Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 253: MỘT THÀNH – MỘT KẺ SỐNG!



Ba vạn thiên tài, để có được những kẻ đủ năng lực đoạt được 10 cái Đoạt Mệnh Ấn mà vào Thiên Kiêu Thành, chính là thi thể vô hồn của mười kẻ đồng lứa khác...

Trước Thiên Kiêu Thành xuất hiện, số lượng tu sĩ trong chiến trường tính bằng vạn.

Sau khi Thiên Kiêu Thành giáng lâm, con số ấy trực tiếp giảm gấp mười lần... có thể thấy đào thải khốc liệt đến mức nào.

Và đương nhiên, tình huống đó cũng tạo ra sự chênh lệch về số lượng thiên kiêu ở từng toà thành.

Do 1000 thành trì xuất hiện ngẫu nhiên trong chiến trường, thế nên có thành tập trung đến vài chục tu sĩ, có thành tập trung hàng chục tu sĩ, cũng có thành số lượng tu sĩ đếm không quá một bàn tay, thậm chí là những toà thành bỏ trống.

Lê Vĩ vận dụng Thời Không Chi Lực, chân đạp Thai Khí, tiến vào trạng thái Ngự Không Cảnh đẩy nhanh tốc độ, rốt cuộc tìm thấy một toà đại thành mang số hiệu 268, liền thả người bay vào.

Phía sau lưng, một đạo u quang mặc áo choàng lao vọt theo, ánh mắt âm u vẫn khoá chặt lấy hắn.

Trong thành trì này, đã có mười một tên thiên kiêu đến trước...

Phát hiện Lê Vĩ tiến vào, bọn chúng dùng ánh mắt đề phòng nhìn sang, bất quá không vội vàng động thủ.

Vào Thiên Kiêu Thành xem như tiến vào giai đoạn tiếp theo, không thể nóng vội, phải chờ thanh âm cao cao tại thượng kia tuyên bố.

ẦM ẦM ẦM...

Ngoài phạm vi Thiên Kiêu Thành, mây đã giăng kín toàn bộ bầu trời chiến trường.

Mây này không phải màu trắng, càng không phải màu đen, mà là một màu đỏ tươi như máu, tượng trưng cho sự chết chóc.

Ẩn bên trong mây, Thiên Kiếp đỏ rực sôi trào mang theo sát khí hoá thành thực chất, chờ chực hàng lâm mà xuống.

Thời gian... còn không đến nửa ngày.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG...

Quả nhiên đến ngày thứ ba, Thiên Phạt đỏ rực chính thức giáng lâm, huỷ diệt tất cả, nghiền nát mội thứ bên ngoài.

Không phân biệt bất cứ ai, dù là thiên kiêu chưa thu thập đủ Đoạt Mệnh Ấn hay cả những kẻ vừa tập hợp đủ Đoạt Mệnh Ấn nhưng chưa kịp vào thành, cho đến cả những Yêu Thú bản địa sống tại chiến trường... tất cả đều thần hình câu diệt trước hàng tỷ đạo Thiên Phạt đẫm máu...

Oan khuất và tức tưởi nhất không ai khác chính là những thiên kiêu chỉ còn thiếu một chút nữa là kịp vào thành.

Có hy vọng rồi chuyển thành tuyệt vọng, dù chết cũng không thể nhắm mắt.

Từng toà Thiên Kiêu Thành sừng sững không ngã, Thiên Phạt né tránh phạm vi thành trì... nhưng đứng bên trong thành nhìn ra, vẫn có thể chứng kiến khung cảnh tận thế, tiếng gào thét thảm thiết của những sinh mệnh xấu số và yếu nhược...

Dù đã lường trước được điều gì sẽ xảy ra, nhưng khi tận mắt nhìn thấy... toàn bộ những kẻ trong thành đều cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Như cuộc chơi của Tiên Nhân, phía dưới chỉ là sâu kiến, có thể bị huỷ diệt trong một ý niệm.

Quá trình Thiên Phạt giáng xuống cũng chẳng quá lâu, chỉ vài phút đồng hồ, cả chiến trường đã trở nên yên tĩnh...

Ngoại trừ từng toà Thiên Kiêu Thành, thiên địa bên ngoài đã trở thành phế tích.

Điều đáng chú ý chính là, 100 danh ngạch phía trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng vẫn còn bỏ trống, chứng tỏ vẫn chưa có bất cứ ai đoạt được 100 Đoạt Mệnh Ấn từ sinh mạng của đối thủ.

Nói là thành trì, nhưng hoàn cảnh ở bên trong lại trống rỗng như một quảng trường rộng lớn, bốn phương tám hướng được bao phủ bởi những bức tường cao xuyên thủng bầu trời, ngoài ra không còn bất cứ gì cả...

Không có một ngôi nhà, không có một gốc cây, thậm chí không có một ngọn cỏ...

Chỉ có những thiên kiêu, cũng là đối thủ của nhau đang đề phòng nhìn chằm chằm...

Lúc này, thanh âm lạnh lùng ấy lại chậm rãi tuyên bố luật chơi tàn khốc:

“Có mười ngày để các ngươi trở thành kẻ duy nhất sống sót trong thành, bằng không – chết!”

Lời này vừa ra, có kẻ biểu lộ kịch biến, có kẻ sợ hãi tột cùng, có kẻ chiến ý xung thiên, có kẻ thống khổ gào thét, cũng có những kẻ hưng phấn đến phát cuồng... đủ loại cảm xúc khác nhau bùng phát.

Kẻ sợ hãi vì quy luật tàn khốc, mỗi thành vậy mà chỉ chọn ra một người sống... mà cách duy nhất để sống sót là gì? Đương nhiên là loại bỏ tất cả đối thủ khác trong mười ngày ngắn ngủi.

Những kẻ bạo phát chiến ý là tuyệt đỉnh thiên kiêu tự tin vào thực lực của bản thân, không hề e ngại cuộc chơi như vậy.

Kẻ thống khổ ư? Đơn giản vì bọn hắn vào thành cùng đồng đội, bằng hữu, phu thê... bây giờ phải tương tàn, chấp nhận hy sinh hoặc phải xuống tay với chính người thân của mình để bản thân trở thành kẻ chiến thắng.

“HAHAHA!” Tại Thiên Kiêu Thành, một tên nam tử ngửa đầu cười lớn:

“Trời phù hộ Địa Ngục Khuyển Tộc!”

Hắn là Ngục Khuyển Đại Thiếu Chủ, may mắn là kẻ duy nhất tiến vào toà thành số hiệu 36 này.

Hắn không cần phải chiến đấu với đối thủ, chẳng cần ra tay với đồng minh, khác nào không làm mà vẫn chiến thắng?

Ai kêu vận khí của hắn tốt như vậy, có thể tìm thấy một toà thành giữa biển dung nham, nơi chỉ có mình hắn phát hiện.

CHIẾU CHIẾU CHIẾU...

Nhưng mà rất nhanh, nụ cười trên mặt Ngục Khuyển Đại Thiếu Chủ cứng lại.

Bởi vì trên bầu trời thành trì, một toà Trận Pháp khổng lồ bất chợt mở ra.

Từ trong Trận Pháp, hàng chục, hàng trăm thân ảnh xuất hiện, trực tiếp giáng xuống.

Những kẻ này đều là từng bộ xương khô màu đen, có tu vi dao động từ Hợp Thể Kỳ đến Đại Thừa Kỳ...

Tay bọn chúng cầm vũ khí, trên những đốt xương là các loại Thuộc Tính Khác nhau đang luân chuyển... táo bạo vô cùng.

Khô Lâu Binh Đoàn!

Tình huống này không chỉ diễn ra ở mỗi toà thành số 36, mà tất cả Thiên Kiêu Thành khác đều phát sinh.

Vừa phải chống lại đối thủ khác, vừa phải chiến đấu với Khô Lâu Binh Đoàn!

Với các thành trì có nhiều thiên kiêu tập hợp, Khô Lâu Binh Đoàn chủ động tách ra, nhắm vào nhiều mục tiêu khác nhau, tìm cách tiêu diệt bọn hắn...

Còn ở thành trì số 36, chỉ có một mình Khuyển Ngục Đại Thiếu Chủ tồn tại mà thôi.

Hiển nhiên, hắn trở thành mục tiêu duy nhất của tất cả Khô Lâu Binh Đoàn, áp lực nặng nề như núi.

Nếu ngươi độc chiếm một thành, trong vòng mười ngày này... ngươi phải lấy sức một mình chiến đấu với cả Khô Lâu Binh Đoàn.

Trong khi những toà thành khác, áp lực từ Khô Lâu Binh Đoàn được chia sẽ đều khắp các thiên kiêu... nhưng đồng thời bọn hắn phải tiêu diệt lẫn nhau.

Rõ ràng, những kẻ thiết lập luật chơi đã lường trước mọi tình huống xảy ra...

Không một ai có lợi thế tuyệt đối!

Thậm chí kẻ một mình một thành càng lỗ hơn, vì không thể cướp Đoạt Mệnh Ấn từ kẻ khác.

“SÁT”

Khô Lâu Binh Đoàn gầm lên, hàng trăm tôn điên cuồng lao đến Ngục Khuyển Đại Thiếu Chủ, các loại Thuộc Tính bùng nổ trên từng thanh Cốt Binh, toàn diện bao vây lấy hắn.

“Ta xxx!” Ngục Khuyển Đại Thiếu tê dại cả da đầu, thật khó nghĩ ra làm sao để sống sót trong vòng mười ngày ở ải này.

Cách duy nhất, là phải chiến đấu không ngừng nghĩ.

GÂU! GÂU! GÂU! GÂU! GÂU!

Hắn ngửa đầu sủa inh ỏi, trực tiếp hoá thành bản thể là một tôn Địa Ngục Ngũ Đầu Khuyển.

So với Tam Đầu Khuyển bình thường, hắn có tận năm đầu.

Đây chính là sự đáng gờm của Ngục Khuyển Đại Thiếu, hắn mới là át chủ bài thật sự của Ngục Khuyển Tộc mà không phải hai tên Khuyển Tử là Khuyển Liệt và Khuyển Dương.

Đại chiến nổ ra, Địa Ngục Ngũ Đầu Khuyển toàn thân bao trùm Địa Ngục Hoả xông thẳng vào Khô Lâu Binh Đoàn...

Mười ngày này, bằng mọi giá phải sống sót.

...

Thiên Kiêu Thành số 69.

“Một lần nữa, Lê Vĩ lại đúng rồi!” Diêm Tịch Dao ngẩng đầu nhìn thiên không, nơi Khô Lâu Binh Đoàn đang từ trong Trận Pháp xuất hiện.

Bên trong thành ngoại trừ nàng, còn có bốn đối thủ tầm cỡ khác...

Ma Tướng Thiếu Chủ - thiên kiêu của Ma Tước Tộc, sở hữu Phần Ngục Ma Viêm, đây là ngọn lửa dữ dội hơn cả Địa Ngục Hoả.

Băng Minh Dạ - Thiếu Chủ của Băng Minh Tộc, tinh thông Băng Minh Chi Lực có thể đông cứng cả Minh Hồn.

Ngạ Xoa – Ngạ Quỷ Thiếu Chủ của Ngạ Quỷ Tộc, sở hữu Quỷ Lực và Thôn Phệ Chi Lực, cắn nuốt con mồi tăng cường chiến lực.

Kẻ thứ tư là Cốt Khả Khả, Cốt Văn Tộc Tiểu Thư...

Đều là thiên kiêu đã thu thập 10 Đoạt Mệnh Ấn... điều này đồng nghĩa, năm người vừa phải chống Khô Lâu Binh Đoàn, vừa phải loại bỏ bốn kẻ còn lại.

Diêm Tịch Dao không e ngại một cuộc chiến, nàng chỉ thầm cảm thấy may mắn vì đặt niềm tin vào Lê Vĩ.

Bởi nàng không tưởng tượng ra, nếu như cả Diêm Uy và Lê Vĩ cùng mình vào thành này... kết cục sẽ là như thế nào.

Lê Vĩ đã kịp thời ngăn chặn cục diện tương tàn giữa bọn họ, điều này làm địa vị của hắn trong lòng Diêm Tịch Dao tăng lên thêm không ít.

“SÁT!”

Khô Lâu Binh Đoàn đồng loạt gầm lên, nâng lên Cốt Binh điên cuồng lao xuống.

Nhưng thay vì tập trung vào một kẻ, bọn chúng lại tách nhau ra và nhắm vào cả năm người...

Áp lực chia năm!

GÁY!

Một tiếng gáy thanh lãnh lăng lệ vọng lên, Ma Tước Thiếu Chủ đã hiện ra bản thể Ma Tước của mình, Phần Ngục Ma Viêm như bóng tối đang thiêu đốt, chẳng những quét về đám Khô Lâu, mà còn hoá thành đôi cánh khổng lồ ập đến cả bốn đối thủ.

Hiển nhiên kẻ này cực kỳ có dã tâm, vừa ra tay đã muốn giải quyết tất cả...

XÈO XÈO XÈO...

Nhưng ngay khi Phần Ngục Ma Viêm vừa quét đến, Băng Minh Chi Lực lạnh lẽo tràn lan khắp thân thể Băng Minh Dạ...

Một màu trắng xoá bốc lên nghi ngút, hoả và băng va chạm trực diện tạo thành sương mù mờ ảo, thanh âm xèo xèo vang vọng bên tai.

Nhiệt độ trong thành chia thành nửa nóng nửa lạnh, chẳng khác nào băng hoả lưỡng trọng thiên.

Thừa lúc sương mờ dày đặc, Ngạ Quỷ Thiếu Chủ biến mất như quỷ mị...

Một lần nữa xuất hiện đã ở đối diện Diêm Tịch Dao, duỗi bàn tay về cổ của nàng túm lấy:

“Thôn Phệ Quỷ Trảo!”

Một cái Quỷ Trảo chứa đựng Thôn Phệ Chi Lực kinh khủng và đói khát vồ vào cổ ngọc của nàng.

XOẸT!

Từ phía sau, Dịch Không Phù phát động, Cốt Văn Tộc Tiểu Thư – Cốt Khả Khả toàn thân nhô ra đầy xương cốt sắc nhọn, trên xương cốt có Phù Văn và Trận Văn khảm nạm, một thanh Cửu Tinh Cốt Mâu duỗi ra, cứ thế cắm thẳng vào gáy nàng.

Nhưng ngay khi bọn chúng vừa tấn công, Diêm Tịch Dao đã biến mất tự bao giờ...

Tại vị trí đứng của nàng, thình lình chính là hai vị Quỷ Hồn Nô Lệ.

Quỷ Hồn Nhân Tộc tay cầm Hồn Thương, nhắm thẳng vào Cửu Tinh Cốt Mâu đâm thẳng...

Quỷ Hồn Ma Vô Khuyết cười tàn nhẫn, vung ra một chiêu Thiên Ma Minh Hồn Quyền vào Thôn Phệ Quỷ Trảo!

ĐÙNG!

Không gian chấn động dữ dội, Diêm Tịch Dao hiện thân giữa không trung, từng thanh U Minh Cốt hỗn loạn bay quanh cơ thể nàng.

Đối mặt với Khô Lâu Binh Đoàn ập đến, Quỷ Hồn của Hắc Giáp Cự Tê như một pháo đài ủi ra, Thanh Sí Ma Bằng trên không gào thét chống lại Phần Ngục Ma Viêm...

Xung quanh nàng là từng đợt nổ tung của lực lượng.

Khoé môi Diêm Vương Công Chúa nở nụ cười lãnh khốc:

“Đồ sát bắt đầu!”

...

Thiên Phạt vừa kết thúc không lâu, chiến trường bên ngoài đã hóa thành biển tro tàn vô tận.

Mà bên trong Thiên Kiêu Thành số 11...

Không khí lại càng nặng nề đến cực điểm.

Nơi đây tập trung đến hai mươi vị thiên kiêu.

Hai mươi kẻ đủ năng lực đoạt lấy mười Đoạt Mệnh Ấn từ vô số đồng lứa, bọn hắn đều là tồn tại chân chính bước ra từ máu tươi và thi thể.

Nếu đặt ở bên ngoài, mỗi người đều là nhân vật có thể xưng hùng một phương, là thiên kiêu đại danh đỉnh đỉnh.

Thế nhưng lúc này... Không một ai dám hành động thiếu suy nghĩ... Bởi vì ở chính giữa quảng trường.

Có một kẻ đang đứng đó.

Một mình.

Tách biệt hoàn toàn với tất cả.

Thiên Ma Hoàng Triều – Thái Tử Ma Vô Thần!

Hắn mặc trường bào màu đen tuyền, mái tóc dài như thác nước buông xuống tận thắt lưng, gương mặt tuấn mỹ đến yêu dị, đôi mắt sâu thẳm như vực sâu vô tận.

Từ đầu đến cuối, Ma Vô Thần chỉ đứng chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn bầu trời... Giống như toàn bộ những kẻ xung quanh đều không tồn tại.

Mà sự thật cũng gần như vậy, Bởi vì... Không ai dám tới gần hắn.

Cũng không ai muốn trở thành người đầu tiên đối đầu với hắn.

Dù là thiên kiêu của Ma Tộc, hay thiên kiêu của Quỷ Tộc... tất cả đều đang âm thầm giữ khoảng cách.

Ánh mắt đề phòng, thần sắc ngưng trọng... như đang đối diện một đầu hung thú thời viễn cổ.

"Khốn kiếp..." Một tên thiên kiêu siết chặt nắm tay: "Vì sao hắn lại xuất hiện ở đây? vào cùng một thành với chúng ta, thật đủ xui xẻo."

Sắc mặt những người khác cũng khó coi, nếu đổi thành bất kỳ kẻ nào khác... bọn hắn sẽ không quá ngại.

Nhưng Ma Vô Thần lại khác.

Quá khác.

Thiên Ma Hoàng Triều là đệ nhất Hoàng Triều tại vị diện tầng thứ nhất.

Mà Ma Vô Thần có thể từ trong vô số Hoàng Tử, Công Chúa với thiên phú tuyệt luân, trở thành Thái Tử của Thiên Ma Hoàng Triều, đủ thấy tầm vóc của hắn.

Nếu Thấu Mệnh Nhãn có mặt ở đây, chắc chắn sẽ dễ dàng chứng kiến... tận năm khối bia đá màu đỏ sau lưng Ma Vô Thần...

Bầu không khí càng lúc càng áp lực, thậm chí quên cả Khô Lâu Binh Đoàn trên cao đang lộ diện...

Rốt cuộc, một tên thanh niên thân hình khổng lồ như núi đen bước ra.

Hắn là Hắc Sơn Thiếu Chủ, thiên kiêu đứng đầu Hắc Ma Sơn.

"Tất cả đừng tự hù dọa mình!" Thanh âm như tiếng sấm:

"Nơi này không phải bên ngoài, hắn mạnh... nhưng chúng ta có đến mười chín người, nếu như hợp lực liên thủ loại bỏ trước kẻ này, không chừng sẽ...”

Hắn còn chưa kịp nói hết.

"Hahaha..." Một tiếng cười vang lên.

Tiếng cười không lớn.

Nhưng lại rõ ràng truyền khắp quảng trường.

Mọi ánh mắt lập tức nhìn tới.

Người cười.

Chính là Ma Vô Thần.

Hắn cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt khỏi bầu trời, nhìn về phía đám người, khoé môi cong lên giống như vừa nghe được chuyện buồn cười nhất thế gian.

"Liên thủ?" Ma Vô Thần hờ hững:

"Làm tốt lắm!”

Giọng nói bình thản, không chứa bất cứ sát ý nào... nhưng lại khiến sắc mặt mọi người biến đổi.

ẦM! Khí tức Hắc Sơn Thiếu Chủ bùng nổ.

"Ma Vô Thần! Ngươi thật cho rằng bản thân vô địch?"

ẦM ẦM ẦM!

Mười tám vị thiên kiêu còn lại cũng đồng loạt vận chuyển lực lượng, các loại thuộc tính đan xen.

Toàn thành rung chuyển bởi Lôi Đình, Ngũ Hành, Nham Tương, Minh Độc, Dạ Phong, Kiếm Khí, Quyền Kình, Trọng Lực...

Áp lực khủng bố bao phủ toàn thành, đổi thành người khác, chỉ sợ đã bị ép đến quỳ xuống.

Nhưng Ma Vô Thần... Vẫn đứng yên, không hề nhúc nhích, không hề phòng ngự, cũng không hề vận chuyển công pháp.

Chỉ là bình tĩnh nhìn tất cả.

Sau đó... hắn chậm rãi giơ lên một ngón tay.

Chỉ về phía đám người, nhẹ nhàng vẩy:

“Đến!”