Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 326: NGHE LỜI HOẶC CHẾT!



“Vận Càn Khôn bắt đầu thể hiện dã tâm!”

Vận Khanh Du đứng trong đình viện, hướng mắt nhìn lên thiên không, nơi cuồn cuộn Quốc Vận, Khí Vận của một nửa Thiên Nguyên, Yêu Vực và cả Đại Hằng Hải và Huyền Binh Đại Lục đang điên cuồng hội tụ về một điểm duy nhất.

Đó là một toà Thiên Địa Vận Thế Trận khổng lồ, tập hợp toàn bộ Khí Vận, Quốc Vận của tất cả những thế lực đã đầu nhập vào dưới trướng Vận Càn Khôn.

Càng đáng sợ chính là, Vận Càn Khôn dùng chính Vận Đảo để làm mắt trận, toạ lạc ở trung tâm của Thiên Địa Vận Thế Trận.

“Hắn muốn thành Tiên, dã tâm không nhỏ!” Tà Liễu ngồi bên cạnh cất giọng lạnh lùng:

“Với từng này Vận Khí... nếu có thêm Khanh Du song tu, khả năng Vận Càn Khôn sẽ thật sự thành công.”

“Trong phạm vi Thiên Địa Vận Thế Trận, Vận Càn Khôn gần như vô địch!” Lê Vĩ tươi cười nói.

“Tinh Chủ của ta, ngươi có vẻ không hề lo lắng?” Lưu Xích Luyện liếc xéo đôi mắt kiều diễm, nói:

“Một khi Vận Càn Khôn thành công, người đầu tiên hắn tính sổ chính là ngươi đó!”

“Haha, Tinh Chủ của nàng ngay cả Địa Tiên Kiếp cũng trải qua rồi, còn sợ một con hàng chưa thành Tiên sao?” Lê Vĩ bật cười.

Đổi lại tất cả những người khác, rơi vào cảnh này chắc chắn sẽ lo lắng vô cùng, tìm đủ mọi cách để phá bỉnh, không để Vận Càn Khôn thành Tiên.

Nhưng Lê Vĩ thì khác...

Thay vì tìm cách phá hoại đối thủ, hắn càng ưa thích tự tăng cường thực lực của chính mình, sau đó đánh một trận sòng phẳng.

Vận Càn Khôn có đại lượng Vận Khí tụ thế để thành Tiên... nhưng đừng quên Lê Vĩ còn một lượng Tiên Minh Thạch đạt được từ Cửu Chiến Di Tích năm xưa chưa lấy ra sử dụng.

Mặc kệ ngươi vất vả bày trận, tập trung thế lực và quốc gia... còn ta lại nắm tài nguyên trong tay.

Ngươi thành Tiên, ta cũng thành Tiên... sợ cái rắm à?

Đương nhiên Lê Vĩ sẽ không chủ quan, trước đó hắn sẽ tìm cách hồi phục chiến lực, tăng cường thủ đoạn... chẳng hạn như chữa trị Bạo Uyên Kiếm.

Thấy nam nhân tự tin như vậy, từng đôi mắt đẹp của các mỹ nhân loé lên dị sắc.

Trước thanh thế ngút trời của kẻ thù, hắn lại bình thản ung dung, khí chất này vô cùng hấp dẫn nha.

“Tà Liễu, Tôn Thuyên đều đã có Tinh Vệ... còn ta vẫn chưa thấy đâu cả.” Lưu Xích Luyện đảo mắt, nhìn Lê Vĩ hứng thú đề nghị:

“Ngươi lăn lộn giữa hai giới, không thấy nữ tử nào kiệt xuất sao? có thể giới thiệu nàng làm Tinh Vệ cho ta nha.”

“Hừ, sao ngươi không tự mình chuẩn bị từ trước?” Công Tôn Thuyên hừ lạnh hỏi.

Tà Liễu từ đầu đã bồi dưỡng Tần Thuỷ Dao, bản thân nàng cũng bồi dưỡng tỷ muội Vân Tương Nhi và Vân Tương Lộ...

Chỉ có mỗi Lưu Xích Luyện là thành chủ của cả một thành, vậy mà chẳng chuẩn bị trước gì cả...

“Ta không may mắn như hai ngươi, không tìm được hạt giống tốt!” Lưu Xích Luyện nhún vai:

“Việc này cũng đâu thể trách ta.”

Hiện tại nếu như chiến đấu sinh tử, Lưu Xích Luyện chắc chắn sẽ bại bởi Tà Liễu hoặc Công Tôn Thuyên, thậm chí khó mà xác định kết quả nếu đụng phải Yến Bảo Nhi.

Bởi vì các nàng đều đã có Tinh Vệ, mà trong Tinh Đấu... Tinh Vệ có thể chết thay Tinh Nữ của mình một mạng.

Hiện tại Yến Bảo Nhi cũng đã đột phá Độ Kiếp Viên Mãn rồi.

Tưởng tượng dùng mạng đổi mạng, Lưu Xích Luyện làm sao đấu lại các nàng ấy?

“Nhân tuyển xuất sắc... thật ra là có, nhưng khó mà thuyết phục!” Lê Vĩ nhấp một ngụm trà, trong đầu hiện lên hình tượng đệ nhất mỹ nhân của Vị Diện Tầng Thứ Nhất.

Không ai khác... chính là Diêm Tịch Dao.

Bất quá Diêm Tịch Dao hiện nay chính là đồ đệ của cường giả thần bí Địa Cơ... e rằng khó mà tiếp xúc.

Chưa kể nếu muốn Diêm Tịch Dao tiến vào Dương Thế, trở thành Tinh Vệ của Lưu Xích Luyện... bắt buộc phải có Lưỡng Giới Ấn.

Quan hệ giữa Lê Vĩ và nàng còn chưa thân mật đến mức như thế.

Hắn lắc đầu...

“Nhân tuyển thật ra là có đấy... nhưng không quá phù hợp!” Công Tôn Thuyên vuốt tóc nói:

“Chính là Hải Tố của Huyền Hải Thương Thành, nàng ta sở hữu Quang Ám hai loại linh căn, cũng rất cường đại.”

“Thiên phú tốt nhưng không hợp!” Lưu Xích Luyện nhẹ lắc đầu:

“Ta là một Quỷ Tu, liên quan gì tới ánh sáng và bóng tối chứ?”

Nếu được tuyển chọn, nàng muốn Tinh Vệ của mình phải có gì đó liên quan đến Quỷ... như vậy mới phát huy được tối đa uy năng từ Chiếu Mệnh Thần Tinh của mình.

“Hả?” Lê Vĩ đột ngột đứng lên.

“Chàng sao thế?” Chúng nữ giật mình.

Lê Vĩ ánh mắt híp lại, ngưng trọng nói: “Là dòng Khí Vận đó... đến từ Tinh Nữ thần bí mà ta từng kể với các nàng.”

“Là Tinh Nữ tu vi Tiên kia?” Chúng nữ giật mình.

“Không sai!” Lê Vĩ gật đầu.

Lần trước bên ngoài thế giới đụng độ Tinh Nữ từng trộm Nhẫn Trữ Vật của hắn... một khi đã tiếp xúc, nhân quả liền sinh ra, sự liên kết Vận của hai người cũng theo đó xuất hiện.

Nếu là người khác, Lê Vĩ không thèm bận tâm... dù sao cũng chẳng thân thiết gì.

Nhưng đó lại là một Tinh Nữ!

Thân là Phục Tinh Giả, làm sao có thể bỏ qua?

“Dòng khí vận của nàng ấy đang lập loè chợt tắt... có thể đang gặp nguy hiểm!” Lê Vĩ cau mày nói:

“Hơn nữa... khoảng cách không ở quá xa thế giới này.”

“Vậy còn chờ gì? Mau đi giải cứu!” Yến Bảo Nhi kiên quyết đứng dậy.

“Ngốc quá, đó là Tiên... thực lực của chúng ta không đủ đâu!” Lưu Xích Luyện lắc đầu.

“Ta sẽ đi!” Lê Vĩ hít sâu một hơi.

“Phu quân, có quá nguy hiểm hay không?” Công Tôn Thuyên lo lắng nói:

“Cùng lắm thì bỏ lỡ một Tinh Nữ, còn hơn để chàng mạo hiểm.”

“Không vào hang cọp sao bắt được cọp con?” Tà Liễu đứng lên:

“Ta sẽ đi cùng chàng!”

“Tất cả đều đi!” Lưu Xích Luyện cười nói:

“Chúng ta ở trong Tinh Động, cũng có thể cung cấp một phần chiến lực!”

“Ta không định chiến đấu, mà là đi cứu xong trốn!” Lê Vĩ nhún vai.

“Mặc kệ ra sau, cũng phải đi!” Yến Bảo Nhi kiên định.

“Ta cần về Âm Gian một chuyến... sau đó dịch chuyển đến Dương Thế sẽ nhanh chóng hơn.” Lê Vĩ lo lắng:

“Tà Liễu và Tôn Thuyên đã có Lưỡng Giới Ấn thì không sao, nhưng những người khác thì...”

“Yên tâm, chỉ cần các nàng ấy trốn trong Tinh Động, sẽ trở thành một phần của ngươi... Âm Gian Chi Linh sẽ không phát hiện!” Tiểu Đồng nói:

“Ngược lại nếu các nàng lộ diện, kết cục sẽ giống Lăng Hiên!”

“Vậy được rồi!” Lê Vĩ kiên quyết:

“Các nàng vào Tinh Động đi!”

Chúng nữ gật đầu, lòng động ý niệm.

XOẸT XOẸT XOẸT...

Từng người biến mất, rơi vào Tinh Động của riêng mình.

Chưa hết, ngay cả Tinh Vệ và Tinh Sủng cũng có thể theo Tinh Nữ tương ứng mà nhập động.

Hồ Cơ, Tà Liễu, Tần Thuỷ Dao vào Thiên Tà Động, Công Tôn Thuyên và Vân Tương Lộ vào Thiên Nhàn Động, Yến Bảo Nhi và Kiếm Mộng vào Thiên Xảo Động, chỉ có Lưu Xích Luyện là một người vào Thiên Quỷ Động.

Cùng chúng nữ đồng hành, Lê Vĩ lấy ra Diêm Vương Lệnh cấp hai kích hoạt.

...

Không gian vặn vẹo, hắn trực tiếp xuất hiện trong động phủ.

Ánh mắt nhìn qua, bắt gặp hai thân ảnh xinh đẹp đang chăm chú tu luyện, hấp thụ Tiên Minh Thạch...

Chính là Hắc Bạch Song Linh của hắn.

Các nàng đang trong giai đoạn mấu chốt, đã chuyển hoá một nửa Hồn Lực và Minh Lực thành Hồn Tiên Lực và Minh Tiên Lực.

Hiện tại có thể xem là Bán Tiên rồi!

Nếu không phải vì tu cùng lúc cả Hồn và Minh, với hoàn cảnh và đãi ngộ ở tầng hai... Hắc Huyền và Bạch Trinh đã sớm trở thành Địa Tiên chân chính.

Lê Vĩ không quấy rầy, hắn biết hai nữ đang ở giai đoạn then chốt nên cũng không vội thúc giục.

Liền kích hoạt Diêm Vương Lệnh cấp một...

Một lần nữa biến mất.

Quả đúng như dự đoán, Lê Vĩ hiện ra giữa vũ trụ gần thế giới của mình giống y hệt lần trước...

Hắn nghiêm nghị quan sát, xem lấy dòng chảy khí vận... phát hiện vị trí của Tinh Nữ kia đang ở một khoả thiên thạch cách mình không xa.

Hít sâu một hơi, Lê Vĩ cẩn thận dùng Ma Văn phủ kín toàn bộ khuôn mặt, nhuộm đen toàn bộ khuôn mặt, che giấu diện mạo.

Một điều đáng nói chính là... ở bên ngoài thế giới, hắn không còn dùng được Khí Vận.

Bởi vì Khí Vận đó thuộc về thế giới, thuộc về thiên địa của thế giới đó, nó hoàn toàn không có tác dụng khi ngươi rời khỏi phạm vi.

Lê Vĩ chỉ có thể thu liễm toàn bộ khí tức, điều động Thời Không Chi Lực bao trùm quanh thân, tạo thành một vách ngăn thời gian và không gian...

Lúc này, mới hoà mình vào bóng đêm... lặng lẽ tiếp cận.

...

Ánh sao ngoài hư không thăm thẳm lạnh lẽo và u tịch.

Tại khối thiên thạch khổng lồ trôi dạt giữa khoảng không vũ trụ, tiếng nổ oành oành xé tan sự im lặng của bóng đêm.

Năng lượng Tiên Lực cuồng bạo va chạm tạo thành từng gợn sóng chấn động văng ra xung quanh, làm tan nát những mảnh đá vụn nhỏ hơn thành bụi mịn.

Ở trung tâm của mớ hỗn loạn đó, ba chiến thuyền khổng lồ mang khí tức cổ kính, lạnh lẽo tỏa ra luồng kim quang ngút trời, tạo thành một tòa Thiên La Địa Võng bằng phù văn đè nặng xuống.

Mạng lưới phù văn ấy siết chặt lấy không gian xung quanh khối thiên thạch, phong tỏa triệt để mọi ngả đường lui.

Rõ ràng, ba chiến thuyền này đều là Tiên Phẩm Pháp Bảo, có thể tạo ra Phù Văn để phong toả thiên địa...

Bị vây hãm ở giữa là một thân ảnh yểu điệu nhưng tràn đầy dẻo dai.

Nàng mặc một bộ đồ da màu trắng bó sát cơ thể, tôn lên những đường cong thanh thoát nhưng không kém phần uyển chuyển, khỏe khoắn.

Mái tóc ngắn cá tính tung bay trong gió chấn động, làn da tuyết trắng mịn màng giờ đây đã rướm những vệt máu tươi đỏ thẫm kinh tâm động phách.

Xung quanh nàng, vài chục cường giả Chân Tiên vây hãm, liên tục tung ra vô số tiên pháp vây sát.

"Thời Tặc! Ngươi trộm đồ đến tận đầu chúng ta, thật sự là chán sống rồi!" Một lão giả dẫn đầu quát lớn, tiên uy cuồn cuộn vỗ xuống.

Những người khác không nói tiếng nào, chỉ là điên cuồng phát động tấn công, đủ loại Tiên Kỹ oanh tạc bốn phương tám hướng.

Thân hình nữ tử linh hoạt đến mức đáng sợ.

Giữa vài chục đòn đánh dội xuống như mưa tàn bạo, nàng giống như một con chim én nhỏ luồn lách qua từng kẽ hở hẹp nhất của thời không.

Mỗi lần Tiên Kỹ sắp oanh kích trúng, gợn sóng Thời Không quanh người nàng lại chấn động nhẹ.

Trong mắt người ngoài, dường như tốc độ của đòn đánh bị làm chậm lại một nhịp tíc tắc, còn bóng dáng nàng lại hư ảo lướt qua khoảng không, xuất hiện cách đó mười thước.

Thời Không Chi Lực!

Nàng tận dụng triệt để lợi thế về thân pháp và khả năng thao túng Thời Gian và Không Gian để tránh đòn.

Tay trần không cầm binh khí, nhưng mười đầu ngón tay thon dài lại linh động vô cùng, mỗi lần sượt qua binh khí hay vạt áo của đối phương, nàng lại như thò tay vào hư không trộm đi một phần lực lượng hoặc làm lệch hướng đòn đánh của kẻ địch.

Thủ đoạn kỳ dị, khó lường vô cùng.

Thế nhưng, chênh lệch về số lượng vẫn là quá lớn!

Vài chục Chân Tiên cùng phối hợp, lại thêm Thiên La Địa Võng từ ba tòa chiến thuyền không ngừng siết chặt, phạm vi di chuyển của nàng ngày càng bị thu hẹp.

Vết thương trên người càng lúc càng nhiều, khí tức cũng dần trở nên dồn dập, phập phồng.

"Khặc khặc, Thời Tặc đúng là trơn như cá trạch, chẳng trách liên tục xuyên qua Trận Pháp, trộm cắp đồ vật của chúng ta..., nhưng dưới Vạn Phù toả thiên, không gian kiên cố phong bế, để xem ngươi có thể trốn đi đâu!" Một gã Chân Tiên cười tàn nhẫn, huy động đại đao chém xuống một luồng Đao Mang khổng lồ.

Nữ tử nghiến chặt răng, mi mắt run nhẹ... Nàng định vận chuyển tàn lực để hư hóa bản thân lần nữa, nhưng mảng phù văn trên đầu đột ngột đè xuống khiến Thời Không xung quanh cứng đờ như kim loại.

Gợn sóng khí vận quanh người nàng rung lên bần bật, lập lòe như ngọn đèn cầy trước gió.

Đúng lúc nguy cấp ấy...

Một luồng lực lượng Thời Không cực kỳ thuần khiết, ẩn giấu dưới lớp màn đen u tối đột ngột xé rách một góc của Thiên La Địa Võng.

Lực phong tỏa đông cứng không gian lập tức bị nứt ra một khe hở nhỏ.

Lê Vĩ phát động Càn Khôn Cốt đến cực hạn, truyền toàn bộ lực lượng của mình vào Càn Khôn Cốt, thành công tạo ra một vùng Tiểu Càn Khôn.

Và đương nhiên, Chạm Tiên Thuật cũng đã sử dụng rồi.

Bằng không, làm sao xé rách được một gốc nhỏ Phù Văn cao cấp như vậy chứ?

Một bàn tay bao bọc bởi ma văn đen tuyền từ trong bóng tối thò ra, chộp lấy cổ tay thon gọn của nữ tử, kéo mạnh nàng luồn lách rời khỏi Thiên La Địa Võng.

"Cái gì?!"

Vài chục Chân Tiên kinh hãi reo lên, hàng loạt đòn đánh oanh kích xuống chỗ cũ chỉ làm vỡ nát khối thiên thạch thành từng mảnh nhỏ, hoàn toàn đánh trúng không khí.

“Làm càn!” Một đám Chân Tiên phẫn nộ gầm lên.

Tiên Thức cuồn cuộn toả ra, khoá chặt lấy thân ảnh Lê Vĩ đã độn xa vạn dặm.

“Lại là một con chuột, tự tìm đường chết!”

Bọn hắn hoá thành lưu tinh, đạp không truy sát.

Phía trước, Lê Vĩ cảm nhận được nguy cơ chưa từng có...

Nữ tử váy trắng thở dốc liên hồi trong lòng hắn, đôi mắt sắc bén như chim ưng lập tức lóe lên tia cảnh giác.

Dù đang bị thương nặng, phản xạ tự nhiên của nàng vẫn nhanh đến kinh người — mười ngón tay như uốn lượn như xà, nhắm thẳng vào nhẫn trữ vật và hạ bộ của kẻ vừa cứu mình để ra chiêu tự vệ.

"Cảnh giác vậy sao?" Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Lê Vĩ giơ tay còn lại chặn đứng cổ tay nàng, dùng lực kiềm chế sự vùng vẫy của đối phương.

Lúc này khuôn mặt bao phủ bởi ma văn đen tuyền dần dần tán đi...

Nữ tử khựng lại, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm...

"Là ngươi... kẻ lần trước bị ta chộp Nhẫn Trữ Vật?" Nàng mím môi, giọng nói dù hơi run vì kiệt sức nhưng vẫn lộ ra nét tinh ranh đặc trưng.

Hiển nhiên không nghĩ kẻ yếu như thế, lại có bản sự cứu mình.

"Nhớ ra rồi à?" Lê Vĩ nhếch môi dưới lớp ma văn, hít sâu một hơi:

“Hiện tại ngươi có hai lựa chọn!”

“Hai lựa chọn?” Tinh Nữ thần bí ngơ ngác.

“Một là nghe lời ta, thả lỏng toàn thân để ta bố trí... hai là tự nguyện thả lỏng toàn thân để ta sắp xếp!” Lê Vĩ nghiến răng:

“Bằng không, hai ta cùng chết!”