Ý niệm vùa dứt, thân thể Băng Tùng đã băng liệt...
Dạ tâm xuyên thấu, thủ cấp rơi rụng, đan điền nổ tung.
Linh hồn gào thét thảm thiết lao ra, đã bị Hoả Ngục Xiềng Xích khoá chặt, kéo thẳng vào Diêm Vương Lệnh.
“Không thể nào!”
Băng Sơn Đảo Tổ - Băng Đàm hoang mang gầm thét, hoàn toàn không dám tưởng tượng từng ấy Độ Kiếp Kỳ lại bị một Đại Thừa Kỳ trắng trợn tiêu diệt nhanh chóng như vậy.
Thật ra điều này không khó hiểu, khi Lê Vĩ còn là Hợp Thể Kỳ... chiến lực của hắn thể hiện tại Vị Diện Thiên Kiêu Chiến đã có thể đánh bại Cửu Giai Yêu Thú là Bách Độc Chương Ngư.
Hiện tại tu vi tăng lên một đại cảnh giới, trừ những nhân vật có Thiên Mệnh Cách hay thủ đoạn đặc thù, Độ Kiếp Kỳ bình thường đã không phải đối thủ của hắn nữa rồi.
“Chiến đấu với bổn toạ cũng dám phân tâm?”
Thấy Băng Đàm chú ý đến Lê Vĩ mà lơ là, Công Tôn Thuyên sắc mặt lạnh lẽo.
Lần này không chỉ là Tinh Thần Lực bình thường, mà hàng loạt Tinh Thần Lực Biến Dị lập tức triển khai.
Lôi Đình Tinh Thần, Hắc Ám Tinh Thần, Cuồng Sát Tinh Thần, Ngũ Hành Tinh Thần...
Trong thoáng chốc, ánh sao trở nên rực rỡ, các loại Tinh Thần Lực với nhiều loại màu sắc khác nhau hội tụ trong lòng bàn tay, số lượng so với Dị Băng của Băng Sơn Đảo Tổ nhiều hơn gấp mấy lần.
Một chiêu Tinh Thần Chưởng đánh ra, trực tiếp nghiền nát Băng Giáp của lão, chưởng ấn xuyên thủng lồng ngực.
PHỐC!
Băng Đàm như diều đứt dây bay ngược, không ngừng thổ huyết, vội vàng la lên:
“Đạo hữu có gì từ từ nói!”
“Chẳng có gì để nói!” Công Tôn Thuyên nhàn nhạt đáp.
“Khốn nạn, lão phu cùng ngươi liều!” Băng Sơn Đảo Tổ lấy ra Cửu Tinh Cực Phẩm Pháp Bảo – Băng Sơn Ấn, hai tay hợp lại kết ấn, miệng phun ra một ngụm máu lên Băng Sơn Ấn:
“Bí Pháp – Bách Sơn Trấn Vạn Quân!”
Theo máu huyết được hiến tế, chỉ thấy Băng Sơn Ấn phóng đại điên cuồng, sau đó phân tách ra thành hàng trăm bản sao.
Tất cả đều là những ngọn núi khổng lồ, nặng nề chồng chất, mang theo Băng Hàn lạnh buốt thấu xương trấn thẳng xuống đầu Công Tôn Thuyên.
Đánh xong một chiêu này, sắc mặt Băng Đàm tái nhợt, đã dốc hết sức mạnh vào đòn cuối cùng.
Trước thế công toàn lực của lão, Công Tôn Thuyên mặt không đổi sắc, chỉ điềm tĩnh quát khẽ:
“Tinh Thần Bách Thủ!”
Hàng trăm ngôi sao chiếu rọi trên cao cộng hưởng cùng nàng, hiển hoá thành hàng trăm cánh tay trong suốt và huyền bí.
Chưa hết, Tinh Thần Lực biến dị dung hợp còn gia trì trên từng cánh tay, đồng loạt đấm xuống hàng trăm Băng Sơn Ấn.
OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH...
Cả Băng Sơn Đảo trở nên hoang tàn, từng toà núi băng sụp đổ, từng kiến trúc bị san bằng, vô số đệ tử thê thảm bị dư ba quét trúng mà hoá thành huyết vụ.
Tất cả bản sao của Băng Sơn Ấn bị huỷ diệt triệt để, Băng Đàm trợn mắt há hốc mồm nhìn trừng trừng cảnh này như trời trồng.
Công Tôn Thuyên không ra tay với lão, trái lại Tinh Thần Chi Nhãn giữa trán lấp loé quang mang.
Sao trời như trở thành ánh mắt của nàng, thấu thị thế gian vạt vật.
“Chạy đi đâu?”
Công Tôn Thuyên nhếch mép, Không Gian Tinh Thần ngưng tụ trong lòng bàn tay, nhắm thẳng vào một vùng không gian khá xa tung quyền đấm thẳng.
BÙM!
Không gian đổ nát, một Nguyên Anh bị bắn ngược ra ngoài, biểu lộ hãi hùng đến cực điểm.
Đó chính là Nguyên Anh của Băng Đàm, biết rằng không thể chống lại Công Tôn Thuyên nên lão đã chấp nhận bỏ lại cơ thể làm chim mồi, lén lút xuất ra Nguyên Anh lẫn trốn tìm đối tượng đoạt xác.
Với tu vi của lão, thừa sức đoạt xác một người trẻ tuổi có tiềm lực nào đó, chờ ngày tu luyện rồi báo thù...
Đáng tiếc trước sự quan sát của Tinh Thần Chi Nhãn từ trên cao, mọi ý định của Băng Sơn Đảo Tổ đều trở nên vô dụng.
Lê Vĩ dịch không mà đến, vung tay chụp lấy Nguyên Anh trọng thương của Băng Sơn Đảo Tổ thu vào.
Thứ này khá có giá trị...
Hắn khẽ đảo mắt nhìn Băng Sơn Đảo đã hoang tàn, vô số đệ tử, tu sĩ biểu lộ hoảng loạn...
Hiển nhiên bọn hắn cũng không dám tin tai hoạ sẽ đến một cách bất ngờ như vậy.
Mới một ngày trước, bọn hắn vẫn là thành viên của Cửu Tinh Thế Lực, có mấy vị Độ Kiếp Kỳ cường giả oai phong trấn thủ.
Vậy mà giờ đây, toàn bộ Độ Kiếp đã nằm xuống, ngay cả lão tổ cũng vô pháp thoát thân.
Ác mộng đến quá đột ngột...
“Kẻ nào rời đảo, chết!” Lê Vĩ cao giọng tuyên bố, dập tắt ý định muốn bỏ trốn của tu sĩ Băng Sơn Đảo.
Hắn truyền tin về Cực Lạc Đảo, lệnh cho Cực Khang dẫn người đến thâu tóm Băng Sơn Đảo...
Thoáng dụng tâm cảm ứng, không có dòng chảy khí vận nào mang đến cơ duyên tại nơi này... chứng tỏ bảo khố của Băng Sơn Đảo cũng chẳng có nhiều hấp dẫn với hắn, ngoại trừ mấy loại Dị Băng của lão già Băng Đàm đã ở trong Nguyên Anh.
Tài nguyên, tu sĩ, lãnh hải... mọi thứ của Băng Sơn Đảo cứ cho Cực Lạc Đảo tận dụng và phát triển.
Dù sao cũng là thế lực dưới trướng Thiên Tà Giáo, không thiệt thòi.
Nửa giờ sau, Cực Khang, Cực Tịnh và tu sĩ Cực Lạc Đảo kéo đến... chứng kiến thảm trạng của Băng Sơn Đảo mà tê dại cả da đầu.
Tà Quân không hổ là Tà Quân, hành động thật sự lôi lệ phong hành, quá nhanh và quyết đoán.
Vừa mới nghe tin tức từ Y Đảo truyền ra sẽ gia nhập vào Tà Quốc, không nghĩ đến chớp mắt đã dẹp loạn Băng Sơn Đảo, toàn bộ Độ Kiếp Kỳ bị quét sạch.
“Nơi nào giao lại cho các vị!” Lê Vĩ nói:
“Chúng ta đi trước!”
“Tà Quân xin cứ yên tâm, Cực Lạc Đảo sẽ không để ngài thất vọng.” Cực Khang vỗ ngực cam đoan:
“Lão phu xin hứa, sẽ biến Cực Lạc Đảo thành thế lực mạnh nhất tại nửa dưới Đại Hằng Hải!”
“Tốt lắm!” Lê Vĩ nhẹ gật đầu, thả người rời đi.
Công Tôn Thuyên theo sau hắn.
Nhìn thấy bóng lưng hai người dần khuất dạng, đôi mắt thiếu nữ của Cực Tịnh tràn ngập hơi nước và lưu luyến không nguôi...
“Haizzz...” Cực Khang thở dài trong lòng, lão làm sao không biết cháu gái ngốc của mình đã động lòng.
Nhưng trên thế giới này, có những thứ không phải cứ muốn là được.
Nam nhân như Tà Quân, đã định trước chỉ có số cực ít nữ nhân xứng đáng đi bên cạnh hắn.
Cực Tịnh tuy là Cực Lạc Thánh Nữ, là tình nhân trong mộng của vô số thiên tài, tuấn kiệt trẻ tuổi tại Đại Hằng Hải... nhưng hai từ “tư cách” vẫn còn kém đến quá xa.
Lê Vĩ nhún vai, kéo lấy bàn tay của nàng nắm lấy, khẽ cười:
“Hồng nhan bên cạnh chưa trân trọng, ta cần gì chuyển mắt đến nơi khác?”
Công Tôn Thuyên nội tâm ấm áp, môi đỏ nhẹ mỉm cười, bàn tay mềm mại tinh xảo vô thức siết lấy tay hắn.
Hai người không nói thêm câu nào, lặng lẽ dịch chuyển không gian...
Đến vùng biển của Hải Côn Tộc, Lê Vĩ còn định sẽ luyện ra một loại Đan Dược có thể đề thăng chất lượng huyết mạch, giúp Hải Côn Tộc lột xác để mời chào bọn họ.
Nào ngờ trên đường đi, đã nghe các thế lực lớn nhỏ khắp nơi truyền tai nhau về việc Hải Côn Tộc đã đồng ý gia nhập Liên Minh Đại Quốc, trở thành Yêu Tộc cường đại giống như Giao Long Tộc, Hoàng Điểu Tộc chống lại Tà Quốc và Hỗn Vực.
Sau đó, chính miệng Hải Côn Tộc cũng tuyên bố chuyện này, đồng thời xác định Cực Lạc Đảo sẽ là kẻ thù của chúng, đề nghị các Yêu Tộc dưới trướng không cần khách khí nếu đụng phải tu sĩ bên phía Cực Lạc Đảo.
“Xem ra bị hớt tay trên rồi!” Công Tôn Thuyên ánh mắt lấp loé:
“Có cần ghé qua diệt tộc chúng luôn không?”
Trong lúc hai người chiêu mộ Y Đảo và diệt Băng Sơn Đảo, Hải Côn Tộc đã bị Liên Minh Đại Quốc thu phục.
“Không cần, lãng phí thời gian của chúng ta!” Lê Vĩ lắc đầu:
“Cứ để Cực Lạc Đảo có việc làm!”
Hải Côn Tộc sẽ không biết bọn chúng đã lỡ mất cơ duyên lớn như thế nào... hắn không có gì phải tiếc.
Trong thuyền, Lê Vĩ từ Nguyên Anh của Băng Đàm rút ra ba loại Dị Băng cao cấp.
Lười nói nhảm, hắn trực tiếp đem linh trí của chúng xoá sạch.
Ba loại Dị Băng này lần lượt là Huyền Sơn Băng, Băng U Phượng Ảnh và Linh Giáp Hàn Băng.
Trong đó Huyền Sơn Băng như ngọn núi trấn áp kẻ thù, gia tăng sức nặng cho các loại Băng Hệ Vũ Kỹ, Băng U Phượng Ảnh triệu hoán hư ảnh Băng Phượng Hoàng chiến đấu, Linh Giáp Hàn Băng như pháp bảo cao cấp hộ thân.
Lê Vĩ đem tất cả ném vào đan điền cho Tàn Khuyết Nhận hấp thụ...
Vận chuyển Âm Dương Khí Quyết, điều động hệ thống tu luyện của Huyền Binh Đại Lục, tiến hành dung hợp linh căn vào trong Thai Khí.
“Ưm...” Tàn Cơ và Khuyết Nữ rên lên một tiếng thoải mái, cảm nhận được lực lượng của mình đang đề thăng.
Các nàng là Nữ Linh của Thiên Tàn và Địa Khuyết, đương nhiên sẽ rất dễ chịu khi Tàn Khuyết Nhận được thăng cấp.
VÙ VÙ VÙ...
Tàn Khuyết Nhận luyện hoá ba loại Dị Băng cao cấp cùng lúc, bên trên lưỡi nhận xuất hiện thêm từng lớp băng hàn như bọc giáp sắc nhọn, xung quanh thoáng ẩn thoáng hiện phượng hoàng bay lượn, một hình băng sơn nhỏ được điêu khắc hiện ra trên chuôi...
Dung hợp linh căn thành công!
Khí tức của Lê Vĩ tăng lên, đột phá tiểu cảnh giới.
Ngự Không Hậu Kỳ, Ngự Không Viên Mãn.
Vẫn chưa thể đột phá Bản Mệnh Cảnh dù đã dư thừa năng lượng...
Muốn tiến vào Bản Mệnh Cảnh có hai cách...
Cách thứ nhất, dùng những nguyên liệu đặc thù ở Huyền Binh Đại Lục để thăng cấp Thai Khí.
Cách thứ hai, trực tiếp cướp Bản Mệnh Thai Khí của kẻ khác và dung hợp vào Thai Khí của chính mình thay cho nguyên liệu.
Lê Vĩ chưa thể đột phá Bản Mệnh Cách là vì hắn vẫn thiếu nguyên liệu cũng như Bản Mệnh Thai Khí của kẻ thù...
Một khi đột phá Bản Mệnh Cảnh, Tàn Khuyết Nhận của hắn sẽ càng đáng sợ hơn.
Lần này đi Huyền Binh Đại Lục, Lê Vĩ chắc chắn đột phá.
Đương nhiên hắn không phụ thuộc vào Thai Khí như tu sĩ ở nơi đó, bọn họ thuộc Khí còn Người còn, Khí mất Người mất... vì tất cả tu vi hay lực lượng đều dồn hết vào Bản Mệnh Thai Khí.
Mất đi Thai Khí, bọn họ sẽ trở thành phế nhân, sống trên đời chẳng còn ý nghĩa.
Nhưng Lê Vĩ thì khác, hắn vẫn có Nguyên Anh.
Mất Thai Khí, hắn chỉ mất tu vi Ngự Không Cảnh, hắn vẫn là Đại Thừa Kỳ... hắn không phụ thuộc toàn diện vào Thai Khí như tu sĩ ở Huyền Binh Đại Lục.
Thấy nam nhân tu luyện, cảm thụ được Tàn Khuyết Nhận cường đại hơn, Công Tôn Thuyên nhịn không được hỏi:
“Vì sao ngươi có thể tu luyện như vậy?”
Nàng cảm thấy kỳ quái, rõ ràng dù là nàng cũng không tìm ra được phương hướng kết hợp cùng lúc hai hệ thống tu luyện.
“Bí mật làm nên sự hấp dẫn của một nam nhân.” Lê Vĩ ra vẻ bí hiểm nói.
Vuốt nhẹ Tàn Khuyết Nhận trong tay, ngoại trừ sự nóng cháy, sát phạt ban đầu... giờ đây nó đã có thêm sự u hàn lạnh giá của ba loại Dị Băng, càng thêm khó lường.
“Hừ, không nói thì thôi!” Công Tôn Thuyên liếc xéo đôi mắt đẹp, giọng nói có chút hờn dỗi.
Mặc dù có sự liên kết mật thiết giữa Tinh Chủ và Tinh Nữ, nhưng nàng cũng không hiểu tại sao hai hệ thống tu luyện của Lê Vĩ không xảy ra xung đột.
Đổi lại là người khác, đã sớm bạo thể mà chết rồi.
Kết hợp Nguyên Anh cùng Thai Khí? Điều này có ai làm được cơ chứ?
Lê Vĩ cười khổ, sở dĩ hắn tu được như thế là nhờ vào Cầu Thang Thần Bí trấn giữ trong cơ thể.
Nhưng ngoại trừ hắn và Tiểu Đồng, không ai có thể phát hiện sự tồn tại của Cầu Thang Thần Bí...
Nó là bí mật lớn nhất của Lê Vĩ, phía sau chẳng biết ẩn giấu thứ tấm màn đen kinh khủng gì, một khi chưa xác định... nói cho chúng nữ hại nhiều hơn lợi.
Hắn giữ bí mật là muốn tốt cho các nàng...
Tinh Thần Phi Chu không hổ là Cửu Tinh Cực Phẩm Pháp Bảo, tốc độ cực kỳ khủng khiếp...
Chỉ vài ngày sau, Lê Vĩ từ trong thuyền nhìn ra... có thể chứng kiến một quang cảnh hoàn toàn khác biệt.
Tu sĩ di chuyển trên biển, ngự không phi hành... nhưng hầu hết đều là đạp trên Thai Khí mà bay, chứ không thi triển thân pháp hay sử dụng đôi chân như thường thấy.
Rõ ràng càng đến gần Huyền Binh Đại Lục, hệ thống tu luyện đã thay đổi hoàn toàn.
Ở đây không có Luyện Khí, không có Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh hay Độ Kiếp.
Tại đây chỉ có Dụng Linh, Cường Mạch, Hợp Căn... Chiến Kiếp Cảnh.
Mà cũng bởi vì có sự khác biệt này, tu sĩ nơi đây cực kỳ hiếu chiến.
Bay trên không trung, không khó phát hiện hàng loạt các cuộc xung đột, chiến đấu xảy ra... tần suất nhiều hơn tại Man Di Chi Địa rất nhiều.
Để tránh thu hút sự chú ý, Công Tôn Thuyên thu hồi Tinh Thần Phi Chu.
Khoảng cách nơi này đã khá xa Man Di Chi Địa, dù hai người có phát sinh chiến đấu khốc liệt, Tà Liễu hay Lưu Xích Luyện cũng khó mà cảm ứng được để kịp thời chi viện.
Hơn nữa còn chưa biết nước tại Huyền Binh Đại Lục sâu đến mức nào, ngoạ hổ tàng long ra sao...
Cẩn thận vẫn là trên hết.
“Nếu có xung đột, nàng đừng vội tham chiến!” Lê Vĩ nhắc nhở: