“Thực lực thôi còn chưa đủ, để trở thành thiên kiêu của Diêm Vương Điện... cần dùng cái đầu!”
Nghe lời nói của Diêm Uy, ánh mắt Lê Vĩ lấp loé.
Nửa khắc sau, hắn biến mất.
Tiểu Càn Khôn bao trùm chiến trường, thao túng thời không.
Bên trong phạm vi Tiểu Càn Khôn tác động, Minh Hải Ma Yêu như chất nhầy đứng im bất động, bị Thời Không phong toả, cứng đờ như một khối băng.
Một lần nữa xuất hiện, Lê Vĩ đã mặt đối mặt với Diêm Uy, Tàn Khuyết Nhận tru vang, Siêu Nguyên Anh gầm thét, Âm Dương Khí Lực sát phạt sắc bén rít gào, một nhận gặt xuống đầu:
“Tàn Khuyết Trảm!”
“Lê Vĩ, đừng tưởng chỉ ngươi là có nhiều Danh Khí!” Diêm Uy cười gằn, trong tay xuất hiện một kiện lưỡi liềm màu trắng như bán nguyệt.
Thiên Mệnh Cách – Minh Hồn Chi Vương kích hoạt, Minh Hồn của Diêm Uy cường đại gấp mấy lần Minh Tu thông thường, Địa Ngục Hoả hừng hực thiêu đốt bên trên lưỡi liềm.
“Tạo Hoá Danh Khí – Tru Hồn Liềm!”
Diêm Uy chấp chưởng lưỡi liềm gặt ra, bên trên thân liềm, có thể nghe thấy tiếng oán hồn than khốc, Địa Ngục Hoả càng thêm táo bạo.
KENG!
Tàn Khuyết Nhận và Tru Hồn Liềm gặt vào nhau, phát ra tiếng ma sát dữ tợn đinh tai nhức óc.
Đúng lúc này từ trên lưỡi liềm, một luồng bạch quang bất chợt chém vào hồn phách của Lê Vĩ.
Đây là năng lực của Tru Hồn Liềm, có thể phóng thích Minh Hồn vô hình vô ảnh, vô thanh vô tức tru diệt hồn phách của mục tiêu.
Nhưng trong thể nội của Lê Vĩ, Ma Lâu Kiếm không cần hiện thân, nó vẫn kịp thời lao lên chém ra một nhát chặn đứng Tru Hồn tác động.
Lê Vĩ mặt không biểu tình, cánh tay còn lại ngưng tụ Ma Văn, nhắm vào mặt Diêm Uy mà tung quyền.
Phần phật...
Áo choàng tung bay, Diêm Uy nhếch mép, Minh Lực bao trùm cánh tay kiên cố không thể hình dung nghênh chiến trực diện.
ẦM!
Không gian chấn động, dư ba lan tràn, hai người bay ngược về phía sau, trượt dài giữa không trung.
Cùng lúc đó, con Minh Hải Ma Yêu đã thành công thoát khốn khỏi Tiểu Càn Khôn, cơ thể nhầy nhụa của nó biến dạng thành vô số lưỡi kiếm sắc nhọn đâm đến Lê Vĩ.
Lê Vĩ vẫn không biểu tình, từ cái bóng dưới chân là hàng nghìn nhánh cây màu đen mang theo gai nhọn như những xúc tu lao vọt lên, quét tan đám kiếm...
RỐNG!
Minh Hải Ma Yêu nổi giận gào thét, nó cảm nhận được khiêu khích, lập tức biến thành dịch nhầy lao thẳng vào cái bóng của Lê Vĩ hòng tìm kiếm kẻ dám ngăn cản mình tấn công.
Nhưng đối mặt với nó trong thế giới hắc ám lại là một gốc đại thụ có thể che phủ cả bầu trời, toả ra ma khí hừng hực và nguồn lệ khí hung tàn không thể hình dung nổi.
Minh Hải Ma Yêu tê dại toàn thân, cảm giác sợ hãi sinh ra trong lòng, xoay người muốn trốn.
Đáng tiếc, tìm vào cái bóng dưới chân Lê Vĩ chính là sai lầm lớn nhất của nó...
Một cổ Thôn Phệ Chi Lực không cách nào hình dung như vòi rồng xoắn lấy Minh Hải Ma Yêu, vô vàn cái rễ cây, tán cây như thiên la địa võng bao trùm lấy nó...
Càng đáng sợ chính là, hư ảnh một con quái vật như ẩn như hiện khuất trong bóng cây với đôi mắt đỏ ngầu đang mở ra.
Ác mộng hàng lâm, Minh Hải Ma Yêu như chìm vào bóng đêm vô tận.
“Chết tiệt, chuyện gì xảy ra?” Phía trên, Diêm Uy sắc mặt tái đi khi mất đi liên kết với Minh Hải Ma Yêu một cách đột ngột.
Hắn kiêng kỵ nhìn vào cái bóng dưới thân của Lê Vĩ, nghiến răng ken két:
“Phía dưới ẩn giấu thứ quái quỷ gì?”
Minh Hải Ma Yêu được triệu hồi hư ảnh từ Cõi Súc Sinh, nó ngốn một phần Minh Lực tinh khiết của Diêm Uy, mất đi nó chẳng khác nào mất một phần chiến lực.
Cảm thụ được nguồn năng lượng từ Minh Hải Ma Yêu, Lê Vĩ chuyển hoá toàn bộ thành Ma Văn cho mình sử dụng.
Số lượng Ma Văn trên cái tay đạt đến con số 60, Lê Vĩ lại nắm Tàn Khuyết Nhận vung ra.
Lần này, sức mạnh của hai loại Dị Thuộc Tính hoá hình Dạ Huyết Nguyệt và Nhật Luân Diễm bạo phát toàn diện.
Tóc đỏ tung bay, phía sau Lê Vĩ hiện ra hư ảnh tuyệt diễm của Tàn Cơ và Khuyết Nữ, Nhật Nguyệt dung hợp, cùng lúc giáng lâm:
“Nhật Nguyệt Trảm!”
Cảm nhận được nguy hiểm, Diêm Uy không dám khinh thường, phất lấy áo choàng quanh thân.
Hắn bỗng nhiên tiêu thất giữa hư không, mất đi khí tức... né tránh Nhật Nguyệt Trảm khiến không gian nơi đó băng liệt như thuỷ tinh.
Diêm Uy hiện thân trên đỉnh đầu Lê Vĩ, hai tay kết ấn:
“Bát Chưởng Minh Vương!”
Một tôn Minh Vương như pho tượng hàng trăm trượng hiện thân, tám cánh tay cuồn cuộn Minh Lực như sao băng, từ trên cao oanh tạc như đạn pháo.
Ánh mắt Lê Vĩ loé lên, thi triển thân pháp của Dạ Huyết Nguyệt, biến thành ánh trăng né tránh...
ẦM ẦM ẦM ẦM...
Nơi hắn vừa đứng bị nện thành hố đen...
Ánh mắt Lê Vĩ đảo qua kiện áo choàng trên thân Diêm Uy, thứ này cũng là Cửu Tinh Pháp Bảo, giúp chủ nhân của nó thoát ẩn thoát hiện, khó lường vô cùng.
Không hổ là đồ đệ của Diêm Vương, dùng toàn hàng xịn.
Diêm Uy sắc mặt âm trầm, không ngờ đến kẻ này lại khó chơi đến vậy, liền hướng đám thiên kiêu quát lên:
“Các ngươi vô dụng quá, một đám khô lâu củi mục cũng không giải quyết xong!”
Tam Đại Phi Kiếm của hắn gào thét vang trời, trên chuôi kiếm mọc ra đôi cánh màu xanh...
“Tam Vũ Kiếm – Cuồng Phong Trảm!”
Âm Phong điểm tay về phía Lê Vĩ.
VÙ VÙ VÙ...
Tam Vũ Kiếm xoay tròn dữ dội, tạo thành một lốc xoáy sắt bén có thể cắt đứt vạn vật bên trong, bán kính bao trùm ngàn dặm cuốn về phía Lê Vĩ.
Càng đáng nói chính là, trong gió lốc còn ẩn chứa Âm Lực, khiến khả năng huỷ hoại và ăn mòn của chiêu này càng thêm đáng gờm...
“Ta cũng xong!” Cự Ngục Thiếu Chủ - Cự Lực Bát quát lớn, đạp nát vụn đống xương cốt khô lâu dưới chân, quay người nhìn đến Lê Vĩ, nở nụ cười tàn khốc:
“Tiểu Thần Thông – Thú Hình!”
Theo động tác của hắn, trên từng cái bắp tay lực lưỡng hiện ra tám hình xăm...
Hình xăm Mãnh Hổ, hình xăm Ma Sư, hình xăm Lôi Báo, hình xăm Dã Lang, hình xăm Bạo Hùng, hình xăm Cổ Tượng, hình xăm Man Ngưu, hình xăm Cuồng Beo.
Tám cánh tay như tám thanh cột chống trời đấm đến Lê Vĩ, kèm theo đó là hư ảnh tám con Cự Thú khổng lồ với sức mạnh dữ tợn.
Đây là đòn công kích nhục thân kết hợp Tiểu Thần Thông, mang theo sức mạnh tám loài thú dữ, có thể nghiền nát thiên quân vạn mã...
“Hè hè hè, ta cũng xong rồi!” Huyết Sát Thánh Tử của Huyết Sát Điện cười quái dị, trên lưng mọc ra bốn cánh dơi lớn đỏ rực đẫm máu.
Thân hình của hắn biến dạng trở nên to hơn, cái miệng mọc răng nanh, móng vuốt nhọn, cơ bắp cuồn cuộn... như Ma Cà Rồng, giương nanh múa vuốt vồ đến Lê Vĩ từ bên hông, còn kéo theo một bầy Biên Bức với răng nhọn sẵn sàng xé xác đối thủ.
Chưa dừng ở đó, lại một tên thiên kiêu của Hàn Ngục Tộc giải quyết xong Khô Lâu Binh, ánh mắt hắn khoá chặt Lê Vĩ, hai tay tung chưởng:
“Hàn Băng Chú!”
Không gian tầng tầng lớp lớp đông cứng, nhiệt độ hạ thấp, Hàn Băng Chú đông cứng lấy Lê Vĩ như tượng băng.
“Ngươi chết chắc rồi!” Diêm Uy thét dài:
“Đoạt Mệnh Ấn sẽ thuộc về chúng ta!”
RĂNG RẮC...
Đột ngột, Hàn Băng Chú vỡ nát thành từng mảnh...
Phàm Ăn Hình và Thôn Thực Kinh cùng lúc triển khai.
ẦM!
150 trượng thân thể sừng sững xuất hiện như một đại hộ pháp vạm vỡ giữa trời.
“Haha, lại là chiêu rẻ tiền này!” Diêm Uy khinh miệt nói:
“Không có Âm Dương Chiến Khải phòng ngự, ngươi cũng không đủ trâu bò!”
“Ta to hơn ngươi!” Cự Ngục Bát của Cự Ngục Tộc ngạo nghễ, tám quyền đã ập đến.
NGAO!
Đúng lúc này, một tiếng gầm hoang dã, thô bạo như đến từ thượng cổ xa xăm từ thể nội Lê Vĩ vang lên.
Lò Luyện Ngục giữa cơ thể điên cuồng thiêu đốt... Bạo Long Lực lan tràn khắp toàn thân.
“Trấn Ngục!” Lê Vĩ uy nghiêm gầm thét.
Tầng tầng lớp lớp long giáp đen tuyền thần bí bao phủ toàn thân, lưng mọc gai nhọn, đuôi rồng nhô ra, sắc mặt dữ tợn và cuồng bạo đến khó thể miêu tả...
Một cảnh tượng hoang đường xảy ra trước mắt toàn trường.
Thôn Thực Kinh – Phàm Ăn Hình và Trấn Ngục kết hợp.
150 trượng, 200 trượng, 250 trượng...
300 trượng!
Cộng dồn và nhảy vọt một cách kinh hoàng.
Lê Vĩ biến to lên gấp đôi, Dạ Tâm đang chiến đấu ở bên cạnh chỉ cao đến hông của hắn.
Toàn bộ Hung Thú được triệu hoán ra từ Cõi Súc Sinh trở nên nhỏ bé...
KENG KENG KENG...
Cuồng Phong Trảm từ Tam Vũ Kiếm chém vào cơ thể hắn, chỉ nghe tiếng vang chát chúa như đụng phải kim loại bất khả xâm phạm.
Tám nắm đấm Thú Hình Quyền oanh vào như trẻ con nghịch ngợm.
Răng nanh của Ma Cà Rồng và bầy dơi gãy, nát, rụng khi đụng phải da rồng.
Lê Vĩ chưa làm gì, tất cả đối thủ đã tự động bị thương.
“Làm sao có thể?” Bọn hắn ngơ ngác, thất thần nhìn thứ trước mắt.
Hắn đã cao đến một nửa tường thành Thiên Kiêu, là một con quái vật đúng nghĩa đen...
To, mập, lực... nửa người nửa rồng, cái miệng rộng như vực sâu thăm thẳm, giữa bụng là Lò Luyện Ngục đang hừng hực thiêu đốt.
Đây không phải là nhân loại! chắc chắn không phải nhân loại...
“Nghe nói ngươi rất to?” Lê Vĩ quét nhìn Cự Lực Bát như nhìn một hài đồng, nhấc chân đạp thẳng đến.
Dù là thế, hắn vẫn như một quả bóng bay ngược, thân thể to lớn đụng thẳng vào tường thành, miệng không ngừng phun máu.
Lê Vĩ lại quay đầu, nhấc chân đạp thẳng xuống Âm Phong như giẫm đạp một con kiến hôi.
“Không được!” Âm Phong hoá thành cuồng phong né tránh.
Nhưng hình thể khủng bố không ảnh hưởng đến việc Lê Vĩ sở hữu Càn Khôn Cốt.
Thời Không dịch chuyển, hắn xuất hiện nơi Âm Phong đang đào vong, vẫn là một cước đá văng.
PHỐC!
Âm Phong như diều đứt dây thổ huyết bay ngược, ba tam phi kiếm phẫn nộ tru lên, xông thẳng lên thiên không nhắm vào mắt Lê Vĩ đâm đến.
Tàn Khuyết Nhận tách ra, Thiên Tàn và Địa Khuyết phối hợp với Vô Ảnh nghênh đón chúng nó.
KENG KENG KENG...
Tam Vũ Kiếm rơi rụng giữa trời, hoàn toàn không phải đối thủ.
Lê Vĩ xoay người, tuỳ tiện nắm cổ Cự Lực Bát kéo lên, một tay túm lấy chân hắn, xem Cự Lực Bát như vũ khí, hung hăng nện xuống đầu Huyết Sát Thánh Tử.
“Quái vật!” Huyết Sát Thánh Tử hãi hùng khiếp vía, thi triển Huyết Hà Giải Thể, biến thành một dòng sông máu lướt đi.
Nhưng mà nghênh đón lấy hắn, chính là cái miệng rộng như vực sâu mở ra trước mặt...
Phàm Ăn tham lam cắn nuốt, trực tiếp uống một nửa Huyết Hà vào trong bụng...
Toàn bộ chuyển hoá thành Bạo Long Lực, ngửa đầu nhắm về hướng Cự Lực Bát bắn ra:
“Hơi Thở Bạo Long!”
Một cột sức mạnh huỷ diệt từ trong cổ họng bắn phá điên cuồng.
Cự Lực Bát hình thể to lớn như một tấm bia, tốc độ không nhanh để có thể né tránh, chỉ vội vàng triệu hoán một tấm Cửu Tinh Pháp Bảo – Đại Sơn Thuẫn chặn ở trước mặt.
Đại Sơn Thuẫn biến thành một vách núi lớn ngăn chặn...
ĐÙNG!
Hơi Thở Bạo Long oanh tạc điên cuồng, Đại Sơn Thuẫn bị chấn bay ngược...
Với tu vi của Cự Lực Bát, hắn chưa thể phát huy hết khả năng của Cửu Tinh Pháp Bảo.
Hơi Thở Bạo Long cứ thế xuyên thủng lồng ngực... phá nát trái tim.
“Hự...” Cự Lực Bát rên lên một tiếng, khó tin nhìn cái động lớn giữa cơ thể mình.
Tự tin vào nhục thân, giờ đây không chịu nổi một kích.
Đoạt Mệnh Ấn bay lên, hồn phách ly thể trở thành con mồi của Diêm Vương Lệnh.
Lê Vĩ nắm lấy xác Cự Lực Bát dùng làm vũ khí, gân xanh cuồn cuộn nổi lên, lại đập về phía Diêm Uy.
“Huyết mạch này... rõ ràng không nên thuộc về ngươi!” Diêm Uy rống giận.
Đang muốn dung hợp cùng Đại Yêu chống lại, Lê Vĩ bất chợt dịch chuyển không gian.
Một con quái vật khổng lồ nhưng lại cực kỳ cơ động, có thể linh hoạt lúc ẩn lúc hiện sẽ đáng sợ như thế nào?
Có thể xem cảnh tượng diễn ra tiếp theo...
Bóng đen bao trùm đỉnh đầu một tên thiên kiêu khác, kẻ này yếu hơn so với Quyền Vương Thiên Kiêu hay nam tử đầu trọc, vẫn còn chưa giải quyết hết Khô Lâu.
Nhưng hắn đã không còn cơ hội đó, bởi vì Cự Lực Bát như một tấm khiên thịt hàng vạn cân đè thẳng xuống đầu.
“Không được!” Thiên kiêu tê dại cả da đầu, triệu hoán một kiện Bát Tinh Pháp Bảo Cực Phẩm như mai rùa ném lên cao, che phủ trên đầu, đỡ lấy Cự Lực Bát đè xuống.
Nhưng chưa kịp vui mừng, Lê Vĩ đã nắm lấy Đại Sơn Thuẫn vào tay, từ bên trên trấn xuống lớp da thịt của Cự Lực Bát, đè thêm một cú, chồng chất nghiền ép.
BÙM...
Mai rùa nổ tung, thiên kiêu tan xương nát thịt.... 11 Đoạt Mệnh Ấn cứ thế thay đổi chủ nhân.
Đây không còn là hỗn chiến hay vây công...
Đây là một người đang đồ sát!
Vạn Tiên Tử Tràng, bầu không khí có chút tĩnh lặng...