Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 262: ĐÁNG SỢ!



“Lấy mông đè rồng!”

Thanh âm vừa dứt, cũng là lúc nhục thân khổng lồ của Lê Vĩ đè thẳng lên đầu U Minh Ma Long.

PHỐC!

Ma Long Hoành chỉ cảm thấy một ngọn núi vừa to vừa nặng đang đè thẳng lên đỉnh đầu mình, trọng lực khủng bố trực tiếp khiến thân rồng dài và lớn của hắn nặng nề rơi xuống mặt đất.

ẦM ẦM ẦM...

Đại địa chấn động điên cuồng, phần đầu của Ma Long Hoành lún sâu vào trong đất, thân trên giãy dụa không ngừng, cố gắng muốn thoát ly.

Nhưng mà cái mông vừa lớn, vừa nặng bên trên cứ ngồi đè ép ở nơi đó, như hai ngọn núi tròn găm sâu vào lòng đất, kẹp cái đầu rồng ở giữa trung tâm.

Nhục nhã, vô tận nhục nhã.

Phẫn nộ, vô tận phẫn nộ.

Sát thương cơ thể một phần trăm, sát thương tinh thần lên đến chín mươi chín phần trăm.

Đường đường U Minh Ma Long Thái Tử, cứ thế bất ngờ bị một tên mập ngồi lên đầu trấn áp xuống đất.

Đây đúng là trấn long theo đúng nghĩa đen, cũng là lấy mông đè rồng không thể sai được.

Cảnh tượng này khiến Vạn Tiên Tử Tràng bị không khí quỷ dị bao trùm, cao tầng U Minh Ma Long Tộc như phát cuồng gào thét, suýt chút đã ăn thua đủ với Diêm Vương Điện.

Nhưng bọn hắn hiểu rằng Diêm Vương Điện không dễ xơi, chỉ có thể nuốt hận vào lòng, ánh mắt như muốn phún hoả.

So với đó, Diêm Vương cũng đậu đen rau muống trong lòng, cách chiến đấu của tiểu tử này quá vô sỉ, thật sự là khác xa với sự âm trầm, quỷ dị, tàn nhẫn bắt hồn đoạt phách của Diêm Vương Điện.

“Hắc hắc, tiểu tử này rất biết chơi!” So với đó, Hắc Bào Nam Tử thần bí ngồi trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng lại rung đùi đắc ý.

Với bản sự của hắn, những cuộc tranh đấu như Vị Diện Thiên Kiêu Chiến chẳng khác nào trò trẻ con nhàm chán.

Nhưng trong một đám trẻ con, lại có một đứa biết dùng những cách độc lạ để áp đảo đối thủ... vậy cũng đủ khiến cho người trưởng thành cảm thấy phấn chấn, hứng thú vô cùng.

Bất quá, nếu nghĩ rằng một chiêu này của Lê Vĩ chỉ là thuần tuý nhục mạ Ma Long Hoành thì lầm to...

Hắn là kẻ nhanh gọn, quyết liệt và dứt khoát, không có khái niệm làm chuyện dư thừa hay tấu hài trong một trận chiến sinh tử.

Ác mộng của Ma Long Hoành chỉ vừa bắt đầu.

Ngay khi hắn bị đè đầu vào trong đất, đang trong cơn cuồng nộ gần mất đi lý trí, muốn bắn Long Tức ra từ miệng xuống dưới để phản chấn mà vùng ngược lên...

Từ trong cái bóng khổng lồ của Lê Vĩ, vô số cái rễ cây, nhánh cây phủ đầy gai nhọn đã như xiềng xích thò ra, một cách lặng lẽ và vô thanh vô tức, siết lấy tứ chi, khoá vào phần đuôi, kéo mạnh Ma Long Hoành, đính chặt Ma Long Hoành tại mặt đất.

Tiểu Càn Khôn mở ra, Thời Gian ngưng động, Không Gian trở nên nặng nề đè ép xuống toàn thân rồng dài đến vài trăm dặm...

“AAAA”

Long Tức bắn ngược vào đất, lòng đất bên dưới nổ tung thành một cái hố sâu không đáy.

Nhưng thân rồng của Ma Long Hoành vẫn không thể bắn ngược trở lên, bởi vì Thôn Linh Ma Thụ đã ghị chặt lấy hắn, Tiểu Càn Khôn đã phong toả lấy hắn.

OÀNH OÀNH OÀNH...

Ma Long Hoành hãi hùng tột độ, cố gắng vùng vẫy, vuốt rồng vồ vào trong đất, xới tung đất đá, giãy dụa điên cuồng.

Nhưng hắn càng giãy, Thôn Linh Ma Thụ lại càng khoá chặt hơn.

Những cái gai nhọn găm xuyên qua lớp vảy rồng, bắt đầu bòn rút từng chút Ma Long Lực trong thể nội.

“AAA! tên vô liêm sỉ, ngươi có ngon thì thả bổn thái tử ra!” Ma Long Hoành gầm thét, âm thanh chấn động đại địa.

Đột ngột, giữa Thôn Linh Ma Thụ ẩn sâu trong bóng tối, một cái miệng quái vật bất thình lình mở ra nơi thân cây, cứ thế cắn thẳng vào phần bụng của Ma Long Hoành, ngay tại vị trí đan điền của hắn.

Thao Thiết Khẩu!

Phốc

Long huyết tuôn ra như suối, tất cả đều bị cái miệng kia hấp thu, Ma Long Lực cuồn cuộn như chất dinh dưỡng bị nuốt lấy ngay dưới mặt đất.

“Cái quỷ gì thế? Ngươi rốt cuộc là quái vật gì?” Ma Long Hoành triệt để kinh sợ.

Hắn đã bị khống chế, hắn cố gắng gọi Vũ Khí, Pháp Bảo từ Nhẫn Trữ Vật đi ra tấn công Lê Vĩ, thậm chí tự bạo để có cơ hội thoát thân khỏi nơi ma quỷ này.

Nhưng mà đáng tiếc, chẳng biết từ bao giờ... Song Cực Trận Đồng đã vận chuyển, những luồng Trận Văn phong toả Nhẫn Trữ Vật được đeo trên vuốt rồng, phong toả luôn không gian, không để Ma Long Hoành triệu hồi bất cứ thứ gì ra chiến đấu.

Biệt khuất, biệt khuất cùng cực.

Hắn vẫn bị Lê Vĩ ở trạng thái Cự Ngục đè đầu cưỡi cổ, cái miệng rồng áp thẳng vào trong đất.

Tứ chi, thân thể, đuôi rồng đang bị Thôn Linh Ma Thụ khoá chặt, ghị sát vào mặt đất không thể vùng lên.

Mà Nhẫn Trữ Vật to lớn càng là bị Song Cực Trận Đồng phong bế.

Rơi vào đường cùng, Ma Long Hoành muốn teo nhỏ lại, muốn biến về thân thể nhân loại để trốn đi như chuột.

Chỉ là không ngờ rằng, thông qua những gai gọn từ Thôn Linh Ma Thụ cắm vào thân rồng, lượng độc dịch mãnh liệt của Bách Độc Chương Ngư chẳng biết từ bao giờ đã được truyền qua, làm tê liệt tế bào, tê liệt cơ thể, tê liệt nhục thân...

Bản thể U Minh Ma Long không còn nghe theo ý của Ma Long Hoành, hắn vẫn ở dạng rồng, vẫn cực kỳ bất lực.

Ma Long Hoành ức đến phát khóc, ức đến phát điên...

Hắn rõ ràng còn công pháp, còn vũ kỹ, còn nhiều thủ đoạn chưa mang ra sử dụng.

Nhưng sự trói buộc, khống chế gần như tuyệt đối từ trong ra ngoài này khiến chỉ có thể nằm im một chỗ.

Để thêm phần cẩn thận, Lê Vĩ triệu hoán Cổ Ngục Man Ngưu và Phá Ngục Tinh Tinh hiện thân.

Thay đổi vị trí, hắn dời mông đứng lên.

Ma Long Hoành mừng rỡ, áp lực trên đầu nhẹ nhõm, hắn liền ngưng tụ Long Tức muốn ngửa đầu phun lên.

Thì “ầm” một tiếng, Cổ Ngục Man Ngưu và Phá Ngục Tinh Tinh phân ra hai bên trái phải ngồi xuống.

PHỐC!

Long Tức phun vào, chấn ngược vào miệng, răng môi lưỡi lẫn lộn một chỗ.

“Moá!” Ma Long Hoành chửi thề.

Lê Vĩ đứng lên, phủi phủi hai tay, ra hiệu cho Phá Ngục Tinh Tinh và Cổ Ngục Man Ngưu giữ chặt phần đầu rồng.

Hắn cầm Tàn Khuyết Nhận, ngắm ngay cổ mà trảm xuống.

KENG!

Một đợt chém đầu tiên, vảy rồng kiên cố đã chống lại phần lớn sức mạnh, nhưng Tàn Khuyết Nhận vẫn đi sâu vào một phần ba...

“AAA...” Ma Long Hoành gào thét tê tâm liệt phế.

Ác mộng tột cùng.

Lê Vĩ dùng sức hơn, hai tay căng lên cơ bắp, không để Ma Long Hoành có bất cứ cơ hội trỗi dậy nào, một Nhận bổ cực mạnh.

PHỐC!

Long huyết như cột bắn lên xối xả, long thủ đã lìa khỏi cổ.

“Tiểu súc sinh!” Cao tầng U Minh Ma Long phát điên gào thét vang trời, thanh âm xé toạc thương khung, chấn cho Vạn Tiên Tử Tràng khiếp đảm.

Toàn trường tĩnh lặng, rất nhiều ánh mắt đồng tình nhìn về phía U Minh Ma Long Tộc.

Nếu Ma Long Hoành giống như những người khác, chiến đấu oanh oanh liệt liệt, dù có thảm bại thì cũng thôi đi, U Minh Ma Long Tộc có thể chấp nhận.

Nhưng cái này... Ma Long Hoành vừa mới bay đến đã bị thủ đoạn bất ngờ của đối thủ đè thẳng lên đầu, trấn lún vào trong đất.

Bi kịch tiếp diễn...

Hắn như rơi vào thế vạn kiếp bất phục, khi Lê Vĩ một khi đã đè đầu cưỡi cổ, liền không cho đối thủ cơ hội ngóc đầu lên.

Thủ đoạn của hắn quá cương quyết, quá bá đạo, giam cầm Ma Long Hoành vào đại địa.

Thậm chí khi đã bị hành quyết, mặt của Ma Long vẫn còn nằm trong đất...

Không thể thi triển công pháp, không thể thi triển vũ kỹ, ấm ức, uất hận tột cùng.

Đây đối với chủng tộc xem trọng thể diện như U Minh Ma Long, làm sao có thể chịu nổi?

“Đủ tàn nhẫn, đủ tà dị và cũng đủ âm hiểm!” Hắc Bào Nam Tử gật gù không thôi:

“Quỷ Cốc Tử này biết chọn người đấy, hắn thậm chí so với lão già ngươi khi trẻ còn tà hơn!”

“Súc sinh Diêm Vương Điện, ta liều mạng với ngươi!” Một tiếng gầm mất đi lý trí.

Từ long thể của Ma Long Hoành, một luồng Long Ảnh màu đen phá xác mà ra, hai mắt đỏ ngầu đã ngập tràn căm hận, sát khí ngưng tụ ngút trời, hận ý vô biên không gì tả nổi.

Long Tộc không hổ là Long Tộc, bị trảm mất đầu vẫn còn có Long Hồn cực kỳ cường đại.

Không sai, đây chính là U Minh Long Hồn của U Minh Ma Long Tộc.

Nhục thân đã bị vô hiệu hoá, Ma Long Hoành chỉ còn cách xuất Hồn ra mà thôi...

Hắn giương nanh múa vuốt, hơn 60 đường Ma Long Văn khảm lên U Minh Ma Long Hồn, dốc hết tất cả oán hận và phẫn uất của mình, vồ thẳng đến tên mập khốn nạn.

Chỉ là hành vi của Ma Long Hoành lại quá đúng ý của Lê Vĩ...

Tên này dường như đã quên, Diêm Vương Điện cái gì có thể sợ... nhưng chưa từng sợ đối chiến với Hồn.

KENG!

Bạo Uyên xuất hiện trong tay, U Minh Ma Long Hồn vồ đến, đối mặt với nó chính là một trảm bổ ra.

“Tà Thức – Tuyệt Tâm!”

Một kiếm này vừa xuất, không có thanh thế thô bạo của Bạo Uyên thường thấy, càng không có bất cứ lực công phá nào...

Nó vô hình, vô ảnh nhưng lại gieo rắc kinh hoàng, đi thẳng vào tâm cảnh của Ma Long Hoành.

Đừng quên rằng, Lê Vĩ đốn ngộ ra Loạn Hải – Tuyệt Tâm là từ Linh Huyền Song Kiếm, mà Linh Huyền Song Kiếm đã trở thành phôi để luyện ra Bạo Uyên.

Thế nên khi dùng Chính Chiêu hay Tà Thức, Bạo Uyên Kiếm mới là thứ có thể phát huy sức mạnh lớn nhất.

Nếu là bình thường, với tâm cảnh của một thiên kiêu hàng đầu, Ma Long Hoành khả năng có thể ngăn chặn Tuyệt Tâm tác động.

Còn ở thời khắc này, hắn đã bị sỉ nhục, bị chà đạp tôn nghiêm, bị ngồi lên long thủ, bị chém mất đầu, bị khoá chặt và phong toả...

Những chi tiết ấy đã khiến hắn mất đi sự bình tĩnh, ngạo khí và tôn nghiêm, tâm cảnh đã sớm như thuỷ tinh mong mong.

Khi Tuyệt Tâm chém vào, những cảm giác tiêu cực ấy càng phóng đại gấp hàng trăm lần.

Hồn hắn căng lên như sắp nổ tung, ý chí hỗn loạn, ánh mắt lồi ra... cuối cùng ý thức đã tiêu tán.

Một kiếm duy nhất không có tính sát thương... nhưng đủ khiến một vị U Minh Ma Long – Thái Tử Ma Long Hoành sụp đổ hoàn toàn.

Lý trí tan rã, tâm cảnh sụp đổ, ý thức dần tan biến.

U Minh Ma Long Hồn giương nanh múa vuốt vừa vồ đến chợt trở nên vô hại.

Đôi mắt của nó tròn xoe, ngơ ngác, ngây ngô như một thực vật.

Lê Vĩ nhếch mép, đưa tay xoa xoa đầu U Minh Ma Long Hồn...

Nó như đứa trẻ lên ba, còn rất hưởng thụ híp lại long nhãn, cái đầu cọ cọ vào lòng bàn tay của Lê Vĩ.

“Thu phục thành công!” Lê Vĩ hài hước cười tà, phất tay thu hồi long thân và long hồn của Ma Long Hoành.

Theo động tác của hắn, Đoạt Mệnh Ấn từ chỗ Ma Long Hoành bay ra khảm vào lòng ngực Lê Vĩ...

83 cái.

Trực tiếp đạt đến 269 Đoạt Mệnh Ấn.

KENG!

Vị Diện Thiên Kiêu Bảng phát lên một tiếng vang lớn, cái tên của Lý Vô Danh rơi xuống số hai.

Xếp hạng thứ nhất Diêm Vương Điện – Lê Vĩ!

Hiển nhiên trong thời gian ngắn ngủi, hắn là kẻ duy nhất có thể gia tăng số lượng Đoạt Mệnh Ấn nhiều đến như vậy.

Hài lòng nở nụ cười, Lê Vĩ lẩm bẩm: “Có đầu Kỳ Lân, bây giờ là đầu Rồng... ngâm rượu còn gì sánh bằng?”

Nụ cười của hắn lại khiến hàng loạt lão quái vật tê dại cả da đầu.

“PHỐC!”

Tộc trưởng của U Minh Ma Long Tộc rốt cuộc không nhịn được nữa, ngửa đầu thổ huyết.

RÀO!

Lão mất đi khống chế, biến thành một tôn U Minh Ma Long có long giáp màu hắc kim, tôn quý phi phàm, dài đến hàng vạn dặm, long nhãn hằn lên từng tia tơ máu chuyển hướng về phía Diêm Vương Điện.

Lâu Ma co rụt cổ lại, lão hoàn toàn không phải đối thủ của U Minh Ma Long Tộc Trưởng.

Con rồng già này tiệm cận Yêu Tiên đấy.

Chỉ có Diêm Vương là biểu lộ hững hờ, quét mắt về phía U Minh Ma Long, đầu lưỡi đen tuyền nhẹ liếm mép miệng như chờ đợi con rồng này ra tay.

“Trật tự!” Thanh âm cao cao tại thượng vọng xuống:

“Không dùng ngoại lực, hắn thắng bằng chính thủ đoạn của mình, U Minh Ma Long Tộc các ngươi thua không nổi sao?”

“Hự!”

Một câu nói hết sức bình thường, lại có thể khiến U Minh Ma Long Tộc Trưởng như diều đứt dây bay ngược trở về, thân rồng teo lại, hoá thành nhân hình với sắc mặt tái nhợt.

Lão vội vàng cúi thấp đầu, ngay cả thở mạnh cũng không dám...

Ở phía bên cạnh, Bắc Minh Lão Côn đang dùng ống tay áo lau mồ hôi, sống lưng lạnh lẽo, linh hồn tê dại...

Thiên kiêu mạnh nhất của Minh Côn Tộc đang xếp thứ 18, hy vọng đừng có gặp tên quái thai Lê Vĩ này...

Từ khiêu khích và xem thường ban đầu, Bắc Minh Lão Côn đã chuyển sang kiêng kỵ.

Thậm chí là sợ hãi...

Không phải tấu hài, đó là chuỗi khống chế triệt để, đàn áp tinh thần và triệt hạ tâm cảnh một cách tuyệt đối!

Mỗi một thứ đều là từng nước cờ tàn nhẫn, dồn con mồi vào hồi kết.

Khủng bố!