Đè nén đau đớn từ miệng vết thương, Công Tôn Thuyên phát động Thất Tinh Kiếm tạo thành lốc xoáy bảo vệ quanh thân, đồng thời tung ra một chưởng hội tụ tất cả Tinh Thần Lực biến dị đẩy lùi sát thủ...
Thất Tinh Kiếm cuộn lên như long quyển, xé toạc trần đại điện của Mâu Gia thành trăm mảnh, nhưng tất cả chỉ đổi lại một tiếng cười lạnh lẽo âm u từ cõi hư vô.
Khói bụi cuồn cuộn bốc lên từ đống đổ nát.
Một chưởng vừa rồi của Công Tôn Thuyên chấn vỡ toàn bộ kiến trúc xung quanh, để lộ ra khoảng trời đêm với ngàn sao chiếu xuống.
Chiến đấu dưới trời sao, Tinh Vân Các Chủ sẽ càng mạnh mẽ.
Hiển nhiên, nàng cố ý phá nát đại điện để tạo ra môi trường chiến đấu thuận lợi cho mình.
Tuy nhiên, bầu không khí không hề dễ chịu, ngược lại bị một tầng sương mù âm u, nguy hiểm, nồng nặc mùi tử khí bao phủ.
Công Tôn Thuyên đứng giữa đống đổ nát, tà váy trắng tuyết lấm tấm những vệt máu tươi đỏ thẫm.
Giữa mi tâm nàng, Tinh Thần Chi Nhãn mở lớn, liên tục cộng hưởng cùng trời sao, nỗ lực phong tỏa mọi dao động dù là nhỏ nhất. Nhưng sắc mặt nàng lúc này đã hoàn toàn trầm xuống.
Bởi vì vẫn chưa phát hiện mục tiêu!
Mà có thể qua mắt được cả Tinh Thần Chi Nhãn của nàng, nhìn khắp thế gian... chỉ có Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ là làm được điều đó.
Nơi vòng eo thon thả của nàng, một vết cắt sâu đang không ngừng rỉ máu.
Điều đáng sợ là, luồng máu chảy ra không phải màu đỏ tươi thông thường, mà bị nhuộm một tầng hắc khí nhàn nhạt, tản phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn vào bên trong.
"Sinh Mệnh Tinh Thần – Chuyển!"
Công Tôn Thuyên khẽ quát một tiếng, ngón tay ngọc kết ấn.
Từ chín tầng trời, một luồng ánh sao màu xanh ngọc bích tràn đầy sinh cơ đổ ập xuống, bao bọc lấy vết thương của nàng.
Bình thường, với khả năng trị thương của Sinh Mệnh Tinh Thần, một vết thương rách da thịt thế này chỉ cần một nhịp thở là có thể khép miệng, tế bào tự động hồi sinh.
Nhưng lần này, luồng ánh sáng xanh ngọc vừa chạm vào vết thương liền bị hắc khí kia cắn nuốt, hóa thành một làn khói đen.
Vết thương không những không khép lại, mà cơn đau nhức nhối còn lan thẳng vào tận lục phủ ngũ tạng.
"Vô ích thôi! Huyền Minh khí của ta nhập thể, trừ phi ngươi có tu vi Tiên Nhân, nếu không quy luật sinh mệnh của thế giới này đều bị nghịch chuyển. Ngươi càng dùng năng lượng trị thương, thương thế chỉ càng nặng...”
Một giọng nói khàn khàn, hư ảo, không phân định được nam nữ, già trẻ vang lên từ mọi hướng trong hư không.
Công Tôn Thuyên đồng tử co rụt lại: "Huyền Minh khí... Thai khí của ngươi chính là Huyền Minh Chuỷ Thủ! Danh Khí xếp hạng thứ nhất trên Danh Khí Bảng!"
“Quả nhiên ta đoán không sai!”
Trước đó đã nghe Lê Vĩ đề cập về đệ tử của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ nằm xuống trong tay hắn, sư phụ đã đến tận cửa báo thù rồi.
"Nhãn lực tốt."
XOẸT!
Hư không phía bên trái Công Tôn Thuyên đột nhiên rách ra một khe nứt.
Không có bất kỳ một điềm báo nào, một lưỡi chuỷ thủ ngắn chỉ dài chừng một thước, thân chuỷ thủ cong vút như răng độc của một loài mãnh thú hồng hoang, màu đen tuyền không phản chiếu bất kỳ chút ánh sáng nào, đâm thẳng vào thái dương của nàng.
Tốc độ này đã vượt qua giới hạn phản xạ của linh thức và giác quan thông thường!
"Tinh Thần Di Tinh!"
Công Tôn Thuyên cắn răng, thân hình nàng đột ngột hóa thành một chùm ánh sao, dịch chuyển tức thời sang bên phải hàng chục dặm.
Tuy nhiên, lưỡi chuỷ thủ kia tựa như có linh tính bám lấy, không gian ba trượng khoảng cách đó dường như bị bóp méo, lưỡi chuỷ thủ vẫn hiện ra ngay trước mắt nàng, mũi nhọn mang theo một tia tử vong dao động găm thẳng xuống.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thất Tinh Kiếm rốt cuộc dung hợp thành Tinh Đế Kiếm rơi vào tay Công Tôn Thuyên, ngăn chặn trước mặt.
KENG!
Danh Khí giao phong, một tiếng nổ kim loại đanh gọn vang lên.
Tinh Đế Kiếm cường đại vô cùng, vậy mà khi va chạm với Huyền Minh Chuỷ Thủ liền chấn động kịch liệt, ánh sao khắc trên thân kiếm mờ tối đi vài phần.
Công Tôn Thuyên cảm thấy một lực lượng âm hàn, quỷ dị từ mũi chuỷ thủ truyền qua thân kiếm, đánh thẳng vào kinh mạch tay phải nàng, khiến cả cánh tay ngọc ngà tê dại, suýt chút nữa làm rơi kiếm.
Thân hình nàng bị đẩy lùi liên tục mười mấy bước, mỗi bước chân giẫm xuống mặt đất đều khiến đá tảng nổ tung.
Chưa kịp đứng vững, bóng dáng u linh kia lại biến mất như hoà vào hư vô... không thể khoá lấy thân ảnh của hắn.
“U Minh Sát!”
“Đế Tinh – hàng lâm!” Công Tôn Thuyên thánh thót quát lên.
Giữa bầu trời đêm, Ngôi Tử Vi đại diện cho Đế Tinh màu tím huyễn lệ xuất hiện, cộng hưởng cùng Tinh Đế Kiếm.
“Tinh Đế Trảm!”
Khoảnh khắc đó, chiến lực Công Tôn Thuyên lại tăng, một kiếm chém ra, hội tụ tất cả Tinh Thần Biến Dị.
ROẸT! Không gian sụp đổ, U Minh Sát đụng Tinh Đế Trảm liền bị chặn đứng, Sát Thủ liên tục lùi bước, cảm thán nói:
“Không hổ là nữ tử làm chủ Tinh Thần hàng đầu thế gian, Tinh Đế Kiếm ở trong tay ngươi mạnh hơn Tinh Vũ Đế rất nhiều!”
Điều này thật khó tin, bởi vì Tinh Vũ Đế tu luyện theo hệ thống phát huy sức mạnh của Danh Khí... nhưng vẫn thua một nữ tử đến từ Man Di Chi Địa là Công Tôn Thuyên.
Qua đó có thể thấy, ai mới là nhân vật chấp chưởng Tinh Thần Chi Lực số một thiên hạ.
Bất quá vẫn không đáng bận tâm...
Sát khí tiếp tục bạo khởi!
Trong vòng ba nhịp thở tiếp theo, Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ liên tục ra tay từ những góc độ khác biệt, thân pháp của hắn như huyễn hoá ra hàng chục phân thân.
Có từ trên cao, từ phía trước, phía sau, trái phải, dưới bóng trồi lên...
Huyền Minh Chuỷ Thủ hoá thành tàn ảnh, mỗi nhát đâm đều muốn đoạt mạng...
Mỗi một chiêu chính là sát chiêu tuyệt lộ, không có một chút động tác thừa, hoàn toàn hướng vào những vị trí hiểm yếu như đỉnh đầu, cổ họng, tim và đan điền của nàng...
Công Tôn Thuyên rất mạnh, nhưng tốc độ của nàng chậm hơn dù đã vận dụng đến cả Lôi Đình Tinh Thần và Thời Không Tinh Thần kết hợp...
Tinh Vân Các Chủ rơi vào thế hạ phong.
Nàng chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú và lượng Tinh Thần Lực khổng lồ để thiết lập các tầng phòng hộ bằng ánh sao xung quanh thân thể.
Tuy nhiên, những tầng phòng hộ đó trước mặt Huyền Minh Chuỷ Thủ mỏng manh như những tờ giấy mỏng, liên tục bị xé toạc.
Trên vai, sau lưng nàng lại xuất hiện thêm vài vệt máu, đều không thể phục hồi.
Các trưởng lão Mâu Gia lúc này đã tụ tập xung quanh đống đổ nát, nhưng không một ai dám xông vào chiến trường.
Áp lực từ những vệt cắt do tên sát thủ tạo ra quá mức khủng bố, một tu sĩ Hợp Nhất Cảnh thông thường nếu bước vào, chỉ sợ chưa kịp nhìn thấy mặt sát thủ đã bị phanh thây thành trăm mảnh.
"Trời ạ... Đây chính là Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ sao? Thoắt ẩn thoắt hiện, hoàn toàn không có hơi thở, không có nhân hình!" Một vị trưởng lão Mâu Gia run giọng nói.
Công Tôn Thuyên nhìn sang, thấy Lê Vĩ vẫn ngồi củng cố cảnh giới...
Hắn có thể cưỡng ép bản thân thức tỉnh, nhưng hắn lựa chọn tin tưởng nàng.
Bởi vì Lê Vĩ hiểu, Công Tôn Thuyên rất mạnh.
“Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ! ngươi đủ tư cách!”
Công Tôn Thuyên ngửa mặt lên trời, tóc dài như thác đột ngột bay múa cuồng loạn.
Trong mắt nàng, mơ hồ có long ảnh màu bạc uốn lượn...
CHIẾU MỆNH THẦN TINH – TINH THẦN LONG NỮ!
NGAO!
Có tiếng ngâm ngạo thiên xông thẳng lên cửu tiêu, cột sáng tinh thần những những hạt tinh thể lấp lánh từ thể nội của nàng xông thẳng lên vòm trời, nối liền với một chòm sao cổ xưa hình rồng uốn lượn tại nơi nào đó...
Huyết mạch Tinh Thần Long ngủ say - thức tỉnh!
Tim Công Tôn Thuyên đập nhanh, làn da của nàng bắt đầu thay đổi, một lớp Tinh Thần Long Giáp bạch ngân, trong suốt như pha lê nhưng lại mang theo độ kiên cố, dẻo dai và tinh tế chậm rãi bao phủ...
Đỉnh đầu mọc ra đôi sừng màu trắng như hai tác phẩm nghệ thuật.
Long giáp uốn lượn theo từng đường cong hoàn mỹ của thân thể nàng, từ bờ vai thon thả, khuôn ngực đầy đặn cho đến vòng eo thon nhỏ.
Trên hai bả vai mọc ra hai vây rồng sắc bén như lưỡi đao, sau lưng nàng, một đôi cánh bằng ánh sáng tinh tú thuần túy mở ra...
Khuất sau long diện, đôi mắt đẹp biến thành đồng tử hoàng kim cao quý vô song...
"Tinh Thần Hoá Long!”
Công Tôn Thuyên khẽ mở bờ môi đỏ mọng... toàn bộ thương thế trên người được Long Giáp chữa trị hoàn toàn, bất chấp đó là những vết cắt do Danh Khí số một gây ra.
“Đây là...” Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ nội tâm ngưng trọng.
Không để hắn kịp phản ứng, tốc độ của nàng đột ngột tăng lên tới một đẳng cấp hoàn toàn mới.
Long Dực sau lưng khẽ vỗ, thân hình nàng biến mất tại chỗ, tạo ra một vệt sáng xé toạc màn đêm.
Tinh Thần Long Lực uốn lượn trên Tinh Đế Kiếm, biến nó thành một thanh kiếm màu bạc uy nghi, lại cộng hưởng cùng Tử Vi Tinh như viên ngọc tím giữa thân kiếm...
Huyễn lệ và cường đại như tuyệt tác của tạo hoá.
Trảm thẳng xuống đầu Sát Thủ.
Hắn muốn né tránh, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhất kiếm đã định trụ không gian.
“Hự!”
Một tiếng hừ lạnh đau đớn vang lên, thân ảnh như u linh của tên sát thủ lần đầu tiên bị đánh văng ra khỏi trạng thái ẩn mình, lùi lại mấy bước trên không trung.
Đó là một kẻ mặc áo choàng đen che đậy từ đầu đến chân, ngay cả khuôn mặt cũng bị phủ kín bởi một luồng Âm Khí mờ mịt...
"Lực lượng thật mạnh! Thần thú huyết mạch?" Giọng nói khàn khàn mang theo một tia ngạc nhiên:
“Không nghĩ đến, Tinh Vân Các Chủ còn có lá bài tẩy này!”
Cao tầng Mâu Gia cũng hãi nhiên vô cùng, từ trước đến nay chưa từng nghe qua Tinh Vân Các Chủ còn có thể tiến nhập trạng thái đáng sợ như vậy...
Thế mà có thể đối chiến trực diện với Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ...
Tinh Vân Các Chủ đã mạnh đến vậy, thì khả năng Tà Đế và Tội Thành Chi Chủ cũng có át chủ bài chưa lộ ra trước mặt thế nhân.
Rõ ràng nước ở Man Di Chi Địa sâu hơn tưởng tượng, nếu Huyền Binh Đại Lục dám làm càn, chưa biết phương nào sẽ thắng lợi cuối cùng đâu.
Càng nghĩ, cảm thấy việc Mâu Gia gia nhập Tà Quốc là quyết định sáng suốt nhất từ trước đến nay, có thể thay đổi vận mệnh toàn tộc.
"Đến lượt ta!" Công Tôn Thuyên đôi mắt rồng vàng kim khoá chặt lấy mục tiêu.
Tinh Đế Kiếm trong tay nàng vung lên thành một đường vòng cung tuyệt mỹ:
"Long Đế Kiếm – Tinh Diệt!”
Nhất kiếm trảm ra...
Hàng nghìn luồng kiếm khí bắn ra, hoá thành hàng nghìn con rồng giương nanh múa vuốt, mang theo sát phạt, sắc bén ập đến bát phương, xuyên vào không gian, ngăn chặn mọi đường lui...
Đột ngột, sát thủ hư không tiêu thất.
ROẸT... ẦM... OÀNH...
Kiếm khí tàn phá khắp nơi, ngàn dặm chiến trường hoá thành mảnh vụn, nhưng không phát hiện dấu vết của Sát Thủ.
“Làm sao có thể?” Công Tôn Thuyên khó tin thốt lên:
“Hắn trốn ở đâu?”
Mặc dù nàng đã kích hoạt trạng thái mạnh nhất, mỗi nhát kiếm chém ra đều mang theo sức mạnh có thể chẻ đôi thiên địa, nhưng nếu không thể đánh trúng mục tiêu... vậy còn có ý nghĩa gì?
Kẻ này như có khả năng thoát ly trời đất...
Chẳng lẽ là Hư Vô sao?
Đó không phải là tốc độ nhanh, cũng không phải là ảo thuật che mắt, mà là tiêu thất khỏi thực tại.
Đây là bản lĩnh thật sự làm nên tên tuổi Đệ Nhất Sát Thủ sao?
"Vô dụng thôi, Tinh Vân Các Chủ." Giọng nói âm trầm thoắt ẩn thoắt hiện ngay bên tai nàng:
"Ngươi có sức mạnh của thần thú, có long giáp vô song, ta quả thật khó mà giết được ngươi trong thời gian ngắn. Nhưng năng lượng của trạng thái Hóa Long này tiêu hao bao nhiêu, ngươi tự biết rõ... chờ khi ngươi cạn kiệt, ngươi sẽ thảm!”
"Để xem!”
Công Tôn Thuyên tức giận đến mức lồng ngực phập phồng, Tinh Thần Long Giáp trên người nàng bộc phát, hàng loạt Vũ Kỹ được tung ra.
Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ vừa đánh vừa biến mất...
Trận chiến rơi vào thế giằng co.
Một bên là Long Nữ tôn quý với sức mạnh vô song, phòng ngự cường đại... một bên là Đệ Nhất Sát Thủ quỷ dị khó lường, ẩn hiện giữa không gian.
Thiên địa biến sắc, lại chưa ai làm gì được ai...
Chính vào lúc Công Tôn Thuyên cảm thấy long lực trong cơ thể bắt đầu có dấu hiệu tiêu hao, và tên sát thủ đang ngưng tụ một luồng năng lượng cực kỳ nguy hiểm trên Huyền Minh Chuỷ Thủ để chuẩn bị thực hiện một cú đột kích xé toạc long giáp của nàng.
ẦM!
Từ trung tâm đống đổ nát, nơi Lê Vĩ đang ngồi bế quan, một luồng khí thế hoàn toàn mới phóng thẳng lên thiên không, mang theo khí tức hoà quyện cùng thiên địa, cả người và khí đều hoà vào tự nhiên.
Hợp Nhất Cảnh... vững vàng như thái sơn.
Lê Vĩ cảm thụ thể nội bên trong... khá hài lòng với trạng thái này.
Kinh mạch, xương cốt, huyết mạch và linh hồn của Lê Vĩ vào khắc này đã có một phần mốc nối, dung hợp làm một với Tàn Khuyết Nhận.
Không còn sự phân biệt giữa người và vũ khí...
Cảm giác thân thiết giữa hắn và Tàn Khuyết Nhận vượt qua cả Bạo Uyên Kiếm.
Lê Vĩ chậm rãi mở mắt...
Hắn nhìn sự mệt mỏi và không cam tâm trong mắt Công Tôn Thuyên...
Khóe miệng Lê Vĩ nhếch lên nụ cười ấm áp, ôn tồn nói:
“Vất vả cho nàng!”
Trong lòng ấm áp, Công Tôn Thuyên nhẹ lắc đầu: “Cũng không vất vả, chỉ là tên này ẩn trốn như chuột, không dám ngạnh kháng!”
“Haha, đúng là giống chuột thật!” Lê Vĩ cười tà, tán thành nói: