Tại mật thất Vị Diện tầng thứ hai — nơi mà Tiên Thức của đám Chân Tiên bị quy tắc âm dương ngăn cách, một bóng người hiện ra.
Chính là Lê Vĩ.
Lúc này, sắc mặt Lê Vĩ trắng bệch như tờ giấy, khóe miệng vẫn còn vương vệt máu tươi chưa khô.
Việc liên tiếp thi triển Tiểu Thần Thông để vượt khỏi vài chục Tiên cấp cường giả truy sát thật quá sức chịu đựng, đã khiến khí huyết của hắn sôi trào, kinh mạch xuất hiện nhiều rạn nứt tổn thương.
Nhưng hắn không dám chần chừ.
Hắn hiểu rất rõ khoảng cách giữa Bán Tiên hay Độ Kiếp Kỳ đối với Chân Tiên thực sự.
Dù hắn sở hữu hàng loạt át chủ bài nghịch thiên, nhưng đối mặt với vài chục tôn Chân Tiên cùng với ba tòa Tiên Phù Chiến Thuyền vây ép ở tinh không, một khi không quyết đoán, kết cục chính là hoá thành tro bụi.
“Lại tổn thương không nhẹ, may mà có Tinh Động trợ lực!”
Lê Vĩ hít sâu một hơi, cố nén sự bất an vô hình đang trỗi dậy trong lòng.
Không biết tại sao, ngay khi đặt chân vào mật thất, tim hắn lại đập liên hồi như trống dồn, một cảm giác mất mát xé lòng bỗng chốc thoáng qua rồi biến mất, giống như vừa có thứ gì đó vô cùng quan trọng đối với tính mạng của hắn bị cắt đứt.
Nhưng hắn quay đầu nhìn xung quanh, Thấu Mệnh Nhãn vẫn đang duy trì không gian ẩn nấp bí mật của Thời Tặc, Diêm Vương Lệnh lấp loé trong ngực.
Lấy lại sự bình tĩnh, hắn gạt đi sự xao động bất thường ấy sang một bên, gật đầu tự nhủ:
“Đám Chân Tiên kia nhất định sẽ không dễ dàng từ bỏ, chúng sẽ tiếp tục truy quét quanh tinh không và tiểu hạ giới ở phụ cận. Bây giờ mò về Dương Thế chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới... phải dùng thời gian này tranh thủ tu luyện!”
Quyết định xong xuôi, Lê Vĩ không lãng phí dù chỉ một nhịp thở.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, bên cạnh vẫn là Hắc Bạch Song Linh khép hờ đôi mắt...
Lê Vĩ phất tay, đầu tiên là ổn định thương thế...
Sau một thời gian, hắn vận chuyển Càn Khôn Cốt gia tốc thời gian, hấp thụ các loại khí tự nhiên xung quanh, tiến hành tu luyện.
Tử Khí, Hồn Khí, Âm Khí... tất cả những tài nguyên tại nơi này đều vô cùng cao cấp, chúng là tài nguyên mà hạ giới Dương Thế hay Vị Diện tầng thứ nhất vô pháp có được.
Lực lượng trong cơ thể Lê Vĩ vọt lên, bắt đầu vận chuyển công pháp song hành của cả hai hệ thống: Linh Lực tu vi và Hồn – Minh Lực!
Thời gian trong Âm Gian mật thất trôi qua không theo quy luật thông thường.
Vù vù vù!
Sau lưng Lê Vĩ, hai luồng khí thế hoàn toàn trái ngược bùng nổ.
Âm Khí hấp thụ chuyển hoá thành đồng đều thành Âm Dương Chi Khí rót vào Siêu Nguyên Anh.
Hồn Khí, Minh Khí... lại được tẩm bổ cho Linh Hồn và Minh Hồn thông qua Đại Tội Thất Hình Quyết.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, mười ngày, một tháng...
Trong mật thất, khí tức của Lê Vĩ bắt đầu dâng cao với tốc độ đáng sợ.
“Độ Kiếp Trung Kỳ... Bứt phá!” Lê Vĩ gầm nhẹ một tiếng.
OÀNH!
Toàn thân hắn phát ra tiếng nổ giòn giã của xương khớp và kinh mạch, Siêu Nguyên Anh hưng phấn tru lên, đan Điền bùng nổ, Linh Lực cuồn cuộn tựa như đê vỡ giội vào từng ngóc ngách cơ thể.
Thành công phá tiểu cảnh giới...
Nhưng đó chưa phải là dừng lại.
“Hồn – Minh Cảnh Giới... Phá!”
ÀO ÀO!
Minh Khí, Hồn Khí cõi u minh điên cuồng quy tụ về phía mật thất, tạo thành một con lốc xoáy xông vào đỉnh đầu Lê Vĩ.
Hồn lực của hắn lột xác hoàn toàn, từ Hồn – Minh Cửu Chuyển Sơ Kỳ vút lên Trung Kỳ, rồi không chút dừng lại mà tiếp tục xông pha!
Những ngày tiếp theo, Lê Vĩ rơi vào trạng thái bế quan...
Cảm thấy chưa đủ nhanh, hắn nốc vào Đế Tửu, mượn rượu bổ sung lực lượng.
Lại một tháng nữa cứ thế qua đi...
OÀNH!
Hai tiếng nổ rung chuyển mật thất.
Toàn thân Lê Vĩ tỏa ra hào quang trắng đen đan xen...
Độ Kiếp Hậu Kỳ!
Cửu Chuyển Hồn Tu – Minh Tu Hậu Kỳ!
Lúc này, khí thế mà Lê Vĩ phát ra dù vẫn ở cảnh giới Độ Kiếp Hậu Kỳ, nhưng hắn tự tin chiến lực thực tế của mình đã viễn siêu Viên Mãn, thậm chí chiến được Bán Tiên.
Lê Vĩ chậm rãi mở mắt ra, như có thái cực âm dương đồ án xoay một vòng rồi biến mất, ngửa đầu lẩm bẩm:
“Cũng mấy tháng rồi, đám Chân Tiên ắt hẳn đã rời khỏi!”
Đưa mắt nhìn qua, Hắc Huyền và Bạch Trinh chỉ thiếu một chút nữa là đạt đến Tiên!
Không làm phiền các nàng, Lê Vĩ lấy ra Diêm Vương Lệnh tầng thứ nhất kích hoạt!
Hư không tiêu thất.
...
Không gian biến động...
Lê Vĩ từ trong khe hở âm dương lặng lẽ bước ra, giáng lâm xuống ngoài rìa thế giới.
Lúc này, mấy chục vị Chân Tiên sau nhiều ngày truy quét không có kết quả đã giải tán, tinh không trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.
“An toàn rồi...” Lê Vĩ thở ra một hơi dài.
Chợt...
PHỐC!
Một cảm giác trống rỗng, đau nhức tựa như ngàn vạn cây kim nhọn đâm nát linh hồn đột ngột bùng nổ trong đầu hắn!
Sợi dây kết nối Khế Ước Linh Hồn thứ nhất... sự ấm áp, linh hoạt mang theo nhiều loại thuộc tính nguyên tố của Tiểu Bối... biến mất rồi?
Sợi dây kết nối Khế Ước Linh Hồn thứ hai... quật cường, quỷ dị của Oa Oa... không còn tồn tại?
Không phải là bị khoảng cách xa xôi làm suy yếu, cũng không phải bị kết giới hay thứ gì đó phong ấn che giấu...
Đó là sự đứt đoạn thô bạo! Khế ước bị xóa bỏ hoàn toàn từ gốc rễ linh hồn!
“HỰ!”
Lê Vĩ đột nhiên ôm chặt lấy lồng ngực, ngửa mặt lên trời phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả vạt áo trước!
“Phu quân!”
“Lê Vĩ!”
“Ca ca!”
Tình cảnh này khiến chúng nữ ẩn trong Tinh Độ cả kinh, hoảng hốt tột đỉnh.
Lê Vĩ không có tâm trạng để ý các nàng, sự phản phệ kinh hoàng từ việc Khế Ước Linh Hồn bị cưỡng ép xóa bỏ... nỗi đau ấy chẳng là gì so với cảm giác mất mát, bất an đang xâm chiếm lấy tâm trí Lê Vĩ!
“Khế ước... đứt rồi?”
Lê Vĩ lảo đảo lùi lại mấy bước, đôi mắt mở to hết cỡ, đồng tử co rút lại thành một điểm nhỏ.
Hắn điên cuồng vận chuyển Linh Thức quét ngang quét dọc, cố tìm lại chút dấu vết khế ước mỏng manh:
“Tiểu Bối! Oa Oa! Hai người đâu rồi?!”
Sự im lặng đáng sợ của tinh không đáp lại hắn. Không có tiếng “Chít chít” nũng nịu đòi ăn cá nướng của Rái Cá nhỏ.
Không có tiếng “Oa... Oa...” vang dội của con Cóc màu tím đen.
Chỉ có sự trống rỗng!
“Là kẻ nào?” Lê Vĩ hai mắt đỏ ngầu, gân xanh trên cổ và trán nổi lên ngoằn ngoèo.
Hắn nắm chặt ngực áo, hô hấp trở nên dồn dập và hỗn loạn: “Tại sao khế ước lại đứt?! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!”
Hắn biết vào thời khắc mình ở Âm Gian, mối liên kết với những sinh mệnh ở Dương Thế sẽ tạm thời bị gián đoạn.
Nhưng chính lúc này, đã hoàn toàn không còn cảm ứng được chúng nó tồn tại.
XOẸT!
Một vầng ánh quang nhưng mang theo sự lo âu vội vã từ phía xa xé gió lao tới.
Hào quang thu lại, lộ ra thân ảnh kiều diễm, khí chất trang nhã... Vận Khanh Du!
Thấy Lê Vĩ miệng dính đầy máu tươi, đôi mắt đỏ ngầu gầm gừ như thú dữ bị thương, Vận Khanh Du sắc mặt tái nhợt, vội vàng lao đến đỡ lấy hắn:
“Tà Quân bình tĩnh!”
Lê Vĩ quay đầu lại, bàn tay xám xịt chộp chặt lấy vai nàng... Đôi mắt hắn ngập tràn tơ máu, giọng nói khàn đục đến mức run rẩy: “Khanh Du! Rốt cuộc... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?! Tiểu Bối và Oa Oa đâu?! Tại sao khế ước của ta với chúng lại bị đứt đoạn?! Nói cho ta biết! RỐT CUỘC LÀ AI ĐÃ LÀM?!”
Cảm nhận được sự thất thố của Lê Vĩ, Vận Khanh Du xót xa đến ứa nước mắt.
Nàng cắn chặt bờ môi đến rỉ máu, cúi đầu mang theo giọng nói nghẹn ngào:
“Bình tĩnh nghe ta nói!”
“Làm sao ta có thể bình tĩnh được!” Lê Vĩ nhíu chặt chân mày:
“Nói mau!”
Vận Khanh Du hít sâu một hơi, cố nén áp lực từ nam nhân toả ra, thuật lại toàn bộ thảm cảnh đã diễn ra cách đây không lâu:
“Lúc huynh rời khỏi... Đúng lúc đó... Tiểu Bối và Oa Oa trải qua Thiên Kiếp, đột phá thành Cửu Giai Yêu Thú...”
“Nói tiếp đi!” Lê Vĩ nghiến răng, cơ mặt rung lên từng hồi.
“Có hai Tiên Nhân đã nảy sinh lòng tham. Một kẻ là thiếu nữ bắt giữ Tiểu Bối. Kẻ còn lại là một lão già lưng còng, trấn áp Oa Oa...”
Vận Khanh Du hít thở không thông: “Uy áp của chúng quá mạnh, tất cả chúng ta đều không thể ngẩng đầu, nào có ý chí chống lại?”
Lời của Vận Khanh Du chưa kịp dứt, một luồng sát khí cuồng bạo, u tối và đẫm máu chưa từng có từ trước đến nay bùng nổ ra từ toàn thân Lê Vĩ!
Bầu trời trong vòng mấy vạn dặm tức khắc biến thành màu đỏ như máu, hư ảnh Bạo Long rít gào...
NGAO!
Thống khổ! Phẫn nộ! Căm hờn!
Những cảm xúc tàn khốc đó như những lưỡi dao sắc nhọn băm vằn trái tim Lê Vĩ.
Nhưng sắc mặt của hắn, lại tĩnh lặng như mặt giếng cổ...
Hắn có thể dõi theo dòng khí vận, nhưng hắn còn chưa đạt đến trình độ nhìn thấu quá khứ vị lai...
Hắn không thể tính toán được thời điểm Oa Oa và Tiểu Bối đột phá Cửu Giai, càng không tính được sẽ có Chân Tiên tham lam và bắt đi chúng nó.
Đây là sai lầm lớn của hắn...
Nhưng Lê Vĩ hiểu mình cần phải giữ bình tĩnh...
“Phu quân... thiếp tin rằng nếu bọn chúng đã nhìn ra giá trị của Tiểu Bối và Oa Oa, tình huống xấu nhất sẽ không xảy ra.” Tà Liễu lên tiếng, nàng cũng rất đau lòng khi thấy nam nhân trải qua nỗi đau mất mát như vậy.
“Đúng vậy... Ít nhất, Tiểu Bối và Oa Oa chỉ bị bắt đi, không bị giết chết.” Công Tôn Thuyên cố gắng an ủi.
“Chân Tiên mà thôi... rồi chúng ta sẽ khiến chúng trả giá thật nhiều!” Lưu Xích Luyện, Yến Bảo Nhi căm phẫn siết chặt nắm tay.
Từng người các nàng... đều rất yêu thích Tiểu Bối và Oa Oa...
Để chúng nó bị đối đãi như vậy, cưỡng ép xoá đi Khế Ước với Lê Vĩ... chắc chắn đau đớn, thống khổ vô cùng.
Tuyệt đối không thể tha thứ!
“Tiểu Bối... Oa Oa... Chờ ta! Hãy chờ ta! Ta nhất định sẽ mang các ngươi trở về!” Lê Vĩ thân thể run nhẹ.
Có thứ gì đó đang trỗi dậy trong nội tâm của hắn.
...
Tiến vào Tà Quốc.
Lê Vĩ ép bản thân phải lấy lại sự tỉnh táo tột cùng. Hắn hiểu rằng, phẫn nộ vô ích không thể giúp hắn cứu lại linh sủng, chỉ có tin tức chính xác và lực lượng tuyệt đối mới là chìa khóa!
Lê Vĩ giơ tay lên, vận chuyển Thấu Mệnh Nhãn.
XOẸT!
Một quầng sáng huyền bí bùng nổ, không gian đặc biệt bên trong Thấu Mệnh Nhãn mở ra.
Thân ảnh Thời Tặc bị văng ra ngoài, đáp xuống mặt đất.
Ngay khi vừa xuất hiện ở Dương Thế, Thời Tặc đã trừng mắt nhìn Lê Vĩ, khuôn mặt kiều diễm tràn ngập tức giận mắng:
“Cái tên này! Ngươi đem ta ra làm tấm khiên chắn Tiên Kỹ, ngươi có còn là con người không hả?! Ta suýt chút nữa đã tan thành tro bụi rồi đấy!”
Thời Tặc gầm lên nghiến răng nghiến lợi, định xông vào quyền đấm cước đá.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt của Lê Vĩ, bước chân nàng ta đột ngột khựng lại, toàn thân nổi một trận gai ốc lạnh ngắt!
Đó là ánh mắt như thế nào?
“Ngươi... Ngươi bị làm sao vậy? Ánh mắt đó là ý gì?”
Lê Vĩ không thèm để ý đến phản ứng của Thời Tặc, giọng nói lạnh như băng vang lên:
“Thời Tặc! ta cứu ngươi một mạng khỏi tay đám Chân Tiên. Bây giờ ta muốn hỏi ngươi một vài chuyện. Trả lời đàng hoàng... bằng không...”
Thời Tặc hít một hơi khí lạnh, nhận ra sự bất thường nghiêm trọng ở Lê Vĩ.
Nàng ta nuốt nước bọt, khoanh tay trước ngực hừ lạnh một tiếng để lấy lại tinh thần:
“Hừ, cứu ta? Ngươi lấy ta làm tấm khiên thì có! Nhưng thôi được rồi, ngươi muốn hỏi cái gì?”
“Trong đám Chân Tiên vây quét ngươi và ta trước đó... có một thiếu nữ và một lão già lưng còng.” Lê Vĩ cắn răng, để Vận Khanh Du miêu tả lại bề ngoài của hai kẻ kia, trầm giọng hỏi:
“Nói cho ta biết! Bọn chúng là ai? Đến từ thế lực nào ở Tiên Giới?!”
Thời Tặc chớp chớp mắt, lập tức hiểu ra lý do tại sao Lê Vĩ lại giống chó điên như vậy.
Nội tâm nàng có chút áy náy, xem ra vì chuyện của mình báo hại hắn bị lấy mất hai Yêu Thú quan trọng.
Nàng ta trầm ngâm một chút rồi nghiêm túc trả lời:
“Chúng tên Tống Thiến và Cổ Độc Ngạc! ta nhớ ra rồi. Đám Chân Tiên vây bắt ta bao gồm lực lượng của nhiều thế lực lớn ở Lĩnh Tiên Giới...”
Nàng ta chỉ tay lên tinh không, bắt đầu giải thích chi tiết:
“Tống Thiến là Ái Đồ của một vị Trưởng Lão thuộc Phương Yêu Cung — một đại phái danh tiếng lẫy lừng chuyên thu nhận nữ tu ở Lĩnh Tiên Giới. Môn phái này nổi tiếng với các loại thủ đoạn khống chế linh hồn và thuần phục yêu thú. Tống Thiến tuy tu vi mới ở Chân Tiên Sơ Kỳ nhưng ả có địa vị không nhỏ, tính tình vô cùng ngạo mạn và tàn nhẫn.”
“Còn lão già lưng còng Cổ Độc Ngạc...” Thời Tặc vẻ mặt ghê tởm lại nói:
“Lão là kẻ khét tiếng hung tàn, chuyên tu luyện Độc Công và Tà Pháp. Là Chấp Sự của Hắc Độc Cốc ở phía bắc Lĩnh Tiên Giới. Kẻ này ưa thích nhất là thu thập độc vật... tu sĩ trong cùng cấp đều kiêng kỵ một thân kịch độc của lão!”
“Phương Yêu Cung, Hắc Độc Cốc tại Lĩnh Tiên Giới!”
Lê Vĩ lẩm nhẩm ba danh tự này vào sâu trong tâm trí. Mặc cho hai thế lực này có nội tình đến đâu... trong mắt hắn lúc này, chúng chỉ là những cái tên nằm trên danh sách phải huỷ diệt.
“Cảm ơn.” Lê Vĩ khàn giọng nói hai từ. Thời Tặc nhìn Lê Vĩ, thở dài một tiếng: “Ta không biết sủng vật kia quan trọng với ngươi thế nào, nhưng ta khuyên ngươi một câu... Đừng nông nổi! Chân Tiên ở hạ giới bị áp chế, nhưng ở Tiên Giới, bọn chúng sở hữu lực lượng hoàn chỉnh. Muốn đối đầu với chúng, tu vi của ngươi hiện tại chẳng khác nào lấy trứng chọi đá!”
“Ta biết.” Lê Vĩ siết chặt đấm tay, ánh mắt kiên định đến mức đáng sợ:
“Cho nên... ta phải thành Tiên! Bằng mọi giá, ta phải cấp tốc thành Tiên!”
...
Vào lúc này, Lê Vĩ thậm chí không muốn quan tâm đến Thời Tặc rốt cuộc là dạng Tinh Nữ gì, hay để ý việc ký kết Tinh Ước với nàng.
Hắn tập trung tăng cường thực lực của chính bản thân.
Để thành Tiên và chuẩn bị cho công cuộc giáng lâm Tiên Giới, Lê Vĩ hiểu rằng hắn cần phải khôi phục lại át chủ bài chiến đấu của mình — Bạo Uyên Kiếm!
Lúc này, thân ảnh xinh đẹp, kiều diễm cùng khí chất thanh tao của Kiếm Mộng bước đến từ phía sau.
Nàng nhìn Lê Vĩ, trong mắt ngập tràn sự xót xa và kiên định.
“Tinh Chủ của ta...” Kiếm Mộng cất giọng trong trẻo nhưng đầy quyết đoán:
“Không thể kéo dài thêm nữa!”
Lê Vĩ nhìn Kiếm Mộng, gật đầu mạnh mẽ: “Uỷ khuất cho nàng rồi!”
“Không uỷ khuất!” Kiếm Mộng bước đến bên cạnh hắn, bàn tay đặt nhẹ lên lồng ngực nam nhân, thì thầm nói:
“Ngay từ đầu, thiếp đã cam tâm tình nguyện!”
Lê Vĩ gạt đi những cảm giác không đáng có trong đầu, tập trung vào người ngọc trước mắt...