Dù đã tận mắt xem toàn bộ quá trình chiến đấu... nhưng khi thấy Thể Tu nổi tiếng cuồng ngạo đến tận xương tuỷ như Lý Phách Thiên quỳ gối thần phục, toàn trường vẫn kinh dị vô cùng.
Bởi vì từ trước đến nay, Tà Quân được lan truyền là một nhân vật bí ẩn, chưa từng lộ diện hay phơi bày chiến lực, chỉ âm thầm khuấy động phong vân, khiến thiên hạ dậy sóng, lật đổ hai đại quốc ở Thiên Nguyên.
Sau khi Tà Quân đến Huyền Binh Đại Lục, hắn thể hiện ra Y Thuật siêu phàm... phong cách chiến đấu quỷ dị khó lường, đánh bại Tinh Vũ Đế.
Nhưng hôm nay, tất cả lại biết ở phương diện nhục thân hắn càng là một quái vật.
Thể Tu có thể nghiền ép Thể Tu mạnh nhất Huyền Binh Đại Lục từ đầu đến cuối.
Phải biết rằng trước đó, Thể Tu hàng đầu Thiên Nguyên là Đại Mông Khả Hãn đã thất bại khi so kè nhục thân với Lý Phách Thiên, bị đánh cho gãy xương sườn.
Điều này chứng minh rằng, Tà Quân mới là Thể Tu mạnh nhất?
Công Tôn Thuyên ánh mắt lấp loé, bản lĩnh của nam nhân này dù là nàng cũng khó mà lường được.
Bởi vì dù là nàng khi thi triển Tinh Thần Luyện Thể Quyết, nếu chỉ dựa vào Thể Tu chiến đấu... vẫn khó địch lại Lý Phách Thiên.
Đương nhiên nàng vẫn còn át chủ bài là Tinh Thần Chi Long, trạng thái Long Nữ cũng rất mạnh.
Tuy nhiên một khi chưa chiến, vẫn khó mà biết trước kết quả.
Thấy Tà Quân chinh phục một trong những cường giả mạnh nhất Huyền Binh Đại Lục, Kiếm Phong và Mâu Tùng đưa mắt nhìn nhau... chứng kiến trong mắt đối phương sự vui mừng.
Cảm thấy Kiếm Sơn Trang và Mâu Gia thờ đúng chủ rồi.
Nên biết rằng, bọn họ nhận lời gia nhập Tà Quốc không phải vì Tà Đế, mà là vì Tà Quân.
Tà Quân biểu hiện càng khủng khiếp, ở cương vị người đứng đầu gia tộc của mình... bọn họ càng cảm thấy vui mừng.
Thậm chí, Mâu Tùng chú ý đến Kiếm Mộng si mê nhìn Lê Vĩ... nội tâm bắt đầu cân nhắc có nên cử nữ đệ tử đẹp nhất của Mâu Gia xuất trận hay không.
Tranh một chân thị nữ bên cạnh Tà Quân cũng là tốt nha.
“Đứng lên đi!” Không rõ suy nghĩ trong lòng đám người, Lê Vĩ hướng Lý Phách Thiên cười nói:
“Nói được làm được, xứng là nam nhân... nếu đã gọi ta tiếng chủ công, cũng không thể bạc đãi ngươi!”
Hắn phất tay, ném ra một bầu Rượu Đế cho Lý Phách Thiên, trên tay mình cũng cầm một bầu, hảo sảng lên tiếng:
“Uống cạn, từ nay theo ta lăn lộn!”
“Cái này...” Lý Phách Thiên toàn thân chấn động, mặc dù thân thể đau đến mức chết đi sống lại, nhưng cái mùi rượu hấp dẫn này vẫn khiến cơ bắp, máu huyết trong người hắn sục sôi.
Kiếm Phong và Mâu Tùng ngửi thấy mùi, hai mắt suýt chút lồi ra.
“Cạn!”
Lý Phách Thiên và Lê Vĩ cụng bầu, trực tiếp ngửa đầu uống sạch.
“ỰC!”
Hương thơm cực mạnh, mùi vị thấm đẫm ruột gan khiến Lý Phách Thiên như vừa thu được tân sinh.
“AAAA...” Hắn nhịn không được gầm thét vì sung sướng, kích động đến mức lệ nóng doanh tròng.
Mà bằng mắt thường có thể thấy được, thương thế nặng nề trên cơ thể hắn đang được hồi phục, chữa trị với tốc độ chóng mặt.
Thậm chí, khí thế toả ra lúc này càng hùng mạnh hơn so với trước đó.
“Trời ạ!” Mâu Tùng và Kiếm Phong nhìn mà chảy cả nước miếng.
Dù bọn hắn cũng là đại nhân vật, ngày thường uống qua đủ loại mỹ tửu, nhưng chỉ ngửi mùi liền biết so với bầu rượu vừa rồi... tất cả rượu trước đây đều là rác rưởi.
“Chủ công ban tiên tửu, Phách Thiên thề chết không quên!” Lý Phách Thiên cảm nhận được biến đổi trong cơ thể mình, vừa hưng phấn vừa cảm động.
Lúc này nếu hắn biến lớn, chắc chắn sẽ to đến 450 trượng.
Một bầu rượu kia, đâu thuộc về chốn trần gian? Vậy mà Lê Vĩ lại rộng lượng ban cho hắn như vậy...
Đối với loại người trọng nghĩa khí, đầu óc đơn giản như Lý Phách Thiên mà nói... mạng của hắn đã bán cho Lê Vĩ rồi.
“Tà Quân, không biết rượu vừa rồi...” Mâu Tùng nhịn không được, toàn thân ngứa ngáy không thôi.
“Rượu Đế do ta nấu và ngâm ủ!” Lê Vĩ cười nói.
“Không biết Tà Quân có thể...” Kiếm Phong trong lòng rụt rịt, kiếm tu như hắn cũng rất ưa thích một tay chấp kiếm, một tay cầm bầu rượu tiêu dao tự tại nha.
Tưởng tượng bầu rượu vừa rồi Lý Phách Thiên uống hàng chục lít mà tiếc đứt ruột, ghen tị vô cùng.
“Haha, rượu của ta không dễ uống vậy đâu!” Lê Vĩ nhún vai:
“Còn phải xem các vị biểu hiện!”
Từ khi kết minh đến nay, hắn đã giúp Kiếm Sơn Trang tiêu diệt cường địch, hắn diễn giảng về kiến thức Đan Đạo của Mâu Gia, rồi còn chữa trị cho hai tên trưởng lão.
Trong khi Kiếm Sơn Trang và Mâu Gia vẫn chưa làm gì cho hắn...
Làm sao dễ dàng ban thưởng Rượu Đế cho bọn họ?
Về phần Lý Phách Thiên vừa mới quy hàng, Lê Vĩ ngoại trừ đánh hắn một trận ra thì chưa làm gì cho hắn... nên ban thưởng một bầu rượu cũng là nên.
“Chúng ta sẽ cố gắng biểu hiện, không để Tà Quân thất vọng!” Mâu Tùng cùng Kiếm Phong cắn răng nói.
Bọn hắn âm thầm thề, dù liều mạng cũng phải thưởng thức qua Rượu Đế một lần.
“Hoá ra là Rượu Đế...” Lý Phách Thiên toàn thân run rẩy, đã uống qua một lần... e là toàn bộ rượu khác trên thế gian đều tẻ nhạt vô vị.
Nghĩ như vậy, Lý Phách Thiên thầm hạ quyết tâm phải biểu hiện, cống hiến hết mình để được uống rượu, ngoài ra không cần gì thêm.
Thấy biểu lộ của bọn hắn, Công Tôn Thuyên nhàn nhạt mỉm cười... ung dung nói:
“Như thế này đi, các ngươi phối hợp lôi kéo những thế lực khác đầu quân vào Tà Quốc, mỗi khi thu được một Cửu Tinh Thế Lực sẽ được thưởng một bầu Rượu Đế.”
“Chuyện nhỏ!” Lý Phách Thiên lập tức vỗ vỗ ngực:
“Kẻ nào không gia nhập, đánh cho bọn hắn phục!”
“Chúng ta sẽ cố gắng hết sức!” Kiếm Phong và Mâu Tùng cũng cảm thấy động lực tràn trề.
Mấy ngày sau đó, Lê Vĩ dùng Châm Pháp giải quyết dứt điểm tình huống trong thể nội của đám trưởng lão Mâu Gia, giúp bọn hắn xoá đi di chứng và phản phệ tồn đọng qua nhiều năm tháng.
...
Làm xong tất cả, hắn mới có thời gian cùng Công Tôn Thuyên thư giãn...
Nói là thư giãn, thực chất chính là đi cày ruộng...
Dù sao tiểu biệt thắng tân hôn, chuyện nên làm vẫn phải làm...
Mưa gió qua đi, hắn mới kể về lần đặt chân đến vị diện tầng hai của mình.
“Nói vậy là, chàng đã tiếp xúc với Tiên?” Công Tôn Thuyên mắt đẹp loé lên.
Không thể không thừa nhận, đối với những cường giả đã đạt đến Độ Kiếp Đỉnh Phong như các nàng... chữ “Tiên” luôn có sức hấp dẫn vô cùng to lớn.
“Ừm, chẳng khác gì chúng ta cả... ngoài việc mạnh mẽ hơn nhiều!” Lê Vĩ cười nói:
“Phu quân của nàng từng đấm cả Tiên cơ mà, cũng không biết con hàng Lý Vô Danh đó thuộc thế lực nào.”
“Chàng đó, cẩn thận hắn tìm chàng tính sổ!” Công Tôn Thuyên cười trêu.
“Hắn không dám!” Lê Vĩ lắc đầu, Lý Vô Danh đã thấy hắc bào nam tử đứng ra nói giúp mình vài lời... chỉ cần tên này có não, sẽ không ra tay với mình.
“À, ta thậm chí đã tiếp xúc với Tinh Nữ mới!” Lê Vĩ chợt nhớ, đem sự việc xảy ra bên ngoài thế giới nói.
“Trộm Nhẫn Trữ Vật, Thời Tặc?” Công Tôn Thuyên nổi lên hứng thú:
“Năng lực của nàng ta có lẽ liên quan đến Thời Gian!”
Nếu là trước đây, nghe đến Tinh Nữ giống như gặp phải kẻ thù...
Nhưng từ khi biết được Chiếu Mệnh Tinh Thần của Tà Liễu, đối với những Tinh Nữ vẫn chưa có Tinh Chủ, Công Tôn Thuyên muốn lôi kéo và kết giao hơn so với việc xem nhau như kẻ thù.
Nàng hiểu rõ... việc trở thành Tinh Nữ là sự sắp đặt ngẫu nhiên của số phận, không ai được quyền lực chọn làm Tinh Nữ hay không làm Tinh Nữ.
Cũng chẳng ai chủ động muốn bị cuốn vào ván cờ lớn như Tinh Đấu cả.
Nếu đã cùng chịu chung số phận, ngoại trừ trường hợp Tinh Nữ đã có chủ... nàng sẽ ưu tiên thu phục về cho Lê Vĩ hơn.
“Ta không thấy được Chiếu Mệnh Thần Tinh của nàng ta, chứng tỏ nàng ta chưa lập Tinh Ước.” Lê Vĩ nói:
“Chờ chúng ta thành Tiên, tin rằng có cơ hội gặp lại...”
“Hy vọng đến thời điểm đó... Thời Tặc vẫn chưa lập ước.” Công Tôn Thuyên cong lên môi đỏ:
“Nghe chàng kể, Thời Tặc là nhân vật thú vị đấy.”
Với tu vi cao cường của Thời Tặc, hoàn toàn có thể dùng bạo lực với Lê Vĩ.
Nhưng Thời Tặc chỉ lấy Nhẫn của hắn chơi đùa, sau đó ném trả lại và còn nói chuyện sòng phẳng với hắn... có thể thấy không phải nhân vật mắt cao hơn đầu, ỷ mạnh hiếp yếu.
Lê Vĩ nhẹ gật đầu, hắn phát hiện một điểm chung...
Tinh Nữ ai cũng đều là tuyệt đại mỹ nhân.
Người lập ra Tinh Đấu rất biết cách tuyển chọn đấy.
“Sao con hàng Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ chưa đến nhỉ?” Lê Vĩ vuốt cằm.
Hắn cũng mặc kệ, lấy ra Thai Khí của tên sát thủ... trực tiếp ném cho Thiên Tàn và Địa Khuyết hấp thụ.
Hợp Căn kích hoạt, cắn nuốt Thai Khí, luyện hoá ba loại Dị Thuộc Tính.
VÙ VÙ VÙ...
Vì đây là Thai Khí của một vị Hợp Nhất Cảnh, lại có thêm Dị Thuộc Tính bên trong, chất lượng rất cao.
Thế nên Lê Vĩ cũng được thơm lây...
Đạt đến Cuồng Khí Cảnh Viên Mãn!
“Kế tiếp là Hợp Nhất Cảnh... đòi hỏi người và Thai Khí của mình có thể tuy hai mà một!” Lê Vĩ gật gù:
“Còn chiến lợi phẩm của Tinh Vũ Quốc và Cửu Cốt Môn, có thể!”
Hắn lấy ra một đống lớn Thai Khí thu được...
Thai Khí này chẳng khác nào Nguyên Anh, nhưng lực lượng ẩn trong chúng nó còn lớn hơn cả Nguyên Anh.
Không do dự, Lê Vĩ trực tiếp nuốt sạch vào bụng.
Siêu Nguyên Anh xếp bằng trong đan điền, Thiên Tàn và Địa Khuyết dung hợp thành Tàn Khuyết Nhận, hấp thụ lấy tất cả...
Âm Dương Khí Quyết tầng thứ năm – Âm Dương Cộng Hưởng vận chuyển, cho phép Âm Lực và Dương Lực cộng hưởng, mạnh hơn gấp bốn lần trạng thái bình thường, dùng để đột phá đại cảnh giới.
Khoảnh khắc đó, khi toàn bộ Thai Khí bị hấp thụ và hoà tan...
RĂNG RẮC...
Tàn Khuyết Nhận tru vang, bình cảnh đột phá.
Lê Vĩ bắt đầu cảm thụ được một phần kinh mạch của mình đang di chuyển, mốc nối vào trong Tàn Khuyết Nhận... cảm thụ được một lượng máu của mình đang chạy lên lưỡi nhận, Thôn Linh Ma Thụ đang cắm rễ vào nhận, mà ngay cả các loại Hồn cũng tách ra một phần Hồn Lực dung hợp vào nhận.
Đây chính là triệt để biến Tàn Khuyết Nhận thành một phần của cơ thể, liên kết cùng chủ nhân.
Hợp Nhất đúng nghĩa đen, đó là người và vũ khí hợp thành một.
Tàn Khuyết Nhận giờ đây chẳng khác nào trái tim, đầu não, sinh mệnh và cả một phần tu vi của Lê Vĩ...
Và đương nhiên ở trạng thái này, Tàn Khuyết Nhận đã mạnh hơn rất nhiều...
Bởi vì nó đã có thể trực tiếp vận dụng sức mạnh từ tất cả tu vi của Lê Vĩ, bao gồm cả nguồn lực từ Thôn Linh Ma Thụ, thậm chí là khả năng Thôn Phệ của Thôn Linh Ma Thụ hay cách cường hoá Âm Dương Chi Lực.
Lê Vĩ hài lòng với nguồn sức mạnh và quyền năng mà Tàn Khuyết Nhận được thụ hưởng từ mình...
Hắn cũng rất muốn biến Bạo Uyên Kiếm thành Thai Khí của bản thân...
Nhưng mà Bạo Uyên Kiếm thuộc hệ Hoả, nó không phù hợp với Âm Dương Khí Quyết.
Thế nên nếu Lê Vĩ muốn luyện Bạo Uyên Kiếm thành Thai Khí, hắn phải có được một môn công pháp tương ứng khác...
Lê Vĩ không vội, trước mắt củng cố tu vi Hợp Nhất Cảnh Sơ Kỳ vừa đột phá của mình.
Cảm nhận được thực lực của nam nhân mạnh hơn ngày trước, Công Tôn Thuyên cảm thán không ngớt:
“Thiên phú Âm Dương của chàng thật nghịch thiên, công pháp hàng đầu mà chỉ luyện trong vòng vài canh giờ...”
Thông thường với Âm Dương Khí Quyết tầng năm và đột phá Hợp Nhất Cảnh, tu sĩ bình thường phải bế quan ít nhất vài năm, thậm chí vài chục năm...
Còn Lê Vĩ, hắn chỉ dùng hơn nửa ngày.
Điều này rất dễ hiểu, bởi vì Lê Vĩ là Âm Dương Chi Chủ - loại Thiên Mệnh Cách này âm thầm giúp hắn dễ dàng lĩnh ngộ các loại thủ đoạn liên quan đến Âm và Dương, công pháp Âm Dương Khí Quyết đúng với sở trường, tu luyện dễ như ăn cơm uống nước.
Chưa kể ngay cả Vương Cấp Công Pháp như Cửu Minh Chiến Pháp mà hắn còn luyện được, huống hồ là Âm Dương Khí Quyết?
Ngay lúc Lê Vĩ tu luyện, một đạo sát ý vô hình vô ảnh, vô thanh vô thức nhắm thẳng mi tâm của hắn cắm vào.
“Muốn chết!”
Công Tôn Thuyên phẫn nộ quát lên, dám ở trên giường của nàng ám sát phu quân của nàng, xem Tinh Vân Các Chủ là quả hồng mềm sao?
Tinh Thần Luyện Thể Quyết kích hoạt, hàng chục loại Tinh Thần Biến Dị bao trùm cánh tay, hung hăng đấm thẳng một quyền về phía trước.
OÀNH!
Không gian chấn động, làn da lấp lánh ánh sao trên nắm tay của nàng bị xé toạc, máu tươi tuôn ra...
Mà kẻ vừa ra tay cũng bị đẩy lùi vài bước chân.
Công Tôn Thuyên bật người đứng lên, váy dài trắng tuyết phũ xuống thân thể, Tinh Thần Chi Nhãn giữa trán mở ra.
XOẸT XOẸT XOẸT...
Hàng loạt ánh sao trên trời chiếu xuống, xuyên thủng cả trần cung điện, chiếu rọi bát phương...
Những ngôi sao cộng hưởng cùng Tinh Thần Chi Nhãn, trở thành nhãn lực của Công Tôn Thuyên.
Nàng rốt cuộc thấy được, một đạo thân ảnh như u linh, quỷ dị lúc ẩn lúc hiện...
“Sát thủ!?” Công Tôn Thuyên nhướn mày.
Đây là thời điểm Lý Phách Thiên, Mâu Tùng và Kiếm Phong đám người đều đã rời đi nhằm thuyết phục và lôi kéo các thế lực khác gia nhập Tà Quốc.
Tên Sát Thủ này thừa cơ hội bọn hắn vắng mặt, lại thừa lúc Lê Vĩ đang bế quan củng cố cảnh giới mà ra tay.
Hiển nhiên là đã toan tính vô cùng cẩn thận...
“Chết!”
Sát thủ không nói nhảm quá nhiều, thân ảnh đột ngột tan biến.
Đồng tử trong mắt Công Tôn Thuyên co lại...
Bởi vì vào thời khắc này, dù là Tinh Thần Chi Nhãn của nàng cũng không phát hiện mục tiêu.
Cảm giác nguy hiểm ập đến từ phía sau, Công Tôn Thuyên không thèm xoay người... Thất Tinh Kiếm ngân vang, hướng về sau lưng cuốn thành bão kiếm ngập trời.
Bão kiếm cuốn phăng cả đại điện, kinh động tất cả tu sĩ Mâu Gia.
Nhưng những cường giả này đuổi đến, lại thấy một màn khó tin.
Tên sát thủ kia chẳng biết bằng cách nào, né tránh Thất Tinh Kiếm tấn công trên diện rộng.
Hắn như từ giữa hư vô hiện thân, vung lên Chuỷ Thủ cắm thẳng vào đan điền Công Tôn Thuyên...
ROẸT!!!
Ma sát dữ dội, tia lửa bắn ra như đom đóm vỡ vụn...
Thân thể Tinh Thần bị cắt gọt...
Khoé môi Công Tôn Thuyên ứa máu... nghĩ đến một nhân vật: