Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 287: ĐẾN ĐẠI LỤC!



“Có điều kiện gì cứ nói!”

Nghe thấy Lê Vĩ nói vậy, lão già vội vàng dùng sức lên tiếng:

“Lão hủ danh xưng Thái Du, hiện tại là Ngũ Trưởng Lão của Âm Dương Ngự Khí Tông... tiền bối là truyền nhân của Thái Thanh Thiếu Chủ, theo lý nên quay về chấp chưởng tông môn, khi đó tự khắc nửa sau của công pháp sẽ thuộc về tiền bối.”

Mặc dù biết tuổi của Lê Vĩ nhỏ hơn mình rất nhiều, nhưng tại tu chân giới thực lực vi tôn, Thái Du vẫn gọi hắn là tiền bối.

“Nói bậy!” Lê Vĩ hừ lạnh một tiếng:

“Nhặt được nửa quyển công pháp mà thôi, sao có thể là truyền nhân?”

Hắn chỉ chấp nhận là truyền nhân của Quỷ Cốc Nhất Mạch, dù tu luyện Âm Dương Khí Quyết từ đầu... nhưng đó là cơ duyên hắn tình cờ đạt được, đâu phải do đích thân Thái Thanh truyền thụ, làm sao có thể xem hắn như đệ tử được chứ?

Thấy sắc mặt Lê Vĩ bất thiện, Thái Du trong lòng run sợ, nhanh nhẹn thay đổi lời nói:

“Với thực lực và tiềm năng của tiền bối, chấn hưng Âm Dương Ngự Khí Tông là chuyện sớm muộn, lão hủ nguyện ý dẫn theo tất cả đệ tử dưới trướng ủng hộ ngài.”

“Tông môn hiện tại còn bao nhiêu nội tình?” Lê Vĩ hỏi.

“Còn năm vị trưởng lão, người mạnh nhất chỉ là Hợp Nhất Cảnh Sơ Kỳ, tông chủ tu vi cao hơn, đạt đến Trung Kỳ.” Thái Du hồi đáp.

Vừa rồi Lê Vĩ dễ dàng làm thịt trưởng lão của Hải Đao Tông, lão tự tin với thực lực như vậy, lấy lại vị trí tông chủ sẽ hết sức dễ dàng, không ai không phục.

“Quá gà!” Lê Vĩ lắc đầu:

“Ta lười lắm, giao ra nửa công pháp... ta cho các ngươi lợi ích.”

Hợp Nhất Cảnh Trung Kỳ xem như Đại Thừa Trung Kỳ mà thôi, ngay cả một vị Chiến Kiếp Cảnh cũng chẳng có.

Thu phục thế lực như vậy vào tay không giúp được gì, trái lại còn phải tốn thời gian bồi dưỡng bọn hắn.

“Nhưng Âm Dương Khí Quyết hoàn chỉnh chỉ có Tông Chủ được quyền sở hữu a.” Thái Du không dễ bỏ cuộc, tiếp tục thuyết phục hắn:

“Nếu ngài không thành tông chủ, lão hủ không có cách nào giao cho ngài!”

“Haha, vậy ta đến lấy xem như cái giá thu được từ việc cứu mạng các ngươi!” Lê Vĩ cười gằn:

“Xem thử ai cản được?”

Thái Du nghe vậy chỉ biết câm nín, cái tên này hành sự không theo thói thường nha...

Mục đích lần này của Lê Vĩ là lôi kéo những Cửu Tinh Thế Lực hàng đầu tại Huyền Binh Đại Lục, đâu có rảnh mà đi bồi dưỡng hay phát triển tông môn.

Đặc biệt là Âm Dương Ngự Khí Tông đã suy tàn...

“Tông môn có Âm Dương Thiên Binh Trận phong toả, ngài không cưỡng ép xông vào được đâu.” Thái Du cắn răng, lão quyết tâm lôi tên quái thai này về làm tông chủ cho bằng được.

Tưởng tượng Âm Dương Ngự Khí Tông có nhân vật như hắn trấn thủ, tương lai nhất định sẽ khôi phục huy hoàng trong quá khứ.

“Trận Pháp à?” Lê Vĩ cười nhạo, bàn tay nhẹ nâng...

Đám người chỉ thấy Linh Lực nhảy múa trên đầu ngón tay hắn, sau đó tự diễn hoá thành đủ loại Trận Văn...

“Vừa lúc ta còn là Trận Sư, để xem Âm Dương Thiên Binh Trận của các ngươi lợi hại đến mức nào, có phá được hay không?” Lê Vĩ cười tủm tỉm.

Thái Du trợn mắt há hốc mồm, triệt để câm nín rồi.

Mà ngay cả Hải Tố và Hải Tuệ bên cạnh cũng kinh dị nhìn nhau, cái tên này rốt cuộc còn bao nhiêu thủ đoạn?

Hắn còn là người sao?

Không dám thử thách giới hạn của Lê Vĩ, Thái Du bắt đầu chần chờ...

“Như thế này đi!” Hải Tố ánh mắt loé lên, chủ động đề nghị:

“Âm Dương Ngự Khí Tông chỉ cần giao ra công pháp hoàn chỉnh cho Lê công tử, Huyền Hải Thương Thành chúng ta sẽ trợ giúp các vị, cung cấp tài nguyên hàng năm, xuất thủ cường giả tương trợ nếu gặp nguy cấp.”

Lời này khiến Thái Du mừng rỡ, nội tâm phấn chấn vô cùng...

Không thể kéo Lê Vĩ về làm tông chủ, nhưng điều kiện này cũng rất tốt nha.

Huyền Hải Thương Thành là một trong những thế lực có Chiến Kiếp Cảnh cường giả trấn thủ, mạng lưới quan hệ rộng lớn, ở Huyền Binh Đại Lục là thế lực hàng đầu.

Với địa vị hiện nay của Âm Dương Ngự Khí Tông, căn bản không đủ tư cách để được Huyền Hải Thương Thành hỗ trợ...

“Thành giao!” Thái Du nghiêm nghị gật đầu:

“Lão hủ sẽ về báo với tông chủ và các trưởng lão, đem công pháp hoàn chỉnh dâng lên cho Lê công tử.”

Lê Vĩ liếc mắt nhìn Hải Tố, nữ nhân này rõ ràng là đang muốn mình thiếu nợ ân tình của nàng ta đây mà.

Hải Tố nghịch ngợm lè lưỡi, hắn không lên tiếng phản đối xem như ngầm công nhận.

Hải Tuệ hài lòng cười cười, tiểu thư thật là thông minh, rất biết cách móc nối quan hệ với Lê công tử.

Theo biểu hiện của Lê Vĩ ngày càng đáng gờm, bà ta chỉ hận không thể thuyết phục hắn làm rể quý...

“Là kẻ nào dám giết trưởng lão của Hải Đao Tông?”

Có tiếng gầm phẫn nộ chợt vang lên.

RĂNG RẮC...

Không gian sụp đổ, một lão già chân đạo Trường Đao phá không xuất hiện, khí thế Chiến Kiếp Cảnh bành trướng bát phương, nhấc lên từng cột sóng thần sôi trào dữ dội.

“Đại Trưởng Lão của Hải Đao Tông – Đao Liệt Hải!” Hải Tuệ nhận ra thân phận của lão già, nhẹ giọng nói với Lê Vĩ.

Hiển nhiên sau khi cảm ứng được nam tử trung niên và đám đệ tử nằm xuống, Hải Đao Tông đã nổi trận lôi đình, cử ra Đao Liệt Hải đến truy vết hung thủ.

Đao Liệt Hải quét mắt nhìn quanh, phát hiện thuyền của Huyền Hải Thương Thành ở gần, sắc mặt hơi đổi, liền thả người đến tiếp cận, trầm giọng nói:

“Không biết các vị có nhìn thấy trưởng lão của Hải Đao Tông?”

Đổi lại là thế lực khác, Đao Liệt Hải đã lập tức giết người sưu hồn... nhưng nội tình của Huyền Hải Thương Thành so với Hải Đao Tông còn mạnh hơn, lão cũng không dám làm càn khi chưa có bằng chứng.

“Trưởng lão?” Hải Tuệ bước ra, nhíu mày nói:

“Nơi này quả thật còn khí tức chiến đấu, bất quá thuyền của chúng ta vừa mới đi ngang qua mà thôi.”

Đao Liệt Hải sắc mặt lạnh lùng, một vị tu sĩ làm khách thuyền bất chợt lên tiếng:

“Vừa rồi thấy một người khổng lồ đem Hải Đao Tông tiêu diệt, nhưng sau đó hắn biến mất bí ẩn, không rõ hành tung.”

“Người khổng lồ?” Đao Liệt Hải trầm giọng:

“Có thể nói rõ hơn không?”

“Chẳng có gì phải nói, người khổng lồ kia chiến lực rất kinh khủng, cầm hai thanh vũ khí hình thù kỳ lạ, cường thế chém vào đường đã sát nhân đoạt hồn!” Vài vị khách khác xác nhận:

“Hắn hình như còn tinh thông Không Gian Chi Lực, sau khi hạ thủ liền dịch không biến mất rồi.”

Bởi vì toàn bộ quá trình diễn ra quá nhanh, Lê Vĩ lại ở trên lầu thuyền có Trận Pháp che đậy, nên đám khách bên dưới thuyền cũng không biết hắn còn ở nơi này... chỉ đem những gì bọn hắn chứng kiến kể lại mà thôi.

“Khốn kiếp, rốt cuộc là ai chứ?” Đao Liệt Hải siết chặt nắm tay, không còn hoài nghi Huyền Hải Thương Thành.

Bởi lão rất rõ thủ đoạn chiến đấu của Huyền Hải Thương Thành, không có biện pháp hoá khổng lồ, càng không tinh thông Không Gian Chi Lực.

“Cáo từ!” Đao Liệt Hải hướng Hải Tuệ chắp tay.

“Không tiễn!” Hải Tuệ bình thản đáp.

Từ trước đến nay Huyền Hải Thương Thành chủ trương giao hảo kinh doanh với toàn thiên hạ, rất ít xảy ra xung đột hay vô duyên vô cớ sát nhân.

Thế nên Đao Liệt Hải chẳng quá nghi ngờ cái chết của trưởng lão do Huyền Hải Thương Thành gây ra...

Tin rằng thủ phạm đã thông qua Không Gian rời đi, ở lại nơi này cũng chẳng còn ý nghĩa.

Đao Liệt Hải đạp lên trường đao hoá thành lưu tinh rời đi.

Lê Vĩ ung dung bình thản, hắn vẫn luôn đeo mặt nạ trong lúc làm thịt đám người Hải Đao Tông, hơn nữa dù bị phát hiện cũng chẳng e ngại.

...

Vài ngày sau, một toà trường thành màu xanh nước biển hiện ra trước mắt, tường thành cao như thái sơn, dài liên miên không dứt nằm dọc theo bờ biển như một dãy núi...

Dọc theo đại thành này là hàng nghìn bến cảng từ lớn đến nhỏ, tất cả đều là sản nghiệp của Huyền Hải Thương Thành.

Mà toà đại thành kia chính là một trong những thế lực cường đại nhất, nằm dọc theo bờ biển Đại Hằng Hải.

Mỏ neo hạ xuống, thuyền cập vào cảng biển...

Khách nhân trên thuyền lần lượt rời đi, Hải Tố và Hải Tuệ cũng bước xuống, đi theo phía sau là Lê Vĩ và Công Tôn Thuyên.

Lúc này Thái Du dắt theo bốn tên đệ tử, chắp tay nói: “Lão hủ sẽ về bẩm báo với tông chủ, đa tạ ân cứu mạng của Lê công tử.”

“Đi thôi!” Lê Vĩ gật gù, trước đó hắn đã trị thương cho bốn tên đệ tử Âm Dương Ngự Khí Tông, giúp bọn chúng giữ được tính mạng.

Chờ Thái Du đoàn người rời đi, Hải Tuệ và Hải Tố mời hai người Lê Vĩ vào thành, hướng cổng thành khổng lồ, hùng vĩ bước đến.

“Tam Trưởng Lão và tiểu thư đã về!” Hộ vệ giữ thành thấy vậy, liền cao giọng báo tin.

Phần phật...

Ống tay áo tung bay, một lão già lưng còng từ trong thành lao vọt đến trước mặt Hải Tố, nhanh chóng kiểm tra tình huống Phù Chú của nàng, sắc mặt trở nên khó coi nói:

“Phù Chú suy yếu rồi, phải nhanh chóng khắc lại!”

“Đại Trưởng Lão đừng gấp, ta ổn rồi!” Hải Tố bật cười.

Trước đây đều là như thế, mỗi lần nàng ra ngoài làm ăn trở về... Đại Trưởng Lão đều gấp rút kiểm tra tình huống Phù Chú của nàng, rất sợ Quang Minh và Hắc Ám bạo động.

Lần này quả thật đã xảy ra, cũng may gặp được quý nhân tương trợ.

“Ổn là ổn thế nào? tiểu thư ngươi đừng chủ quan!” Đại Trưởng Lão ngưng giọng nói.

“Ngươi xem!” Hải Tố nâng tay, Quang Minh Linh Lực xuất hiện trong lòng bàn tay như một vầng mặt trời nhỏ.

Trước ánh mắt trừng trừng của Đại Trưởng Lão, nàng lại thu hồi Quang Minh, đẩy ra Hắc Ám xoay tròn cực kỳ tinh thuần...

“Cái này... cái này... cái này làm sao có thể?” Đại Trưởng Lão kinh sợ đến ngây người, lắp ba lắp bắp:

“Vì sao chúng nó tách ra rồi?”

Từ trước đến nay, Quang Minh và Hắc Ám trong cơ thể nàng còn hơn nước với lửa, luôn lao vào nhau mà ma sát, hận không thể cùng lúc nổ tung.

Thế mà bây giờ Hải Tố có thể dễ dàng sử dụng hai loại lực lượng kỵ nhau này một cách tách biệt, làm sao lão không khó tin?

“Xem lão già ngươi vội chưa kìa!” Hải Tuệ hừ một tiếng:

“Phù Chú của ngươi lỏng lẻo, suýt chút báo hại tiểu thư bạo thể, cũng may có ân công tương trợ.”

“Ân công tương trợ?” Đại Trưởng Lão nghe vậy giật mình, chuyển mắt nhìn sang Lê Vĩ và Công Tôn Thuyên, xem ra là hai vị này.

“Đúng thế, chính là Lê công tử đã cứu ta!” Hải Tố xác nhận gật đầu:

“Giúp ta phân tách Quang Minh và Hắc Ám.”

“Sao làm được vậy? vô lý!” Đại Trưởng Lão râu tóc dựng ngược:

“Ngay cả Huyền Đan Lão Nhân cũng không làm được loại chuyện này.”

“Huyền Đan Lão Nhân là ai?” Công Tôn Thuyên hỏi.

“Là vị Luyện Đan Sư hàng đầu ở Huyền Binh Đại Lục!” Hải Tố hồi đáp:

“Nhiều năm trước, phụ thân của muội bỏ ra cái giá lớn mời lão ta giải quyết tình huống của muội... nhưng lão cũng bó tay!”

“Huyền Đan Lão Nhân tính là thứ gì?” Hải Tuệ cảm thán nói:

“Nếu ngươi thấy được Y Thuật của Lê công tử, sẽ hiểu thế nào là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.”

Đại Trưởng Lão biểu lộ nghiêm túc, lão biết rõ để được Tam Trưởng Lão đánh giá cao như vậy, vị Lê Công Tử này chắc chắn rất đáng gờm... nhất là khi lão không nhìn thấu tu vi của mỹ nhân váy trắng đi cùng với hắn.

Huống hồ Phù Chú đã suy yếu nhưng tiểu thư vẫn bình yên vô sự, chuyện rõ ràng như ban ngày, không thể không tin.

“Gặp qua nhị vị, lão phu là Hải Lân... Đại Trưởng Lão của Huyền Hải Thương Thành.” Đại Trưởng Lão vội vàng chào hỏi.

“Chào Đại Trưởng Lão!” Hai người lịch sự hoàn lễ.

“Mau sắp xếp phòng khách quý, tiếp đón Lê công tử và phu nhân!” Hải Tuệ phân phó:

“Ta và tiểu thư sẽ đi gặp thành chủ, có đại sự cần thương lượng.”

“Được rồi!” Đại Trưởng Lão trịnh trọng gật đầu.

...

Tiến vào Huyền Hải Thương Thành, bên trong rộng lớn như một tiểu thế giới... kiến trúc sừng sững khắp nơi.

Lê Vĩ và Công Tôn Thuyên được mời vào Phủ Thành Chủ, ở gian phòng tốt nhất có đầy đủ tiện nghi từ Tụ Linh Trận, Cường Khí Trận cho đến nơi thư giãn là suối nước nóng...

“Quy mô ở thành trì này so với Thương Bảo Quốc chỉ hơn chứ không kém.” Lê Vĩ đánh giá.

“Ừm, nghe nói Thành Chủ chỉ có một nữ nhi... chỉ cần ngươi làm rễ, sản nghiệp này đều vào tay ngươi.” Công Tôn Thuyên mỉm cười.

BỐP!

Lê Vĩ hung hăng vỗ lên bờ mông vểnh cao của nàng, nhếch mép nói: “Dám trêu vi phu?”

“Đáng ghét, đó là nơi có thể đánh vào sao?” Công Tôn Thuyên sắc mặt đỏ bừng, gò má phát nhiệt, tim đập thình thịch.

Đường đường Tinh Vân Các Chủ, thanh cao, lạnh nhạt như tiên trên trời... lại bị hắn đánh đòn.

“Đừng quên gia pháp của Lê Gia!” Lê Vĩ rung đùi đắc ý, xoa nhẹ bàn tay:

“Xúc cảm không tồi!”

Công Tôn Thuyên xấu hổ, liền thay đổi chủ đề: “Vẫn chưa cảm ứng được sự tồn tại quen thuộc.”

“Không vội, Tinh Nữ các nàng đâu phải rau cải trắng?” Lê Vĩ nhún vai.

108 Tinh Nữ trải rộng khắp các thế giới, thậm chí là quy mô vũ trụ...

Ở Man Di Chi Địa tìm thấy 4 người đã là vận khí ngút trời, hắn cũng chẳng ôm thêm kỳ vọng.

Thế giới này không có, lại đến thế giới khác tìm kiếm...

Dù Dương Thế mênh mông bất tận, nhưng chỉ cần tương lai Lê Vĩ tinh thông được Quỷ Cốc Thiên Cơ Đạo, chấp chưởng Âm Dương Thiên Cơ... hắn không tin mình không tìm ra toàn bộ Tinh Nữ.

Vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.

...

Cùng lúc đó, tại Nghị Sự Điện...

Huyền Hải Thành Chủ - Hải Long cùng với những nhân vật cao tầng kiểm tra tình huống thân thể tiểu thư Hải Tố, từng đôi mắt không ngừng loé lên dị sắc...

“Thật sự là tách ra rồi, hai cái đan điền, một chứa quang minh, một giữ hắc ám...” Hải Long hít sâu một hơi:

“Y Thuật như thế này, không tưởng tượng nổi!”

“Lê công tử chỉ mất nửa ngày để phẫu thuật, hơn nữa toàn bộ quá trình tiểu thư không đau đớn chút nào.” Hải Tuệ nhấn mạnh.

“Không ngờ thế gian lại có bậc kỳ nhân này...” Nhị Trưởng Lão vuốt râu than thở:

“Nếu không tận mắt thấy tình huống của tiểu thư, đánh chết lão phu cũng không tin.”

“Chưa hết đâu, Lê công tử còn có chiến lực vượt trội, tinh thông Trận Pháp... đạo lữ của y rất có thể là Chiến Kiếp Cảnh cường giả.” Hải Tố nói thêm.

“Kết giao, kết giao bằng mọi giá!” Hải Long vỗ bàn:

“Đại cơ duyên rơi vào đầu, không thể bỏ qua!”

Các trưởng lão không chút do dự, kiên quyết chốt hạ:

“Nhất trí!”