Trước sức ép và công kích không ngừng của nhóm cường giả sử dụng đại đao, con thuyền rốt cuộc chịu không nổi, trận pháp vỡ tan, thân thuyền rạn vỡ, nước biển tràn vào, bắt đầu chìm xuống.
Tình huống này khiến năm tu sĩ trong thuyền không chống đỡ nổi nữa, buộc phải rời thuyền ngự khí bay lên không trung.
Bọn hắn gồm một lão giả và bốn đệ tử trẻ tuổi.
Trong đó lão giả tu vi Cuồng Khí Cảnh Hậu Kỳ, bốn đệ tử đều là Bản Mệnh Cảnh trở xuống.
Nhưng vừa mới bay lên, mười tên tu sĩ cầm đại đao đã bao vây bốn phương tám hướng đề phòng bọn hắn chạy trốn, trong đó tên nam tử tu vi Hợp Nhất Cảnh lên tiếng cười gằn:
“Âm Dương Ngự Khí Tông, các ngươi cũng có ngày hôm nay!”
“Hải Đao Tông, chúng ta và các ngươi nước sông không phạm nước giếng, tại sao lại vô cớ tấn công?” Lão già Cuồng Khí Cảnh sắc mặt khó coi.
“Haha chớ nói nhảm, giao ra Âm Dương Khí Quyết... tha cho các ngươi khỏi chết!” Nam tử cầm đầu của Hải Đao Tông lạnh lùng nói:
“Nơi này là lãnh hải của chúng ta, khôn hồn thì ngoan ngoãn đi!”
Hải Đao Tông là một trong năm Cửu Tinh thế lực mạnh nhất nửa vùng biển trên của Đại Hằng Hải, có thừa tư cách giết người đoạt bảo.
“Khốn kiếp, lại nhắm vào Âm Dương Khí Quyết!” Lão già Cuồng Khí Cảnh biểu lộ lạnh lẽo:
“Đó là công pháp độc môn, dù chết cũng không giao cho bất luận kẻ nào.”
“Haha, cứ kiên cường đi!” Một thanh niên tuấn lãng của Hải Đao Tông khinh miệt cười:
“Năm xưa Thái Thanh hoành hành ngang dọc, ép thiên tài chúng ta phải cúi thấp đầu, giờ đây đến lượt các ngươi trả giá.”
“Câm miệng, ngươi không đủ tư cách nhắc đến Thái Thanh sư huynh!” Bốn đệ tử của Âm Dương Ngự Khí Tông giận dữ quát, da mặt đỏ bừng, trong mắt tràn ngập đau đớn.
Nhiều năm về trước, thiếu chủ của Âm Dương Ngự Khí Tông – Thái Thanh chính là một trong những thiên kiêu hàng đầu Huyền Binh Đại Lục, thiên phú kinh người, chấp chưởng Âm Dương, đúc ra Âm Dương Thai Khí vô cùng lợi hại.
Danh tiếng của Thái Thanh vang vọng đại lục, trở thành thiên kiêu nổi bật, vượt cấp chiến đấu, cùng cấp gần như không có đối thủ.
Nhưng rồi một ngày nào đó, Thái Thanh bỗng nhiên mất đi lý trí, lén lút rời khỏi Âm Dương Ngự Khí Tông mà không ai rõ nguyên nhân.
Để tìm kiếm Thái Thanh, Tông Chủ của Âm Dương Ngự Khí Tông và hai vị trưởng lão mạnh nhất buộc phải xuất động.
Nhưng càng không ngờ, sau khi rời tông vài năm, tông chủ và hai vị trưởng lão đều vẫn lạc một cách bí ẩn, Hồn Bài lưu lại trong tông vỡ vụn.
Cao tầng còn lại trong Âm Dương Ngự Khí Tông xảy ra nội đấu, ai cũng muốn tranh đoạt ngôi vị tông chủ.
Kết quả cuối cùng, từ một trong những Cửu Tinh Thế Lực mạnh nhất Huyền Binh Đại Lục, Âm Dương Ngự Khí Tông trở nên suy tàn.
Bên ngoài không ít cường địch ngấp nghé, toàn bộ thành viên còn sót lại của Âm Dương Ngự Khí Tông phải sống ẩn mình phía sau Đại Trận Hộ Tông – Âm Dương Thiên Binh Trận.
Đây là Đại Trận cao cấp do Tông Chủ bố trí, không dễ dàng hoá giải, nhờ vậy giúp Âm Dương Ngự Khí Tông kéo dài hơi tàn...
Nhưng tài nguyên còn lại trong tông dần dần cạn kiệt, buộc bọn hắn phải cử ra từng nhóm nhỏ ra ngoài tìm kiếm tài nguyên.
Năm người bọn hắn ở đây chính là một nhóm, lão già Cuồng Khí Cảnh dẫn đầu trước đây chỉ là Hộ Pháp, bây giờ trở thành Ngũ Trưởng Lão của Âm Dương Ngự Khí Tông... dẫn theo bốn đệ tử tinh anh đến Đại Hằng Hải săn giết yêu thú, tìm cơ duyên, lại bị Hải Đao Tông chặn cướp.
“Hoá ra là thế...” Lê Vĩ đứng trên thuyền, nghe Hải Tuệ giải thích về lai lịch và nguyên nhân dẫn đến Âm Dương Ngự Khí Tông suy tàn mà vuốt cằm gật gù.
“Thái Thanh chính là tên không biết sống chết muốn luyện hoá ta!” Tiểu Đồng hừ một tiếng.
Lê Vĩ vuốt cằm, Thái Thanh chính là bộ xương mà hắn tìm thấy phía sau thác nước, Thái Cực Bào là Pháp Bảo của y, bên trong có Âm Dương Khí Quyết nhưng chỉ là quyển hạ, tu luyện tối đa được đến Bản Mệnh Cảnh. Nguyên nhân Thái Thanh trốn khỏi Âm Dương Ngự Khí Tông là do phản phệ cực nặng từ Thấu Mệnh Nhãn, trở nên mất đi lý trí, điên điên khùng khùng lưu lạc đến Man Di Chi Địa.
“Hừ, một pháp bảo bí ẩn tình cờ xuất hiện trước mặt ta, đổi lại là ta cũng sẽ luyện hoá mà thôi!” Lê Vĩ phân trần.
Thái Thanh lúc đó là thiên kiêu hàng đầu, tâm cao khí ngạo, Thấu Mệnh Nhãn lại đột ngột phá vỡ không gian, hiện ra tại chỗ của hắn...
Sức hấp dẫn của một Pháp Bảo thần bí, ai có thể cưỡng lại?
Tiếc là Thấu Mệnh Nhãn đáng sợ vượt qua khả năng chống chịu của Thái Thanh.
“Thế còn Tông Chủ và những cường giả mạnh nhất Âm Dương Ngự Khí Tông bị giết sau khi đi tìm Thái Thanh là sao?” Lê Vĩ nhíu mày hỏi.
“Việc này lão thân cũng không biết.” Hải Tuệ lắc đầu, lại nói:
“Cái chết của bọn hắn đến nay vẫn là bí ẩn.”
“Không liên quan gì đến ta!” Tiểu Đồng lên tiếng:
“Ta chỉ quật tên Thái Thanh kia, không biết trưởng bối của hắn!”
“Lê công tử, chẳng lẽ ngươi hứng thú với Âm Dương Ngự Khí Tông sao?” Hải Tố chớp đôi mắt đẹp, không hiểu vì sao Lê Vĩ lại quan tâm đến chuyện này.
“Có chút liên quan!” Lê Vĩ gật gù, hắn muốn đạt được nửa phần còn lại của Âm Dương Khí Quyết để còn đột phá những cảnh giới cao hơn.
“Chết!”
Mà lúc này, chiến đấu đã bắt đầu bùng nổ.
Nói là chiến đấu, thật ra chính là nghiền ép...
Nam tử Hợp Nhất Cảnh tay cầm một thanh Hải Ba Đao, trực tiếp tiến vào trạng thái Nhân Đao Hợp Nhất...
Bên trên lưỡi đao, hiện ra từng luồng gân mạch sống động như sóng biển, bên trong ẩn chứa Thuỷ Khí Chi Lực cuộn trào...
Đao giờ đây như chính thân thể hắn, là một phần của hắn, cộng hưởng sức mạnh với toàn thân.
“Ba Động Trảm!”
Một đao trảm ra, biển động kinh hoàng, sóng biển dâng lên trăm trượng ập xuống, hoà cùng từng dòng Thuỷ Khí sắc bén có thể huỷ diệt tất cả.
“Không xong!” Lão già và bốn đệ tử thần sắc kịch biến.
Bọn hắn vội vàng triệu hoán Thai Khí và Bản Mệnh Thai Khí...
Lão già cầm trong tay một kiện Đại Âm Kiếm màu đen to lớn, kích phát năng lực Cuồng Khí Cảnh, phun máu lên thân kiếm để cường hoá sức mạnh.
Đại Âm Kiếm trở nên điên cuồng, sức mạnh tiệm cận với Hợp Nhất Cảnh, hai tay cầm chuôi kiếm dùng sức bổ ra...
Bốn đệ tử cũng cầm Thai Khí trong tay, có kẻ là Dương Khí, có kẻ là Âm Khí...
Tình huống này khiến ánh mắt Lê Vĩ loé lên, không phải ai ở Âm Dương Ngự Khí Tông cũng sở hữu hai loại linh căn là Âm và Dương, trái lại đa số chỉ sở hữu một trong hai loại mà thôi.
OÀNH...
Mà dù lão già và bốn đệ tử kết hợp, vẫn không đỡ nổi một đao của nam tử trung niên, bị Ba Động Trảm chém cho không còn manh giáp... tất cả đều thổ huyết bay ngược.
Bốn đệ tử mất đi khả năng chiến đấu, mà lão già càng là hứng chịu trực diện, bị phế mất một cánh tay, sắc mặt tái nhợt...
“Ngu xuẩn, dưới Hợp Nhất Cảnh... tất cả đều là kiến hôi!” Nam tử ngạo nghễ nói.
Lê Vĩ ánh mắt lấp loé, lời này cũng không phải kiêu căng hay tự đại.
Quả thật ở trạng thái Nhân Khí Hợp Nhất, đó là một dạng cộng hưởng chí cao giữa người và vũ khí, áp đảo toàn diện so với người dùng vũ khí bình thường.
Khi Nhân Khí Hợp Nhất, ngươi và vũ khí hoà cùng một hơi thở, sức mạnh toàn thân lan tràn vào vũ khí, vừa tăng cường khả năng thôn nạp Linh Khí trong tự nhiên, vừa cường hoá uy lực công kích khi phát động.
“Bắt chúng về sưu hồn, không tin không móc ra được Âm Dương Khí Quyết!” Nam tử hạ lệnh.
Vì sao ai cũng thèm thuồng Âm Dương Khí Quyết? bởi vì đây là một trong những công pháp hàng đầu Huyền Binh Đại Lục.
Đối với những công pháp này, đa số đều có cường giả Chiến Kiếp Cảnh bảo vệ... nhưng tình cảnh của Âm Dương Ngự Khí Tông hôm nay cực kỳ thảm, toàn tông chẳng còn vị Chiến Kiếp Cảnh nào, Hải Đao Tông chẳng cần phải e ngại...
Bất quá ngay khi đám đệ tử Hải Đao Tông vừa định tóm lấy con mồi, Không Gian bỗng nhiên gợn sóng, năm người của Âm Dương Ngự Khí Tông đã biến mất dạng.
Hải Tuệ và Hải Tố giật mình phát hiện bọn họ đã được ném lên thuyền của mình, ánh mắt hai người tràn ngập ngưng trọng...
Phải biết rằng ở trên biển, khoảng cách của thuyền bọn họ và nơi xảy ra chiến đấu khá xa, thế mà Lê Vĩ có thể điều khiển Không Gian dịch chuyển cùng lúc năm người một cách gọn gàng như vậy.
Đây phải tinh thông Không Gian đến mức nào mới có thể làm được?
“Không Gian Chi Lực?” Hải Đao Tông đám người biến sắc, tên nam tử cầm đầu quát lên:
“Kẻ nào dám xen vào chuyện của Hải Đao Tông?”
Đáp lại bọn hắn, Lê Vĩ chẳng biết từ bao giờ đã lặng lẽ xuất hiện phía sau, toả ra khí thế của Ngự Không Cảnh...
“Ngự Không Cảnh?” Sắc mặt Hải Đao Tông trở nên quái lạ, mà Hải Tố và Hải Tuệ cũng không dám tin.
Tu vi Ngự Không tuy rằng không tồi, nhưng ở trong mắt các đại thế lực thật sự là quá thấp.
“Ở đâu ra con kiến hôi không biết sống chết!” Nam tử trung niên gầm lên thịnh nộ, vung Hải Ba Đao cuồng bạo chém ra:
“Hải Quyển Ba Động!”
Một chiêu này của hắn, sóng biển xung quanh dâng cao như lốc xoáy cuốn Lê Vĩ vào trung tâm, từng dòng nước xoáy là Đao Khí sắc lẹm đầy hung hiểm chém thẳng vào bên trong.
Nam tử này không hổ là Hợp Nhất Cảnh cường giả, ra tay cực kỳ có kinh nghiệm, sử dụng chiêu này để phong toả không gian, chặn đứng mọi lối thoát của Lê Vĩ.
Nhưng Lê Vĩ cũng không có ý định chạy, Thiên Tàn và Địa Khuyết xuất hiện trong hai tay...
Hắn ở giữa trung tâm vòng xoáy, gặt thẳng ra một nhát chém hình chữ X.
Siêu Nguyên Anh rít gào, Âm Dương Khí Lực gầm thét, các loại Dị Thuộc Tính bùng nổ...
XOẸT!
Hải Quyển Ba Động trực tiếp bị chém tan, Lê Vĩ lao thẳng ra ngoài, thân thể bỗng nhiên hoá thành ánh trăng biến mất.
Một lần nữa xuất hiện, hắn đã ở giữa không trung, Lạc Nguyệt Trảm chém xuống như khuyết nguyệt đầy trời...
“Cuồng Khí!” Cảm nhận được nguy hiểm, nam tử trung niên cuồng hoá Hải Ba Đao trong tay, khiến uy lực của nó tiệm cận Chiến Kiếp Cảnh.
Một đao kéo theo sóng thần trăm trượng, đao khí tung hoành, kịch chiến Lạc Nguyệt Trảm...
Bên cạnh, chín tên đệ tử cũng toàn lực tấn công.
Lê Vĩ cười gằn, Cự Ngục kích phát, thân thể đột ngột biến thành khổng lồ, cao đến ba trăm trượng.
KENG KENG KENG...
Sóng thần, đao khí, các loại chiêu thức đánh vào thân thể hắn như đụng phải tường thành bất khả xâm phạm, toàn bộ nát bấy.
“Cái gì thế này?” Hải Tố và Hải Tuệ trợn mắt há hốc mồm.
Lê Vĩ khổng lồ đứng trên biển như một vị thần, Thiên Tàn và Địa Khuyết phóng đại theo kích thước của hắn, thô bạo trảm xuống, uy lực tăng lên không biết bao nhiêu lần...
Sức mạnh Bạo Long âm thầm vận chuyển, nhục thân của Địa Ngục Dị Chủng cầm Thai Khí chém xuống đầu chúng sinh.
“Không xong!” Nam tử trung niên cắn răng nâng lên Hải Ba Đao đón đỡ...
RĂNG RẮC...
PHỐC!
Hải Ba Đao trực tiếp vụn vỡ trước sức mạnh của Cự Ngục khổng lồ, máu tươi cuồng phún, khí tức nhanh chóng tuột lùi thê thảm...
Nam tử trung niên trở thành phế nhân ngay lập tức, mà đám đệ tử cũng chẳng ai may mắn thoát khỏi.
Lê Vĩ tiện tay rút sạch linh hồn của bọn chúng, sắc mặt tràn đầy tiếc hận, chép miệng nói:
“Tiếc thật!”
Hắn vô tình chém nát luôn Hải Ba Đao, xem như mất nguyên liệu để thăng cấp Thai Khí nhằm tiến vào Bản Mệnh Cảnh...
Dọn dẹp hiện trường, Lê Vĩ ung dung thu nhỏ trở lại, trở về thuyền trước ánh mắt rung động của Hải Tố và Hải Tuệ...
“Thể Tu – Hồn Tu và Khí Linh Tu!” Hai người lẩm bẩm nói.
Rốt cuộc hiểu vì sao chỉ là một Ngự Không Cảnh lại có chiến lực đáng sợ như vậy.
Bởi vì vị Lê công tử này là Tam Tu...
Trong đó thành tựu Thể Tu và Hồn Tu của hắn chắc chắn mạnh hơn Khí Linh Tu rất nhiều lần...
Bằng không làm sao có thể biến thành khổng lồ, nghiền ép con mồi trong nháy mắt, còn dễ dàng rút hồn đoạt phách đến vậy?
Hợp Nhất Cảnh ở Cửu Tinh Thế Lực cũng là cường giả cấp bậc Trưởng Lão, ở trong tay hắn lại không sống quá vài chiêu.
Chưa kể Không Gian Chi Lực mà trước đó hắn thể hiện ra, nhất định còn ẩn giấu nhiều loại thủ đoạn.
Y Thuật khủng bố, chiến lực kinh hoàng...
Lê công tử này rốt cuộc là ai? Vì sao Huyền Binh Đại Lục chưa từng nghe đến tên tuổi của hắn?
“Âm Dương Khí Quyết!” Lão già Cuồng Khí Cảnh của Âm Dương Ngự Khí Tông vẫn chưa hôn mê, gắng gượng ngồi dậy, ánh mắt kinh sợ nói:
“Tiền bối tu luyện Âm Dương Khí Quyết, ngài rốt cuộc có quan hệ gì với chúng tôi?”
Người khác có thể không nhận ra, nhưng khi lão vừa thấy Lê Vĩ sử dụng Thiên Tàn và Địa Khuyết, liền cảm ứng được hơi thở của Âm Dương Khí Quyết bên trong đó.
Rõ ràng Âm Dương Ngự Khí Tông không hề có nhân vật như hắn...
“Nói dễ hiểu, ta tình cờ đạt được Âm Dương Khí Quyết từ Thái Thanh thiếu chủ của các ngươi!” Lê Vĩ cũng không giấu.
“Cái gì? Thiếu chủ của chúng ta ở đâu?” Lão già kinh hỉ tột độ.
Với thiên phú của Thái Thanh, chỉ cần y còn sống, chắc chắn có thể chấn hưng tông môn.
Đáng tiếc, Lê Vĩ lắc đầu, dùng Hồn Lực chiếu lên...
Một phần ký ức của hắn được thể hiện ra ngoài, đó là thời điểm tìm thấy bộ xương khô của Thái Thanh và Thái Cực Bào bên trong hang động.
“Chết rồi... thiếu chủ vậy mà chết rồi...” Lão già như người mất hồn.
Đệ nhất thiên tài tông môn, tông chủ và hai trưởng lão mạnh nhất đều đã chết...
“Ta có hứng thú với nửa quyển sau của Âm Dương Khí Quyết nên mới cứu các ngươi!” Lê Vĩ đi thẳng vào vấn đề: