Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 260: GIAI ĐOẠN CUỐI!



“Mười ngày kết thúc, thành nào còn hai kẻ sống trở lên... toàn bộ huỷ diệt!”

Thanh âm lạnh lùng tàn nhẫn ấy vang lên, hàng loạt tiếng hét thảm thiết kèm theo tuyệt vọng.

Trong rất nhiều thành trì, bọn hắn chỉ cần cố gắng thêm một chút là có thể trở thành người mạnh nhất, loại bỏ tất cả đối thủ.

Nhưng luật chơi tàn khốc, thời gian đã hết.

ẦM!

Chỉ nghe một tiếng nổ tung vang lên, tất cả những thành trì không người, tất cả những Thiên Kiêu Thành còn hai kẻ sống sót trở lên... toàn bộ đều tự bạo.

Chúng nó nổ tung cùng lúc, chấn động toàn chiến trường, tạo nên một tiếng nổ đồng thanh vang vọng chấn nhiếp tâm linh những kẻ sống sót.

Tàn nhẫn vô tình, bất chấp cái gọi là thiên kiêu... không đáp ứng điều kiện, cứ thế mà đào thải.

Thần hình câu diệt, không được siêu sinh!

Sau một đợt thanh lọc cực mạnh này, số lượng Thiên Kiêu Thành còn sót lại hiện ra con số 369 giữa càn khôn.

Biểu lộ của Lê Vĩ, Diêm Tịch Dao, Yêu Minh Tiểu Công Chúa đám người tràn ngập ngưng trọng, lồng ngực có chút nặng nề.

Hơn ba vạn thiên tài, giờ đây chỉ còn lại 369 người.

Đào thải tàn nhẫn!

Từ thiên tài chọn ra thiên kiêu, nhưng từ thiên kiêu chỉ còn lại yêu nghiệt.

Không sai, 369 kẻ sống sót đều có đủ thực lực độc chiếm một thành, dù không đụng độ đối thủ hay có quá nhiều đối thủ, việc bọn hắn có thể trụ lại sau khi tiêu diệt cả Binh Đoàn Khô Lâu tập trung vào chính mình đã chứng minh bản lĩnh.

Đây đều là yêu nghiệt của toàn bộ vị diện tầng thứ nhất khổng lồ ở Âm Gian, quy mô của nó có thể so với hàng vạn, thậm chí là vài chục vạn tiểu thế giới tại Dương Thế...

Bằng vào phạm vi từng ấy, chỉ còn sống 369 người, đủ thấy đây đều là những quái vật chân chính.

Không chỉ những nhân vật còn sống sót, mà ngay cả Vạn Tiên Tử Trần cũng bị bầu không khí nặng nề này lây nhiễm.

Vô số thế lực, tông môn, giáo phái, gia tộc... ảm đạm, thống khổ nhưng đầy cam chịu.

Bọn hắn đã dốc rất nhiều tài nguyên, vốn liếng, thời gian và công sức để bồi dưỡng nên những thiên kiêu hàng đầu.

Nhưng cũng chính bọn hắn phải trơ mắt nhìn những thiên kiêu đắc ý do chính mình bồi dưỡng ra trở thành thi thể, trở thành oán hồn, trở thành đá lót đường cho những kẻ khác xứng đáng hơn.

Cảm giác đó, người sống ở lại chưa chắc sẽ dễ chịu hơn người đã chết...

Những thiên kiêu này, nếu như không tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến... tương lai vẫn có thể trở thành lão quái vật Độ Kiếp Kỳ, thậm chí là Bán Tiên, một mình đảm đương, trấn thủ một phía.

Nhưng mà vì khát vọng leo cao hơn, vì hai từ “Tiên Lộ” tại vị diện tầng thứ hai, tất cả đều không muốn an phận.

Con đường cường giả, leo càng cao... nhìn càng xa... bước càng dài... không nên quay đầu.

Một khi có ý muốn ổn định, an phận hay không có lòng cạnh tranh, ngươi đã cùng hai từ “cường giả” vô duyên.

Vì thế mà... kẻ mạnh được quyền đi tiếp, kẻ yếu trở thành xương, thành máu dưới chân.

Bất quá, mọi thứ tàn khốc vẫn chưa thật sự kết thúc.

Bởi vì giữa bầu trời, 100 dòng kẻ trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng bắt đầu xuất hiện, chiếu sáng khắp nơi, phản chiếu vào cả chiến trường, ai cũng có thể nhìn thấy...

Hạng 100: Hắc Dương Điện – Dương Tân sở hữu 100 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 90: Lãnh Nguyệt Cung – Nguyệt Sa sở hữu 109 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 70: U Minh Giáo – U Dạ sở hữu 120 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 50: Vạn Độc Cốc – Âu Dương Khắc sở hữu 131 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 30: Băng Minh Tộc – Băng Nghi sở hữu 140 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 20: Minh Không Quốc – Minh Đạm Đài sở hữu 149 Đoạt Mệnh Ấn.

Từng cái tên hiện ra đại diện cho thế lực phía sau bọn hắn, kèm theo đó là số lượng Đoạt Mệnh Ấn đang sở hữu.

Chỉ có người nắm giữ 100 cái Đoạt Mệnh Ấn trở lên mới được vào bảng, trường hợp những người có cùng số Đoạt Mệnh Ấn, xếp hạng sẽ căn cứ vào thời gian thu thập Đoạt Mệnh Ấn của bọn hắn, kẻ mất ít thời gian hơn sẽ được xếp cao hơn.

100 cái tên nổi bật nhất giữa 369 người, điều này đồng nghĩa mọi thứ vẫn chưa chấm dứt...

Đây chỉ là xếp hạng tạm thời, chỉ đến khi tìm ra 100 người sống sót cuối cùng trong 369 người, Vị Diện Thiên Kiêu Chiến sẽ chính thức khép lại.

Lê Vĩ chắp tay đứng thẳng, hướng mắt nhìn lên... chỉ chú ý 10 cái tên đứng đầu.

Hạng 10: Âm Tinh Tộc – Đế Tinh sở hữu 160 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 9: Thông Thiên Các – Trần Huyền sở hữu 162 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 8: Minh Đao Môn – Đao Vô Địch sở hữu 165 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 7: Nhật Nguyệt Giáo – Sở Kiều sở hữu 168 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 6: Địa Tạng Tự - Tạng Niên sở hữu 172 Đoạt Mệnh ấn.

Hạng 5: Địa Yêu Minh – Yêu Khả Hân sở hữu 180 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 4: Diêm Vương Điện – Lê Vĩ sở hữu 186 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 3: Kiếm Minh – Kiếm Tuyệt Phàm sở hữu 188 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 2: Thiên Ma Hoàng Triều – Ma Vô Thần sở hữu 195 Đoạt Mệnh Ấn.

Hạng 1: Lý Vô Danh sở hữu 210 Đoạt Mệnh Ấn.

Khoảnh khắc khi nhìn vào cái tên đứng đầu, đồng tử trong mắt Ma Vô Thần co rụt lại...

Một cảm giác khó tin, lạnh lẽo và không cam lòng dâng trào trong lồng ngực.

Hắn cứ nghĩ với biểu hiện của mình, đã có thể ngồi vững vàng ở vị trí số một.

Nhưng không, vẫn có kẻ vượt trên... hơn nữa số Đoạt Mệnh Ấn còn hơn hắn đến 15 cái.

“Không tệ, kiếm đạo chi lộ... nên cần có những kẻ mạnh để truy đuổi!” Kiếm Tuyệt Phàm nhìn tên mình đứng ở vị trí thứ ba, vẫn còn dưới Ma Vô Thần và Lý Vô Danh kia, nội tâm tràn ngập chiến ý.

“Hứ, vậy mà bổn công chúa chỉ xếp thứ năm, không vui chút nào!” Phượng Ngục Tiểu Công Chúa của Địa Yêu Minh – Yêu Khả Hân chống nạnh nũng nịu.

“Lý Vô Danh là tên quái quỷ nào thế? Vậy mà không thấy thế lực của hắn!” Lê Vĩ thầm mắng trong lòng.

Dựa theo kinh nghiệm tưởng tượng của mình, Lê Vĩ suy đoán con hàng này khả năng cao là một lão quái vật nào đó đầu thai chuyển thế... là tán tu không có thế lực nhưng vẫn có thể ngồi trên đầu đám đông.

Hắn lại nhìn một vòng, không hề thấy cái tên của Diêm Tịch Dao xếp trong top 100...

Điều này không phải Diêm Tịch Dao yếu, mà khả năng là vì toà thành số 69 của nàng không có nhiều đối thủ.

Thế nên dù đánh bại tất cả và độc chiếm thành trì, số Đoạt Mệnh Ấn mà nàng đạt được cũng không được đến con số 100 để xếp hạng vào bảng.

Trường hợp này xảy ra ở không ít yêu nghiệt khác, chẳng hạn như Ngục Khuyển Đại Thiếu Chủ ở thành trì số 36, hắn dù dốc hết sức mạnh đánh tan Binh Đoàn Khô Lâu, nhưng Đoạt Mệnh Ấn vẫn dừng lại ở con số 15 như ban đầu, không tiến thêm chút nào.

Bởi vì trong thành đâu có thiên kiêu nào khác để hắn chiếm Đoạt Mệnh Ấn?

Bất quá hắn cũng không vội...

Bởi vì cuộc chiến này còn chưa đến hồi kết, chỉ cần bằng vào thực lực của bản thân làm thịt một kẻ nào đó ở trong 100 cái tên đứng đầu, mình hoàn toàn có thể thay thế vào đó và có tên trên bảng.

Thậm chí là lay chuyển 10 cái tên đứng đầu...

369 yêu nghiệt, 100 kẻ sống sót mà thôi!

“Giai đoạn cuối cùng!” Thanh âm cao cao tại thượng, uy nghiêm tuyên bố:

“Đoạt Danh Bảng!”

CHIẾU CHIẾU CHIẾU CHIẾU CHIẾU...

100 cột sáng từ thiên không bỗng nhiên chiếu rọi xuống...

Lê Vĩ đang đứng, chợt có một cột sáng chiếu lên cơ thể hắn.

Vội vàng dùng Dịch Chuyển Không Gian né tránh, nhưng cột sáng này vẫn dịch chuyển theo, dính chặt lấy hắn không buông, chiếu thẳng từ đầu đến chân, liên kết với bầu trời, hiện ra tên của hắn và số Đoạt Mệnh Ấn mà hắn đang sở hữu.

“Moá!” Lê Vĩ chửi thề.

Không riêng gì hắn, 99 người còn lại có tên trên bảng cũng xảy ra tình huống tương tự...

Bọn hắn như những mục tiêu, những con mồi bị đánh dấu trên khắp chiến trường, cột sáng xuyên thủng bầu trời, đâm xuyên qua các tầng mây, căn bản không thể che giấu.

369 người, 100 người bị đánh dấu... trở thành miếng mồi hấp dẫn để phần còn lại lùng sục, cướp đoạt.

“100 kẻ có tên trên bảng sẽ không thể lẫn trốn, sẽ bị săn lùng nhằm cướp lấy Đoạt Mệnh Ấn!” Luật chơi tiếp tục được ban xuống:

“Đương nhiên, các ngươi có thể tự săn lẫn nhau để tăng cường thứ hạng của mình!”

“Không giới hạn thời gian, cho đến khi chỉ còn 100 kẻ sống sót, đó sẽ là lúc thứ hạng Vị Diện Thiên Kiêu Bảng chính thức xác lập dựa vào số lượng Đoạt Mệnh Ấn mà các ngươi sở hữu.”

“Chiến trường, sẽ ngày một thu nhỏ... đừng nghĩ đến việc lẫn trốn!”

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH...

Thoại âm vừa dứt, tất cả Thiên Kiêu Thành chính thức băng liệt.

Lê Vĩ, Diêm Tịch Dao, Yêu Khả Hân, Ma Vô Thần đám người lần lượt bị hất văng ra ngoài.

RĂNG RẮC...

Cả chiến trường đang rung chuyển, thiên địa đang vỡ vụn thành từng khối từ ngoài vào trong, thu hẹp phạm vi diện tích.

“Ta trở thành con mồi? thật thú vị haha!” Lê Vĩ bật cười thích thú.

Cục diện này sẽ khiến hắn và 99 người khác trở thành con mồi, nhưng những con mồi này đều là những kẻ mạnh nhất tính đến thời điểm hiện tại...

Và chắc chắn là, 100 kẻ này cũng có thể săn lùng lẫn nhau.

Kẻ nào mạnh thật sự, kẻ nào đủ sức giữ vững vị thế, kẻ nào biến mất khỏi 100 tên, kẻ nào đăng đỉnh...

Tất cả sẽ có đáp án ở giai đoạn cuối cùng này!

“GÂU GÂU GÂU, đúng như như đoán của bổn thiếu!”

Ngục Khuyển Đại Thiếu Chủ ngửa đầu cười dài: “100 tên lên bảng sớm trở thành miếng mồi hấp dẫn của ta!”

Hắn tin rằng chỉ vì mình xui xẻo rơi vào Thiên Kiêu Thành không người nên mới kém hơn, thực lực của hắn thừa sức xếp vào 100 tên, thậm chí là top 10 tên.

Nghĩ đến đây, nhìn thấy từng cột sáng khổng lồ trên bầu trời đang di chuyển, Ngục Khuyển Đại Thiếu Chủ đảo mắt như đang tuyển chọn con mồi.

Cuối cùng, ánh mắt của hắn khoá chặt lấy cái tên Âu Dương Khắc của Vạn Độc Cốc xếp hạng 50, quyết định bắt đầu ra tay từ kẻ này...

Bởi vì Hoả có thể khắc Độc, Ngục Khuyển Đại Thiếu tự tin bằng vào Địa Ngục Hoả cường đại của mình sẽ dễ dàng chiến thắng thiên kiêu của Vạn Độc Cốc.

Nghĩ như vậy, hắn lập tức hoá thành bản thể là Ngũ Đầu Địa Ngục Khuyển, chân đạp biển lửa lao vọt đi.

RỐNG!

Nhưng đúng lúc này, một tiếng long ngâm vang vọng thương khung phủ xuống, Long Trảo màu đen xuyên thủng mây xanh, cứ thế vồ thẳng xuống đầu Ngục Khuyển Đại Thiếu.

“Ta xxx!” Ngục Khuyển Đại Thiếu cuồng nộ mắng to, năm cái đầu cùng lúc phun lửa.

Địa Ngục Hoả kết tụ thành quả cầu lửa khổng lồ bắn phá.

ĐÙNG!

Nổ ầm ầm, dư ba chấn động, Địa Ngục Hoả Cầu chấn bay Long Trảo từ trên cao...

“Haha, có chút thực lực!” Tầng mây xé toạc, hiện ra một tôn U Minh Ma Long cự đại dài mấy trăm dặm...

“U Minh Ma Long Thái Tử - Ma Long Hoành!” Ngục Khuyển Đại Thiếu phẫn nộ sủa inh ỏi:

“GÂU GÂU GÂU, ngươi không có tên trên bảng, vì sao gây sự với ta?”

Hiển nhiên, tôn U Minh Ma Long này chính là thiên kiêu cường đại nhất thế hệ này của U Minh Ma Long Tộc, danh xưng Ma Long Hoành.

Hắn là Thái Tử của U Minh Ma Long, mạnh hơn nhiều Ma Long Chấn đã bị Hoàng Kim Thiên Kiếp tiêu diệt trước đó.

“Ngu xuẩn, luật chơi đâu bắt buộc chỉ săn những kẻ trong top 100!” Ma Long Hoành nhàn nhạt nói:

“Bổn thái tử thấy kẻ nào săn kẻ đó, thu hết Đoạt Mệnh Ấn cũng có thể xếp hạng cao!”

Đây là mục đích của Ma Long Hoành, hắn không cần đuổi theo hay truy lùng những kẻ có cột sáng...

Hắn tự tin vào thực lực, thấy con mồi nào ở gần thì săn con mồi đó, đây cũng là cách gia tăng Đoạt Mệnh Ấn.

Chỉ cần cuối cùng, hắn trở thành một trong 100 người sống sót là đủ rồi.

“GÂU GÂU, đừng tưởng bổn thiếu sợ ngươi!” Ngục Khuyển Đại Thiếu sủa inh ỏi:

“Nhưng bổn thiếu chỉ có 15 cái Đoạt Mệnh Ấn, có ngon thì nhào vô đây!”

“15 cái? Ngươi đang đùa ta?” Ma Long Hoành sắc mặt lạnh lẽo, tức giận mắng:

“Đồ vô dụng, thời gian qua ngươi làm cái rắm gì?”

Thực lực của con chó năm đầu này không tồi, nếu mình tốn thời gian tiêu diệt nó mà chỉ thu được có 15 cái Đoạt Mệnh Ấn, vậy thì rất không đáng...

Vừa mất thời gian, vừa mất công sức và mạo hiểm nhưng chiến lợi phẩm lại không tương xứng...

“Moá!” Địa Ngục Đại Thiếu tức điên:

“Do bổn thiếu xui xẻo vào thành trống không được sao? Cắn chết ngươi!”

Nói xong, năm cái đầu dữ tợn lao đến, hung hăng cắn lấy.

“Cút đi!” Ma Long Hoành hoá thành long ảnh biến mất dạng, chỉ để lại một câu khinh bỉ:

“Đồ rẻ rúng, đừng làm mất thời gian của bổn thái tử!”

Nghĩ lại thì, săn lùng những con mồi không ở trong 100 cái tên cũng chẳng phải cách tối ưu nhất...

Vì số Đoạt Mệnh Ấn thu được không đủ đã ghiền.

Ma Long Hoành xoay người bay đi, ánh mắt khoá chặt một cột sáng to lớn...

Diêm Vương Điện – Lê Vĩ đang sở hữu 186 cái Đoạt Mệnh Ấn.

“Không tệ chút nào!” Ma Long Hoành bá đạo tuyên bố:

“Bổn thái tử vào top 5 trước đã!”