Bất quá lúc này, vài chục đạo khí tức Chân Tiên đã đuổi đến, toàn bộ Tiên Kỹ phô thiên cái địa mênh mông bao phủ.
Sắc mặt hai người kịch biến.
“Này thì không nghe!” Lê Vĩ nghiến răng, trực tiếp quay người đem Thời Tặc như tấm khiên dựng đứng phía trước, đỡ lấy toàn bộ thế công.
“Ta xxx!” Thời Tặc trợn mắt há hốc mồm, cảm giác tử vong ập đến, theo bản năng thả lỏng khắp toàn thân theo yêu cầu của Lê Vĩ.
Chỉ chờ có thế, Thấu Mệnh Nhãn liền cưỡng ép thu nàng ta vào không gian đặc biệt của nó.
Mà Lê Vĩ cũng kịp thời kích phát Diêm Vương Lệnh cấp hai, biến mất tại chỗ.
OÀNH OÀNH OÀNH...
Mọi thứ diễn ra như ngàn cân treo sợi tóc, Lê Vĩ và Thời Tặc đã biến mất như chưa từng tồn tại.
Vùng không gian chỗ bọn hắn bị Tiên Kỹ oanh thành hư vô, sụp đổ từng mảng lớn như thuỷ tinh vỡ vụn, nát bấy hoàn toàn.
“Chúng đâu rồi?” Một lão già Chân Tiên gầm lên:
“Hư không tiêu thất?”
“Không thấy có dấu hiệu dùng Trận Pháp hay Phù Chú dịch chuyển!” Có nam tử trung niên sắc mặt khó coi.
“Chia nhau ra tìm!” Một lão phụ sắc mặt oán độc:
“Với Tiên Thức của chúng ta, không tin không phát hiện!”
Thế là mấy chục vị Chân Tiên tách nhau ra tìm kiếm, Tiên Thức quét ngang quét dọc khắp mấy trăm vạn dặm tinh không.
Đáng tiếc, hai con chuột mà bọn hắn truy lùng như bốc hơi khỏi thực tại, hoàn toàn không có chút dấu vết hay khí tức nào.
“Khốn nạn, sao lại có thể như thế?” Một thanh niên ngửa đầu gầm lên:
“Thời Tặc khiến chúng ta tổn thất vô số, khó khăn lắm mới huy động được ba tôn Tiên Phù Chiến Thuyền giăng kết thiên la địa võng bao vây... tại sao có thể để ả thoát?”
Không ai có đáp án trả lời, sắc mặt tất cả vô cùng khó coi.
“Có một tiểu hạ giới ở lân cận!” Một nam tử lên tiếng:
“Khả năng chúng trốn vào đó hay không?”
“Vào hạ giới phải áp chế tu vi xuống dưới Tiên, bằng không sẽ bị thiên địa bài xích, dính vào nhân quả... phản phệ không nhỏ đâu.” Đám Chân Tiên biểu lộ nghiêm nghị.
Vào những tình huống bình thường, không ai nguyện ý tự động làm suy yếu chính mình để tiến vào thế giới cấp thấp.
Chẳng may gặp phải nguy hiểm mà vẫn lạc, đường đường là Tiên lại tử trận ở Hạ Giới... chẳng phải quá mức mất mặt?
“Đứng bên ngoài thăm dò là được rồi.”
Cả đám quyết định, liền tiến đến vây ở xung quanh tiểu hạ giới, Tiên Thức phô thiên cái địa quét xuống, thấu thị mọi ngõ ngách.
Bọn hắn chứng kiến tất cả sinh linh, nhìn thấy cả Thiên Địa Vận Thế Trận đang được bố trí...
“Hoá ra là một thế giới sơ đẳng nhất, ngay cả một khối Tiên Thạch Hạ Phẩm cũng không có...” Chúng Tiên bày tỏ sự khinh thường:
“Phải dùng đến Vận Khí trong trời đất để thành Tiên... quá kém cõi.”
Nhưng càng là xem nhẹ, bọn hắn càng tin rằng hai con chuột kia không thể trốn vào một thế giới hạ đẳng như vậy.
Cả đám định thu hồi Tiên Thức, chợt bầu trời trong tiểu thế giới xuất hiện dị tượng thu hút ánh nhìn.
OÀNH OÀNH...
Thiên Kiếp buông xuống, mây đen bao phủ, hai đạo thân ảnh nhỏ nhắn bắn thẳng lên không trung.
Đó là một con Rái Cá mang theo nhiều loại Thuộc Tính Nguyên Tố và một con Cóc màu tím đen ngập tràn khí độc giữa bầu trời...
Chính là Tiểu Bối và Oa Oa, chúng nó vừa vặn thành công đột phá Cửu Giai Yêu Thú, phải đối mặt với Thiên Kiếp.
“Ồ? Sủng vật không tệ!” Một vị thiếu nữ Chân Tiên ánh mắt sáng rực như trời sao, tham lam nhìn chằm chằm lấy Tiểu Bối trong hình hài Rái Cá nhỏ đáng yêu.
Không thể không nói, bề ngoài của Tiểu Bối rất hấp dẫn ánh mắt nữ tử.
“Kia là một con Thiềm Thừ chứa Độc Hệ và Quỷ Huyết!” Một lão nhân lưng còng, đeo túi vải bên hông, tham lam liếm liếm môi.
Hiển nhiên, hai tôn Chân Tiên này đã tham lam, ngấp nghé chúng nó.
Những Chân Tiên khác thấy cảnh này, liền đưa mắt nhìn nhau, cười hắc hắc nói:
“Người thấy đều có phần, nếu hai vị đã ưa thích chúng... vậy thì chia cho chúng ta một ít Tiên Thạch, chúng ta xem như chưa từng thấy, sẽ không ai tranh đoạt với hai vị.”
“Hừ, bổn cô nương không thiếu chút Tiên Thạch ấy!” Thiếu nữ Chân Tiên cười nhạt, thoải mái ném ra mấy cái Túi Trữ Vật.
“Con cóc quỷ độc này... lão phu muốn chắc rồi!” Lão nhân lưng còng nhe ra hàm răng đen kịt, bờ môi tím tái hôi thối mở miệng:
“Các vị nhường một chút đi!”
Nói xong, cũng lấy ra Tiên Thạch ném cho đám người.
Cả bọn hài lòng, phân tán rời đi...
Chỉ còn lại thiếu nữ Chân Tiên và lão nhân lưng còng, áp chế tu vi xuống cảnh giới Bán Tiên, trực tiếp xâm nhập vào thế giới.
...
Thiên kiếp buông xuống như lôi long giận dữ xé rách trường không.
Lôi điện cuồn cuộn giội xuống đầu hai thân ảnh nhỏ bé đang kiên cường chống chọi giữa không trung.
Bão tố lôi đình không ngừng tàn phá, nhưng cả Tiểu Bối lẫn Oa Oa đều sở hữu thiên phú kinh nhân, khí thế sừng sững không chút nao núng.
Ở phía ngoài màng chắn giới hạn của thế giới, hai cặp mắt mang đầy tham vọng và ngập giụa thèm khát đang chòng chọc dõi theo từng cử động.
Đó là thiếu nữ Chân Tiên mang dung mạo kiều diễm nhưng ánh mắt lạnh lẽo như băng sương — Tống Thiến.
Lão nhân lưng còng với làn da xám xịt hôi hám, đôi mắt đục ngầu chứa đầy độc khí — Cổ Độc Ngạc.
“Cực phẩm! Quả nhiên là cực phẩm!” Cổ Độc Ngạc thè chiếc lưỡi tím đen bẩn thỉu liếm qua bờ môi nứt nẻ, phát ra những tiếng cười khẹc khẹc ghê rợn trong cổ họng:
“Con cóc đó xứng đáng làm trợ thủ đắc lực, lão phu luyện độc vạn năm... chưa từng nhìn thấy sinh vật nào có thiên phú như nó!”
Tống Thiến nhếch môi cười khinh bẩy, gạt đi thứ khí độc tàn dư từ miệng lão.
Ả vuốt ve dải lụa mỏng sắc hồng phấn quanh eo, đôi mắt lấp lánh sự mê hoặc dành trọn cho Tiểu Bối: “Con Rái Cá nhỏ kia lại càng nghịch thiên. Một thân hình bé tẹo mà lại dung hợp được đa thuộc tính nguyên tố linh hoạt đến thế, biến hóa khôn lường, lại còn vô cùng đáng yêu, xứng đáng làm sủng vật của ta.”
Đúng lúc này, tầng mây đen u uất trên tầng không gầm lên một tiếng sau cùng rồi từ từ tan biến.
Từng luồng Linh Lực thuần khiết giội xuống, tắm táp cho Tiểu Bối và Oa Oa, chính thức đánh dấu khoảnh khắc chúng vượt qua Thiên Kiếp, lột xác vươn lên cấp độ Cửu Giai Yêu Thú — tương đương với cảnh giới Độ Kiếp Kỳ của nhân loại.
“Chít chít!”
Tiểu Bối vui sướng kêu lên một tiếng, vây đuôi lắc lư tưng bừng giữa không trung.
Lớp lông trên người nó ngào ngạt hào quang, các thuộc tính Thủy, Hỏa, Lôi, Phong luân chuyển vô cùng kỳ diệu.
Ở bên cạnh, Quỷ Uyên Độc Thiềm cũng phồng mang kêu “Oa... Oa...”, luồng quỷ độc tím đen quanh thân nó đã hoàn toàn thu giấu vào bên trong, Quỷ Lực luân chuyển trên hình xăm mặt quỷ giữa đầu và lưng.
Cả hai đang hớn hở mừng rỡ vì vươn tới tầm cao mới, định bụng lập tức tìm kiếm khí tức của chủ nhân để khoe khoang, thì đột nhiên...
OÀNH!
Bầu trời sụp đổ một mảng lớn.
Thiên địa khí vận nơi đây lập tức điên cuồng gầm rú, vô số xích sắt xám xịt của nhân quả và quy tắc bài xích giăng ra, đè ép lên hai luồng khí tức kinh thiên động địa vừa xé rách giới hạn xâm nhập vào.
Để tiến vào tiểu hạ giới mà không bị Thiên Đạo phản phệ, Tống Thiến và Cổ Độc Ngạc đã tự áp chế tu vi từ Chân Tiên đỉnh phong xuống đến mức Bán Tiên cực hạn.
Nhưng dù có bị áp chế, uy áp của kẻ đứng trên đỉnh cao Tiên Giới vẫn là thứ mà những sinh linh hạ giới không cách nào chống đỡ nổi!
Khoảnh khắc bọn hắn giáng lâm, toàn bộ thế giới đều run rẩy, vô số tu sĩ không dám ngẩng đầu, cảm giác áp lực đè nặng khiến tất cả như muốn quỳ xuống.
Đáy lòng sợ hãi tột đỉnh: “Trời ạ... đây chính là Tiên chân chính sao? tồn tại tưởng chừng chỉ trong truyền thuyết, lại giáng xuống thế giới này?”
Đứng giữa Vận Đảo, Vận Càn Khôn biểu lộ thận trọng, rất sợ Tiên Nhân đột ngột phá hư kế hoạch mưu tính cả đời của mình.
Nhưng mặc kệ đám con sâu cái kiến phản ứng, Tống Thiến và Cổ Độc Ngạn không thèm quan tâm...
Bọn chúng chỉ nhắm vào mục tiêu của mình.
“Hì hì, tiểu sủng vật, ngoan ngoãn đi theo đại tỷ tỷ nào!” Giọng nói mềm mại nhưng mang theo ý niệm kiên quyết vọng xuống.
Chưa kịp phản ứng, một bàn tay ngọc thạch khổng lồ đã chộp tới.
Tiểu Bối giật mình, bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt. Nó rít lên một tiếng, lập tức vận chuyển Phong Lôi Thuộc Tính trên người, biến thành một luồng điện quang xé gió lao vút đi, đồng thời vung móng vuốt bắn ra hàng trăm đạo Lôi Đao chém về phía Tống Thiến.
“Ô kìa, xù lông cơ đấy? sủng vật phản kháng thì mới có vị chứ!” Tống Thiến cười khúc khích, mắt lóe lên tia sáng ngạo mạn.
Ả chỉ nhẹ nhàng phất tay áo, Bán Tiên Chi Lực dù đã bị nén chặt vẫn dễ dàng đánh tan toàn bộ Lôi Đao của Tiểu Bối.
Dải lụa hồng phấn trên eo tựa như linh xà xuất huyệt, xé gió lao ra với tốc độ vượt xa tầm mắt có thể bắt kịp, quấn chặt lấy thân hình bé nhỏ của Tiểu Bối!
Đây chính là Tiên Bảo!
“Chi chi! Chi chi!” Tiểu Bối giãy giụa điên cuồng, các loại nguyên tố Thủy, Hỏa, Lôi, Phong bùng nổ tàn phá xung quanh, rạch nát từng mảng hư không.
Nhưng dải lụa kia lại mang theo sức mạnh không thể cản phá, càng giãy giụa, dải lụa càng siết chặt khiến các loại linh lực bên trong cơ thể Tiểu Bối bị đóng băng hoàn toàn.
Cùng lúc đó, về phía Oa Oa, tình cảnh còn thê thảm hơn.
Nhận ra sự nguy hiểm thấu xương từ lão già còng lưng đang lao đến, Oa Oa há to chiếc miệng rộng, phun ra một vùng Quỷ Độc Đầm Lầy.
Độc khí đi qua đâu, thiên địa linh khí nơi đó bị ăn mòn, cây cối dẫu xa hàng ngàn dặm cũng tức khắc thối rữa.
“Khặc khặc! Độc khí thật đậm đặc! Tốt! Tốt lắm!” Cổ Độc Ngạc không những không tránh né mà còn mở to vòm miệng hôi hám, nuốt chửng toàn bộ kịch độc đó vào bụng một cách thỏa mãn.
Lão vươn bàn tay gầy như lệ quỷ, móng tay dài ngoằng đen đúa đâm thẳng qua hư không, chộp chặt lấy thân hình Oa Oa.
“Oa!” Oa Oa gầm lên đau đớn khi năm ngón tay xám xịt của lão cắm sâu vào da thịt nó, cản trở lực lượng đang lưu thông.
Bán Tiên Chi Lực từ tay lão già như ngọn núi lớn đè ép khiến xương khớp Oa Oa kêu rắc rắc, toàn thân không cách nào cử động.
“Buông ta ra! Chủ nhân sẽ giết chết các ngươi! Chủ nhân sẽ băm vằn các ngươi!” Oa Oa gầm lên giận dữ, ánh mắt đầy hận thù nhìn chằm chằm Cổ Độc Ngạc.
Đạt đến Cửu Giai, linh trí của nó đã rất cao, miệng nói tiếng người.
“Chủ nhân? Khặc khặc khặc! Một tên thổ dân ở hạ đẳng thế giới cũng đòi làm chủ nhân của ngươi sao? Để lão phu xem tên chủ nhân của ngươi là cái thứ giẻ rách gì!” Cổ Độc Ngạc cười nhạo đầy khinh bỉ.
Lão giơ bàn tay còn lại lên, vận chuyển Bí Pháp tìm kiếm nguồn gốc sợi dây liên kết linh hồn trong cơ thể Oa Oa.
Đó là khế ước giữa người và thú...
“Đừng phí lời nữa, hạ giới bài xích ngày càng mạnh, đi thôi!” Tống Thiến xách dải lụa đang trói gập Tiểu Bối lại.
Cổ Độc Ngạc nắm chặt Oa Oa, cười sảng khoái: “Thu hoạch không tồi!”
Cả hai không chút chần chừ, đồng thời xé rách rào cản giới hạn, hóa thành hai đạo lưu quang vụt khỏi tầng khí quyển của tiểu hạ giới, quay trở lại tinh không bao la.
Ngay khi vừa dậm chân bước ra khỏi phạm vi bài xích của tiểu thế giới, khí tức trên người Tống Thiến và Cổ Độc Ngạc lập tức bùng nổ dữ dội!
Áp chế Bán Tiên tan biến, tu vi Chân Tiên cuồn cuộn như biển khôi phục hoàn toàn, đè nén phạm vi xung quanh chấn động kịch liệt.
Lúc này, Tiểu Bối và Oa Oa mới thực sự cảm nhận được sự khủng bố của kẻ thù.
Trước mặt hai tôn Chân Tiên thật sự, sức mạnh Cửu Giai Yêu Thú mà chúng vừa tự hào bỗng trở nên vô cùng nhỏ bé, không khác gì con kiến trước giông bão.
Tuy nhiên, sự sợ hãi không hề khiến chúng khuất phục.
Trong tâm trí của cả hai lúc này chỉ tràn ngập hình bóng của Lê Vĩ — người đã đồng hành, nuôi dưỡng và cùng chúng trải qua biết bao sinh tử.
Cảm nhận được sợi dây kết nối Khế Ước Linh Hồn vẫn đang rung lên ở sâu trong ý thức, Tiểu Bối và Oa Oa vững tin rằng ngày sau chủ nhân sẽ giải cứu mình.
Thế nhưng, hành động đó lập tức bị hai vị Chân Tiên phát giác.
“Ồ? Vẫn còn đặt niềm tin vào tên chủ vô dụng kia sao?” Tống Thiến nheo mắt lại, vẻ kiều diễm trên mặt biến mất, thay vào đó là sự tàn nhẫn lạnh xương sống:
“Một con thú cưng ngoan ngoãn thì không nên có hai chủ. Sợi dây liên kết dơ bẩn này... nhìn thật chướng mắt!”
“Khặc khặc, để lão phu ra tay trước! Lão phu không kiên nhẫn nổi nữa rồi!” Cổ Độc Ngạc cười khoái trá.
Lão giơ Oa Oa lên trước mặt, đôi mắt đục ngầu lóe lên trận trận u quang tà ác.
“Oa Oa! Cố lên!” Tiểu Bối ở bên cạnh gầm lên, quật cường giãy dụa nhưng vô dụng.
Dải lụa của Tống Thiến siết chặt đến mức khiến da thịt nó rỉ máu, từng luồng Chân Tiên Lực thẩm thấu vào tủy xương tàn phá.
Cổ Độc Ngạc giơ bàn tay khô khốc như cành cây chết lên, ngón tay trỏ biến thành màu đỏ quạch như máu loãng.
Lão đâm thẳng ngón tay đó vào giữa trán của Oa Oa!
Phập!
“OA A A!”
Một tiếng gầm thét đau đớn đến xé rách vòm họng vang lên từ miệng Oa Oa.
Tiếng kêu gào chứa đựng sự phẫn uất và đớn đau tột cùng rung chuyển cả tinh không.
Luồng u quang màu đỏ của Cổ Độc Ngạc chính là Tiên Thuật tàn nhẫn bậc nhất — Huyết Linh Diệt Khế Thuật!
Đây không phải là thao tác giải trừ khế ước bình thường dựa trên sự đồng thuận hay tẩy xóa êm đẹp.
Đây là quá trình dùng Chân Tiên Huyết Độc càn quét trực tiếp vào linh hồn của sủng vật, cưỡng ép tìm kiếm ấn ký khế ước rồi cường thế xoá đi.
Trong hồn phách của Oa Oa, sợi dây linh hồn phát ra ánh sáng vàng ươm ấm áp kết nối với Lê Vĩ như bị hàng triệu con sâu độc cắn xé cuồng loạn.
Nhát cắn nào cũng như cứa từng lưỡi dao sắc nhọn vào linh hồn nó, mang lại nỗi đau đớn gấp hàng ngàn lần thân thể bị phanh thây!
“Không... Đừng... Không được xóa khế ước của ta với chủ nhân...!” Oa Oa run rẩy điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu ứa ra những giọt lệ bằng máu tươi.
Nó cố gắng dùng toàn bộ ý chí để bảo vệ sợi dây liên kết đó, chấp nhận đồng quy vu tận chứ quyết không buông tay.
“Hừ! Một con cóc nhỏ mà ý chí không nhỏ.” Cổ Độc Ngạc sắc mặt trầm xuống, cảm thấy tự tôn Chân Tiên của mình bị xúc phạm.
Lão hừ lạnh một tiếng, Chân Tiên Lực cuồn cuộn tràn vào ngón tay, gia tăng lực lượng thi triển tà thuật lên gấp mười lần!
“Phá cho lão phu!” Cổ Độc Ngạc gầm lên.
RẮC!
Một tiếng vỡ vụn vô hình nhưng vang dội trong sâu thẳm linh hồn vang lên. Sợi dây liên kết màu vàng nối liền Oa Oa và Lê Vĩ bị hàng triệu con sâu độc cắn đứt lìa... ấn ký khế ước hoá tro bụi.
“PHỐC!” Oa Oa phun ra một ngụm máu đen, đôi mắt vốn ngập tràn sinh khí và sự quật cường tức khắc trở nên đờ đẫn, trống rỗng.
Linh hồn nó chịu chấn động vô cùng nặng nề, rơi vào trạng thái hôn mê nửa sống nửa chết.
“Khặc khặc khặc! Đã xong! Từ nay về sau, ngươi chỉ là công cụ luyện độc của lão phu!” Cổ Độc Ngạc khoái trá cười lớn, lập tức lấy ra một chiếc hũ gốm khắc đầy phù văn tà ác, nhốt Oa Oa đã ngất xỉu vào bên trong rồi dán chặt bùa phong ấn.
Chứng kiến cảnh tượng người bạn đồng hành của mình bị hành hạ dã man và cưỡng ép xóa đi khế ước, Tiểu Bối phẫn nộ đến mức toàn thân bùng phát hào quang ngũ sắc chói lóa.
Ánh mắt nó đỏ ngầu, hàm răng sắc nhọn cắn chặt đến mức rỉ máu:
“Chủ nhân sẽ không tha cho ngươi!”
Tống Thiến bước đến trước mặt Tiểu Bối, đôi mắt tràn ngập sự mỉa mai và coi thường đối với sự phẫn nộ của sinh linh hạ giới.
Ả đưa tay nâng cằm Tiểu Bối lên, dùng Chân Tiên Lực áp chế toàn bộ sự chống cự của nó.
“Chủ nhân của ngươi? Chưa thấy hắn xuất hiện, chắc sợ quá nên trốn rồi!” Tống Thiến cười nhạt.
Nói rồi, Tống Thiến không để Tiểu Bối kịp phản ứng thêm, nàng ta giơ ngón tay thon dài khắc họa nên một trận đồ hoa sen sắc tím u tối ngay trước trán Tiểu Bối.
Đó chính là Giải Hồn Đoạn Linh Pháp — một Tiên Thuật chuyên dùng để xóa bỏ ký ức và khế ước cũ của linh thú, cưỡng ép đóng dấu nô dịch mới!
Khác với tà thuật thô bạo của Cổ Độc Ngạc, Bí Pháp của Tống Thiến tựa như hàng vạn cây kim băng châm tiêm vào từng tế bào thần kinh, từ từ đóng băng từng mảnh ký ức của Tiểu Bối.
Lần gặp nhau đầu tiên...
Lê Vĩ mỉm cười cho nó ăn cá nướng...
Lê Vĩ dùng Nguyên Anh, Dị Thuộc Tính bồi dưỡng...
Lê Vĩ xoa đầu khen ngợi nó khi đột phá...
Nặn Tiên Sinh Đan...
Tất cả những ký ức ấm áp đó đang bị luồng băng tím phong toả từng chút một.
“Không... Ký ức của ta... Chủ nhân... Vĩ!” Tiểu Bối tuyệt vọng, hai hàng nước mắt tuôn rơi lã chã.
Nó cố gắng ôm lấy những hình ảnh ấy, dùng chút sức tàn cuối cùng để khắc ghi tên của chủ nhân vào sâu trong bản nguyên linh hồn.
Nhưng trước sức mạnh tuyệt đối của Chân Tiên Lực, mọi nỗ lực của Tiểu Bối đều trở nên mong manh như bọt tuyết mùa hè.
Sợi dây Khế Ước Linh Hồn giữa nó và Lê Vĩ căng ra đến mức tối đa rồi...
RÁCH!
Đứt đoạn hoàn toàn!
Một luồng cảm giác trống rỗng tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí Tiểu Bối.
Khế ước đã mất... Ánh sáng trong veo từ mắt nó lụi tàn, sự phẫn nộ và quật cường dần thay thế bằng sự vô thần, ngơ ngác như một con búp bê mất đi ý thức.
Ả vung tay giọt một giọt máu từ ngón tay mình vào trán Tiểu Bối, cưỡng ép khắc lên một ấn ký Nô Lệ mới, rồi thu Tiểu Bối vào trong một chiếc Lồng Bảo Ngọc lấp lánh hào quang.
Làm xong tất cả, Cổ Độc Ngạc và Tống Thiến nhìn nhau đắc ý...