Nhẫn Trữ Vật của Quyền Vương Thiên Kiêu vào tay, Lê Vĩ hài lòng nở nụ cười, ánh mắt đảo qua những kẻ còn lại để chọn mục tiêu kế tiếp.
“Làm sao có thể?” Cả đám thiên kiêu nhất thời thay đổi sắc mặt.
Trong khi bọn hắn còn đang phải chiến đấu với Binh Đoàn Khô Lâu, thì kẻ này đã có thể ung dung tự tại ra tay với bọn hắn.
“Hoang đường, dù có là Trận Sư cũng không thể nào bố trí Trận Pháp nhanh đến như vậy!” Âm Kiếm Thiếu Chủ - Âm Phong ngưng trọng nói:
“Hắn ta đã làm thế nào?”
Ai cũng biết Trận Pháp là thủ đoạn chiến đấu lợi hại, có thể hoạt động trên phạm vi rộng với đa dạng công dụng khác nhau tuỳ thuộc vào từng loại Trận Pháp.
Nhưng mà để bố trí một toà Trận Pháp quy mô lớn đòi hỏi phải mất nhiều thời gian, chỉ riêng công đoạn chuyển hoá lực lượng ngưng tụ thành Trận Văn đã không hề dễ dàng.
Vậy mà chỉ trong nháy mắt, Lê Vĩ đã bố trí thành công Bách Thú Tử Trận... người khác thậm chí không thể nhìn thấy quá trình lập trận của hắn.
Làm sao có thể không cảm thấy hoang đường?
“Kẻ này nhất định sở hữu loại Thể Chất đặc biệt nào đó!” Cự Ngục Thiếu Chủ - Cự Bát Lực sắc mặt khó coi, vung tay gạt phăng hàng chục con Khô Lâu đang đeo bám trên người, nghiến răng:
“Chính loại Thể Chất này cho phép hắn lập trận trong tức khắc!”
Những kẻ khác không nói lời nào, một tên nam tử đầu trọc biểu lộ kiêng kỵ... chiến lực của hắn và Quyền Vương Thiên Kiêu không chênh lệch nhiều, Lê Vĩ có thể dễ dàng giải quyết Quyền Vương Thiên Kiêu, đồng nghĩa cũng có thể giải quyết hắn.
Lê Vĩ không nói lời nào, đám Khô Lâu Binh ban đầu vây đánh Quyền Vương Thiên Kiêu mất đi mục tiêu, đã chuyển sang tấn công hắn.
Khoé miệng nhếch lên, lại thuận tiện lập ra một toà Bách Thú Tử Trận vây lấy chúng nó.
Thân ảnh hắn biến mất, nhắm thẳng vào tên nam tử đầu trọc kia, nở nụ cười tà dị:
“Ngươi sợ đúng chứ? Vậy trước giải quyết ngươi!”
Nhìn thấy cảnh này, Diêm Uy âm thầm hài lòng... hắn biết chiến lực của Lê Vĩ đáng gờm, đám thiên kiêu ở đây khó thể chiến thắng.
Nhưng ý đồ của Diêm Uy là khiến Lê Vĩ tiêu hao lực lượng sau mỗi trận chiến, nơi này không có Linh Khí để phục hồi, càng không thể sử dụng ngoại lực như Đan Dược...
Chờ Lê Vĩ tiêu hao đến một mức độ nào đó, Diêm Uy sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối.
“Ai sợ ngươi?!” Tên đầu trọc nhận ra mình bị nhắm đến, mạnh miệng gầm lên:
“Cương Thân La Hán – khai!”
Trong nháy mắt, thân thể hắn cao to hơn gấp mười lần, làn da bao phủ một lớp cương thiết cứng rắn như bảo thạch chói mắt, khí thế bạo phát chấn bay hàng chục Khô Lâu Binh xung quanh.
Hắn mãnh liệt quay người, trên tay xuất hiện một thanh Cửu Tinh - Cương Nham Phủ, hướng về phía Lê Vĩ bổ xuống một rìu...
Lúc này, chiến lực của nam tử đã đề thăng toàn diện, lớp cương thiết bền bỉ chẳng khác nào Bát Chuyển Thể Tu Viên Mãn, tay cầm Cửu Tinh Vũ Khí, công thủ vẹn toàn.
Một rìu cường đại, Lê Vĩ không dám khinh thường, dịch chuyển không gian né tránh, Tàn Khuyết Nhận nhắm thẳng cái bóng đối phương chém xuống:
“Trảm Ảnh!”
Nhất chiêu chém vào hồn phách, bỏ qua nhục thân.
Nhưng nam tử đầu trọc biểu lộ khinh thường, Minh Hồn của hắn cũng được bao phủ một tầng kim cương, biến thành Hồn Cương La Hán, vung quyền đấm nát Trảm Ảnh.
Nam tử gầm lên, tiếp tục vung rìu trảm xuống, Hồn Cương La Hán hiện ra phía sau, vung quyền đấm thẳng vào hồn phách Lê Vĩ.
Rõ ràng những kẻ có thể vào Thiên Kiêu Thành đều không hề yếu, nam tử đầu trọc này là một tên Thể - Minh song tu, chủ luyện các loại chiêu thức của Phật Môn La Hán.
Hắn muốn nghiền ép cả về thể và hồn.
Âm Dương Chiến Khải đang suy yếu, nam tử đầu trọc tự tin có thể giải quyết Lê Vĩ nếu tấn công trúng mục tiêu.
Không ai trong cùng cảnh giới có thể sống nổi nếu cả Thể và Hồn bị oanh tạc cùng lúc.
“Dữ vậy sao?” Lê Vĩ cười gằn:
“Thích chơi bạo à?”
Miệng niệm khẩu quyết, Cửu Minh Chiến Pháp âm thầm vận chuyển... những thiên kiêu hàng đầu này đủ tư cách để hắn sinh ra chiến ý, từ đó tu luyện môn công pháp này.
Lấy hắn làm trung tâm, sát khí xung quanh bỗng nhiên hoá thành thực chất.
Tóc dài hoá đỏ, ánh mắt màu đỏ, diện mạo tuấn lãng trở nên cuồng nộ khác thường.
Vào thời khắc này, Linh Hồn và Minh Hồn của Lê Vĩ dung hợp thành một, màu sắc của chúng đều chuyển sang màu đỏ, mạnh mẽ điên cuồng.
Khí thế của Lê Vĩ trở nên táo bạo, hung hãn hơn bất cứ con quái vật nào.
Phẫn Nộ Hình – một đại tội khác của Đại Tội Thất Hình Quyết!
Ở trạng thái phẫn nộ, kẻ khác muốn diệt sát Lê Vĩ... chính là chạm vào nghịch lân.
Tinh Thần Luyện Thể Quyết kích hoạt.
Dẫn tiến ánh sao, làn da của Lê Vĩ bừng sáng như được tinh thần chiếu rọi.
Tầng thứ tư – Tinh Thạch: da thịt, thân thể được tinh thần cường hoá...
Tàn Khuyết Nhận tru vang, các loại Dị Thuộc Tính bùng nổ trong tay phải, Lê Vĩ thô bạo gặt thẳng vào Cương Nham Phủ... tay còn lại bao trùm Ma Văn, Minh Hồn Chi Lực màu đỏ lan tràn, đấm thẳng đến Hồn Cương La Hán.
ĐÙNG!
Chẳng khác thiên thạch va chạm sao băng, Tàn Khuyết Nhận cùng Cương Nham Phủ ma sát dữ dội, tia lửa bắn tung toé...
Nắm đấm của cả hai nện thẳng vào nhau.
Cả hai như đạn pháo bay ngược hàng ngàn dặm, chấn bay tất cả Khô Lâu Binh vừa mới đuổi đến.
“Hừ, cũng không quá đáng sợ!” Nhìn thấy mình có thể ngạnh kháng chính diện với Lê Vĩ, nam tử đầu trọc đè nén cảm giác đau đớn nơi cánh tay, lãnh khốc nở nụ cười:
“Xem ra là do tên ngu xuẩn của Quyền Vương Điện chủ quan mới dễ dàng bại trận như vậy!”
XOẸT!
Đúng lúc này, Vô Ảnh từ trên không trung hiện ra, đâm xuống cái đầu trọc.
“Hừ, đã sớm lường trước ngươi!” Nam tử đầu trọc cười lạnh, ném ra một kiện Phật Nham Ấn.
Đại ấn bành trướng, Phật Quang chiếu rọi tạo thành màn chắn đẩy bay Vô Ảnh.
Nam tử đầu trọc biểu lộ hài hước, át chủ bài ta đây không thiếu đâu.
PHỐC!
Huyết tinh đột ngột phun trào, nụ cười trên mặt nam tử thoáng chốc cứng lại... đồng tử trong mắt co rút mãnh liệt.
“Khặc khặc!” Tiếng cười rợn cả tóc gáy vang lên từ phía sau.
Một phiên bản khác của Lê Vĩ nhưng là màu đen, âm u và tăm tối chẳng biết từ bao giờ đã từ phía sau tập kích cùng lúc với Vô Ảnh, Viêm Dương Đao thiêu đốt lửa địa ngục, trảm vỡ Cương giáp hộ thân, khứa vào thanh quản...
“Ngươi... là kẻ... nào?” Thủ cấp bay lên, nam tử đầu trọc vẫn còn ngơ ngác, không hiểu nổi tên vừa ám sát mình là ai.
Sau phút thất thần vì mất đi nhục thể, nhưng hắn còn Minh Hồn cường đại ở trạng thái Hồn Cương La Hán.
“Chết cho ta!” Hồn Cương La Hán thịnh nộ rít gào, triệu hồi Cương Nham Rìu và Phật Nham Ấn trấn xuống đầu Dạ Tâm.
Nhưng đối mặt với công kích của hắn, Dạ Tâm lập tức kích hoạt Phàm Ăn Hình.
“Khằng khặc!”
Một tên mập màu đen như có thể nuốt chửng cả bóng tối sừng sững hiện ra, cái hàm răng dữ tợn đầy gai nhọn, Tinh Thần Luyện Thể Quyết cường hoá thân thể hắn.
Hai tay cầm Viêm Dương Đao, bổ thẳng ra một nhát chém như mặt trời đen rực cháy.
ĐÙNG!
Không gian băng liệt, Dạ Tâm cùng Hồn Cương La Hán cùng lúc bị chấn bay, va chạm sức mạnh quá mức kinh khủng.
Chỉ là Hồn Cương La Hán vừa mới bay ra, Hoả Ngục Xiềng Xích trong tay Lê Vĩ đã từ phía sau bắn đến, như thiên la địa võng siết chặt lấy hắn.
PHỐC!
Vô Ảnh không bỏ qua cơ hội lao vọt theo, xuyên thủng ngay mi tâm...
“Không...” Hồn Cương La Hán gào thét thảm thiết và đau đớn, Lê Vĩ cuồng nộ kéo xiềng xích trong tay, lôi thẳng hồn phách tên nào vào Diêm Vương Lệnh.
Đối với những hồn phách có năng lực đặc biệt như thế này, giá trị thường cao hơn hồn phách bình thường, thậm chí còn là tài nguyên bổ dưỡng.
Đương nhiên... Nhẫn Trữ Vật, Cương Nham Rìu, Phật Nham Ấn đều không bỏ sót.
Không ngoại lệ, Đoạt Mệnh Ấn của nam tử đầu trọc nhập vào thể nội... đem số lượng Đoạt Mệnh Ấn của Lê Vĩ lên đến 55 cái.
Thả người bay lên đứng trên bả vai của Dạ Tâm.
Bọn hắn như hai tên quái vật, một tên cuồng nộ với mái tóc đỏ ngầu tung bay chấp chưởng Tàn Khuyết Nhận, một tên béo mập to xác màu đen như hiện thân của ma vật hắc ám...
Một đỏ và một đen, tổ hợp của bọn hắn khiến toàn trường rét lạnh...
Ánh mắt quét đến đâu, thiên kiêu tê dại da đầu đến đó.
Nam tử đầu trọc đã rất cẩn thận, dùng Hồn, dùng Thể... dùng Pháp Bảo và Vũ Khí cấp cao, đề phòng Lê Vĩ, đề phòng Vô Ảnh.
Nhưng cuối cùng vẫn không biết đến Dạ Tâm!
Càng đáng sợ chính là, Dạ Tâm có thể thi triển mọi thủ đoạn chiến đấu của bản thể. Tên thiên kiêu của Diêm Vương Điện này như một cái động sâu không đáy, thủ đoạn và cách thức chiến đấu quỷ dị vô biên, không ai có thể lường trước được.
RĂNG RẮC...
Mà lúc này, vài trăm bộ Khô Lâu Binh nát bấy dưới chân Lục Tí Bạo Viên.
Diêm Uy đã giải quyết xong phần của hắn, ánh mắt tự tin quét về phía Lê Vĩ, gật gù nói:
“Không tồi đâu, thực lực của ngươi không làm Diêm Vương Điện mất mặt!”
“Chỉ thế thôi sao?” Lê Vĩ tươi cười, nhưng trong nụ cười này là sát khí đang ngưng tụ:
“Đánh giá này chưa đủ, thực lực của ta đủ diệt sạch các ngươi!”
Ở trạng thái Phẫn Nộ Hình, không còn là một Lê Vĩ nửa đùa nửa thật, vừa nói vừa cười...
Mà là một tên sẵn sàng đoạt mạng con mồi bằng mọi giá.
Hắn không đùa nữa, hắn đang bạo phát sát ý.
“Thế sao?” Diêm Uy nhếch mép, hai tay chắp lại:
“Ta thấy chưa chắc!”
RỐNG! LỆ! KHIẾU! GÀO! HỐNG!
Theo năm tiếng gầm thét vang rền, Thiên Mệnh Cách – Yêu Môn kích hoạt, Súc Sinh Môn trong cõi luân hồi mở ra phía sau...
Không chỉ có Lục Tí Bạo Viên, Diêm Uy chấp nhận tiêu hao đại lượng Minh Lực, triệu hoán cùng lúc năm con quái vật khác.
Các tường đá cổ lão của Thiên Kiêu Thành số 268 rung lên bần bật, một luồng âm phong lạnh thấu xương tủy quét qua quảng trường vạn trượng.
Năm tiếng gầm thét mang theo hơi thở mang hoang, tàn bạo tột cùng đồng loạt vút lên từ bên trong Súc Sinh Môn.
Không gian thành số 268 rách toác ra, năm luồng yêu khí ngập trời hóa thành năm đạo lưu quang khổng lồ búng vọt ra ngoài, ngạo nghễ đạp nát quảng trường.
Thôn Giao Xà với thân hình như giao long lai với rắn, dài tới bốn trăm trượng, vảy đen như hắc thiết, cái miệng đỏ lòm sâu thẳm như có thể nuốt chửng mọi thứ.
Huyết Đồng Ma Lang hình thể sói ma cao năm mươi trượng, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu ngửa đầu tru dài...
Cửu Trảo Ma Ưng với sải cánh rộng che trời, móng vuốt sắc lẹm khảm nạm phù văn, kim mang xé toác hư không.
Độc Giác Cự Tê khổng lồ bao phủ thân mình dưới làn nham thạch u minh, sừng nhọn loé lên kịch độc.
Minh Hải Ma Yêu là sinh vật không có hình thù cố định, toàn thân là một khối chất lỏng màu tím đen chứa đựng ăn mòn và vây khốn...
Năm con Thượng Cổ Quái Thú cùng với Lục Tí Bạo Viên phối hợp, trong nháy mắt tạo thành một thế trận "Lục Thú Trấn Thiên", đem Lê Vĩ và Dạ Tâm vây chặt vào chính giữa.
Diêm Uy sắc mặt trắng bệch vì tiêu hao quá nhiều minh lực, nhưng ánh mắt hắn lại tràn ngập sự đắc ý.
Quay đầu nhìn về phía mười gã thiên kiêu còn lại đang tiêu diệt Binh Đoàn Khô Lâu, trầm giọng nói:
"Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì?! Bản thiếu chủ dùng Súc Sinh Môn triệu hoán ngũ thú để kiềm chế tên này! Mau chóng dùng toàn lực diệt sạch lũ Khô Lâu Binh Đoàn bám đuôi, sau đó tất cả liên thủ giải quyết hắn trước rồi phân định thắng bại!”
Đến giờ này, Diêm Uy vẫn không muốn sinh tử chiến với Lê Vĩ, mà muốn kéo dài thời gian để những thiên kiêu còn lại diệt trừ xong Khô Lâu Binh, sau đó mới hợp sức tiêu diệt Lê Vĩ.
Làm như thế, Diêm Uy tiết kiệm rất nhiều sức lực... bởi hắn không thể đoán trước được sau Thiên Kiêu Thành sẽ là giai đoạn Vị Diện Thiên Kiêu Chiến khốc liệt như thế nào, cần bảo tồn trạng thái của bản thân ở mức tốt nhất.
"Tính toán thật hay!” Lê Vĩ cười gằn, Dạ Tâm cuồng bạo rống lên, hai tay đập thình thịch vào lồng ngực.
"SÁT!"
Thôn Giao Xà là kẻ ra tay đầu tiên, thân hình cự xà quất mạnh một cái, đem không gian vạn trượng chấn nát, cái miệng khổng lồ mang theo thôn phệ chi lực trực tiếp táp thẳng về phía đầu Lê Vĩ.
Cùng lúc đó, Cửu Trảo Ma Ưng từ trên cao lao xuống, chín cái móng vuốt khổng lồ rực lửa vồ mạnh vào gáy hắn.
Lê Vĩ không nói lời nào, chỉ là Cổ Ngục Man Ngưu cùng Phá Ngục Tinh Tinh đã như hai vị vệ thần hiện ra cạnh bên Dạ Tâm.
Cổ Ngục Man Ngưu siết chặt đôi sừng trâu, Trọng Ngục và Ngục Giáp đồng loạt khai triển, chém thẳng vào cặp răng nanh của Thượng Cổ Thôn Thiên Mãn, đem nó đẩy lùi giữa bầu trời.
Phá Ngục Tinh Tinh gầm thét, cầm lấy Cương Nham Rìu và Phật Nham Ấn của nam tử đầu trọc quật thẳng lên thiên không, kịch chiến liệt trảo, đẩy thẳng Cửu Trảo Ma Ưng lên bầu trời.
HỐNG!
Lục Tí Bạo Viên thấy thế xông thẳng đến, sái nắm đấm khổng lồ đập thẳng vào mặt Phá Ngục Tinh Tinh.
XOẸT XOẸT XOẸT...
Nhưng từng cái xúc tu như dây thừng vụt ra, trói chặt lấy sáu tay của nó, Bách Độc Chương Ngư cự đại xuất hiện phía sau lưng, thân bạch tuộc dùng sức quật ngã Lục Tí Bạo Viên xuống mặt đất.
Dạ Tâm ngửa đầu rống giận, mang theo Viêm Dương Đao cân cả Độc Giác Cự Tê và Huyết Đồng Ma Lang, lấy một địch hai không hề nao núng.
Trận chiến của những quái vật cự đại và to lớn, chấn cho Thiên Kiêu Thành 268 ầm ầm chấn động.
Minh Hải Ma Yêu hoá thành một đám chất nhầy hoà vào không gian, như bùn lấy từng chút phong toả xung quanh Lê Vĩ...
Diêm Uy chỉ chờ có thế, đứng từ xa thi triển Minh Kỹ oanh tạc điên cuồng...
Trong khi đó, vì Binh Đoàn Khô Lâu bị tách ra nên áp lực chúng mang lại không nhiều, lần lượt các thiên kiêu khác đã thành công giải quyết.
Chứng kiến mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch của mình, Diêm Uy nở nụ cười, gõ nhẹ ngón trỏ vào trán của mình, đắc ý nói:
“Thực lực thôi còn chưa đủ, để trở thành thiên kiêu của Diêm Vương Điện... cần dùng cái đầu!”