Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 311: TÀ QUÂN CHI MƯU!



Âm Gian, vị diện tầng thứ nhất...

Tử khí cuộn trào như những cơn sóng dữ.

Thôn Linh Ma Thụ tạo ra lồng giam đã triệt để phong toả mọi khe hở không gian, biến nơi đây thành một đấu trường đẫm máu cô lập.

Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ bị nhốt ở trung tâm lồng giam, nhìn chằm chằm vào thế trận mà trái tim lạnh buốt.

Phía đông, U Minh Ma Long dài hàng nghìn trượng cuốn quanh thân cây khổng lồ, vảy rồng đen kịt phản chiếu ánh lửa ma trơi xanh loét.

Phía tây, Phá Ngục Tinh Tinh đấm mạnh vào bộ ngực rắn như bàn thạch...

Phía nam, Cổ Ngục Man Ngưu ngửa đầu rít gào, sừng trâu bén nhọn như hai thanh trường đao viễn cổ mang theo ma hỏa ngập trời.

Tất cả bọn chúng đều được trang bị những kiện Danh Khí, Pháp Bảo đỉnh cấp nhất.

"Tà Quân... ngươi đừng ép ta phải đồng quy vu tận!" Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ biểu lộ âm trầm.

VÙ!

Một luồng diễm hỏa đỏ rực đột ngột bùng lên từ chân tóc của hắn, lan tràn khắp toàn thân.

Không phải linh lực thông thường, mà là Sinh Mệnh Chi Hoả.

Hắn đang tự thiêu đốt thọ nguyên và một nửa linh hồn của phân thân này để cưỡng ép đổi lấy sức mạnh ngắn ngủi, rót thẳng vào Huyền Minh Chuỷ Thủ.

Danh Khí số một đột ngột bộc phát ra một luồng ánh sáng u minh chói mắt, khí linh bên trong gào thét điên cuồng, trở nên hung lệ và dữ tợn.

" Huyền Minh Tuyệt Sát!"

Thân hình tên sát thủ hóa thành tàn ảnh, tốc độ dưới sự gia trì của việc tế mệnh đã vượt qua giới hạn của không gian.

Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ muốn tìm đường sống trong chỗ chết.

Hắn không lao về phía Dạ Tâm, mà nhắm thẳng vào thân cây của Thôn Linh Ma Thụ, tấn công một kích mạnh nhất.

Huyền Minh Sát Lực hình thành lốc xoáy, tàn phá bừa bãi.

Hiển nhiên là muốn tiêu diệt Thôn Linh Ma Thụ, phá vỡ lồng giam để thoát thân.

Đây là đường máu duy nhất...

"Ngu xuẩn."

Dạ Tâm đứng lơ lửng giữa hư không, đôi mắt đen kịt lộ ra vẻ giễu cợt, trực tiếp dung hợp cùng Thôn Linh Ma Thụ...

Chiến lực đại tăng, một cổ Thôn Phệ Chi Lực khủng bố như vòi rồng, vòng xoáy cắn nuốt mở ra, hấp thụ sạch sẽ toàn bộ Huyền Minh Sát Lực.

RỐNG!

U Minh Ma Long gào thét mà đến, long ngâm vọng thiên.

Từ sâu trong cuống họng của nó, Ma Long Lực ngưng tụ thành một quả đạn pháo, hung hăng bắn phá.

Sát thủ sắc mặt đại biến, vừa kịp thời lách mình né tránh.

ỤM!

Cổ Ngục Man Ngưu từ xa lao đến, Trọng Ngục Rìu nâng lên, cuồng mãnh bổ thẳng xuống đầu.

“Không!” Sát Thủ gầm lên, nâng Huyền Minh Chuỷ Thủ nghênh đón.

OÀNH!

Sức mạnh va đập, hắn liên tục trượt dài...

Phá Ngục Tinh Tinh xuất hiện ở phía sau, Cốt Long Thủ mọc ra gai nhọn, tàn bạo tung ra hai quyền như trời giáng.

PHỐC!

Lần này đã không kịp né tránh hay phản lại, trực tiếp bị đấm cho thổ huyết, thân thể bay ngược như diều đứt dây.

“Cuồng Khí – Hợp Nhất!”

Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ ngửa đầu rít gào, chấp nhận hiến tế, thiêu đốt toàn bộ thân thể của mình, hoá thành hồn lực dung nhập vào Huyền Minh Chuỷ Thủ.

Năng lực của một tu sĩ chủ luyện Thai Khí đã triển khai đến cực hạn... chỉ lưu lại Hồn và Huyền Minh Chuỷ Thủ.

Một chuỷ đâm thẳng vào giữa trán của Dạ Tâm.

Hiển nhiên thay vì bỏ chạy, hắn muốn tiêu diệt đối thủ, thay đổi phong cách chiến đấu.

Nhưng mà hành động vứt bỏ nhục thân này của hắn chính là sai lầm trí mạng...

Dạ Tâm nhếch mép cười gằn, Tàn Khuyết Nhận vô tình gặt ra:

“Tà Thức – Tuyệt Tâm!”

Một trảm nhắm thẳng vào tâm cảnh, oanh sát linh hồn, quyết tuyệt diệt sát.

Nếu là bình thường, với một kẻ tay nhuộm máu tươi như Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ... tâm cảnh sẽ rất vững vàng, chưa chắc bị Tà Thức tác động.

Đáng tiếc hắn liên tục bị Âm Dương Sứ Giả khắc chế, bị bón hành từ đầu đến cuối đến mức hoài nghi nhân sinh, tâm cảnh đã sớm lung lay sắp đổ.

“ONG!”

Tuyệt Tâm tru vào, xuyên qua Huyền Minh Chuỷ Thủ, chém trực tiếp tâm cảnh trong hồn của mục tiêu.

“AAA...”

Tiếng gào thét thê lương thảm thiết, Huyền Minh Chuỷ Thủ ảm đạm, linh hồn của Đệ Nhất Sát Thủ đao đớn điên cuồng, suýt chút thành người thực vật.

Hắn thật sự bị thủ đoạn của Dạ Tâm doạ sợ, linh hồn yếu ớt hiện ra, ôm đầu gào thét:

"Tha... tha mạng... linh hồn của ta... ngươi không thể..."

"Ta có thể." Dạ Tâm cắt ngang lời cầu xin của hắn, Hoả Ngục Xiềng Xích bắn ra từ bóng đêm...

Từng sợi xiềng xích lao thẳng vào hư không, chuẩn xác xuyên qua linh hồn thống khổ...

Tiếng kêu la thảm khốc của linh hồn vang vọng khắp nơi.

Âm Hồn của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ bị sợi xích gai nhọn quấn chặt từ đầu đến chân, giãy giụa điên cuồng trước sự thiêu đốt không ngừng của Địa Ngục Hoả...

Dạ Tâm tay phải vung lên, thu lấy thanh Huyền Minh Chuỷ Thủ lúc này đã triệt để mất đi hào quang...

"Bản thể, ta mang con mồi về đây." Dạ Tâm cười khằng khặc đầy đắc ý.

Màn đêm bao trùm, Thôn Linh Ma Thụ kéo theo Cổ Ngục Man Ngưu, U Minh Ma Long, Phá Ngục Tinh Tinh ẩn vào cái bóng.

Dạ Tâm biến mất tại chỗ, chỉ để lại từng mảnh không gian đổ nát, từng luồng ma uy chưa tán giữa sương đen...

Tại tộc địa Mâu Gia ở Dương Thế...

Lê Vĩ đứng chắp tay sau lưng giữa đống đổ nát, tà áo đen khẽ lay động.

Bên cạnh hắn, Công Tôn Thuyên đang tò mò đánh giá Âm Dương Sát Thương đã ảm đạm vô quang.

ROẸT!

Không gian bên cạnh Lê Vĩ đột ngột vạch ra một đường nứt đen kịt, luồng ma khí nồng nặc tràn ra, Dạ Tâm bước chân từ trong bước ra ngoài, vung tay ném mạnh một cái.

Nửa phần linh hồn bị xích rơi xuống mặt đất, lửa địa ngục vẫn cháy hừng hực khiến Công Tôn Thuyên rùng mình.

“Tinh Chủ của ta thật nguy hiểm!” Nàng có chút đắc ý:

“Bổn toạ thích!”

Đồng thời, thanh Huyền Minh Chuỷ Thủ cũng được Dạ Tâm tùy ý ném xuống bên cạnh Âm Dương Sát Thương.

Lúc này, hai nửa linh hồn Âm và Dương của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ tụ hội tại một chỗ.

Lê Vĩ cúi đầu nhìn hai luồng linh hồn đang run rẩy dưới đất, ánh mắt lay động, Thấu Mệnh Nhãn xoay tròn.

Ba khối bia đá màu đỏ hiện ra.

Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Chi Tư: có được thiên phú tu luyện Âm Dương tuyệt hạng, cảm nhận được hai thế giới Âm và Dương song song tồn tại.

Thiên Mệnh Cách – Bản Năng Sát Thủ: sở hữu giác quan gấp trăm lần người thường, dễ dàng tu luyện, lĩnh ngộ và sáng tạo các loại thân pháp, thủ đoạn chiến đấu phù hợp với sát thủ.

Thiên Mệnh Cách – Huyền Minh Chi Mạch: trời sinh đã có hệ thống kinh mạch đặc thù, chuyển hoá Linh Lực thành Huyền Minh Chi Lực, là cổ lực lượng có thể ăn mòn hết thảy Linh Lực trong cùng cấp.

Lê Vĩ gật gù, thiên phú của kẻ này thật sự đáng gờm...

Âm Dương Chi Tư chỉ kém hơn Âm Dương Chi Chủ của hắn.

Bản Năng Sát Thủ giúp hắn có tư chất sát thủ hàng đầu, từ đó sáng tạo ra thân pháp, bí pháp độc nhất vô nhị.

Mà Huyền Minh Chi Mạch càng là chuyển hoá thành Huyền Minh Chi Lực cường đại, khiến ngay cả Sinh Mệnh Tinh Thần Lực của Công Tôn Thuyên cũng không thể chữa lành vết thương.

Và từ những nền tảng và thiên phú này đã tu luyện ra hai kiện Thai Khí là Huyền Minh Chuỷ Thủ và Âm Dương Sát Thương, trở thành một Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ đại danh đỉnh đỉnh, khiến vô số cường giả nghe tên đã run sợ...

Có thể nói nếu như không phải Lê Vĩ, dù là Tà Liễu, Lưu Xích Luyện, Công Tôn Thuyên cùng nhau hợp lực... cũng chưa chắc là đối thủ của con hàng này.

Bởi vì các nàng không thể đi xuyên hai giới, làm sao có thể bắt được hay tấn công trúng được hắn?

Lê Vĩ lười nói nhảm, trực tiếp đem hai luồng linh hồn ném thẳng vào Diêm Vương Lệnh, đọc sạch ký ức.

“Quả nhiên không ngoài dự đoán...” Lê Vĩ gật gù.

Tông chủ và cao tầng của Âm Dương Ngự Khí Tông từ trước đến nay đều vẫn lạc trong tay Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ, mục tiêu của hắn là cướp đoạt Âm Dương Khí Quyết.

Từ Âm Dương Khí Quyết, hắn đã hoàn thiện được Huyền Minh Chuỷ Thủ, đúc ra Âm Dương Sát Thương, học cách di chuyển giữa Âm Dương hai giới.

Nhờ có Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Chi Tư, kẻ này không bị Âm Gian bài xích.

Nhưng có một điểm hạn chế, đó là hắn không có Cầu Thang Thần Bí bảo vệ như Lê Vĩ, nên chỉ có thể tu luyện duy nhất một hệ thống ở Huyền Binh Đại Lục mà thôi, hoàn toàn không thể tu theo kiểu Man Di Chi Địa.

Thế nên dù hắn có xuống Âm Gian, cũng chỉ để ẩn nấp, đào tẩu... phục vụ cho mục đích làm sát thủ ở Dương Thế, chứ không được lợi lộc nào khác.

Bằng không, sẽ càng thêm đáng sợ...

Bên cạnh đó, toàn bộ nhẫn không gian của hắn chứa đựng đại lượng tài sản cũng bị Lê Vĩ thu hồi trọn vẹn.

Nhìn khối tài sản bên trong, Lê Vĩ cũng phải cảm thán liên tục.

Đệ nhất sát thủ làm giàu từ cướp, nội tình còn hùng hậu hơn mấy cái Cửu Tinh Cực Phẩm Thế Lực cộng lại.

Con hàng này tu hai môn công pháp, một môn là Huyền Minh Sát Kinh và một môn là Âm Dương Khí Quyết.

Sau khi lấy được toàn bộ thông tin cần thiết, Lê Vĩ khẽ liếc mắt nhìn Dạ Tâm.

Kẻ đứng bên cạnh ngay lập tức hiểu ý, nở một nụ cười đầy tà ác.

"Khằng khặc... Đợi mãi mới đến lúc này!"

Dạ Tâm tiếp nhận Huyền Minh Chuỷ Thủ và Âm Dương Sát Thương, bắt đầu tu luyện Huyền Minh Sát Kinh.

Âm Dương Khí Quyết đã lĩnh ngộ từ bản thể, không cần luyện lại.

Hiển nhiên, Lê Vĩ muốn trang bị Thai Khí cho tâm ma của mình.

Mà Huyền Minh Chuỷ Thủ và Âm Dương Sát Thương vừa lúc rất phù hợp với phong cách của Dạ Tâm...

Có Thiên Mệnh Cách – Bậc Thầy Vũ Khí, việc sử dụng các loại vũ khí mới là vô cùng đơn giản...

Tuy nhiên, sự thay đổi lớn nhất không dừng lại ở đó.

Thân hình của Dạ Tâm sau khi tiêu hóa xong linh hồn đột ngột vặn vẹo, biến đổi.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Công Tôn Thuyên, ma khí trên người Dạ Tâm thu liễm, thay vào đó là luồng Âm Dương Khí Lực quen thuộc.

Chỉ trong thời gian ngắn, Dạ Tâm mặc áo choàng đen, đôi mắt híp lạnh lùng, hơi thở thâm trầm, trên tay cầm Huyền Minh Chuỷ Thủ và Âm Dương Sát Thương.

Không sai một chút nào! Từ bề ngoài, vóc dáng, khí tức linh lực cho đến cách phóng thích sát ý...

Dạ Tâm lúc này chính là Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ!

“Chàng định...” Công Tôn Thuyên che miệng kinh ngạc.

Lê Vĩ nhìn nhìn tác phẩm trước mặt, khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một đường cong đầy nguy hiểm:

"Rất tốt, kể từ bây giờ... Dạ Tâm sẽ là Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ, gia nhập vào Liên Minh Đại Quốc!”

“Hít!” Công Tôn Thuyên hít một ngụm lãnh khí, âm thầm mặc niệm cho những kẻ thù kia.

Nhưng sau đó, nàng lại nhíu mày lo lắng nói: “Nhưng nơi đó có tên Lăng Hiên, kẻ này sở hữu Khí Vận che chở, có khả năng nhìn thấu tên gián điệp này.”

“Khí Vận không thể soi thấu được Khí Vận mạnh hơn!” Lê Vĩ cười tà, nhẹ nâng bàn tay.

Chỉ thấy trong lòng bàn tay xuất hiện một viên đá ngũ sắc, nhìn từ bên ngoài trong suốt như pha lê năm màu...

Trữ Vận Thạch, thứ có thể tích trữ một lượng Vận bên trong đó để mang theo... là một trong mười vật phẩm lấy từ Diêm Các.

Lê Vĩ nắm chặt Trữ Vận Thạch, điều động Khống Vận Huyền Thể đem một nửa lượng Khí Vận của bản thân hiện có truyền vào khối đá.

Hắn đem Trữ Vận Thạch ném cho Dạ Tâm...

“Có viên đá này, Lăng Hiên sẽ không dò xét được hư thực, trái lại càng cảm thấy Dạ Tâm thần bí khó lường, phù hợp thân phận của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ!” Lê Vĩ cười tủm tỉm.

“Lợi hại!” Công Tôn Thuyên nâng lên ngón tay cái, đôi mắt đẹp loé lên chút sùng bái.

Dù là Tinh Vân Các Chủ, cũng bị thủ đoạn và mưu mô của nam nhân làm cho bội phục.

Hai chữ Tà Quân thật sự là danh xứng với thực.

“Phải diễn cho hợp lý!” Lê Vĩ vuốt cằm.

Dạ Tâm hiểu ý nở nụ cười...

...

“KHỐN KIẾP!”

Một tiếng gầm đầy phẫn nộ và thê lương, chấn động khắp vạn dặm.

VÙ!!!

Thân ảnh Dạ Tâm hóa thành một luồng hắc mang u minh, tay cầm Huyền Minh Chuỷ Thủ và Âm Dương Sát Thương, chật vật phá không lao vút lên chín tầng trời, nhắm thẳng hướng Tây Bắc mà điên cuồng chạy mạng.

"Tà Quân! Thù này không trả, bản tôn thề không làm người! Những kẻ xung quanh ngươi, cứ đợi lấy đi!"

Tiếng quát căm hận của "Đệ Nhất Sát Thủ" vang vọng khắp bầu trời đêm, giống như một con dã thú bị trọng thương đang cố gắng dùng những lời đe dọa cuối cùng để che giấu sự sợ hãi.

"Muốn đi? Để mạng lại!"

Ngay lập tức, từ phía dưới đống đổ nát, tiếng gầm lạnh lùng của Lê Vĩ vang lên như sấm trạng thiên đình.

Hoàng kim chiến ý nhuộm rực rỡ cả một vùng trời.

Lê Vĩ vác Bạo Uyên Kiếm, sải bước một cái liền xé toạc hư không, nhấc chân đuổi theo.

ẦM! ẦM! ẦM!

Một tràng truy sát kinh hoàng chính thức bắt đầu.

Hai luồng quang mang – một đen u minh đi trước đào tẩu, một vàng rực đuổi theo sau – như hai ngôi sao chổi va chạm liên tục giữa màn đêm.

Mỗi một nơi hai kẻ này bay qua, uy áp của cường giả đỉnh cấp càn quét thiên địa, khiến mây đen đảo lộn, phong vân biến sắc.

Sự động tĩnh khủng bố này ngay lập tức kinh động đến vô số cường giả và các thế lực lớn từ khắp nơi...

"Khí tức này, Danh Khí này? Đó là Huyền Minh Chuỷ Thủ? là Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ?! Kẻ nào có thể ép hắn đến mức phải thảm hại đào vong như vậy?" Một vị lão quái vật của một Cửu Tinh Thế Lực từ trong mật thất bừng tỉnh, linh thức phóng ra, hoảng sợ gầm lên thất thanh.

"Trời ạ! Kẻ đuổi theo là Tà Quân! Hắn đang cầm Bạo Uyên Kiếm... Chém!"

“Không thể nào, thanh kiếm đó vừa mới lên Danh Khí Bảng, lại khiến Huyền Minh Chuỷ Thủ rơi vào hạ phong sao?”

“Hoang đường!”

Huyền Minh Chuỷ Thủ thần bí khó lường, tương truyền nó mang đến cho chủ nhân năng lực ẩn thân tuyệt đối, lại chứa loại lực lượng không thể trị thương.

Huyền Binh Đại Lục có câu truyền ngôn: “Bị Đệ Nhất Sát Thủ nhắm vào... như tử thần đoạt mạng!”

Chiến Kiếp Cảnh cũng không thể sống!

Vậy mà hôm nay, cái vị Đệ Nhất Sát Thủ và Danh Khí số một của hắn đang đào vong?

“CHẾT!”

Giữa không trung, Lê Vĩ diễn vô cùng nhập tâm, hắn nâng Bạo Uyên Kiếm lên, thô bạo vung ra một kiếm dài vạn trượng.

Trận Văn cùng Phù Văn trên thân trọng kiếm sáng rực, Địa Ngục Hoả hóa thành hư ảnh Hung Thú gầm thét, mang theo lực lượng phong thiên tỏa địa hung hăng bổ xuống đầu "sát thủ".

"Huyền Minh Tất Sát!"

Dạ Tâm ở phía trước quay phắt người lại, Huyền Minh Chuỷ Thủ trong tay vạch ra một đường hắc mang đón đỡ.

OÀNH!!!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa làm rung chuyển cả một dải sơn mạch phía dưới.

Dưới mắt của vô số linh thức đang dòm ngó, thanh Huyền Minh Chuỷ Thủ – vốn là Đệ Nhất Danh Khí kiêu ngạo bấy lâu nay – chấn động kịch liệt, hào quang u minh bị Địa Ngục Hoả thiêu rụi đến mức ảm đạm.

Thân hình "sát thủ" phun ra một ngụm máu đen, bay ngược vạn dặm, suýt chút nữa rơi rụng.

"Bạo Uyên Kiếm... lực lượng thật khủng bố! Huyền Minh Chuỷ Thủ hoàn toàn bị áp chế!" Các cường giả đang âm thầm quan sát đều hít một ngụm khí lạnh.

Qua trận chiến kinh hoàng được phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật này, danh tiếng của Bạo Uyên Kiếm lập tức vượt trội, triệt để dẫm đạp lên Huyền Minh Chuỷ Thủ.

Từ nay về sau, ngôi vị Danh Khí số một trên Danh Khí Bảng của Huyền Binh Đại Lục vô hình trung đã đổi chủ.

"Tà Quân! Ngươi ép ta!"

Dạ Tâm nghiến răng gầm lên, chóp mũi phun ra một ngụm tinh huyết bản mệnh, dùng bí pháp "thiêu đốt thọ nguyên và sinh mệnh".

Hắc khí trên người hắn bùng lên dữ dội, tốc độ đột ngột đẩy nhanh gấp mười lần, hóa thành một vệt sáng mờ nhạt rồi triệt để tan biến vào hư không, biến mất dạng.

Lê Vĩ dừng lại giữa thiên không, thu hồi Bạo Uyên Kiếm, sắc mặt âm trầm hừ lạnh một tiếng:

"Chạy nhanh đấy. Lần sau gặp lại, sẽ là ngày tàn của ngươi."

Nói xong, hắn quay người bay đi, để lại giới tu chân đại lục một phen chấn động...

Ba ngày sau, tại một thung lũng hoang vu ngập tràn tử khí ở biên cảnh Huyền Binh Đại Lục.

Dạ Tâm trong bộ dạng "Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ" đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn.

Sắc mặt hắn "nhợt nhạt", khí tức có phần hỗn loạn, trên người quấn đầy Âm Dương Chi Lực, chữa trị trọng thương sau cuộc truy sát của Tà Quân.

Thanh Huyền Minh Chuỷ Thủ cắm bên cạnh, thỉnh thoảng lóe lên tia sáng yếu ớt.

Trong lòng ngực của hắn, viên Trữ Vận Thạch chứa một nửa Khí Vận của Lê Vĩ đang lặng lẽ vận hành, bao phủ một tầng thiên cơ mờ mịt lên toàn thân hắn.

RĂNG RẮC...

Không gian trước mặt đột ngột vặn vẹo, hai thân ảnh từ trong hư không bước ra.

Kẻ đi đầu là một nam tử trẻ tuổi, long hành hổ bộ, quanh thân có long hình khí vận nhàn nhạt quấn quýt, đôi mắt thần bí tựa như có thể nhìn thấu vạn vật – chính là Lăng Hiên.

Đi bên cạnh hắn là Ngự Vũ Môn Chủ, một vị cường giả nổi danh khắp đại lục.

Dạ Tâm đột ngột mở mắt, híp lại đầy nguy hiểm, Huyền Minh Chuỷ Thủ trên tay lập tức dựng lên, giọng nói khàn khàn, lạnh lùng vang lên:

"Dám tiếp cận bổn tôn, muốn chết!”

Lăng Hiên híp mắt, âm thầm dò xét vị Đệ Nhất Sát Thủ trước mặt.

Tuy nhiên, dưới sự che chở của Trữ Vận Thạch mang Khí Vận đỉnh cấp của Lê Vĩ, Lăng Hiên chỉ cảm thấy trước mắt là một màn sương mù mông lung, thần bí khó lường...

Lăng Hiên trong lòng đại chấn: "Không hổ là sát thủ số một nhiều năm qua, thật khó để nhìn thấu... chẳng trách trước đây vài lần muốn dùng Khí Vận dò tìm hành tung của hắn, lại đột ngột mất đi dấu vết.”

Nghĩ vậy, Lăng Hiên thu hồi dò xét, khẽ chắp tay, mỉm cười nói: "Các hạ hiểu lầm rồi. Bản thiếu đến đây không phải để đánh nhau, mà là để tặng cho ngươi một cơ hội... báo thù!"

"Báo thù?" Dạ Tâm hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt, diễn cực kỳ đạt: "Bản tôn xưa nay độc lai độc vãng, thù của ta, tự ta sẽ trả. Tà Quân Lê Vĩ kia tuy mạnh, nhưng ám sát mới là sở trường của ta!"

Ngự Vũ Môn Chủ lúc này mới trầm giọng mở miệng: "Đệ Nhất Sát Thủ... Trận chiến ba ngày trước chúng ta đều đã thấy, Tà Quân hoàn toàn áp chế ngươi!”

Lăng Hiên gật đầu, ánh mắt lộ ra hung quang: "Không giấu gì đạo huynh, Liên Minh Đại Quốc của chúng ta đang tập hợp những cường giả đỉnh phong nhất nhằm tiêu diệt triệt để Tà Quốc và Tà Quân... nếu ngươi có hứng thú, hãy cân nhắc!”

Dạ Tâm im lặng một chút, giả vờ lộ ra vẻ suy tư, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Lăng Hiên:

"Bổn tôn cần suy tính...”

Lăng Hiên và Ngự Vũ Môn Chủ đưa mắt nhìn nhau, thuyết phục cường giả hàng đầu như thế này quả thật không dễ.

Điều đó nằm trong dự kiến, bởi nếu đối phương đồng ý quá nhanh, bọn hắn trái lại sẽ nghi ngờ.

Lăng Hiên từ tốn nói:

“Kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu!”