Nghe lời nói của Lê Vĩ vang lên, lại cảm giác được sát ấn của đồ đệ mình còn lưu lại trong linh hồn hắn.
Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ lập tức phẫn nộ.
“Chết!” Hắn biến mất tại chỗ.
“Lại nữa rồi!” Chân mày Công Tôn Thuyên nhíu chặt, chính loại năng lực biến mất như hoà vào hư vô này khiến nàng không có cách nào đối phó, mặc dù đối phương cũng khó mà xuyên qua Tinh Thần Long Giáp của nàng.
Không gian xung quanh Lê Vĩ đột ngột đông cứng lại.
Một luồng sát ý ngưng tụ thành thực chất, lạnh lẽo tựa như sương giá từ cửu u hoàng tuyền, từ một góc độ hoàn toàn không thể nắm bắt đâm thẳng vào gáy hắn từ phía sau.
“Cẩn thận!” Công Tôn Thuyên dậm mạnh chân chân ngọc, Tinh Thần Long Dực sau lưng vỗ mạnh, hóa thành một đạo cầu vồng lam bạc lao đến tiếp ứng.
Nàng muốn phu thê hợp lực, cầm xuống Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ.
Nhưng khoảng cách quá xa, mà lưỡi dao găm lại xuất hiện quá đột ngột, quá quỷ dị.
Nó như từ một cái bóng vô hình trong không khí thò ra, không để lại một chút gợn sóng không gian nào.
Tuy nhiên, đối diện với sát chiêu đoạt mạng này, Lê Vĩ thậm chí còn không thèm quay đầu lại. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên hai luồng quang mang trắng đen đan xen.
Khoé môi của hắn hiện lên nụ cười giễu cợt, châm biếm pha lẫn chút hài hước.
Trong thế giới của người khác, tên sát thủ kia là biến mất vào hư vô.
Nhưng trong mắt của Lê Vĩ, hắn lại nhìn thấy một bức tranh hoàn toàn khác biệt.
Thế giới này vốn chia làm hai mặt như hai mặt của một tờ giấy, một mặt là Dương Thế... mặt còn lại là Âm Gian.
Kẻ được gọi là Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ kia, thực chất không phải là có thần thông quảng đại gì ghê gớm hay tiêu tán vào hư không.
Hắn chỉ là mượn nhờ vào một sức mạnh quy luật đặc thù, trực tiếp xuyên qua tờ giấy mỏng, di chuyển từ Dương Thế vào Âm Gian mà thôi, qua lại giữa hai thế giới mà thôi.
Đây là lý do, dù là Tinh Thần Chi Nhãn của Công Tôn Thuyên có thể thấu thị vạn vật cũng trở nên bất lực.
Bởi vì nàng chỉ nhìn thấy toàn cảnh ở Dương Thế, còn đối thủ của nàng đã trốn vào Âm Gian rồi.
Mỗi khi Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ muốn tấn công, hắn sẽ từ Âm Gian bất ngờ đâm ra một chuỷ, xé toạc ranh giới để lưỡi dao hiện hình ở Dương Thế, tạo nên những cú áp sát không thể phòng bị.
Năng lực này, xác thực là xảo quyệt và vô địch đối với tu sĩ bình thường, cũng là lý do mà kẻ này trở thành đệ nhất sát thủ.
Nhưng đáng tiếc cho hắn...
Đụng phải Âm Dương Sứ Giả chân chính, kẻ chấp chưởng quyền năng tối cao đi lại giữa hai giới như đi chợ.
Lê Vĩ không quay đầu, tay phải nâng lên, ngón trỏ và ngón giữa khép lại... Bạo Long Lực gia trì, Ma Văn uốn lượn, nhẹ nhàng điểm về phía sau.
KENG!
Một tiếng va chạm như kim loại vọng ra.
Lưỡi Huyền Minh Chuỷ Thủ vừa mới thò ra được nửa tấc từ cỡi âm liền bị đầu ngón tay Lê Vĩ kẹp chặt...
Bạo Long Lực thét gào...
“Cái gì?!”
Từ trong khoảng không gian kia, một tiếng thốt lên đầy kinh hãi và khó tin của Đệ Nhất Sát Thủ vang lên.
Huyền Minh Khí Lực trên chuỷ thủ rất cường đại, lại bị Bạo Long Lực áp đảo...
Đáng sợ hơn, vì sao Lê Vĩ sẽ biết trước vị trí mà hắn công kích?
Cảm giác bất an khiến Đệ Nhất Sát Thủ muốn lùi lại, một lần nữa lặn sâu vào Âm Gian để ẩn mình.
“Đã đến rồi, thì ở lại chơi một lát đi.” Lê Vĩ cười tà một tiếng. Hắn xoay người lại, bàn tay trái hóa thành vuốt rồng, kèm theo đó là năng lực Thôn Phệ khủng bố từ trong thể nội phát ra.
Thao Thiết và Thôn Linh kết hợp.
“Bổn quân đã nói là sẽ bắt chuột!”
“Cút ra khỏi hang!”
Một tiếng kéo trầm trọng vang lên. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Công Tôn Thuyên và toàn bộ cao tầng Mâu Gia, Lê Vĩ vậy mà bằng bằng vào Bạo Long Trảo nắm vào lưỡi dao, cưỡng ép từ trong hư không lôi ra một bóng người mặc áo choàng đen tuyền.
Tên sát thủ bị kéo mạnh ra ngoài Dương Thế, lảo đảo lùi lại mấy bước trên không trung, y phục áo choàng đen có vài chỗ bị xé rách, để lộ ra luồng khí tức âm hàn hỗn loạn bên trong.
Đôi mắt của hắn tràn ngập kinh hãi, nội tâm gợn sóng...
Từ khi có được năng lực xuyên qua Âm Gian đến nay, đây là lần đầu tiên hắn thất thủ một cách ly kỳ như vậy.
Đối với những gì bản thân không biết, thường có cảm giác sợ hãi...
Công Tôn Thuyên đáp xuống bên cạnh Lê Vĩ, Tinh Thần Long Giáp trên người nàng vẫn tỏa sáng rực rỡ, đôi mắt hoàng kim lại tràn ngập sự ngạc nhiên:
“Phu quân... Chuyện này là sao? Hắn không phải trốn vào hư không sao?”
Lê Vĩ nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, cười tủm tỉm nói:
“Nàng dâu ngốc, trên đời này làm gì có nhiều năng lực hư vô triệt để như vậy. Con chuột này chẳng qua là sở hữu một thanh chuỷ thủ có thể rạch ra lối đi tiến vào Âm Gian ẩn trốn mà thôi!”
Nghe đến đây, Công Tôn Thuyên bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa ra là vậy! Đi xuyên hai giới Âm Dương! Thủ đoạn này tà môn!”
“Tà đến đâu cũng không bằng phu quân của nàng.” Lê Vĩ cười nhạt.
Tên sát thủ đứng trên không trung, luồng âm khí mờ mịt che phủ khuôn mặt hắn dao động...
Giọng nói khàn khàn lúc này đã mất đi vẻ bình tĩnh, thay vào đó là sự lạnh lẽo thấu xương:
“Ngươi rốt cuộc là ai?!”
Bí mật này là chỗ dựa lớn nhất để hắn hoành hành Huyền Binh Đại Lục suốt hàng vạn năm qua, ám sát biết bao vị cường giả Chiến Kiếp Cảnh mà chưa từng một lần thất bại.
Vậy mà hôm nay, một tên tiểu tử vừa mới đột phá Hợp Nhất Cảnh lại có thể liếc mắt một cái liền nhìn thấu bản chất, thậm chí còn khắc chế nó một cách dễ dàng.
“Ta là ai? Ta là tổ tông của những kẻ chơi đùa với Âm Dương!”
Lê Vĩ cười dài một tiếng, tay phải hắn đưa ra phía trước, hư không lay động, Tàn Khuyết Nhận – thanh Thai Khí vừa mới dung hợp hoàn hảo với cơ thể đã xuất hiện.
“Đến đây, để ta cho ngươi thấy thế nào mới là đi lại giữa hai giới chân chính!”
Lê Vĩ sải bước ra trước, thân hình hắn đột ngột mờ nhạt đi, rồi biến mất ngay trước mắt mọi người. “Hửm?!” Tên sát thủ đồng tử co rụt, bởi vì hắn cảm nhận được, hơi thở của Lê Vĩ không phải biến mất bình thường, mà là đối phương cũng đang bước vào Âm Gian với một tốc độ và sự thuần thục còn khủng khiếp hơn hắn gấp nhiều lần.
Không chút do dự, sát thủ cũng lập tức lật người, chìm vào cõi âm.
Đây là một không gian xám xịt, không có mặt trời, mặt trăng, chỉ có những làn sương mù màu xám tro dày đặc và những tiếng gào rú thê lương của tử khí.
Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ vừa đến, Tàn Khuyết Nhận đã lãnh khốc vô tình khoá chặt lấy hắn, bổ thẳng xuống từ trên cao.
Các loại Dị Thuộc Tính bạo phát.
Âm Dương Chi Lực luân chuyển trên lưỡi nhận, kéo theo đó là tu vi Đại Thừa của Lê Vĩ hoà hợp vào bên trong.
Một chém này, cực kỳ bá đạo.
Tên sát thủ nghiêm mặt, vội vàng giơ Huyền Minh Chuỷ Thủ lên đỡ.
OÀNH!
Một cảm giác chấn động cực mạnh truyền đến từ cánh tay, thân hình Sát Thủ bay xa hàng trăm trượng, đập nát một núi xương trắng...
“Đáng chết! Đổi giới!”
Sát thủ cắn răng, Huyền Minh Chuỷ Thủ vạch một đường, hắn lại chuyển mình trở về Dương Thế...
Nhưng hắn vừa mới hiện thân, chưa kịp hít một ngụm không khí thì hư không trước mặt hắn lại XOẠT một tiếng rách ra...
Lê Vĩ như một cái bóng âm hồn bất tán, cầm Tàn Khuyết Nhận từ trong Âm Gian chém theo ra ngoài!
Cuồng Khí kích hoạt, Ma Văn bao trùm lên lưỡi nhận, Âm Dương Chi Lực hừng hực thiêu đốt...
Một chém bổ đôi không gian!
“Cút!” Đệ Nhất Sát Thủ gầm lên, cũng thi triển khả năng Cuồng Khí, cường hoá Huyền Minh Chuỷ Thủ, Huyền Minh Khí Lực màu đỏ sát phạt đến khó tin...
KENG KENG...
XOẸT XOẸT!
Lưỡi dao và lưỡi nhận không ngừng ma sát, tu vi của Đệ Nhất Sát Thủ rõ ràng cao hơn rất nhiều nhưng chưa từng chiếm được thế thượng phong.
Một cuộc kịch chiến vô tiền khoáng hậu diễn ra trước mắt.
Hai bóng người lúc ẩn lúc hiện với tốc độ kinh hoàng.
Họ vừa mới đánh nhau ở Dương Thế được một chiêu, hai thứ vũ khí chạm vào nhau phát ra tia lửa, thì ngay nhịp thở tiếp theo, cả hai đều biến mất triệt để.
Rồi từ trong không gian u ám của Âm giới, những tiếng nổ trầm đục vọng lại, khiến không gian thực tại không ngừng xuất hiện những vết rạn nứt như mạng nhện.
Cứ như vậy, họ liên tục xuyên giới chiến đấu, lúc ở Dương, lúc ở Âm.
Tuy nhiên, thế cục là một chiều nghiêng về phía Lê Vĩ.
Tên sát thủ vốn dĩ kiêu ngạo nhờ khả năng ẩn trốn, nay lại bị Lê Vĩ săn đuổi như một con chuột bị dồn vào đường cùng.
Tàn Khuyết Nhận trong tay Lê Vĩ càng đánh càng sắc bén, Âm Dương Chi Chủ áp đảo hoàn toàn trong cuộc chiến xuyên giới... càng đánh càng hăng, ép cho Huyền Minh Chuỷ Thủ mờ nhạt đi trông thấy.
“Hộc... Hộc...”
Sau một cú đối oanh mạnh mẽ ở Dương Thế, tên sát thủ bị Lê Vĩ chém văng xuống mặt đất, chân giẫm nát đá tảng để vững vàng thân hình.
Lớp mặt nạ bằng âm khí của hắn đã bị chém tan một nửa, để lộ ra một khuôn mặt nam tử âm u, nhợt nhạt không một giọt máu, đôi mắt híp lại...
“Tà Quân này còn nguy hiểm hơn cả lời đồn, Man Di Chi Địa chết tiệt kia sao lại tồn tại nhân vật như thế?”
Mỗi lần đi xuyên qua giới, Huyền Minh Chuỷ Thủ đều phải che chở chủ nhân, tốn rất nhiều lực lượng.
Còn Tà Quân này, hắn đi qua đi lại như dạo chơi trong nhà, hoàn toàn không hao tổn...
Kẻ khó chơi như thế, Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ chưa từng thấy qua.
Lê Vĩ có Thiên Mệnh Cách - Âm Dương Chi Chủ, việc đi lại giữa hai giới tiêu hao gần như bằng không, hơn nữa Thôn Linh Ma Thụ trong đan điền của Lê Vĩ còn đang điên cuồng hấp thụ tử khí từ Âm giới và linh khí từ Dương Thế để bổ sung năng lượng liên tục.
Càng đánh, Lê Vĩ càng mạnh, còn đối thủ thì càng ngày càng suy yếu.
“Sát Thủ đã đến, vậy thì nằm lại đi!” Không cho mục tiêu bỏ trốn, Lê Vĩ lại dịch chuyển không gian lao đến.
Đệ Nhất Sát Thủ khiến vô số người nghe tên đã sợ vỡ mật, giờ đây lại trở thành mục tiêu bị săn giết.
“Tà Quân... Đây là ngươi bức ta!”
Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ trong cơn đường cùng, đôi mắt đột nhiên bộc phát ra luồng ánh sáng điên cuồng.
Hắn gầm lên một tiếng, đan điền đột ngột phình to lên, một luồng khí tức vừa quen thuộc vừa tàn bạo từ trong cơ thể hắn bộc phát ra.
RỐNG!
Một thanh trường thương dài chín thước, thân thương được đúc từ một loại hợp kim kỳ lạ nửa đen nửa trắng, đầu thương mang theo hình dáng một cái đầu lâu đang há miệng, ngậm lấy một lưỡi hắc mang sắc bén hiện ra.
Thanh thương này vừa hiện thế, luồng Âm Dương Khí Lực trên người tên sát thủ đột ngột tăng vọt lên một tầm cao mới, sát ý vốn đã khủng bố nay lại được tăng cường đến mức ngút trời, hóa thành một cột khói màu đỏ lan toả khắp xung quanh.
Trước loại sát ý mạnh mẽ đến mức hoá thành thực chất này, dù có là Độ Kiếp Kỳ cũng bị quấy loạn tinh thần, lòng sinh sợ hãi.
Âm Dương Sát Thương – Thai Khí thứ hai, cũng là át chủ bài của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ.
KENG KENG...
Tàn Khuyết Nhận liên tục reo vang như gặp phải kẻ thù có cùng bản chất.
Lê Vĩ nhìn thấy thanh thương này, đôi mắt khẽ nheo lại, vuốt cằm gật gù: “Ồ? Khí tức này... lại đến từ Âm Dương Khí Quyết!”
“Xem ra... cái chết bí ẩn của cao tầng Âm Dương Ngự Khí Tông liên quan đến ngươi!”
Tên sát thủ không thèm giải thích, hai tay nắm chặt thanh Âm Dương Sát Thương, khí thế toàn thân cuồng bạo.
Nhưng rõ ràng, một kẻ sở hữu Huyền Minh Chuỷ Thủ giúp qua lại giữa hai giới như kẻ này hiểu rất rõ ưu thế của việc có được Âm Dương Chi Lực.
Thế nên việc hắn nảy sinh lòng tham, ra tay cướp đoạt Âm Dương Khí Quyết là điều dễ hiểu.
Đánh nhanh rút gọn!
“Âm Dương Hợp Nhất – Sát Phạt Song Long!” Sát thủ gào lên, thân hình phóng vút đi.
Thanh Âm Dương Sát Thương trong tay hắn đâm ra hóa thành một con giao long hai màu đen trắng lớn hàng trăm trượng, giương nanh múa vuốt, xé toạc không gian, nhắm thẳng vào đối thủ trước mắt.
“Chơi thương sao? Lại còn dùng đồ ăn cắp để khoe khoang?” Lê Vĩ nhếch mép khinh miệt.
Gương mặt hắn không một chút gợn sóng, ngược lại thò tay ra sau lưng, nắm lấy chuôi kiếm khổng lồ vừa xuất hiện.
Bạo Uyên Kiếm hiện!
“Cửu Minh Chiến Pháp – chuyển!”
ONG!
Một luồng chiến ý hoàng kim từ thân thể xông thẳng lên thiên không, trực tiếp nghiền ép sát ý của đối thủ.
Hoàng kim nhuộm lấy bầu trời, xua tan sát ý đỏ rực như máu, chiếu rọi bát phương.
RỐNG!
Bạo Uyên Kiếm gầm lên như quái vật từ vực sâu, ngọn lửa Địa Ngục bùng cháy dữ dội trên thân kiếm.
“Cút!”
Lê Vĩ hai tay vung Bạo Uyên Kiếm, một chiêu chém ngang đơn giản nhất nhưng mang theo chiến ý ngoan cường và sức nặng vô song của Bạo Uyên.
OÀNH!
Âm Dương Sát Thương và Bạo Uyên Kiếm kịch liệt va chạm.
Long trời lỡ đất.
Trước Chiến Ý, Sát Ý cam bái hạ phong.
Trước Địa Ngục Hoả và Bạo Uyên Trảm, Sát Phạt Song Long bị thiêu trụi thành tro tàn.
“PHỐC!”
Dư chấn quét đến, Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ thổ huyết bay ngược.
“Cái gì?! Sức mạnh này... đây không phải lực lượng của Hợp Nhất Cảnh Sơ Kỳ, không thể nào!” Hắn nghiến răng nghiến lợi.
Tay phải cầm Huyền Minh Chuỷ Thủ, tay trái chấp Âm Dương Sát Thương... cứ nghĩ đã triệu hoán con bài chưa lật là có thể làm chủ tình thế, lật ngược ván cờ.
Nào ngờ, còn cảm nhận được nguy hiểm hơn...
Bằng bản năng của sát thủ, hắn biết đây là mùi vị tử vong.
Đụng độ Tà Quân này, mình có thể sẽ chết.
Lần đầu tiên, Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ - kẻ được xem như tử thần ở Đại Lục nảy sinh ý định rút lui.