãnh hỏi:
“Chỉ bằng vào ngươi sao?”
Thân là Tà Đế của Tà Quốc, đã có kẻ dám đến gây sự trên đầu của nàng, Tà Liễu làm sao có thể không ra mặt?
“Hừ!”
Trước thanh thế kinh người của Tà Liễu, Bán Tiên Cốc Đại Trưởng Lão phía sau Vạn Càn Khôn bước ra.
Trong tay chấp chưởng một thanh Tạo Hoá Danh Khí hình dạng Chiến Phủ, mang theo Ngũ Sắc Lôi Đình với Thiên Lôi chứa đựng năm màu sắc khác nhau.
“Ngũ Lôi Oanh Đỉnh!”
Bán Tiên Cốc Đại Trưởng Lão gầm lên, một búa cách không nện thẳng xuống đầu nàng.
“Làm càn!” Tà Liễu cười lạnh.
Bỉ Dực Mặt Nạ loé lên đầy cao quý, cộng hưởng cùng lực lượng của Lê Vĩ.
Thiên Mệnh Cách – Trung Trinh Ma Nữ âm thầm kích hoạt, chiến lực được cường hoá khi ở cạnh phu quân.
Nàng duỗi tay, một chiêu Thiên Tà Chi Thủ hoành không mà lên, hung hăng bóp chặt lấy thiên địa.
RĂNG RẮC...
Trước ánh mắt chấn kinh của tất cả, Ngũ Sắc Lôi Đình oanh tạc trực tiếp bị Thiên Tà Chi Thủ bóp thành mảnh nhỏ.
Ngũ Lôi Oanh Đỉnh tan biến thành hư không, Tà Thủ vỗ thẳng vào đầu búa.
“Hự!”
Bán Tiên Cốc Đại Trưởng Lão liên tục lùi bước, Thai Khí của hắn trúng một đòn trực diện của Tà Liễu, miệng phun máu tươi, sắc mặt trắng bệch...
“Hít... Tà Đế mạnh thật!” Sắc mặt chúng cường giả ngưng trọng.
Phải biết rằng hệ thống tu luyện tại Man Di Chi Địa luôn bị đánh giá thấp hơn so với Huyền Binh Đại Lục.
Bán Tiên Cốc Đại Trưởng Lão đường đường Chiến Kiếp Cảnh đỉnh phong, thực lực chỉ thua mỗi Cốc Chủ - Lưu Tôn mà thôi.
Nhưng ngay khi vừa giao thủ với Tà Đế, liền lâm vào thế hạ phong.
“Hử? có ý tứ...” Vạn Càn Khôn lẩm bẩm:
“Bằng thủ đoạn đặc thù nào đó, ả ta bạo phát Thiên Tà Chi Lực vượt qua giới hạn của Độ Kiếp Kỳ!”
Phần phật...
“Đến đúng lúc lắm!” Ống tay áo nhẹ bay, Lê Vĩ bước lên sóng vai cùng Tà Liễu, quét mắt nhìn Vạn Càn Khôn, bình thản nói: