Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 261: TRẤN LONG?!



OÀNH OÀNH OÀNH!!!

Bầu trời, đại địa trên khắp Chiến Trường lúc này đã hoàn toàn đại biến.

Những mảng không gian ở rìa ngoài cùng giống như những tấm gương vỡ, từng mảng từng mảng lớn vỡ vụn, rơi rụng vào trong dòng lốc xoáy hư vô đen kịt.

Diện tích chiến trường đang lấy một tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường để thu hẹp lại.

Sát cục này không cho phép bất kỳ kẻ nào có ý định ẩn trốn, nó ép buộc ba trăm sáu mươi chín con quái vật còn sống sót phải không ngừng di chuyển, không ngừng va chạm, cho đến khi dòng máu của hai trăm sáu mươi chín kẻ yếu hơn nhuộm hồng mảnh đất trung tâm.

Vị Diện Thiên Kiêu Chiến có thể nói là máy xoay thịt tàn khốc...

Tàn khốc thật, ác liệt thật... nhưng để tìm ra những yêu nghiệt đủ tư cách được những đại thế lực ở Vị Diện tầng thứ hai thu nhận, đó chỉ mới là khởi đầu.

Bởi vì càng lên cao, mức độ cạnh tranh sẽ chỉ tăng chứ không hề giảm.

Nếu ngay cả thế hệ đồng lứa tại vị diện thứ nhất cũng không thể đạp xác mà vượt qua, làm sao dám mơ đến tầng thứ hai cơ chứ?

Giữa càn khôn rung chuyển ấy, một thân ảnh tuyệt mỹ, cô độc đang đứng trên một tảng đá đen trôi nổi.

Dạ bào màu tím sẫm của Diêm Tịch Dao nhẹ nhàng lay động, bức rèm che mặt bằng sa mỏng màu đen tuyền, ẩn hiện đường nét dung nhan hoàn mỹ đến ngạt thở của đệ nhất mỹ nhân vị diện.

Đôi mắt phượng dài hẹp, sâu thẳm như sương đêm của nàng lúc này đang gắt gao nhìn chằm chằm vào vệt sáng rực rỡ đứng ở vị trí thứ tư trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng:

Hạng 4: Diêm Vương Điện – Lê Vĩ sở hữu 186 Đoạt Mệnh Ấn.

"Lê Vĩ... quả nhiên vẫn là ngươi biết cách khiến người khác bất ngờ!”

Khóe môi đỏ mọng của Diêm Tịch Dao khẽ mím chặt, trong lòng dâng lên một làn sóng chấn động không thể che giấu.

Nàng vốn dĩ biết rõ thực lực của Lê Vĩ rất bất phàm sau những lần mà hắn thể hiện, nhưng nàng chưa từng nghĩ tới hắn lại có thể vượt trội đến mức độ này.

Vượt qua vô số yêu nghiệt của các đại thế lực, ngạo nghễ đứng ở vị trí thứ tư, chỉ xếp dưới ba cái tên đứng đầu là Lý Vô Danh, Ma Vô Thần và Kiếm Tuyệt Phàm!

Ngoại trừ Lý Vô Danh bản thân nàng không rõ ràng ra, Ma Vô Thần và Kiếm Tuyệt Phàm vốn như sấm bên tai.

Là thiên kiêu tuyệt đỉnh, từng được chính phụ thân nhận xét là những nhân vật có thể tung hoành thời đại.

Mà Lê Vĩ, lúc này đã cùng những kẻ đó sánh vai.

So sánh với hắn, Diêm Tịch Dao nàng độc chiếm tòa thành số 69, chém giết các đại thiên kiêu tuy rằng cũng là thành tích không tồi, nhưng vẫn kém đến quá xa...

Nàng chỉ mới đạt được 82 Đoạt Mệnh Ấn mà thôi.

Một luồng kiêu hãnh bất khuất ẩn sâu trong máu của Diêm Vương Công Chúa bộc phát ra ngoài.

Diêm Tịch Dao khẽ hừ một tiếng, luồng hồng quang nhàn nhạt trong đôi mắt phượng càng thêm phần kiên quyết: "Lê Vĩ, Diêm Vương Điện lần này, không chỉ có một mình ngươi tỏa sáng!"

Nàng xoay người, dải lụa mỏng màu tím đen quấn quanh vòng eo con kiến bỗng nhiên quét ra một vòng cung quỷ dị, ngạnh sinh sinh đem một vết nứt không gian đang lan tràn tới đánh nát vụn.

Thân ảnh tuyệt mỹ của nàng hóa thành một đạo u quang, lao thẳng về hướng khu vực trung tâm chiến trường, nơi những cột sáng săn mồi đang di chuyển.

Nàng cần con mồi, nàng cần một trăm đạo ấn ký trở lên để đường đường chính chính khắc tên mình lên bảng.

Về phần Diêm Uy, trong lúc vô thức... Diêm Tịch Dao không bận tâm đến sự tồn tại của hắn.

Tại một nơi định đoạt bằng sinh tử này, nói không chừng ngay cả nàng và Diêm Uy cũng phải trở thành đối thủ.

Chỉ hy vọng không đụng độ!

ẦM!!!

Tại một phương không gian khác, tiếng cười thoải mái vang lên:

"Đã không trốn được, vậy lão tử dứt khoát không trốn nữa!" Lê Vĩ dừng bước, ánh mắt hắn đảo qua một vòng, phát hiện ra địa hình xung quanh đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại một tòa cao nguyên đá đen trơ trọi rộng chừng mười dặm, xung quanh là những vực sâu không đáy chứa đầy lốc xoáy không gian.

Hắn thả người bay lên vùng cao nguyên, khoanh chân ngồi xếp bằng, hai tay khoanh trước ngực, thần thái tự nhiên đến mức kỳ lạ, ánh mắt khép hờ, tiếp tục diễn tập Cửu Minh Chiến Pháp trong ý thức của mình.

"Chạy tới chạy lui chỉ tốn sức lực, chi bằng ôm cây đợi thỏ!” Lê Vĩ trong lòng thầm tính toán.

Hiện tại hắn có một trăm tám mươi sáu đạo ấn ký, đứng hạng tư, cũng chẳng e ngại vấn đề không thể lên bảng.

Cột sáng đã chiếu rọi khắp toàn thân, nhất định sẽ trở thành miếng mồi ngon hấp dẫn dụ dỗ đám đông tìm đến.

Chiến thuật của Lê Vĩ khá đơn giản, có thể gói gọn trong sáu từ:

“Đến là đón, đụng là trụng!”

Lê Vĩ ở yên một chỗ, thu liễm khí tức như lão tăng nhập định, cột sáng trên đầu theo đó cũng đứng yên, như cách khiêu khích những kẻ có gan tìm đến tận cửa.

GÀO!!!

Không để hắn phải chờ đợi quá lâu, chỉ chưa đầy nửa canh giờ sau, một tiếng long ngâm mang theo ma khí từ đường chân trời phía xa lao vọt đến.

Tiếng long ngâm này vô cùng kiêu căng, ẩn chứa một loại uy áp huyết mạch cực kỳ khủng bố, khiến cho không ít Yêu Tu nội tâm run sợ...

Ở bất cứ đâu, Long Tộc luôn là tồn tại chí cao vô thượng.

Tuy U Minh Ma Long chỉ là một nhánh bên trong Địa Ngục Ma Long, nhưng cũng là Long Tộc, có khả năng kinh sợ, đàn áp hàng vạn Yêu Thú...

XOẸT!

Tầng mây trên cao bỗng nhiên bị xé toạc, một cái khe rãnh dài tới mấy trăm dặm mở ra.

Từ trong vệt nứt ấy, một cái đầu rồng khổng lồ màu đen kịt, vảy rồng thô rạp như những phiến hắc thiết ngàn năm, hai mắt rực cháy như hai vầng hắc nhật đang thiêu đốt hừng hực.

Đó không phải hoả diễm, đó là sự nhảy múa của Ma Long Lực.

Mà kẻ đến không ai khác, chính là U Minh Ma Long Thái Tử — Ma Long Hoành!

Thân hình to lớn của hắn giáng lâm làm chấn động một vùng không gian, mỗi khi chuyển mình, quẩy đuôi đều khiến bầu trời dậy sóng như hải dương cuồng nộ...

Long Tộc Chi Uy, không thể xem thường!

Long nhãn quét xuống kẻ đang ngồi ung dung, chứng kiến cột sáng chọc trời chiếu rọi xuống thân Lê Vĩ, ánh mắt của Ma Long Hoành hiện lên vẻ kinh ngạc:

"Chỉ là Hợp Thể Kỳ?”

Hắn cảm thấy khó hiểu, một Hợp Thể Kỳ sao lại xếp hạng bốn trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng? có nhầm lẫn gì chăng?

Nhưng mặc kệ thế nào, kẻ có thể sống đến giờ phút này, kẻ có thể nắm giữ 186 Đoạt Mệnh Ấn đều không thể xem thường.

Ma Long Hoành cuồng ngạo nhưng không ngu, quyết định mở miệng thăm dò:

“Lê Vĩ của Diêm Vương Điện, bằng vào ngươi cũng xứng top 4 sao?”

Long ngâm như sấm nổ giữa trời quang, chấn động đến mức tòa cao nguyên dưới thân Lê Vĩ liên tục rụng xuống những mảng vụn.

Lê Vĩ chậm rãi mở mắt ra, có chút thèm thuồng liếm liếm môi, chảy cả nước bọt...

Hiển nhiên hắn không ngờ, kẻ đến đầu tiên lại là vật đại bổ như thế này.

Trước đó còn tiếc hận vì mất đi Ma Long Chấn, bây giờ lại đến một con hàng khác chất lượng hơn rồi.

Nghĩ như vậy, Lê Vĩ lật đật đứng lên, hô hấp dồn dập...

Thân rồng này, chất thịt này, dinh dưỡng này... đều là tài nguyên, đều là lương thực thực phẩm.

Thời buổi này kiếm ăn không dễ, nhất là đối với kẻ có sức ăn mạnh như Lê Vĩ, nếu không muốn chết đói... phải biết cách tận dụng thời cơ.

"Càn rỡ! ngươi dùng ánh mắt gì thế?” Ma Long Hoành nộ hống, tức giận đến mức toàn thân vảy rồng dựng ngược lên.

Chẳng hiểu vì sao, hắn muốn phát ói trước biểu cảm của Lê Vĩ vào lúc này, kinh tởm đến mức buồn nôn, phản cảm và cực kỳ thịnh nộ dù đối phương chưa nói câu nào.

Bởi vì hơn ai hết, Ma Long Hoành hiểu rằng ánh mắt và biểu lộ của đối phương chứng minh điều gì...

Đó là sự thèm thuồng đối với con mồi, sự khao khát săn giết!

Rõ ràng, đó là cảm xúc và ánh mắt mà Ma Long Hoành thường biểu hiện ra với những kẻ yếu hơn.

Vậy mà giờ đây, Lê Vĩ lại dám thay đổi vị trí?

Hắn là Thái Tử của U Minh Ma Long Tộc, huyết mạch cao quý, từ nhỏ đã được ngâm mình trong vạn loại long huyết để rèn luyện nhục thân, phục dụng nhiều thiên tài địa bảo, càng được U Minh Ma Long Tộc dốc sức bồi dưỡng.

Ấy thế mà, kẻ này dám dùng ánh mắt như nhìn món ăn để xem lấy hắn?

Nhục nhã, trần trụi nhục nhã!

"Thu hồi biểu lộ và đôi mắt của ngươi!”

Ma Long Hoành không thèm nói nhiều, thân hình cự long mấy trăm dặm thô bạo từ trên chín tầng trời lao thẳng xuống.

Cái miệng rồng há to như một cái hầm ngục khổng lồ, bên trong không gian vặn vẹo, U Minh Ma Long Lực điên cuồng ngưng tụ, toàn lực phun ra:

“Ma Long Tức!”

“Đến vừa đúng!” Đối mặt với đòn công kích che trời lấp đất của Ma Long Hoành, Lê Vĩ bỗng nhiên đứng bật dậy.

NGAO!

Hắn gầm lên một tiếng như thanh âm của thái cổ sơ khai, khai thiên lập địa.

Khoảnh khắc khi tiếng gầm kiệt ngạo này vang lên, huyết mạch U Minh Ma Long trong cơ thể Ma Long Hoành run rẩy một nhịp như gặp phải khắc tinh.

Trước Long Tức huỷ diệt, Lê Vĩ ngửa đầu hướng lên thiên không, Lò Luyện Ngục ầm ầm vận chuyển, Bạo Long Lực cuồng bạo dồn nén, bắn thẳng ra từ cổ họng lên vân tiêu...

"Hơi Thở Bạo Long!”

ĐÙNG! ẦM!

Long Tức vừa bắn xuống, đụng phải Hơi Thở Bạo Long khủng bố không cách nào hình dung oanh tạc thương khung.

Tiếng nổ vang rền hơn cả sấm động, đẩy nhanh tốc độ nghiền nát không gian của chiến trường.

Trước đôi mắt rồng kinh hãi của Ma Long Hoành, Long Tức của hắn bị Hơi Thở Bạo Long xuyên thủng, hoá thành từng tia lực lượng yếu ớt bắn tung toé.

Cột lực lượng bạo diệt kia vẫn chưa tan, nó nhắm thẳng vào đầu Ma Long Hoành oanh tạc.

Kinh dị tột đỉnh, Ma Long Hoành kịp thời lắc mình...

PHỐC!

Dù là thế, Hơi Thở Bạo Long vẫn cứ xẹt qua nửa cằm, thiêu trụi râu rồng, bắn nát một nửa hàm rồng của hắn, máu tươi rỉ xuống khắp nơi...

Mọi thứ như tĩnh lặng, một cảm giác sợ hãi lướt qua long hồn khiến Ma Long Hoành co rúm lại cơ thể.

Chiến trường lúc này bị làn sóng xung kích hình vòng tròn quét ngang, Hơi Thở Bạo Long đem toàn bộ mây mù ngàn dặm thổi bay.

Không gian tại đây đã xuất hiện hàng ngàn vệt rạn nứt như mạng nhện.

"Đây... đây rốt cuộc là hung vật gì?” Ma Long Hoành tê dại da đầu, nội tâm dâng lên kinh đào hải lãng:

“Vì sao có uy thế của Long Tộc, nhưng loại lực lượng này khác xa với những Long Tộc mà ta nhận thức, chẳng lẽ là Long Tộc biến dị nào đó sao?”

Lực lượng này suýt nữa đoạt mạng U Minh Ma Long như hắn, vốn nổi danh với lớp vảy rồng có khả năng phòng ngự chẳng thua gì Cửu Tinh Pháp Bảo.

Làm sao Ma Long Hoành không kinh sợ cho được?

Nhưng với tâm tính của một thiên kiêu hàng đầu, Ma Long Hoành không dễ dàng nhận thua.

Hắn muốn tiếp tục thử sức!

"Ma Long Bài Vĩ!”

Ma Long Hoành vũ bão xoay người, cái đuôi rồng bỗng nhiên cường hoá, cứng rắn, linh hoạt như cái roi khổng lồ quét thẳng về phía Lê Vĩ.

Một cái quất đuôi này, không hề yếu hơn Cửu Tinh Vũ Khí phát động công kích.

Nó mang theo tiếng nổ chói tai, đủ để đem một ngọn núi lớn mấy trăm trượng đập thành bình địa.

"Phản Lực Trận – khai!”

Lê Vĩ mở ra Song Cực Trận Đồng, Trận Pháp cứ thế hình thành ngay trước mắt, vô số Trận Văn toả sáng, liên kết như một tấm thuẫn hình vòng cung.

ĐÙNG!

Đuôi rồng đập thẳng vào Phản Lực Trận, sức mạnh công phá dữ dội nghiền nát hàng loạt Trận Văn khiến Trận Pháp như sắp tan vỡ.

Nhưng cũng chỉ bằng vào một đòn này, Phản Lực Trận thành công phản kích lại tám thành lực đạo.

PHỐC!

Đuôi rồng của Ma Long Hoành quất ngược về cơ thể hắn, đập thẳng vào bụng, máu tươi một lần nữa phun ra, vảy giáp tầng tầng sụp xuống...

“Moá mẹ ngươi, dám dùng Trận Pháp ám toán lão tử!” Ma Long Hoành gào thét:

“Chẳng trách dám ở một chỗ không đi!”

Hắn cho rằng Lê Vĩ sở dĩ ở lại chỗ này, chính là vì đã lập xuống Phản Lực Trận từ trước...

Nào đâu biết rằng, đối với Âm Dương Trận Sư có được Song Cực Trận Đồng, lập hay phá trận chỉ trong ý niệm.

Mà Lê Vĩ cũng lười giải thích, thân ảnh biến mất tại chỗ.

Một lần nữa xuất hiện, hắn đã ở trên thiên không, vung chân đạp thẳng xuống đầu rồng.

Sức mạnh nhục thân vận chuyển, Tinh Thần Luyện Thể Quyết kích hoạt, da thịt sáng lên ánh sao.

Cảm nhận được công kích của Lê Vĩ, Ma Long Hoành biểu lộ xem thường:

“Chỉ là Thất Chuyển Thể Tu, chưa đủ đâu!”

Với nhục thân và Ma Long Giáp, đừng nói là Thất Chuyển Thể Tu, dù là Bát Chuyển cũng khó mà tổn thương được hắn.

Hình thể to lớn, thân rồng dài ảnh hưởng đến tốc độ của Ma Long Hoành, hắn lười né tránh, thay vào đó muốn dùng khả năng phòng ngự trâu bò nghênh đón.

Thậm chí song long trảo đã sẵn sàng, chỉ chờ Lê Vĩ bị chấn bay sẽ lập tức vồ đến.

Nhưng mà... ngay khi đối thủ vừa lao xuống, một cái bóng đen che phủ càn khôn.

Đôi mắt của Ma Long Hoành suýt chút lồi ra...

Bởi vì hắn nhìn thấy, đối phương đang thu chân lại, thay vào đó là đặt mông ngồi xuống đầu mình.

Nhưng đáng sợ ở chỗ chính là, cái mông tên này càng lúc càng to, càng lúc càng lớn, càng lúc càng béo mập...

Nói đúng hơn, cả người Lê Vĩ đang phóng đại cấp tốc thành một gã to xác chẳng thua gì bản thể Long Tộc.

Chẳng khác nào cả trăm tấn mỡ đang sắp đè vào long thủ cấp.

Lê Vĩ cười gằn, tung ra một chiêu đáng sợ:

“Lấy mông đè rồng!”