Hai người phi hành trên biển, Công Tôn Thuyên lại âm thầm buồn cười.
Bởi vì dưới chân nàng lúc này đang là Địa Khuyết...
Lê Vĩ đạp Thiên Tàn phi hành, rồi lại điều khiển Địa Khuyết bay ở dưới chân của Công Tôn Thuyên, nhìn qua hai người y hệt những tu sĩ ở Huyền Binh Đại Lục, có thể nói là nguỵ trang cho nàng một cách hoàn hảo.
Đúng lúc này, hai người nhìn thấy một con thuyền lớn rất xa hoa lướt như bay trên mặt biển, mũi thuyền là một thanh kiếm lớn như có thể đâm thủng không gian, trên thuyền giăng cờ xí với biểu tượng là hình thêu của một toà thành hùng vĩ.
“Có vẻ đó là thuyền của Huyền Hải Thương Thành!” Công Tôn Thuyên nói.
“Ừm!” Lê Vĩ gật đầu, trước đó Cực Khang đã đề cập, năm thế lực lớn ở nửa vùng biển trên Đại Hằng Hải bao gồm Hải Đao Tông, Thiên Bích Giáo, Băng Khí Đảo, Hồn Khí Thế Gia và Huyền Hải Thương Thành.
Trong đó Huyền Hải Thương Thành là thế lực giao thương xuyên biển, thường trao đổi, giao dịch các loại vật phẩm từ Man Di Chi Địa đến Huyền Binh Đại Lục, hoạt động tại Đại Hằng Hải không thua gì Thương Bảo Quốc ở Thiên Nguyên.
Tốc độ của con thuyền rất nhanh, lao đi vùn vụt, nhưng thỉnh thoảng vẫn có tu sĩ ngự không lên thuyền, trực tiếp trao đổi tài nguyên thu được hoặc bán thi thể các loại hải yêu, thuỷ quái.
“Chúng ta cũng xuống đó!” Lê Vĩ nói.
Công Tôn Thuyên không hiểu hắn muốn làm gì, bất quá cũng không có ý kiến.
Thiên Tàn và Địa Khuyết mang theo hai người bay xuống thương thuyền, sau đó hết sức tự nhiên thu vào cơ thể.
“Nhị vị quý khách cần gì ạ?” Một thiếu nữ xinh đẹp mặc váy lam chủ động bước đến, thái độ cung kính hỏi thăm.
“Bán cho ta một bảng xếp hạng Danh Khí!” Lê Vĩ nói thẳng.
“Ồ?” Thiếu nữ dùng ánh mắt quái lạ nhìn hắn.
Danh Khí Bảng tại Huyền Binh Đại Lục như sấm bên tai, dù là trẻ ba tuổi cũng từng nghe nói qua, không nghĩ đến vị khách này lại muốn mua thứ đó.
Công Tôn Thuyên cũng lấy làm buồn cười, rốt cuộc hiểu Lê Vĩ lên thuyền làm gì...
Bản thân nàng cũng hứng thú với Danh Khí Bảng, xem thử bên trên có những loại vũ khí lợi hại gì.
“Nếu là Danh Khí Bảng thì không cần giao dịch, ở đây tiểu nữ có một bảng có thể cho quý khách!” Thiếu nữ váy lam nhẹ nhàng từ Nhẫn Trữ Vật lấy ra quyển trục đưa cho Lê Vĩ.
Ánh mắt Lê Vĩ loé lên, thu quyển trục vào, nở một nụ cười cảm kích, chắp tay nói:
“Đa tạ cô nương có lòng tốt, như vầy đi... tình huống cơ thể của người trên lầu kia, ta có thể giải quyết.”
“Quý khách nói gì ạ?” Thiếu nữ váy lam giật mình.
“Ta không quen nhận không đồ của người khác, đã nhận Danh Khí Bảng rồi... cũng nên làm chút báo đáp.” Lê Vĩ nói thẳng:
“Trạng thái của người trên lầu không ổn, nhưng ta có thể thử.”
“Làm sao ngài biết được?” Thiếu nữ che miệng, vô thức nhìn lên lầu cao nhất trên thuyền.
Nơi đó có Trận Pháp che đậy khí tức, vậy mà vị khách nhân này có thể nói ra...
“Quý khách chờ một chút!” Thiếu nữ vội vàng chạy đi.
Không lâu sau, nàng dẫn theo một bà lão lưng còng, da có nếp nhăn nhưng hai mắt vô cùng sắc bén xuất hiện.
“Lão thân là Tam Trưởng Lão của Huyền Hải Thương Thành – Hải Tuệ!” Bà lão chủ động giới thiệu, ánh mắt hiện lên vẻ dò xét:
“Không biết cao danh quý tánh của đạo hữu? đến từ thế lực nào?”
“Tại hạ họ Lê, đây là đạo lữ của ta!” Lê Vĩ thản nhiên giới thiệu mình và Công Tôn Thuyên, nhàn nhạt đáp:
“Chúng ta chỉ là tán tu mà thôi, vừa rồi được một Danh Khí Bảng nên muốn báo đáp ân tình, nếu các vị không cần cũng chẳng sao cả.”
Hắn không thích thiếu nợ ân tình nên muốn hoàn trả, nhưng nếu đối phương nghi ngờ hay không nguyện ý, hắn cũng chẳng ép buộc.
Thiện ý hắn đã đưa ra, xem như không còn nợ nần.
“Vì sao đạo hữu biết?” Hải Tuệ nghiêm mặt hỏi.
“Cảm ứng!” Lê Vĩ từ tốn đáp.
Hải Tuệ nhíu mày, bà ta thừa biết lời của nam nhân này chưa chắc đã là thật, nhưng mà tình huống nguy cấp, đối phương có vẻ không đơn giản, cũng nên thử một lần.
“Được rồi, vậy mời nhị vị lên lầu!” Hải Tuệ hít sâu, trịnh trọng nói:
“Nếu thật sự có thể giúp chúng tôi giải quyết phiền não, Huyền Hải Thương Thành chắc chắn có hậu tạ.”
“Đi thôi!” Lê Vĩ nhún vai.
Công Tôn Thuyên đi phía sau hắn, cảm thấy thú vị vô cùng.
Rõ ràng tu vi của nam nhân này thấp hơn nàng, tuổi đời cũng nhỏ hơn nàng... nhưng mỗi hành động, mỗi quyết định của hắn đều khiến nàng không thể lường trước được, liên tục đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, dẫn đến bản thân không nhịn được mà cam tâm tình nguyện phụ thuộc vào hắn.
Nam nhân như thế, chính là độc dược trí mạng của mọi nữ nhân.
Hai người đi theo Hải Tuệ lên lầu các... tầng tầng lớp lớp Trận Văn vô hình chủ động tách ra thành một lối đi để cả hai tiến vào.
Cửa lầu vừa mở ra, hai luồng lực lượng cuồng bạo xông thẳng ra ngoài.
Hải Tuệ vội vàng vung tay, Khí Lực như vòi rồng chưởng đến, áp chế hai luồng lực lượng này trở ngược vào trong, tránh kinh động đến khách ở bên ngoài.
“Ồ?” Ánh mắt Công Tôn Thuyên lấp lánh:
“Khá hiếm đó!”
Hai luồng lực lượng này một trong suốt chói mắt, một đen tuyền âm u.
Chúng là hai loại Thuộc Tính quý hiếm trong trời đất, rất ít khi nhìn thấy tu sĩ sở hữu.
Chính là Quang Minh và Hắc Ám, hay nói đơn giản là ánh sáng và bóng tối.
Quang Minh thiên về khả năng tịnh hoá, tốc độ và sức tàn phá sẽ rất kinh khủng nếu như biết cách hội tụ ánh sáng.
Hắc Ám thiên về khả năng ăn mòn, phong toả và tiêu hao con mồi từng chút một...
Và đương nhiên, ánh sáng và bóng tối luôn đối nghịch nhau, dẫn đến một cuộc xung đột của hai loại lực lượng.
Mấy người tiến vào, Trận Pháp khép lại...
Chỉ thấy ở trong lầu có một chiếc giường, trên giường là một thiếu nữ diện mạo mỹ lệ...
Da trắng như tuyết, môi đỏ như son, trên thân được bao trùm bởi vô số Phù Văn có khả năng áp chế, phong toả lực lượng.
Nhưng dù là thế, hai cổ sức mạnh Quang Minh và Hắc Ám ở trong đan điền của nàng vẫn đang điên cuồng đấu đá lẫn nhau, muốn triệt hạ phần còn lại...
Điều này khiến trạng thái của thiếu nữ cực kỳ bất ổn, nếu như không áp chế nổi, có thể bị bạo thể bất cứ lúc nào.
Các loại Phù Chú bảo vệ nàng cũng đang ảm đạm, tuỳ thời tan vỡ.
Thấu Mệnh Nhãn chuyển động, Lê Vĩ vuốt cằm...
Hai cái bia đá màu đỏ hiện ra sau lưng thiếu nữ...
Thiên Mệnh Cách – Quang Minh Huyền Thể: sở hữu thể chất hấp thụ ánh sáng, tự động tu luyện và đột phá cảnh giới, chiến lực mạnh mẽ khi phát động các loại Vũ Kỹ, thủ đoạn chiến đấu liên quan đến Quang Minh Chi Lực.
Thiên Mệnh Cách – Hắc Ám Chi Tâm: sở hữu một trái tim bóng tối, cực mạnh khi chiến đấu trong bóng đêm, có thể hấp thụ, luyện hoá mọi thứ thành Hắc Ám Chi Lực.
“Quả nhiên!” Lê Vĩ tặc lưỡi, đây cũng là trường hợp khá hiếm gặp.
Lần đầu tiên hắn nhìn thấy hai loại Thiên Mệnh Cách của cùng một người phát sinh xung đột.
Trong đó Quang Minh Huyền Thể muốn bài trừ bóng tối, trở thành lực lượng độc tôn của thiếu nữ.
Còn Hắc Ám Chi Tâm cũng chẳng vừa, trái tim của nàng liên tục muốn nuốt chưởng ánh sáng để chuyển hoá thành lực lượng bóng tối.
Chúng nó cứ thế muốn triệt tiêu lẫn nhau, dẫn đến thiếu nữ là người chịu khổ nhiều nhất...
Nếu không phải có những Phù Chú cao cấp kia phong toả, áp chế... e rằng đã chết từ lâu rồi.
Huyền Hải Thương Thành cũng là thế lực có nội tình nên mới kéo dài tính mạng cho nàng đến lúc này...
“Đó là tiểu thư của chúng tôi!” Hải Tuệ nóng vội nói:
“Phù Chú do Đại Trưởng Lão bố trí nhiều năm, không ngờ đột ngột suy yếu... nếu tiếp tục như vậy, sợ rằng tiểu thư sẽ không chịu nổi.”
“Ừm, Phù Chú dùng nhiều năm, Quang Minh Huyền Thể và Hắc Ám Chi Tâm ngày càng lớn mạnh, chúng nó phá nát Phù Chú cũng là điều sớm muộn.” Lê Vĩ gật đầu.
Hải Tuệ ánh mắt co lại, nam nhân này chỉ vừa liếc nhìn đã hiểu rõ tất cả tình huống của tiểu thư, thật sự là một nhân vật có bản lĩnh.
“Nhờ đạo hữu... à không, nhờ cao nhân cứu giúp!” Hải Tuệ cung kính cúi thấp đầu:
“Huyền Hải Thương Thành sẵn sàng trả bất kỳ cái giá nào!”
Lê Vĩ bước đến trên giường...
Thiếu nữ kia hai mắt nhắm chặt, đang bận rộn với việc áp chế hai loại thuộc tính nổi loại trong người, không chú ý đến sự tồn tại của hắn.
Công Tôn Thuyên tò mò quan sát, chỉ thấy Lê Vĩ xuất động Dẫn Truyền Cửu Châm...
Chín thanh kim châm bắn thẳng vào hệ thống kinh mạch của thiếu nữ...
Âm Dương Chi Chủ kích phát, Âm Dương Chi Lực cường đại theo Dẫn Truyền Cửu Châm xông vào thể nội, tạo thành chín bức tường chắn ngăn chặn dòng chảy của Quang Minh Linh Lực và Hắc Ám Linh Lực...
Điều đáng nói ở đây chính là, cách Dẫn Truyền Cửu Châm ngăn chặn kinh mạch chuẩn xác đến mức đem Quang Minh và Hắc Ám tách thành hai hướng khác nhau, khiến xung đột của chúng tạm thời kết thúc.
“Trời ạ, đây rốt cuộc là Châm Pháp gì?”
Chứng kiến cảnh này, Hải Tuệ giật nảy mình... dù là Y Sư hàng đầu được mời đến, cũng chưa từng dễ dàng như thế có thể phân tách hai dòng Linh Lực.
Xung đột tạm tách rời, thiếu nữ mí mắt khẽ mở, cả đời nàng chưa từng có cảm giác thoải mái như vậy, chân mày giãn ra, liền thấy một nam tử tuấn mỹ, tà dị đang nhìn mình.
Nàng hiếu kỳ chớp mắt, liền nghe Hải Tuệ nói: “Tiểu thư đừng lo, đó là cao nhân đến giúp ngươi!”
“Thả lỏng toàn thân đi! Đến lúc phẫu thuật!” Lê Vĩ nhàn nhạt nói.
“Phẫu thuật?” Đám người kinh dị không thôi.
Mặc kệ bọn họ nghĩ gì, Lê Vĩ đeo găng tay vào rất bài bản, vệ sinh sạch sẽ...
Thiên Tàn và Địa Khuyết thu nhỏ lại, xuất hiện trên tay như hai lưỡi dao...
Hắn vận khởi Dị Băng từ trong Thai Khí, thông qua Dẫn Truyền Cửu Châm lại truyền vào thể nội của thiếu nữ...
Da thịt của nàng nhanh chóng kết băng, trở nên tê dại, mất đi cảm giác.
Lê Vĩ hài lòng, Thiên Tàn và Địa Khuyết nhẹ nhàng rạch chỗ vị trí bụng và tim của nàng ra...
“Hít!” Hải Tuệ vô thức muốn xông lên, lo sợ tiểu thư gặp nguy hiểm tính mạng.
Công Tôn Thuyên một tay đặt lên vai Hải Tuệ, nội tâm bà ta chấn động, bởi vì cảm giác được một luồng sức mạnh kinh khủng đang trấn trụ lấy mình.
“Làm sao có thể?” Hải Tuệ sợ hãi không thôi, mình đường đường là Chiến Kiếp Cảnh Sơ Kỳ... nhưng hoàn toàn không thể phản kháng trước nữ nhân này.
Với thực lực như thế, muốn gây hại cho tiểu thư không cần phải diễn trò phiền toái...
“Ừm, để yên cho nam nhân của ta hành động!” Công Tôn Thuyên khẽ gật đầu.
Lê Vĩ chăm chú phẫu thuật...
Hắn đem vùng đan điền của thiếu nữ tách làm hai phần bằng nhau, một phần liên kết với một nửa hệ thống kinh mạch chứa đựng Quang Minh Chi Lực.
Phần còn lại câu thông với vị trí của Hắc Ám Chi Tâm.
Cứ như thế, dòng Linh Lực trong cơ thể của thiếu nữ đã được tách thành hai phần khác nhau, một nửa cơ thể là Quang Minh, một nửa cơ thể là Hắc Ám...
Mà bởi vì chúng nó đã không gặp được nhau, bị cưỡng ép tách ra như vậy, có muốn xung đột cũng không tài nào làm được.
Làm xong tất cả, Lê Vĩ lấy ra vài loại dược liệu đắp vào đan điền, đẩy nhanh tốc độ hồi phục.
Sau đó dùng một lớp bột của Tiên Sinh Đan đắp vào miệng vết cắt, thoáng chốc đã sinh ra da non, phục hồi cấp tốc.
XÈO XÈO...
Hàn khí bốc lên, nguồn băng hàn gây tê của Dị Băng đã tan biến...
Thiếu nữ cử động lại bình thường, từ đầu đến cuối trơ mắt nhìn quá trình phẫu thuật diễn ra nhưng lại không có bất cứ đau đớn nào cả.
“Y Thuật này... thật sự là người sao?” Hải Tuệ trợn mắt há hốc mồm.
Dù Công Tôn Thuyên hiểu rất rõ Lê Vĩ nhưng vẫn không nhịn được mà mím chặt bờ môi.
Phân tách đan điền, sắp xếp hệ thống kinh mạch, ngăn chặn hai dòng Linh Lực cuồng bạo gặp nhau...
Mỗi một thủ đoạn đều là hoang đường đến cực điểm, nhưng lại được nam nhân này thành thục lão luyện dễ dàng giải quyết?
Vấn đề khiến Huyền Hải Thương Thành đau đầu nhiều năm, cứ thế xong rồi sao?
“Đây chỉ là tạm thời thôi!” Lê Vĩ thu hồi Thiên Tàn và Địa Khuyết, thản nhiên nói:
“Giữ được mạng nhưng không thể tận dụng được cùng lúc hai loại Linh Lực, cần phải có Công Pháp đặc biệt hỗ trợ tu luyện cả Quang Minh và Hắc Ám, lúc đó mới ổn!”
Quang và Ám khắc chế và xung đột, nhưng một khi có được Công Pháp khiến chúng nó ngoan ngoãn hoà hợp, sẽ nhân hoạ đắc phúc, trở nên cường đại dị thường.
Tuy nói Hợp Căn Cảnh là trạng thái có thể dung hợp nhiều loại Linh Căn vào Thai Khí...
Nhưng đây vốn không phải Linh Căn, nó là hai cái Thiên Mệnh Cách, một thân thể và một trái tim.
“Đa tạ... đa tạ cao nhân!” Hải Tuệ mừng rỡ, kinh động như gặp thiên nhân.
Mà lúc này thiếu nữ mới lấy lại tinh thần, nhìn lấy Lê Vĩ sắc mặt bình thản, cất giọng trong veo nói:
“Tiểu nữ là Hải Tố, không biết công tử tên gì?”
“Ta họ Lê!” Lê Vĩ thuận miệng đáp:
“Ân tình đã giải quyết xong!”
“Sao có thể giải quyết đơn giản như thế?” Hải Tố gò má ửng đỏ, chu môi nói:
“Vừa rồi công tử thấy hết cơ thể người ta từ trong ra ngoài, phải chịu trách nhiệm!”