So với sự cuồng bạo nghẹt thở của Ma Vô Thần tại tòa thành số 11 hay thế trận Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên của Diêm Tịch Dao tại thành số 69.
Thiên Kiêu Thành mang số hiệu 268 lại bao trùm bởi một bầu không khí quỷ dị, âm trầm và nồng nặc mùi tính toán.
Không gian bên trong quảng trường vạn dặm trống trải. Mặt đất phẳng lặng không một gợn cỏ, chỉ có từng tên thiên kiêu đang gắt gao nhìn nhau như những con thú dữ chực chờ cắn xé.
Lúc này, tổng số lượng thiên kiêu có mặt trong thành là mười ba người.
Mười một tên thiên kiêu đến trước vốn dĩ đã chia nhau chiếm giữ mười một phương vị trên quảng trường, giữ khoảng cách an toàn với những kẻ còn lại.
Bọn hắn phân nửa là thế hệ trẻ đệ nhất của các đại thế lực như Âm Kiếm Tông, Huyết Sát Điện, Quyền Vương Điện, số còn lại cũng đều là thiên kiêu nổi trội, trong đó còn có một tên Cự Ngục Thiếu Chủ - Cự Bát Lực, có đến tám cánh tay như tám thanh cột trụ, còn mạnh hơn con hàng đã bị Lê Vĩ làm thịt trước đó.
Kẻ yếu nhất tu vi cũng đã đạt đến Đại Thừa Sơ Kỳ, mà kẻ có vẻ nguy hiểm là Âm Kiếm Thiếu Chủ - Âm Phong, sau lưng luôn có ba thanh phi kiếm vô sắc reo vang ONG ONG.
Sự xuất hiện đột ngột của Lê Vĩ và một kẻ theo sát phía sau như hai chướng ngại vật lọt vào mắt bọn hắn.
"Là đệ tử của Diêm Vương Điện!" Một tên thiên kiêu của Huyết Sát Điện liếc mắt nhìn qua, sắc mặt ngưng trọng.
Chỉ cần tại Âm Gian, không khó để nghe đến danh tiếng Diêm Vương Điện...
Thiên kiêu của Diêm Vương Điện, dù tu vi chưa đạt đến Bát Chuyển hay Đại Thừa, nhưng ai có thể xem thường chứ?
Nhất là khi để đặt chân vào thành, thủ đoạn chắc chắn không đơn giản...
Lê Vĩ hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt tham lam, đói khát đang găm chặt vào người mình.
Hắn khoanh tay trước ngực, quay đầu nhìn về phía gã nam tử mặc áo choàng u quang vừa đáp xuống cách đó không xa.
"Ấy nha Thiếu Chủ, đường rộng thênh thang ngươi không đi, hà cớ gì cứ chạy đến chỗ của ta tham gia náo nhiệt?" Lê Vĩ nhe răng cười thân thiện.
Diêm Uy chậm rãi kéo chiếc mũ trùm đầu xuống, lộ ra khuôn mặt kiên nghị, làn da hơi tái nhợt nhưng đầy uy nghiêm và bặm trợn với bộ râu quai nón.
Đôi mắt hắn có màu đỏ, minh lực quanh thân như núi lửa sắp phun trào.
Hắn nhìn Lê Vĩ, rồi lại liếc nhìn mười một tên thiên kiêu xung quanh, nhếch miệng cười một tiếng:
"Bước vào Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, không còn phân biệt địch hay bạn, kẻ mạnh đủ tư cách sống sót... dù chúng ta có xuất phát từ cùng một thế lực, cũng phải phân định thắng thua rồi!”
Diêm Uy ung dung nói tiếp: “Huống hồ ngươi có trên ba mươi cái Đoạt Mệnh Ấn, là bàn đạp hoàn hảo để ta quân lâm Vị Diện Thiên Kiêu Bảng, sẽ tiết kiệm rất nhiều thời gian!”
“Cái gì? Hơn ba mươi Đoạt Mệnh Ấn?” Lời vừa nói ra, ánh mắt cả đám thiên kiêu còn lại đỏ bừng cả lên khoá chặt lấy Lê Vĩ.
Đây có lẽ là số lượng Đoạt Mệnh Ấn nhiều nhất trên thân một người mà bọn hắn từng biết...
Chỉ cần giải quyết kẻ này và cướp được từ hắn, chẳng phải đã gần đáp ứng đủ một phần ba điều kiện khắc tên lên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng hay sao?
Ánh mắt Lê Vĩ lấp loé, tên này quả nhiên nham hiểm, cố tình nói số lượng Đoạt Mệnh Ấn của mình ra để dẫn dụ những kẻ khác cũng nhắm vào mình.
Từ đầu hắn đã cảm giác Diêm Uy không có hảo ý với mình thông qua dao động minh hồn, nhưng Lê Vĩ cũng chẳng nghĩ đến kẻ này lại bất chấp tất cả mà đuổi theo như vậy...
Dù sao thì trước đó song phương chưa từng có ân oán.
Bất quá lời của Diêm Uy cũng không thể phủ nhận, bởi ngay cả bản thân Lê Vĩ cũng đã tự nhắc nhở mình... trong một cuộc chiến sinh tồn, dù có đụng độ thành viên của Diêm Vương Điện, bản thân cũng sẽ không nhượng bộ.
Nơi cá lớn nuốt cá bé, tất cả thiên kiêu đều có thể trở thành đá lót đường cho người khác.
Đừng nói chỉ là người cùng một thế lực, tin rằng sẽ có những cuộc chiến sinh tử xảy ra ở những toà thành khác giữa người thân ruột thịt.
Trước ranh giới sự sống và cái chết, hầu hết người đều không đủ can đảm hy sinh vì người khác.
"Nhiều Đoạt Mệnh Ấn như vậy, không diệt ngươi thì còn tìm ai đây?”
Tên kiếm tu của Âm Kiếm Tông tiến lên một bước, ba thanh phi kiếm ngân vang một tiếng bay ra từ thể nội, lơ lửng trên đỉnh đầu, kiếm mang sắc bén tạo thành từng luồng kình phong.
Mười tên thiên kiêu còn lại cũng rục rịch dời bước, mơ hồ tạo thành một thế trận bao vây diện rộng, phong tỏa hoàn toàn đường lui của Lê Vĩ.
Kế hoạch của Diêm Uy xem như thành công, biến Lê Vĩ trở thành miếng mồi ngon của toàn thành.
Đúng lúc bầu không khí căng thẳng, bầu trời phía trên thành số 268 đột ngột vỡ nát.
Một tòa trận pháp khổng lồ mở ra...
RÚ... GÀO...
Từ trong trận pháp, hàng trăm, hàng ngàn luồng tử khí nồng nặc lan tràn... một binh đoàn xương khô màu đen chỉnh tề, tinh nhuệ hiện ra.
Khô Lâu Binh Đoàn!
Như những toà thành khác, không có ngoại lệ.
"SÁT!"
Khô Lâu Binh Đoàn đồng thanh gầm lên, bọn chúng không hề có tư tâm, đã được vận hành bắt buộc phải tiêu diệt toàn bộ sinh mệnh ngoại lai trong thành.
Khô Lâu Binh Đoàn ngay lập tức chia làm mười ba đội quân nhỏ, tấn công về phía tất cả thiên kiêu.
"Phiền phức! Lũ xương khô thối tha này cản đường!" Tên đại hán của Quyền Vương Điện gầm lên, vung ra một cái quyền đầu hóa thành hư ảnh bạo viên ngạnh kháng với một tôn cốt binh.
Sự xuất hiện và tấn công của Khô Lâu Binh Đoàn khiến kế hoạch vây công, lấy nhiều đánh ít của bọn chúng bị gián đoạn, bởi vì số lượng Khô Lâu vốn đông đảo, tay cầm Cốt Binh sắc lẹm, còn có cả Thuộc Tính Nguyên Tố gia trì, liều lĩnh không sợ chết... tu vi càng là sánh ngang hàng ngũ thiên kiêu.
Với số lượng lớn Khôi Lâu như vậy vây công, không phải ai cũng đủ khả năng đối phó người khác.
Lê Vĩ cũng chẳng ngoại lệ...
Mấy chục đạo Cốt Đao mang theo lôi điện cuồng bạo chém rầm rầm lên người Lê Vĩ, Âm Dương Chiến Khải bộc phát Trận Văn, Phản Lực Trận một lần nữa kích hoạt.
KENG KENG...
Mấy chục tôn Khô Lâu Binh vây công hắn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã bị chính lực lượng của mình chấn cho vỡ vụn cánh tay xương, lảo đảo lùi lại.
Lê Vĩ liếc mắt nhìn sang hướng Diêm Uy, tên này đang điên cuồng tàn sát đám Khô Lâu Binh quanh mình.
Lục Tí Bạo Viên hư ảnh sau lưng hắn sáu tay vung vẩy, Cuồng Minh Bạo Không Quyền mang theo ngọn lửa Địa Ngục bạo tẩu, đấm nổ tung từng bộ xương khô, khí thế cực kỳ hung hãn.
Mắt thấy Lê Vĩ ỷ vào Âm Dương Chiến Khải mà tung hoành, khoé miệng Diêm Uy nở nụ cười nhạt, từ trong lòng bàn tay vung ra.
XOẸT!
Một thanh phi đao nhỏ bé lướt đi như lưu tinh, xuyên qua không gian với tốc độ cực nhanh, lập tức cắm vào Âm Dương Chiến Khải.
RĂNG RẮC...
Phản Lực Trận bên trên Âm Dương Chiến Khải rạn vỡ, phi đao này không tạo ra tổn hại lên Lê Vĩ... nhưng lại đang làm suy yếu đẳng cấp của Âm Dương Chiến Khải.
Vốn là Cửu Tinh Pháp Bảo, vừa bị Phi Đao cắm vào liền tuột xuống Thất Tinh.
“Danh Khí!?” Ánh mắt Lê Vĩ híp lại, thô bạo dùng sức nắm lấy phi đao kéo ra...
Nhưng hắn phát hiện thanh phi đao này như hoà vào làm một với Âm Dương Chiến Khải, càng dùng sức tác động lên nó, chính bộ giáp của hắn đang chịu thiệt hại.
Hiển nhiên đây là một loại Danh Khí có tác dụng đặc thù, làm suy yếu đẳng cấp của Pháp Bảo...
Nó trực tiếp khiến Âm Dương Chiến Khải của Lê Vĩ rơi xuống hai cấp, mà khi nó đã dính vào Pháp Bảo, dùng đủ mọi cách cũng không thể tách ra, trừ khi chấp nhận hy sinh kiện Pháp Bảo đó.
ROẸT ROẸT...
Quả nhiên khi Âm Dương Chiến Khải vừa tuột cấp, khả năng chống chịu của nó bị ảnh hưởng vô cùng, Cốt Đao của đám Khô Lâu thành công xuyên qua, để lại từng vết rách dữ tợn.
“Haha, chờ ta giải quyết xong đám xương này sẽ đến lượt ngươi!” Diêm Uy âm u cười.
Vạn Tiên Tử Tràng, bên trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng đã chiếu rọi ra tất cả các tình huống trong từng toà thành, nơi có các thiên kiêu tồn tại và chiến đấu.
Khi chứng kiến Diêm Uy và Lê Vĩ rơi vào một thành, kết cục chỉ có một người sống sót... sắc mặt Lâu Ma và Diêm Vương đều không dễ nhìn chút nào.
Chẳng ai muốn thiên kiêu, hậu bối của mình phải phân định sinh tử... cuối cùng chỉ có một người sống cả.
“Haizzz...” Lâu Ma thở dài không nói lời nào, ánh mắt lại lén nhìn Diêm Vương.
Diêm Vương nhíu chặt chân mày, cuối cùng nhẹ lắc đầu: “Vẫn là thiếu niên khinh cuồng, sống chết dựa vào bản lĩnh vậy.”
“Hahaha, Diêm Vương Điện các ngươi chỉ cử ra ba người, giờ phải nhìn hai trong số đó người chết ta sống... ắt hẳn là cay đắng lắm!” Bắc Minh Lão Côn của Minh Côn Tộc nở nụ cười trêu tức. Không ít thế lực cũng cảm thấy hả hê, bởi lẽ có thể thấy xét về chiến lực... hai tên thiên kiêu này của Diêm Vương Điện đều thuộc dạng nổi trội, chỉ cần không đụng độ nhau, khả năng cao đều có thể leo lên 100 danh ngạch.
Đáng tiếc, kết cục của bọn hắn chỉ có một kẻ sống sót, đồng điện tương tàn.
Diêm Vương mặt không biểu tình, chẳng biết trong lòng lão suy nghĩ gì.
...
Mà lúc này, đối mặt với đại lượng Khô Lâu điên cuồng lao đến tấn công mình, Song Cực Trận Đồng trên mắt Lê Vĩ loé lên.
VÙ VÙ VÙ VÙ...
Vô số Trận Văn bừng sáng trước mặt hắn, Âm Dương Chi Lực ngưng kết thành một toà Đại Trận khổng lồ bao trùm xung quanh.
Ngay khi Khôi Lâu Binh tiến vào trong phạm vi trận này, hàng loạt tiếng thú rống bỗng nhiên vọng lên.
HÚ, GÀO, RÍT, LỆ...
Trong nháy mắt, Trận Văn tầng tầng lớp lớp hiển hoá thành hàng nghìn con Yêu Thú khác nhau, xông đến kịch chiến cùng Khô Lâu Binh.
Bát Tinh Cực Phẩm – Bách Thú Tử Trận, những kẻ rơi vào trận này, sẽ đối mặt với Trận Văn diễn hoá thành một trăm con Yêu Thú tu vi ngang hàng toàn diện tấn công, muốn kéo theo chôn cùng.
Khô Lâu tuy là vật chết cũng không ngoại lệ, khi bọn chúng vừa tiến vào Bách Thú Tử Trận... đều sẽ đối mặt với Yêu Thú do Âm Dương Trận Văn ngưng thành bao vây.
Đây chính là Trận Pháp mà lần đầu tiên Lê Vĩ và Yến Ất gặp phải trong động phủ của Cuồng Trận Lang Quân...
Đám Yêu Thú do Trận Văn tạo thành này thực lực không quá mạnh, nhưng dùng để đối phó đám tử vật như Khô Lâu Binh là dư sài, hơn nữa nếu có một Khô Lâu Binh, Yêu Thú được diễn hoá ra sẽ là một trăm con.
Cảnh tượng quỷ dị diễn ra...
Khô Lâu Binh Đoàn ỷ vào số lượng vây công các thiên kiêu, giờ đây lại bị chính Bách Thú Tử Trận của Lê Vĩ bao vây ngược trở lại...
“Bát Tinh Chiến Trận Sư!” Không ít lão quái vật giật mình.
Trước đó ai cũng xem nhẹ Lê Vĩ tu vi thấp, chỉ là một Hợp Thể Kỳ giữa những Bát Chuyển, Đại Thừa Kỳ...
Nhưng nếu hắn là một vị Bát Tinh Chiến Trận Sư, ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Bởi lẽ Bát Tinh có thể sánh ngang Đại Thừa rồi...
Hoá ra Phản Lực Trận bên trên Âm Dương Chiến Giáp không phải là hàng sẵn có, mà là do tên thiên kiêu này của Diêm Vương Điện tự tay bố trí.
Lê Vĩ rảnh rỗi tay chân, không bị đám Khô Lâu bao vây như những người khác...
Nhân cơ hội đó, hắn đã biến mất tại chỗ.
Một lần nữa xuất hiện, đã ở ngay trước mặt tên đại hán của Quyền Vương Điện.
Tên này trên thân mặc một bộ Đại Địa Giáp đẳng cấp Bát Tinh Cực Phẩm, chiến lực cũng không tồi, vừa là Bát Chuyển Thể Tu, vừa là Đại Thừa Cường Giả, đôi tay được trang bị một cặp Cửu Tinh Lôi Đình Thủ, đấm ra thiên lôi oanh tạc kinh người.
Nhìn thấy Lê Vĩ áp sát mình, Quyền Vương Thiên Kiêu không hề nao núng, chấp nhận dùng Đại Địa Giáp nghênh đón đám Khô Lâu Binh, đôi tay lại bạo phát Cửu Tinh Lôi Đình Thủ, thô bạo đấm thẳng về phía hắn:
“Quyền Vương Lôi Bạo!”
Cửu Tinh Lôi Đình Thủ ầm ầm sấm chớp, thiên lôi giáng lâm, song quyền cuồng bạo oanh tạc.
Lê Vĩ cười gằn, Tiểu Càn Khôn mở ra ngay lập tức, Thời Không ngưng đọng khoá chặt thân thể mục tiêu khiến động tác của hắn chậm lại.
“Bí Pháp – Cuồng Huyết!”
Cảm nhận được nguy cơ, tên này lập tức phát động Bí Pháp, huyết mạch hừng hực thiêu đốt, huyết khí bốc lên qua lỗ chân lông, sức mạnh nhục thân trở nên táo bạo, nghiền nát Thời Gian và Không Gian Chi Lực đang vây khốn xung quanh mình.
Chỉ là hắn chưa kịp đắc ý, từ trong ống tay áo của Lê Vĩ, Hoả Ngục Xiềng Xích đã lao ra trói chặt lấy hai tay của hắn.
Từ trong bóng tối dưới đất, rễ cây phủ đầy gai nhọn trồi lên quấn chặt hai chân.
“Ngươi...” Quyền Vương Thiên Kiêu sắc mặt khẽ biến.
Hắn thịnh nộ gầm thét, dốc hết sức lực vận chuyển Bí Pháp, máu huyết thiêu đốt gần cạn để chống lại.
Nhưng càng chống lại, hắn càng suy yếu...
Lê Vĩ làm động tác vung quyền nhắm thẳng vào mặt đối thủ.
Quyền Vương Thiên Kiêu nghiến chặt hàm răng, hiến tế cả tinh huyết.
RĂNG RẮC...
Hoả Ngục Xiềng Xích bị hắn phá vỡ, hai tay thành công vùng ra, thân thể thoát ly Tiểu Càn Khôn bao phủ, ngửa đầu gầm thét:
“Trước sức mạnh tuyệt đối, âm mưu quỷ kế là vô dụng!”
Hắn vung Cuồng Thiên Lôi Quyền nghênh đón nắm đấm của Lê Vĩ...
Nhưng khi song quyền sắp chạm nhau, Lê Vĩ bỗng nhiên thu hồi nắm tay, hài hước nhìn đối thủ.
PHỐC!
Máu tươi phun trào, hồn phách run rẩy... hai mắt Quyền Vương Thiên Kiêu lồi ra.
Chẳng biết từ bao giờ, một thanh dao găm đã xuyên thủng gáy hắn từ phía sau.
Trước Tạo Hoá Danh Khí – Vô Ảnh, sức phòng ngự của Đại Địa Giáp như giấy vụn...
“Ai nói âm mưu quỷ kế vô dụng?” Lê Vĩ nhàn nhạt cười, Hoả Ngục Xiềng Xích một lần nữa cưỡng ép rút đi hồn của kẻ này vào Diêm Vương Lệnh.
Bịch...
Thân xác Quyền Vương Thiên Kiêu nặng nề ngã xuống, Đoạt Mệnh Ấn bay vào lồng ngực Lê Vĩ...