Lệ khí của Bạo Uyên Kiếm vẫn còn cuồn cuộn như biển gầm, lửa địa ngục thiêu đốt đến mức không gian vặn vẹo.
Lê Vĩ vác thanh trọng kiếm trên vai, từng bước một bước qua đống đổ nát, tiếng chân giẫm lên gạch đá vỡ vụn phát ra những âm thanh khô khốc.
Áo choàng đen của hắn bay phần phật, Ma Văn uốn lượn trên thân thể lan tràn xuống lưỡi kiếm... nhìn qua chẳng khác nào tử thần.
Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ lồng ngực phập phồng kịch liệt, máu tươi không ngừng rỉ ra từ khóe môi...
Đôi mắt híp của hắn nhìn chằm chằm vào Lê Vĩ, trong đó không còn vẻ ngạo nghễ, lạnh lùng của một kẻ đã đoạt mạng hàng loạt cường giả nhiều năm qua, mà chỉ còn lại sự kiêng kỵ nồng đậm.
Không hiểu rõ vì sao, sát ý của mình trước chiến ý của Lê Vĩ chẳng khác nào đom đóm so với ánh trăng rằm.
Rõ ràng để hình thành sát ý cường đại, hắn đã từng tiêu diệt vô số sinh mệnh...
Tà Quân này tuổi vẫn còn trẻ, từ đâu có được chiến ý áp chế sát ý của hắn cơ chứ?
Chưa hết, hai kiện Thai Khí mà hắn tự hào nhất là Huyền Minh Chuỷ Thủ và Âm Dương Sát Thương lúc này đều đang run rẩy... chúng nó cũng sợ hãi trước Bạo Uyên Kiếm.
“Con chuột này, muốn trốn à?” Nụ cười của Lê Vĩ càng lúc càng đậm, nhưng trong mắt lại lạnh lẽo như hàn băng.
Thương thế mà kẻ này gây ra cho Công Tôn Thuyên, phải dùng mạng để trả.
“Tà Quân... Ngươi đừng đắc ý quá sớm! Bản tôn muốn đi, thiên hạ này không ai giữ được!” Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ nghiến chặt răng:
“Tương lai, bổn tôn sẽ còn tìm đến những kẻ xung quanh ngươi!”
Biết không phải đối thủ của Lê Vĩ, hắn chuyển sang uy hiếp những người thân cận của Lê Vĩ.
Nhưng Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ không biết rằng, ngay khi hắn vừa thốt lên câu đó, trong lòng Lê Vĩ đã tuyên một án tử.
Đệ Nhất Sát Thủ biết nếu còn do dự, hôm nay chắc chắn sẽ phải chôn thây tại Mâu Gia.
Hắn đột ngột cắn mạnh chóp lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết bản mệnh chứa đựng đại lượng tinh hoa tu vi, bắn thẳng vào hai kiện Thai Khí trong tay.
XÈO XÈO...
Máu tươi vừa chạm vào chuỷ thủ và trường thương, luồng Âm Dương Khí Lực trong thể nội của hắn như một ngọn núi lửa bị đè nén vạn năm đột ngột nổ tung.
Khí tức cuồng bạo chấn vỡ toàn bộ không gian xung quanh trong vòng trăm trượng.
“Sát Thủ Bí Pháp - Âm Dương Song Huyền Ảnh!” Một tiếng quát quyết tuyệt vang vọng khắp bầu trời đêm.
Ngay khắc đó, thiên địa vặn vẹo...
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Công Tôn Thuyên và các trưởng lão Mâu Gia, thân ảnh của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ đột nhiên tách đôi ra, hóa thành hai luồng quang mang nhanh đến khủng bố.
Một luồng sáng màu trắng tinh khiết mang theo phần lớn Dương Khí, hóa thành một phân thân giống hệt bản thể, tay cầm Âm Dương Sát Thương, phóng vút lên chín tầng trời, xé toạc màn đêm ở Dương Thế, lao đi với tốc độ vượt qua cả ánh sáng mà đào vong.
Cùng một thời điểm, luồng còn lại màu đen như mực, cuộn trào hắc khí âm hàn, tay nắm chặt Huyền Minh Chuỷ Thủ, trực tiếp vạch một đường thẳng đứng vào hư không.
Ranh giới sụp đổ, phân thân hắc khí này hoà vào bóng tối, chìm sâu vào cõi âm, điên cuồng đào tẩu trong lòng Âm Gian.
Bí Pháp - Âm Dương Song Huyền Ảnh không giống với những pháp môn phân thân thông thường.
Đây là sự chia tách triệt để nguồn gốc sinh mệnh và linh hồn thành hai thực thể độc lập...
Một kẻ chạy Dương Thế, một kẻ độn Âm Gian.
Điểm đáng sợ nhất của bí pháp này chính là tính chất “Đồng Nguyên Dị Thể”.
Hai phân thân này có mối liên kết vô cùng quỷ dị, chỉ cần một trong hai kẻ có thể chạy thoát ra khỏi tay kẻ thù, kẻ đó sẽ lập tức hấp thu toàn bộ những thứ từ kẻ đã chết, sau đó khôi phục lại toàn bộ tu vi và nhục thân hoàn chỉnh mà không chịu bất kỳ tổn thương vĩnh viễn nào.
Nói cách khác, muốn giết hắn, phải tiêu diệt cả hai phân thân ở hai thế giới khác nhau.
Chỉ cần một kẻ trốn được, Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ vẫn sẽ sống sót.
Có thể tưởng tượng Bí Pháp này lợi hại đến mức nào, bởi vì dù là Âm Dương Sứ Giả bình thường... có khả năng di chuyển giữa hai giới, cũng không thể đuổi theo giết người cùng lúc ở Âm và Dương.
“Hừ! Trò vặt.”
Ánh mắt Lê Vĩ lấp loé, nhìn thấu qua lớp ranh giới hai cõi, khóe môi nhếch lên một đường cong khinh bỉ.
Hắn liếc mắt một cái liền nhận ra sự huyền diệu của môn bí pháp này.
“Phu quân! Hắn trốn thành hai ngả rồi! Để thiếp đuổi theo kẻ ở Dương Thế!” Công Tôn Thuyên đại biến sắc mặt, Tinh Thần Long Giáp trên người bộc phát lam quang rực rỡ, đôi cánh ánh sáng sau lưng muốn vỗ mạnh để truy kích luồng bạch quang trên bầu trời.
“Không cần nàng bận tâm, hắn trốn không thoát.” Lê Vĩ đưa tay giữ bờ vai thon thả của nàng lại, thanh âm ôn tồn nhưng tràn ngập sự tự tin tuyệt đối:
“Một con chuột chạy hai hang mà thôi!”
Chưa đợi Công Tôn Thuyên kịp hiểu ý, Lê Vĩ đột ngột thu nụ cười lại.
ẦM!
Một luồng ma khí màu đen tuyền, nồng nặc và tà ác hơn cả bóng đêm sâu thẳm nhất dưới cái bóng Lê Vĩ hiện ra.
Khi bóng người kia hoàn toàn hiện hình, toàn tràng Mâu Gia gia tộc liền rơi vào một sự im lặng, các trưởng lão biểu lộ kinh sợ...
Bởi vì kẻ vừa xuất hiện sở hữu dung mạo giống hệt Lê Vĩ, nhưng khí tức lại hoàn toàn trái ngược.
Nếu như Lê Vĩ bản thể mang theo vẻ tà mị, ngông cuồng nhưng vẫn giữ được sự hài hòa, thì kẻ này lại là một hiện thân của ác ma đến từ vực sâu, khóe môi luôn nở một nụ cười lạnh lẽo.
Dạ Tâm hiện!
“Khằng khặc, là Dương hay Âm đây...” Dạ Tâm nhe răng cười.
“Đừng nói nhảm.” Lê Vĩ nhàn nhạt mở miệng, tay phải ném mạnh một cái, Tàn Khuyết Nhận hóa thành một luồng sáng hắc bạch đan xen, chuẩn xác rơi vào tay Dạ Tâm.
“Kẻ ở Dương Thế giao cho ta. Kẻ trốn vào Âm Gian giao cho ngươi.” Lê Vĩ tuỳ ý nói.
XOẠT!
Dạ Tâm không thèm nói thêm một lời nào, bạo lực vung Tàn Khuyết Nhận chém rách không gian, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh màu đen, độn nhập Âm Gian.
Công Tôn Thuyên thấy vậy chỉ có thể nhún vai, nàng biết Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ này đã đụng phải khắc chế cứng.
“Cũng thật đáng thương...”
Nhưng thủ đoạn của Lê Vĩ thật sự khiến người khác không lường trước được...
Trong nhận thức của giới tu chân, tâm ma là thứ đáng sợ nhất, là kẻ thù lớn nhất của người tu hành, ai ai cũng muốn diệt trừ hoặc áp chế tận sâu trong lòng.
Vậy mà nam nhân của nàng không những không sợ tâm ma, ngược lại còn nuôi dưỡng nó đến mức mạnh mẽ như vậy, thậm chí biến nó thành một tên trung thành, sai khiến như cánh tay đắc lực.
“Chuột ở Dương Thế giao cho ta.”
Ngay khắc sau, Lê Vĩ nắm chặt Bạo Uyên Kiếm, bước chân giẫm mạnh lên thiên không.
Càn Khôn Cốt chấn động!
Thời Không Chi Lực bao trùm quanh thân, hắn hóa thành một luồng Chiến Ý hoàng kim xông thẳng lên bầu trời.
Đôi mắt hắn híp lại, rõ ràng nhìn thấy dòng khí vận đang đào tẩu của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ...
Đối với bất cứ kẻ nào từng tiếp xúc với Lê Vĩ, gieo xuống nhân quả... Vận của kẻ đó sẽ vĩnh viễn là thứ bán đứng hắn.
Giữa thiên không, mây gió cuồn cuộn lướt qua...
Phân thân Dương Thế của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ đang điên cuồng thi triển ngự khí phi hành.
Hắn biểu lộ âm trầm, sắc mặt trắng bệch, linh thức quét về phía sau, nội tâm thầm nghĩ:
“Dù ngươi diệt được ta ở Dương Thế, ta vẫn sẽ sống lại...”
Cảm giác nguy hiểm tột cùng trào dâng, khiến tóc gáy Đệ Nhất Sát Thủ dựng đứng...
Hoàng kim chiến ý nhuộm rực rỡ cả một vùng trời đêm, xua tan đi tất cả sương mù.
Lê Vĩ vác Bạo Uyên Kiếm, liên tục dịch chuyển không gian, thời gian gia tốc xung quanh thân thể.
Càn Khôn Cốt đã được vận chuyển đến cực hạn.
“Đáng chết! Sao hắn có thể nhanh như vậy?!”
Sát thủ cắn răng, xoay người lại, tay trái liên tục huy động thanh Âm Dương Sát Thương:
“Loạn Sát Thương Ảnh!”
Hàng vạn vệt thương hoà cùng sát khí phô thiên cái địa đâm ngược về phía sau...
“Vẫn là những chiêu trò vô dụng này.”
Lê Vĩ nhếch mép, lười nâng lên Bạo Uyên Kiếm chống đỡ, Song Cực Trận đồng triển khai...
Một toà Phản Lực Trận khổng lồ lập xuống trước mặt, chặn đứng Loạn Sát Thương Ảnh, thậm chí còn bắn ngược trở về.
Tiểu Càn Khôn mở ra!
Chỉ trong vòng ba nhịp thở, Lê Vĩ đã xuất hiện ngay phía trên đỉnh đầu của tên sát thủ. “Xuống cho ta!”
Lê Vĩ hai tay nâng lên Bạo Uyên Kiếm, từ trên cao bổ xuống.
Theo động tác của hắn, Trận Văn và Phù Văn trên thân kiếm sáng lên, Địa Ngục Hoả gào thét dữ tợn, hư ảnh hàng loạt Hoả Hệ Thần Thú, Ma Thú hiện ra, phong thiên toả địa.
Tên sát thủ vội vàng đưa Âm Dương Sát Thương lên đón đỡ.
OÀNH!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thanh trường thương trong tay hắn lần này suýt chút tan vỡ.
“PHỐC!”
Thân hình sát thủ giống như diều đứt dây, rụng thẳng xuống một dải núi hoang vu vắng vẻ...
Một ngọn núi đá cao hàng trăm mét sụp đổ hoàn toàn, khói bụi cuồn cuộn bốc lên che khuất trăm dặm...
Lê Vĩ lơ lửng trên không trung, tà áo đen bay múa, vẫn khó chặt lấy dòng chảy khí vận trong đống đổ nát...
“Thoát xác!” Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ đưa ra quyết định cuối cùng, hắn nhập Hồn vào trong Âm Dương Sát Thương, rũ bỏ gánh nặng nhục thân.
Điều động Âm Dương Sát Thương phá không mà trốn...
Dựa vào chiêu này, tốc độ của hắn đẩy nhanh hàng chục lần, thoáng chốc đã bỏ xa Lê Vĩ gần vạn dặm.
Lê Vĩ cười tà, bàn tay nắm chặt.
RỐNG!
Một tiếng thú gầm vang lên, Hồn – Minh Lực dung hợp dữ dội, sát khí nhuộm đỏ vùng trời từ nắm tay tràn ra...
Luồng sát khí này, đáng sợ hơn cả Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ.
Bởi nó đến từ Hồn của loại Hung Thú tàn bạo thượng cổ!
Đào Ngột Minh Cung!
Lê Vĩ tay trái nắm chắc thân cung, tay phải đặt lên dây cung, Thể Tu vận chuyển, kéo căng dây cung đỏ ngầu như máu...
Khi dây cung được kéo căng, toàn bộ linh khí trong vòng trăm dặm điên cuồng tụ hội về phía mũi tên đang dần hình thành.
Minh Ma Long Tiễn!
Dây cung kéo căng, tiễn đã bắn!
NGAO!
Tiếng long ngâm đến từ cõi u minh, ma khí ngút trời gào thét hiện thế.
Một con U Minh Ma Long giương nanh múa vuốt uốn lượn giữa càn khôn, tốc độ nhanh đến mức không thể hình dung, xuyên phá tất cả, khoá chặt lấy Âm Dương Sát Thương đang đào tẩu.
Một tiễn này, nhanh đến cực hạn!
Cảm nhận được tử vong bao phủ, Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ gào lên:
“Không... Tà Quân! Tha cho ta một mạng!”
Đáp lại hắn, Minh Ma Long Tiễn đã xuyên thủng Âm Dương Sát Thương.
ĐÙNG!
U Minh Ma Long xông thẳng vào Thai Khí, long trảo thô bạo xé toạc linh hồn của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ thành hai mảnh, cưỡng ép kéo ra...
Thê thảm đến cực điểm...
Hồn Thai Khí là thứ chỉ tấn công vào Hồn!
...
Cùng một thời điểm, tại không gian u ám nơi vị diện tầng thứ nhất...
Âm phân thân của tên sát thủ đang liều mạng phi hành giữa làn sương mù, tìm kiếm đường thoát thân.
Hắn tay cầm Huyền Minh Chuỷ Thủ, trong lòng thầm nghĩ: “Kẻ ở Dương Thế chắc chắn đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Tà Quân. Chỉ cần ta chạy sâu vào cõi âm này, tìm một nơi có tử khí nồng nặc để ẩn nấp, ta sẽ...” “Biết món chuột đồng thui rơm không?” Một tiếng cười quái dị vang lên bên tai.
Sát thủ linh hồn tê dại, quay đầu nhìn ra phía sau, trái tim như sắp chìm vào đáy cốc.
Từ trong tử khí mù mịt chốn hoàng tuyền, Dạ Tâm tay cầm Tàn Khuyết Nhận như tử thần hàng lâm.
Đôi mắt đen kịt không tròng trắng của hắn nhìn sát thủ như nhìn một con mồi ngon miệng, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy tàn nhẫn.
“Ngươi là Tà Quân? Tại sao hơi thở lại tà ác đến vậy?” Sát thủ nội tâm tê dại, điên cuồng chạy mạng.
“Chuột thì không cần hỏi!” Dạ Tâm cười khẩy, Tàn Khuyết Nhận gặt thẳng ra.
Ánh trăng thiếu khuyết, thái dương tàn lụi cùng lúc hiện ra giữa trời đêm, một chém này tập hợp sức mạnh của cả Tàn Cơ và Khuyết Nữ.
“Không xong!” Sát thủ nghiến chặt răng, quay người nâng Huyền Minh Chuỷ Thủ đón đỡ.
KENG!
Lưỡi dao và lưỡi nhận va chạm liên tục, ma sát không ngừng, những tia lửa bắn ra tung tóe.
Tu vi của phân thân này vốn dĩ đã suy giảm sau khi phân tách bí pháp, nay đối mặt với một Dạ Tâm hung hãn liền rơi vào thế bị động.
Chỉ sau mười mấy chiêu trao đổi, Huyền Minh Chuỷ Thủ lại bị chém sứt mẻ thêm vài chỗ, cánh tay cầm dao của tên sát thủ bị ma khí xâm nhập, đau đến tê tâm liệt phế...
“Chơi đùa với ngươi thế là đủ rồi. Bản thể bên kia đã giải quyết xong, ta cũng không thể chậm trễ được.”
Dạ Tâm đột ngột lùi lại một bước, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là sự sát phạt tột cùng.
“Thôn Linh Ma Thụ - trỗi dậy!”
ẦM ẦM ẦM...
Từ dưới cái bóng của Dạ Tâm, vô số rễ cây màu đen kịt, to lớn và xù xì như những con ác xà trồi lên.
Trên bề mặt của những sợi rễ này bao phủ đầy những cái miệng nhỏ đầy răng sắc nhọn, phát ra những tiếng gào rú đói khát của Thao Thiết...
Những sợi rễ này đan xen cùng tán cây, liên kết vào nhau tạo thành một cái lồng giam khổng lồ với thân cây làm trục, bao vây xung quanh tên sát thủ, ngăn chặn mọi đường lui...
Bị kẹt cứng giữa lồng, lực lượng trên người hắn liên tục bị những cái miệng nhỏ trên rễ cây điên cuồng thôn phệ, khiến tu vi của hắn có dấu hiệu tuột xuống...
“Ngươi là người hay quỷ?” Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ lần đầu tiên phải đối mặt với nhân vật đáng sợ như thế...
“Nơi này là địa ngục, ngươi nói xem!” Dạ Tâm lãnh khốc, hai tay giang rộng:
“Bề tôi của ta, đến!”
HÚUUUUU~ RỐNGGGGG~
Từng tiếng gầm rú mang theo uy áp bạo ngược giáng lâm, từng thân ảnh khổng lồ được triệu hoán vào lồng giam...
U Minh Ma Long, Phá Ngục Tinh Tinh, Cổ Ngục Man Ngưu...
Tất cả chúng nó được trang bị vũ trang tận răng, kém nhất cũng là Cửu Tinh Pháp Bảo, thậm chí có cả Danh Khí!
“Không thể nào!” Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ hãi hùng khiếp vía.
Đây không phải là một trận chiến giữa cường giả tu chân nữa. Đây là một cuộc vây sát, một sự ngược đãi tuyệt đối của cõi ma thần đối với một sinh linh tội nghiệp!
“Tà Quân... ngươi không phải là người... ngươi là ác quỷ!!!” Sát thủ điên cuồng gào thét.
“Chúc mừng ngươi đã đoán đúng, nhưng không có phần thưởng đâu.” Dạ Tâm lạnh lùng vung Tàn Khuyết Nhận: