Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 288: NHẬT NGUYỆT GIÁO CHỦ!



Khi Thành Chủ và các trưởng lão đang thương nghị, một vị Chấp Sự từ bên ngoài tiến vào bẩm báo:

“Bẩm thành chủ, bên ngoài có sứ giả đến từ Liên Minh Đại Quốc cầu kiến!”

“Liên Minh Đại Quốc sao?” Ánh mắt Hải Long loé lên, vuốt cằm nói:

“Muốn lôi kéo thành ta kết minh, chống lại Tà Quốc đây mà.”

Thân là thế lực giao thương hàng đầu, Huyền Hải Thương Thành vẫn có mạng lưới tình báo, biết được thế cục tại Man Di Chi Địa.

Có thể nói là thiên hạ nơi đó đã chia thành hai phe đối lập rõ ràng, một là Liên Minh Đại Quốc, hai là Tà Quốc và các thế lực.

“Không chỉ nhắm vào Huyền Hải Thương Thành, Liên Minh Đại Quốc còn đang ra sức mời chào nhiều thế lực khác, trong đó có Ngự Vũ Môn đã gia nhập.” Đại Trưởng Lão Hải Lân nhấp một ngụm trà.

“Kêu hắn rời đi thôi!” Hải Long phất tay:

“Mục tiêu của chúng ta bây giờ là kết giao cùng Lê công tử, không phải Liên Minh Đại Quốc.”

Nếu là bình thường, Hải Long sẽ cân nhắc kỹ càng vấn đề gia nhập này... nhưng hiện tại có sự xuất hiện của Lê Vĩ.

Chỉ dựa vào Y Thuật siêu quần kia, Hải Long cảm thấy đã giá trị hơn nhiều việc gia nhập một Liên Minh.

Bởi vì Y Thuật là thứ có thể cứu mạng.

“Sứ giả nói chỉ cần Huyền Hải Thương Thành gia nhập Liên Minh Đại Quốc, bọn họ sẽ dâng lên một kiện Tạo Hoá Danh Khí!” Chấp Sự nói thêm.

“Haha, cái giá này không tồi.” Hải Long bật cười, nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu:

“Không gặp!”

“Tuân lệnh!” Chấp Sự cung kính lui ra.

Mà lúc này, Hải Tuệ mở miệng: “Mau chọn những nguyên liệu tốt nhất cho việc đúc Bản Mệnh Thai Khí!”

“Ừm!” Hải Long nghiêm nghị gật đầu, ra lệnh nói:

“Việc này giao cho Tam Trưởng Lão đi làm, mở ra bảo khố dùng thoải mái.”

“Đã rõ!” Hải Tuệ vui mừng rời đi.

Ba ngày sau, Huyền Hải Thương Thành tổ chức yến hội long trọng.

Lê Vĩ và Công Tôn Thuyên nghiễm nhiên trở thành nhân vật chính được tiếp đón tận tình.

“Đa tạ ân cứu mạng tiểu nữ của Lê công tử, với tư cách của một phụ thân... ta mời công tử một chén!” Hải Long đích thân tiếp rượu.

“Mời!” Các vị trưởng lão cũng nâng chén.

“Nói đến việc này cũng do người của Huyền Hải Thương Thành rất hiếu khách... ta chỉ là báo đáp ân tình mà thôi.” Lê Vĩ cười cười.

“Công tử không cần nhắc khéo!” Hải Tuệ thoải mái nói:

“Nữ đệ tử tiếp đón ngươi trên thuyền, tặng ngươi Danh Khí Bảng đã được trọng thưởng, gia tăng tu vi, thăng chức thành Tổng Quản rồi.”

Từ một nữ đệ tử đón khách bình thường, nhờ vào việc tặng Danh Khí Bảng miễn phí cho Lê Vĩ mà nhất phi trùng thiên.

Nếu không nhờ có nàng, tình huống của Hải Tố khi đó thật sự nguy hiểm, ban thưởng và trọng dụng là lẽ nên làm.

“Như vậy tốt lắm.” Lê Vĩ gật đầu, khá hài lòng về cách đối nhân xử thế của thế lực này.

“Ngoài ra, để báo đáp ân tình cứu mạng tiểu nữ, Huyền Hải Thương Thành có chuẩn bị chút thành ý.” Hải Long vỗ tay.

Một Túi Trữ Vật được Hải Tuệ đưa đến...

Lê Vĩ quét linh thức nhìn vào, ánh mắt loé lên.

Ở bên trong có hàng chục loại tài nguyên, đẳng cấp có cao có thấp...

Nhưng chúng nó đều có cùng chung một điểm, đều là tài nguyên có thể tự động thăng cấp theo sức mạnh và tu vi của chủ nhân.

Đây chính là điều kiện bắt buộc của các nguyên liệu để thăng cấp Thai Khí thành Bản Mệnh Thai Khí.

Đáng nói chính là, những tài nguyên này được tuyển chọn rất phù hợp với Lê Vĩ, đa số là liên quan đến Âm Dương, các loại Thuộc Tính Nguyên Tố.

Hảo ý của Huyền Hải Thương Thành vô cùng rõ ràng, muốn trợ giúp Lê Vĩ đột phá Bản Mệnh Cảnh.

Bởi trước đó khi hắn chiến đấu, Hải Tuệ và Hải Tố đều đã nhận ra tu vi của hắn đang ở mức Ngự Không Cảnh đỉnh phong, tuỳ thời có thể đột phá.

Đều là vật mình cần, Lê Vĩ không già mồm khách khí, trực tiếp nhận lấy Túi Trữ Vật.

“Có qua có lại!” Hắn cười haha, sảng khoái nói:

“Các vị có lòng, ta cũng nên đáp lễ mới phải...”

Hơi động ý niệm, một bình thuỷ tinh lớn đã được Lê Vĩ lấy ra.

Trong nháy mắt, hương thơm nồng đậm lan tràn, mùi vị mê người điên cuồng khuếch tán...

Đáng sợ ở chỗ, chỉ mới ngửi qua một hơi, bình cảnh tu vi của một số cường giả Huyền Hải Thương Thành đã xuất hiện dấu hiệu buông lỏng, như có thể đột phá bất cứ lúc nào.

“Đây là...” Hải Long, Hải Lân đám người vô thức nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt đăm đăm nhìn chằm chằm bình thuỷ tinh.

“Rượu do đích thân ta ngâm ủ, cây nhà lá vườn!” Lê Vĩ cười tủm tỉm:

“Mời các vị xem như hoàn lễ!”

Hắn phất tay, rượu từ trong bình thuỷ tinh bắn ra, khéo léo rơi vào trong chén của từng người đang có mặt.

“Ừng ực!” Hải Long đã sớm không nhịn được nữa, vội vàng nâng lên nhấp một ngụm.

Toàn thân chấn động, hai mắt sáng bừng như thấy được ước mơ, lập tức uống cạn...

“Đã!”

Hắn vỗ bàn khiến tất cả giật mình, chỉ thấy đầu tóc Hải Long dựng thẳng, Khí Lực trong cơ thể tru vang, một cổ khí tức sắc bén nóng rực quét ngang bốn phía.

“Moá, lão phu cũng thử!” Hải Lân tay run run, không chần chờ ngửa đầu uống.

Đám trưởng lão cũng không kiêng nể hình tượng.

Từng người uống vào đều rùng mình, mặt già đỏ ửng, râu tóc dựng ngược, như si như say.

“Thật sự hấp dẫn đến vậy sao?” Hải Tố tò mò phồng má, cũng nâng ly nhấp nhẹ.

Đôi mắt đẹp sáng rực hẳn lên, tham lam uống cạn, còn chưa thoả mãn duỗi ra đầu lưỡi đinh hương liếm môi.

“Trời ạ... rượu này không thuộc về trần gian!” Hải Tố đánh giá.

“Nói rất hay, đây đúng là Tiên Tửu!” Hải Long vỗ tan tán thành, ánh mắt nóng bỏng nhìn lấy Lê Vĩ.

Các vị trưởng lão khoá chặt lấy hắn như nhìn thấy một bảo tàng...

Bọn hắn không quên, rượu này do đích thân Lê Vĩ ngâm ủ...

“Đây là Rượu Đế!” Lê Vĩ rung đùi đắc ý:

“Các vị thấy thế nào?”

“Hay, chỉ có một chữ “Đế” mới xứng đáng!” Một đám lão già tấm tắt liên tục:

“Tên rất hay, dù Tiên Tửu cũng không bằng Đế Tửu!”

Hải Long lúc này thậm chí có chút xấu hổ, cảm thấy những tài nguyên mình lấy ra không giá trị bằng Rượu Đế, Lê công tử thật sự chơi quá đẹp...

Người ở đây đều có kiến thức, uống vào Đế Tửu tuy chưa có đột biến rõ ràng, nhưng bọn hắn đều nhận ra rất nhiều tạp chất, ám tật, thương thế ngầm trong cơ thể đã bị thanh lọc sạch sẽ, căn cơ đã vững chắc như bàn thạch.

Một số người tu vi kẹt ở bình cảnh đã ngửi thấy mùi vị đột phá...

Thậm chí vài vị trưởng lão già yếu càng là phấn chấn hùng phong, cảm thấy bản thân có thể ở trên giường chiến đấu ba trăm hiệp.

Trước rượu siêu phẩm như vậy, chút tài nguyên thăng cấp Thai Khí tính là gì chứ?

“Hay cho Rượu Đế, ta cũng muốn thử!”

Đột ngột, không gian bỗng nhiên xuất hiện vết rách, một bàn tay từ trong đó duỗi ra, hướng về bình rượu to trước mặt Lê Vĩ chụp xuống.

“Chiến Kiếp Cảnh!?”

Tình huống này khiến Hải Long, Hải Lân đám người giật mình...

Một kẻ có thể bí mật xâm nhập Huyền Hải Thương Thành, rồi bất chợt ra tay đoạt rượu mà không ai cảm nhận được trước đó... tu vi của hắn chắc chắn phải là Chiến Kiếp Cảnh trở lên.

Hơn nữa còn phải tinh thông Không Gian Chi Lực.

“Không được cướp rượu của chúng ta!” Hải Long như phát điên gầm lên.

Lúc này ai dám đoạt Đế Tửu của hắn, chính là cùng với hắn liều mạng.

RỐNG!

Một tiếng rống giận vang lên, trong tay Hải Long xuất hiện một thanh trường kích màu xanh thẳm như đại dương, thân kích như xương cốt rồng tạo thành, đầu kích có đôi cánh nhỏ xoè sang hai bên, mũi kích như long thủ há miệng phun ra trảo ấn sắc lẹm.

Đây chính là Phi Long Hải Kích – Danh Khí xếp hạng 18 trên Danh Khí Bảng, cũng là Bản Mệnh Thai Khí của Hải Long.

Tuyệt Thế Danh Khí gồm những loại vũ khí do tu sĩ tạo ra, trong đó có thể là vũ khí được Luyện Khí Sư đúc thành, hoặc cũng có thể là những Bản Mệnh Thai Khí cường đại đến độc nhất vô nhị, được trời đất công nhận là Danh Khí.

Mà hiển nhiên Phi Long Hải Kích của Hải Long chính là Bản Mệnh Thai Khí được công nhận là Tuyệt Thế Danh Khí.

Hải Long chấp chưởng Phi Long Hải Kích, toàn lực đâm thẳng đến bàn tay bằng một chiêu:

“Phi Long Xuất Hải!”

Chỉ là tốc độ của chủ nhân bàn tay cũng cực nhanh, trước khi Hải Long kịp tấn công, nó đã sắp chạm vào bình rượu.

Đúng lúc này, vị Lê phu nhân lặng lẽ, điềm tĩnh ngồi bên cạnh Lê Vĩ từ đầu đến cuối bỗng nhiên nhẹ nhàng duỗi ngọc thủ.

Tay của nàng tinh tế, thon dài và kiêu sa... trắng hơn cả tinh quang trên bầu trời đêm.

Đơn giản như thế, lại bùng nổ hàng chục loại Tinh Thần Lực biến dị, hung hăng oanh tạc vào bàn tay kia.

ĐÙNG!

Không gian sụp đổ, hàng loạt người trong yến tiệc bị chấn bay...

Bàn tay lại bị đẩy lùi trong gang tấc...

Nhưng kỳ dị ở chỗ, dư ba càn quét, lực lượng tuôn trào, lại né tránh khỏi bình thuỷ tinh...

Dường như dù là kịch liệt giao tranh, cũng chẳng ai muốn làm tổn thất Đế Tửu hảo hạng.

“Thật mạnh!”

Đồng tử trong mắt Hải Long, Hải Lân và các cường giả co lại, mặc dù đã nghe Hải Tuệ nói qua về vị Lê phu nhân có vẻ không tầm thường, nhưng khi nàng chân chính xuất thủ, thực lực vẫn khiến bọn hắn kinh dị.

Nhưng chủ nhân của bàn tay kia dù bị đẩy lùi, vẫn không dễ dàng bỏ cuộc...

Bàn tay vẫn tiếp tục hướng bình thuỷ tinh chụp đến, chỉ là lần này có đến hai bàn tay.

“Hừ!” Công Tôn Thuyên lạnh lùng đứng lên, Tinh Thần Lực gào thét, trăm nghìn ánh sao chiếu rọi mà xuống.

Tinh Thần Luyện Thể Quyết kích hoạt, song quyền đấm thẳng vào đôi tay kia...

Mắt thấy sức mạnh kinh hoàng sắp tiếp cận, trên bàn tay bỗng nhiên toả sáng, một đôi găng tay bao trùm lấy nó.

Chỉ thấy đôi găng tay này tinh tế, tỉ mỉ và cao quý vô song...

Một tay màu hoàng kim có ấn ký mặt trời, một tay màu bạch ngân có ấn ký mặt trăng, bên trên toả ra Thời Không Chi Lực.

Nhật Nguyệt Giao Thoa tung ra một chưởng, ngạnh kháng song quyền của Công Tôn Thuyên, đem nàng đẩy lùi hàng chục bước...

Một tay còn lại kích phát Thời Không Chi Lực, xuyên qua thời gian và không gian, chụp lấy bình thuỷ tinh chứa rượu...

“Thời Không Nhật Nguyệt Thủ!” Hải Long lớn tiếng kinh hô:

“Người đến là Nhật Nguyệt Giáo Chủ!”

Nhật Nguyệt Giáo Chủ - một trong những cường giả Chiến Kiếp Cảnh đỉnh phong mạnh nhất Huyền Binh Đại Lục, sở hữu Danh Khí đệ tứ trên Danh Khí Bảng – Thời Không Nhật Nguyệt Thủ.

Không ngờ Rượu Đế có sức hấp dẫn mãnh liệt đến mức dẫn dụ được một cường giả đỉnh cấp như thế giáng lâm cướp đoạt...

Mắt thấy Rượu Đế đã vào tay, từ trong không gian vang lên thanh âm nhàn nhạt:

“Sở hữu nhiều Tinh Thần Lực biến dị như thế, xem ra chính là Tinh Thần Các Chủ nổi tiếng tại Hỗn Vực!”

“Bỏ rượu xuống!” Công Tôn Thuyên lạnh lùng, đang muốn kích phát Chiếu Mệnh Thần Tinh.

Nào ngờ còn chưa ra tay, Tiểu Càn Khôn đột ngột bành trướng.

Hai cổ Thời Không Chi Lực va chạm trực diện.

ĐÙNG!

Một tiếng nổ vang lên, bình rượu thuỷ tinh tưởng chừng đã vào tay Nhật Nguyệt Giáo Chủ biến mất bất ngờ, được thu vào trong Chiến Giới Châu.

“Rượu của ta, mời ai uống là do ta quyết định!” Lê Vĩ cười gằn:

“Mặc kệ ngươi là Nhật Nguyệt Giáo Chủ hay cái rắm gì, không phải muốn là được uống!”

“Láo xược!” Nhật Nguyệt Giáo Chủ phẫn nộ quát lên.

Thời Không Nhật Nguyệt Thủ hướng về Lê Vĩ chưởng đến...

“Cẩn thận!”

Hải Long xông lên tiếp ứng, Phi Long Xuất Hải đâm ra...

Nhưng Thời Không Nhật Nguyệt Thủ mạnh hơn quá nhiều, một tay khẽ vẩy, định trụ Hải Long giữa không trung.

Nhật Nguyệt Giáo Chủ tiếp tục giáo huấn Lê Vĩ.

GÀO!

Đối mặt với nó, một tiếng gầm như quái vật nơi vực sâu trỗi dậy.

Cơ thể Lê Vĩ biến lớn, Bạo Uyên Kiếm xuất hiện trong tay.

Bạo Uyên vừa ra, khí thế hung tàn, bạo ngược, bá đạo của nó liền khiến toàn bộ Thai Khí, Danh Khí có mặt ở hiện trường chấn động.

Một số Thai Khí cấp thấp càng làm co rút trong đan điền, không dám hiện thân.

“CÚT!”

Lê Vĩ gầm thét, 80 đường Ma Văn bao trùm lấy Bạo Uyên, Bạo Long Lực lan tràn trên thân kiếm, thô bạo chém thẳng một kiếm trực diện.

KENGGGG...

Đại điện sụp đổ, toàn bộ Huyền Hải Thương Thành chấn động.

Trước ánh mắt khó tin của tất cả, hư ảnh mặt trăng và mặt trời phản chiếu trên đôi găng tay trở nên ảm đạm...

Thời Không Nhật Nguyệt Thủ co rụt trở về trong không gian, hai cánh tay tràn ngập run rẩy...

Mà Lê Vĩ cũng bị phản chấn bay ngược hàng trăm mét mới ổn định thân hình.

“Kiếm của ngươi... là thứ gì?” Thanh âm lạnh lùng từ không gian thốt lên.

Tuy cố giữ bình tĩnh, nhưng không ít người nghe ra sự khó tin và kinh dị bên trong lời nói đó.

Hiển nhiên việc Thời Không Nhật Nguyệt Thủ không thể chiếm thượng phong trước một kiện vũ khí vô danh, đã khiến tất cả chấn động.

Nhìn thấy thanh kiếm kia, nội tâm toàn trường không khỏi kinh sợ...

Đó đâu phải kiếm, đó là một thứ gì đó đại diện cho sự cuồng bạo tột cùng, có thể nghiền nát thế gian vạn vật vào địa ngục sâu thẳm.

Đây chính là cảm giác mà Thai Khí bình thường không thể mang đến.

“Bạo Uyên!” Lê Vĩ phất lấy trường bào, ngạo nghễ nói:

“Sẽ quân lâm Danh Khí Bảng!”