Tà Liễu sau khi nghe tin, liền cho người đến đàm phán liên minh với Y Đảo...
Về phần Lê Vĩ, hắn đã mang theo Công Tôn Thuyên rời đi.
Tại nửa dưới có bốn thế lực Cửu Tinh Cực Phẩm, hai trong số đó là Y Đảo và Cực Lạc Đảo đã đứng về phía Tà Quốc.
Còn lại là Băng Sơn Đảo và Hải Côn Tộc.
“Đến Băng Sơn Đảo sao?” Công Tôn Thuyên hỏi.
“Đúng là đến Băng Sơn Đảo, nhưng không phải kết minh, mà là hỏi tội!” Lê Vĩ cười gằn.
“Hỏi tội?” Công Tôn Thuyên khó hiểu.
“Đúng, là hỏi tội... thậm chí diệt đảo!” Lê Vĩ lạnh lẽo nói.
“Được!” Công Tôn Thuyên gật đầu, toàn tâm toàn ý ủng hộ hắn mà không cần hỏi lý do.
Nam nhân này muốn đánh thì đánh, muốn diệt thì diệt...
Đây là một hòn đảo rộng lớn hùng vĩ với từng dãy băng sơn cao chót vót...
Xung quanh đảo, nước biển đông cứng thành băng, vô số tảng băng trôi ở khắp xung quanh làm địa hình trở nên hiểm trở, linh khí lạnh lẽo âm hàn quanh năm, là thiên đường của băng hệ tu sĩ cũng như các loại yêu thú hệ băng sinh tồn và phát triển.
Từ trên cao nhìn xuống, có thể thấy từng bầy gấu trắng, từng đám chim cánh cụt hay những loài cáo tuyết khắp nơi xung quanh đảo, hoa tuyết bay bay, khung cảnh thuần một màu trắng như tranh vẽ, vô cùng thơ mộng.
Nhưng cảnh tượng thơ mộng ấy không kéo dài bao lâu, bởi vì Lê Vĩ đang đứng trên thiên không, bắt đầu há to miệng...
Lò Luyện Ngục ầm ầm chuyển động, một luồng Hơi Thở Bạo Long mang tính huỷ diệt điên cuồng bắn ra, nhắm thẳng vào ngọn núi cao lớn nhất ở giữa trung tâm hòn đảo mà oanh tạc.
Cảm nhận được nguy hiểm, Trận Pháp Hộ Đảo có Băng Sơn Đảo tự động kích hoạt, hình thành một tấm Băng Thuẫn khổng lồ ngăn chặn.
BÙM!
Nhưng Hơi Thở Bạo Long quá mức dữ dội, nó bắn nát Trận Pháp Hộ Đảo, vẫn tiếp tục giáng thẳng vào băng sơn.
ẦM!
Ngọn băng sơn to nhất chấn động rồi sụp đổ, tuyết bắt đầu lỡ, băng bắt đầu tan, hàng loạt kiến trúc huỷ diệt, vô số tu sĩ ở dưới gặp tai ương, gào thét thảm thiết.
Tình huống này trực tiếp kinh động toàn bộ thế lực.
“Kẻ nào đến Băng Sơn Đảo làm càn!?” Một tiếng gầm thịnh nộ vang lên.
Từ trên đỉnh núi đang sụp đổ, nam tử trung niên ngự không bay đến, khí thế Độ Kiếp Hậu Kỳ bùng phát.
Hắn chính là Băng Sơn Đảo Chủ - Băng Tùng. Theo sát phía sau, còn có hai Độ Kiếp Trung Kỳ, hai độ Kiếp Sơ Kỳ cấp bậc trưởng lão.
Bọn hắn phát động Vũ Kỹ, đánh ra những luồng Băng Linh Lực tinh thuần, đem không gian kết thành băng, giá rét ngập trời...
Công Tôn Thuyên lười nói nhảm, một tay nâng lên thiên không.
Sắc trời chuyển tối, từng ngôi sao sáng ngời xuất hiện, Tinh Thần Lực ngưng kết từ ánh sao bắn thẳng xuống, huỷ diệt toàn bộ Vũ Kỹ hệ Băng.
Chưa dừng lại ở đó, một chiêu Tinh Thần Trấn Thiên được Công Tôn Thuyên đẩy xuống, như mang theo sao trời rơi rụng, trấn áp dữ dội.
PHỐC!
Băng Tùng thổ huyết, các trưởng lão cũng như diều đứt dây bay ngược trở về, sắc mặt cả đám kịch biến:
“Độ Kiếp đỉnh phong?”
“Chết đi!” Công Tôn Thuyên điểm đầu ngón tay, Tinh Thần Hoá Kiếm, hàng chục thanh Tinh Thần Kiếm xuyên qua không gian, nhắm thẳng đến mi tâm của chúng mà bắn phá.
“Các hạ là người nào? tại sao ra tay với Băng Sơn Đảo?” Tiếng gầm phẫn nộ từ nơi xa xôi truyền ra:
“Thập Sơn Ấn!”
Theo thanh âm này, Dị Băng tụ hội, hình thành một kiện đại ấn khổng lồ như mười toà băng sơn kết thành, che đậy vạn dặm thiên địa bay ra.
Thập Sơn Ấn đụng vào Tinh Thần Kiếm, nghiền nát tất cả, cứu mạng đám người Băng Sơn Đảo Chủ và trưởng lão.
Phần phật...
Ống tay áo tung bay, một lão nhân đạp không xuất hiện, khí thế Độ Kiếp đỉnh phong bùng nổ, trên thân có ba loại Dị Băng vờn quanh...
Trong đó một loại Dị Băng sừng sững như núi băng, một Dị Băng hiển hoá ra hư ảnh Băng Phượng, một Dị Băng hình thành Băng Giáp bao quanh cơ thể.
Có thể nói là công thủ vẹn toàn...
Lão nhân này chính là cường giả số một tại đây – Băng Sơn Đảo Tổ - Băng Đàm.
“Lão tổ!” Nhìn thấy Băng Đàm ra mặt, Băng Tùng đám người như tìm được chỗ dựa, vội vàng bay đến sau lưng lão.
Ánh mắt của bọn hắn căm hận trừng trừng nhìn Lê Vĩ và Công Tôn Thuyên.
“Tinh Vân Các Chủ?” Nhìn thấy người đến lại là nữ cường nhân hàng đầu Hỗn Vực, nội tâm Băng Đàm chấn động, sắc mặt tràn ngập khó coi:
“Tinh Vân Các và Băng Sơn Đảo nước sông không phạm nước giếng, đạo hữu cớ gì ra tay ác độc như vậy?”
“Nam nhân của bổn toạ thích!” Công Tôn Thuyên đáp lạnh.
“Nam nhân của nàng?” Toàn trường hít một ngụm lãnh khí, lúc này mới vô thức đưa mắt nhìn về phía Lê Vĩ đứng cạnh.
“Băng Sơn Đảo Tổ... trí nhớ của lão già như ngươi thật lẩm cẩm!” Lê Vĩ nhếch mép nói:
“Ở buổi đấu giá tại Thương Bảo Quốc, ngươi không ức chế nổi lòng tham, muốn cướp khối Tiên Thạch của ta... quên nhanh thế sao?”
“Cái gì? Là ngươi!” Băng Đàm đồng tử co rụt lại, biết rằng phiền phức tìm đến tận cửa rồi.
Tại buổi đấu giá của Thương Bảo Quốc, ở vật phẩm cuối cùng... một nam tử bí ẩn đã lấy ra khối đá cấp Tiên để giao dịch.
Nhưng trước sức hấp dẫn của vật phẩm cấp “Tiên”, không chỉ Băng Đàm... mà Hoành Đế, Nha Ảnh Đại Tổng Quản đều không ức chế nổi lòng tham mà ra tay.
Việc này không thể phủ nhận.
“Khi đó rõ ràng lão phu tấn công Thương Bảo Quốc Chủ, đâu có nhắm vào ngươi!” Băng Đàm phân trần:
“Cớ gì đến đây trả thù?”
“Trong cuộc giao dịch của ta, ngươi lại phá vỡ quy tắc chung mà ra tay!” Lê Vĩ cười gằn:
“Ép ta vào thế nguy hiểm phải bỏ chạy khỏi hiện trường, bây giờ lại nguỵ biện à?”
Biểu cảm của Băng Đàm đám người trở nên khó coi... quả thật việc xuất thủ tại buổi đấu giá công bằng đã là sai trái, nhất là khi còn là do lòng tham mà gây ra.
Nếu Lê Vĩ không có bản lĩnh chạy trốn, e rằng đã bị mấy tên cường giả này tiêu diệt để cướp đoạt Tiên Thạch rồi.
Công Tôn Thuyên lúc này cũng đã hiểu lý do vì sao Lê Vĩ muốn giải quyết Băng Sơn Đảo.
Nam nhân này không phải kẻ lương thiện gì, những người từng khiến hắn rơi vào cảnh bất lợi, hắn sẽ từng chút một tìm đến tính sổ.
Cách làm như vậy rất vừa ý Công Tôn Thuyên, ở một nơi mạnh được yếu thua như Tu Chân Giới, không thể tha thứ cho bất cứ kẻ nào từng nhắm vào tài sản hay vật phẩm của mình được.
“Khốn kiếp!” Băng Đàm siết chặt nắm tay, khi đó lão đâu có ngờ được kẻ bí ẩn lấy ra khối đá cấp Tiên lại có bối cảnh khủng bố như thế, lại là nam nhân của Tinh Vân Các Chủ.
Từ bao giờ Lưu Xích Luyện có nam nhân, Tà Liễu có nam nhân... bây giờ ngay cả Công Tôn Thuyên cũng có.
Chẳng phải nói các nàng là nữ cường nhân đứng đầu Hỗn Vực, danh tiếng ngút trời, tâm cao khí ngạo không để bất cứ nam nhân nào vào mắt sao?
Nghĩ đến đây, Băng Đàm trực tiếp thể hiện ra một mặt xảo trá của mình, quát lớn:
“Lấy gì chứng minh ngươi là kẻ ở Buổi Đấu Giá? ngươi luôn che mặt, làm sao có thể xác định đó là ngươi?”
Biết mình khó chống lại Công Tôn Thuyên, Bằng Đàm quyết định không chịu thừa nhận thân phận của Lê Vĩ.
Nhưng Lê Vĩ đã sớm nghĩ đến tình huống này, ở trong Chiến Giới Châu lấy ra thêm vài khối Tiên Minh Thạch cầm trong tay, nhếch mép cười tà:
“Nếu không phải ta, ai có thể sở hữu?”
“Hít, thật sự là Tiên Thạch... trời ạ...” Băng Sơn Đảo chấn động từ trên xuống dưới.
Ngay cả Công Tôn Thuyên cũng hơi bất ngờ, không nghĩ trong tay Lê Vĩ có tài nguyên cao cấp đến như thế.
“Không cần nói nhảm, vật chứng đã có, ân oán nên rõ ràng!” Lê Vĩ quyết đoán nói:
“Ra tay với ta, Băng Sơn Đảo phải trả giá thật nhiều!”
Công Tôn Thuyên hiểu ý, Tinh Thần Luyện Thể Quyết kích hoạt, sức mạnh của một vị Linh – Thể song tu bùng phát.
Nàng lao thẳng đến Băng Đàm, một quyền bao trùm sức mạnh sao trời hung bạo đấm ra.
“Lão phu cản nàng, các ngươi giải quyết tên kia!” Băng Đàm gầm lên:
“Đừng để chúng đắc ý!”
Nói xong, vận khởi ba loại Dị Băng, hấp thụ Băng Thuộc Tính tại môi trường xung quanh, đối chiến với Công Tôn Thuyên đang làm chủ sao trời.
“Tuân lệnh!” Băng Tùng đám người tự biết lần này Băng Sơn Đảo đuối lý, hơn nữa còn đắc tội người ta trước.
Nhưng với mặt mũi và thể diện của một Cửu Tinh Thế Lực hàng đầu, bọn hắn không muốn chịu thua.
“Hắn chỉ là Đại Thừa Kỳ, theo ta xông lên tiêu diệt rồi trợ giúp lão tổ!” Băng Tùng ra lệnh.
“Hiểu!” Các trưởng lão gật đầu.
PHỐC! PHỐC!
Chỉ là bọn hắn còn chưa kịp tấn công, Vô Ảnh đã từ trong không gian đâm thẳng xuống đầu một tên Độ Kiếp Sơ Kỳ, huyết tinh cuồng phún...
Dạ Tâm từ dưới cái bóng một tên Độ Kiếp Sơ Kỳ khác trỗi dậy, Ma Lâu Kiếm gặt thẳng vào linh hồn và tâm cảnh.
“AA...”
Hai tiếng gào thét thảm thiết vang lên, một kẻ trọng thương thân thể, một kẻ bị huỷ hoại linh hồn.
Hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu...
Còn chưa kịp xuất chiêu, hai vị Trưởng Lão tu vi Độ Kiếp Sơ Kỳ đã thảm bại một cách nhanh chóng.
Điều này làm Băng Tùng và hai trưởng lão còn lại tê dại cả da đầu...
Nhưng tên đã vào dây, không thể không bắn.
Băng Tùng thi triển thân pháp hoá thành một làn sương mù dày đặc, hai vị Trưởng Lão thi triển bí thuật hoà tan vào màn sương...
Sương mù cuồn cuộn, hàn băng giá lạnh bao trùm Lê Vĩ vào bên trong.
Bọn hắn không hiện, nhưng lại có thể xuất động Cửu Tinh Pháp Bảo tấn công mục tiêu ở trung tâm.
Lê Vĩ lười dây dưa dài dòng, Tinh Động toàn bộ mở ra.
Sức mạnh của Thiên Tà, sức mạnh của Thiên Quỷ, sức mạnh của Thiên Xảo và Thiên Nhàn... đồng loạt bạo phát.
Hắn chấp chưởng lực lượng của Độ Kiếp Kỳ, Cửu Minh Chiến Pháp khai mở, hình thành từng luồng từng luồng Chiến Ý hoàng kim bao phủ xung quanh.
KENG KENG KENG...
Công kích của Băng Sơn Đảo đám người đánh vào Chiến Ý, tất cả đều bắn ngược trở ra.
“Đến lượt ta!” Lê Vĩ mở ra Tiểu Càn Khôn, Thời Không Gia Tốc, tốc độ đề thăng hàng chục lần.
Hắn biến mất đột ngột, một lần nữa xuất hiện đã khoá chặt tên trưởng lão Độ Kiếp Trung Kỳ đang ẩn trong màn sương...
“Trốn trong sương mù? Còn ta thao túng không gian!” Lê Vĩ gầm lên:
“Phá Ngục Quyền!”
Hư ảnh Phá Ngục Tinh Tinh gào thét như dung nhập vào trong hắn, một nắm đấm bao trùm Không Gian Chi Lực đập thẳng vào màn sương bằng sức mạnh của những Tinh Nữ.
RĂNG RẮC...
Xương cốt vụn vỡ, da thịt tan tành, một vị trưởng lão cứ thế bị đấm nổ thành bọt máu...
Nguyên Anh của lao ra ngoài, cực kỳ hung ác xông thẳng vào trong đan điền của Lê Vĩ, muốn đoạt xác hắn.
Nhưng mà nghênh đón lấy nó, lại là Siêu Nguyên Anh của Lê Vĩ mở ra đôi mắt, Thiên Tàn và Địa Khuyết trong tay gặt ra...
XOẸT...
Nguyên Anh của vị Độ Kiếp Trung Kỳ cứ thế tan thành hai mảnh, được Thôn Linh Ma Thụ hấp thu luyện hoá, tăng lên số lượng Ma Văn.
“Trời ạ!” Vị trưởng lão còn lại sợ vãi linh hồn, quay người thoát khỏi màn sương, muốn trốn chạy khỏi Băng Sơn Đảo.
Nhưng rất nhanh, hàng trăm cái xúc tua của Bách Độc Chương Ngư mang theo Thiên La Xích đã vây kín lấy hắn...
Con quái vật bạch tuộc sừng sững như núi, giăng ra xiềng xích nhốt vị trưởng lão này vào trong, như chim vào lồng.
GÂU GÂU GÂU...
Địa Ngục Tam Đầu Khuyển đứng ở bên ngoài, ba cái đầu thô bạo phủn ra Địa Ngục Hoả vào trong lồng...
Sương mù tiêu tán, hoả diễm thiêu đốt linh hồn...
“KHÔNG!” Độ Kiếp Trung Kỳ giờ đây đáng thương đến không chịu nổi, gào thét thảm thiết...
Băng Thuộc Tính của hắn chẳng có nghĩa lý gì khi Địa Ngục Hoả thiêu đốt trực tiếp vào linh hồn.
Cố gắng vùng vẫy giãy dụa, nhưng đều bị Bách Độc Chương Ngư khoá chặt... cho đến khi linh hồn của hắn mất đi ý thức, triệt để tử vong.
“Hoang đường, làm sao có thể như thế?” Nhìn thấy bốn trưởng lão đắc lực thê thảm vẫn lạc, Băng Tùng vô pháp chấp nhận sự thật.
Tại sao một Đại Thừa Kỳ, lại có thể dễ dàng đồ sát Độ Kiếp Kỳ như giết từng con kiến hôi?
“Khằng khặc!”
Đáp lại hắn, Dạ Tâm như quỷ mị từ cái bóng của Băng Tùng chui lên, Thiên Tàn và Địa Khuyết gặt thẳng thành hình chữ X.
“Băng Phách Cốc!”
Cảm thụ được nguy hiểm, Băng Tùng lấy ra Cửu Tinh Pháp Bảo là một chiếc cốc băng, bên trong chứa đựng một nguồn Băng Hệ Bản Nguyên tinh khiết nuốt vào.
ỪNG ỰC...
Lập tức, tu vi của hắn tạm thời tăng vọt, đạt đến Độ Kiếp Viên Mãn.
“Băng Sơn Quyền!”
Hai tay đấm ra, sức mạnh như băng sơn trấn áp đập thẳng vào Thiên Tàn và Địa Khuyết, thành công đem Dạ Tâm đánh bay.
Nhưng Dạ Tâm đã một lần nữa lỳ lợm xông đến, Thiên Tàn và Địa Khuyết dung hợp thành Tàn Khuyết Nhận.
Dị Hoả bùng cháy, Tàn Khuyết Nhận như ánh trăng thiêu đốt thương khung bổ xuống...
Từ phía sau, Vô Ảnh hung hăng cắm đến.
“Cút ngay!” Băng Tùng trán nổi gân xanh, thi triển chiêu thức:
“Huyết mạch Thạch Băng Quy!”
Máu trong cơ thể sôi sục, Băng Thuộc Tính của hắn cứng rắn như đá, ngưng tụ thành một cái mai rùa bảo vệ sau lưng.
KENG!
Vô Ảnh đâm vào mai rùa liền bị bắn ngược trở ra...
Ở phía đối diện, Băng Tùng trở nên mạnh hơn như một Thể Tu và Băng Tu kết hợp, vung tay chưởng lùi Dạ Tâm và Tàn Khuyết Nhận.
Hắn đang muốn thừa thế xông lên, huyết mạch Thạch Băng Quy trong cơ thể bỗng trở nên run rẩy, máu huyết như đông cứng không thể lưu thông, cảm giác sợ hãi, tuyệt vọng và mất đi ý chí chiến đấu bao trùm...
Đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy một hư ảnh bá đạo, thô bạo và cuồng dã không cách nào hình dung đang nhìn chằm chằm.
“Đó là thứ gì?” Băng Tùng vãi cả hồn phách.
Trấn Ngục Bạo Long tác động đến huyết mạch yêu thú khiến Thạch Băng Quy khiếp sợ.
Cửu Minh Chiến Pháp toả ra Chiến Ý cường đại áp chế tinh thần.
Giờ đây Băng Tùng mất đi tinh thần chiến đấu...
Mai rùa trên người đang rút vào thể nội.
Dạ Tâm không bỏ qua cơ hội, Tàn Khuyết Nhận quét ngang...
Vô Ảnh một lần nữa đâm đến...
Lê Vĩ há miệng, Hơi Thở Bạo Long bắn ra, huỷ thiên diệt địa.
Băng Tùng sắc mặt tái nhợt, trong đầu chỉ kịp hiện lên một chữ: