Tại tòa Thiên Kiêu Thành mang số hiệu 69 — tòa thành gần với dải đầm lầy của nhóm Lê Vĩ nhất... tình hình chẳng hề khác biệt.
Khắp mọi nơi, đều có thể nhìn thấy đại chiến hừng hực khí thế...
"Thiên La Địa Võng, trói cho ta!"
Một gã thiên kiêu tu vi Đại Thừa Sơ Kỳ của Địa Độc Cốc gầm lên dữ dội, vung tay lên bắn ra hàng vạn sợi tơ độc màu xanh biếc, đem một tên tu sĩ Hợp Thể Đỉnh Phong đang chạy trốn quấn thành một cái kén tằm.
Chỉ trong vòng ba nhịp thở, tên tu sĩ kia liền tiếng thét thảm thiết cũng không kịp phát ra, toàn thân nhục thể hóa thành một bãi nước lỏng, hai đạo Đoạt Mệnh Ấn từ trong xác chết bay ra, lập tức bị gã thiên kiêu dùng độc thu giữ.
"Haha! Đủ mười cái rồi! Thiên Kiêu Thành, ta tới đây!" Gã này cuồng hỷ, định lao vào trong thành.
"Mơ tưởng! Để mạng lại!"
Một đạo kiếm mang huyết hồng dài trăm trượng đột ngột từ một góc khuất chém tới, quỷ dị và sắc bén.
Tên thiên kiêu Địa Độc Cốc còn chưa kịp bước đến cổng thành, cái đầu đã bay lên cao, máu tươi phun ra như suối.
Một tên kiếm tu sắc mặt lạnh lùng, toàn thân nồng nặc sát khí bước ra từ hư không, không nói một lời, vung tay thu lấy mười hai đạo Đoạt Mệnh Ấn rực rỡ, nghênh ngang bước qua hộ thành đại trận.
Đâu đâu cũng có long tranh hổ đấu, đâu đâu cũng có trai cò tranh nhau ngư ông đắc lợi, đâu đâu cũng có bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng...
Nguỵ trang, ám sát, đánh lén, hạ độc, thi triển bí pháp, thậm chí là phản bội đồng bọn... đủ mọi thủ đoạn tồi tệ nhất được tung ra để đạt được mục đích.
Bởi vì giờ đây, vào thành chính là giữ được mạng.
Máu nhuộm đỏ hồng cả một vùng trời ngoại thành.
Xác chết của các vị thiên kiêu thường ngày được gia tộc, tông môn nỗ lực bồi dưỡng, giờ đây như những bao tải rách rưới rơi rụng từ trên không trung xuống mặt đất, bị dẫm nát dưới chân của những kẻ đi sau.
Từ phía xa, ba đạo độn quang đang lướt nhanh qua bầu trời tiến về phía Thiên Kiêu Thành.
Diêm Tịch Dao dẫn đầu, khí tức thanh lãnh cô độc khiến không ít kẻ liếc nhìn từ xa đã phải tránh né. Diêm Vương Thiếu Chủ diễu võ dương oai, Lục Tí Bạo Viên hư ảnh như ẩn như hiện sau lưng để thị uy.
Đi cuối cùng là Lê Vĩ, hắn lúc này đã khôi phục lại hình dạng vô hại ngày thường, hiền lành chất phát, tu vi kém nhất như em út trong nhóm.
“Đến bước đường này, dù là Diêm Vương Điện cũng phải để mạng lại!”
Đột nhiên, từ trong đám hỗn chiến phía trước, một nhóm bảy tên thiên kiêu bỗng nhiên tách ra, xếp thành một cái chiến trận hình bán nguyệt, chặn đứng đường đi.
Kẻ dẫn đầu là một gã đại hán cao lớn lực lưỡng, mình trần đóng khố, trên da khắc đầy những hình xăm màu vàng, tu vi đã đạt đến Đại Thừa Sơ Kỳ.
Sáu kẻ đi theo phía sau hắn cũng đều là Hợp Thể Hậu Kỳ đến Viên Mãn, khí tức liên kết thành một mảng, hiển nhiên là đệ tử của một cái đại thế lực nào đó chuyên tu luyện về thủ đoạn liên kết diện rộng.
Nếu là bình thường, hầu hết thiên kiêu sẽ lựa chọn tránh né các đại thế lực như Diêm Vương Điện vì biết rằng khó thể địch nổi.
Nhưng ba ngày tử vong cận kề, bọn hắn chỉ còn hai hướng lựa chọn...
Một là dốc hết sức mà chiến, hai là đối diện với Thiên Phạt.
Không hề do dự, bảy huynh đệ bạo phát ý chí chiến đấu kinh hồn...
Những đường văn màu vàng rực trên thân loé sáng, cộng hưởng với nhau!
Bọn hắn đến từ Kim Chiến Tông, trong chiến đấu có thể liên kết ý chí chiến đấu, cộng hưởng một phần lực lượng, từ đó mạnh hơn xa tu sĩ bình thường.
Lần này Kim Chiến Tông cử ra Kim Chiến Thất Kiệt, chính là bảy thiên tài mạnh nhất của bọn hắn.
Diêm Vương Thiếu Chủ nhếch mép: "Cùng đường mạt lộ thì sao? Ai cho các ngươi gan hùm mật báo?”
Diêm Tịch Dao thì lười nói nhảm, Bạch Vũ Hồn Phiến trong tay khẽ động, ánh mắt nhìn bảy kẻ trước mặt như nhìn những cái xác.
Tuy nhiên, chưa đợi hai vị thiên kiêu của Diêm Vương Điện ra tay, Lê Vĩ ở phía sau đã tiến lên phía trước một bước, nở nụ cười thân thiện:
"Ấy nha, các vị đạo hữu, chó ngoan không cản đường!”
"Khốn kiếp! ngươi dám nhục mạ Kim Chiến Tông?!" Tên đại hán dẫn đầu — Đại Ca của Kim Chiến Thất Kiệt không muốn dài dòng, ngửa mặt lên trời cuồng rống:
"Kim Chiến Ý Chí — Thiết Huyết Trảm!"
Bảy thanh hoàng kim trường đao trong tay Kim Chiến Thất Kiệt đồng thời vung lên.
Những đường văn màu vàng rực trên người bọn hắn bộc phát ra hào quang chói lòa, đem lực lượng của sáu tên điên cuồng rót vào cơ thể tên đại hán Trung Kỳ dẫn đầu.
Một đạo đao mang khổng lồ dài trăm trượng, toàn thân đúc bằng Kim Linh Lực sát phạt và sắc bén, tản phát ra khí tức như có thể chẻ đôi giang sơn, mang theo chiến ý xung thiên, trảm thẳng xuống đầu ba người nhóm Lê Vĩ.
"Hừ, chút tài mọn!" Diêm Vương Thiếu Chủ hừ lạnh, Lục Tí Bạo Viên hư ảnh sau lưng rục rịch lay động, sáu nắm đấm rực lửa địa ngục định vung lên ngạnh kháng.
Diêm Tịch Dao cũng khẽ nhúc nhích ngón tay ngọc, Bạch Vũ Hồn Phiến tản ra từng luồng phù văn tử sắc lạnh lẽo.
Thế nhưng, Lê Vĩ đã ra tay nhanh hơn bọn hắn một bước.
Hắn nhớ kỹ bài học từ trận chiến với Ma Long Chấn.
Tại cái địa phương có thể tùy thời giáng xuống Hoàng Kim Thiên Kiếp để lau sạch những kẻ dùng đến ngoại lực, tuyệt đối không được dây dưa dài dòng, không được cho đối phương bất kỳ một nhịp thở nào để từ Nhẫn Trữ Vật lôi ra thứ liên quan đến ngoại lực.
Ra tay, liền phải là lôi đình diệt sát, không để chúng kịp trở tay!
"Thôn Thực Kinh — Phàm Ăn Hình, Mở!"
BÙM!
Một tiếng nổ ầm đùng ngay trong cơ thể Lê Vĩ.
Thân hình vô hại ngày thường của hắn trong nháy mắt bành trướng một cách điên cuồng.
Cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi đá viễn cổ nhô lên, Âm Dương Chiến Khải hai màu đen trắng đan xen quỷ dị khảm nạm chặt chẽ vào da thịt, trên bề mặt khải giáp, những đường ma văn dâng trào...
Một trăm trượng... Một trăm hai mươi trượng... Cho đến khi chạm mốc một trăm năm mươi trượng khổng lồ!
Lê Vĩ hóa thành một tôn Cự Ngục hộ pháp che thiên phủ địa.
Lực lượng nhục thân cực đoan đè ép xuống khiến không khí xung quanh bạo liệt, dẫm nát không gian thành từng mảnh vụn vỡ.
KENG!!!
Đạo hoàng kim đao mang dài ba trăm trượng của Kim Chiến Thất Kiệt chém mạnh lên bả vai khổng lồ của Lê Vĩ, tạo ra một tiếng va chạm kim loại đinh tai nhức óc, bắn ra những tia lửa ma sát...
Thế nhưng, dưới sự kích hoạt từ Phản Lực Trận khảm trên Âm Dương Chiến Khải, đạo đao mang kia không cách nào tiến vào nhục thân của hắn dù chỉ một tấc, ngược lại... một cỗ lực lượng phản chấn cuồng bạo dọc theo thân đao chấn ngược trở lại.
PHỐC!
Lê Vĩ còn chưa động thủ, Kim Chiến Thất Kiệt phun ra một ngụm máu tươi, bị chính nhát đao của mình phản ngược trở lại.
"Đã bảo chó ngoan không cản đường, các ngươi tai điếc rồi sao?!"
Giọng nói của Lê Vĩ lúc này rống lên như sấm trạng thái sấm rền thiên hạ, chấn động đến mức làm cho màng nhĩ của hàng vạn tu sĩ đang hỗn chiến xung quanh phải chảy máu.
"Tiểu Càn Khôn – Khai!"
Thân hình cự đại một trăm năm mươi trượng của Lê Vĩ quỷ dị biến mất tại chỗ.
"Né tránh? Hắn ở đâu?!" Sáu gã sư đệ của Kim Chiến Tông hoảng loạn dậm chân, cố gắng khuếch tán linh thức tìm kiếm.
"Lão tử ở đây!”
Ngay phía trên đỉnh đầu của Kim Chiến Thất Kiệt, không gian đột ngột rách toác ra một cái khe nứt khủng bố.
Lê Vĩ trực tiếp nhảy ra, dùng toàn bộ cơ thể như một ngọn núi to đùng, áp thẳng xuống đầu đối thủ.
Không Gian Chi Lực gia trì xung quanh hắn, tạo ra một vùng Trọng Lực đè ép tầng tầng lớp lớp không gian, huỷ diệt mọi thứ.
“Lấy thịt đè người!”
ẦM ẦM ẦM...
“Con moẹ nó!”
Kim Chiến Thất Kiệt chỉ biết chửi thề, không dám tấn công vì sợ Phản Lực Trận oanh ngược trở lại, càng không dám đứng im để bị tên mập đè, chỉ có thể nhao nhao tách ra, trận hình rối loạn.
Thế nhưng, Lê Vĩ làm sao cho chúng có cơ hội chạy?
"Phá Ngục Tinh Tinh! Cổ Ngục Man Ngưu! Nghiền nát!"
HÚ... GÀO...
Hai tôn hung vật được triệu hoán chặn đứng ở hai bên.
Phá Ngục Tinh Tinh vung vẩy Viêm Dương Đao bắn ra hỏa diễm rực trời, một đao quét ngang từ bên phải.
Cổ Ngục Man Ngưu chấp chưởng đôi sừng trâu như hai lưỡi hái tử thần, đứng ở bên trái cùng lúc chém sang.
Mà Lê Vĩ thì ở trên cao nện xuống.
Ba cái bóng cự đại đã phong toả thương khung.
PHỐC! PHỐC! PHỐC!
Trước ánh mắt tròn vo của tất cả, Kim Chiến Thất Kiệt — bảy niềm hy vọng lớn nhất của Kim Chiến Tông... ngay cả một câu trăn trối hay một ý niệm kích hoạt át chủ bài cũng không kịp hoàn thành, đã triệt để bị dập thành một bãi thịt vụn...
Hồn phách vừa bay ra ngoài, đã bị Diêm Tịch Dao thuận tay dọn dẹp...
Từ trong bãi be bét đỏ thẳm đó, mười ba đạo Đoạt Mệnh Ấn màu xám bạc thoát ra ngoài, bay thẳng vào lồng ngực Lê Vĩ.
Đồng thời, hắn tiện tay vung một luồng lực lượng cuốn lấy bảy chiếc Nhẫn Trữ Vật của đối phương ném thẳng vào trong Chiến Giới Châu, cười tủm tỉm:
"Thu hoạch không tệ!”
“Hừ!” Diêm Uy hơi bất mãn, nhưng cũng không tiện nói tiếng nào.
Tên mập này thật sự giảo hoạt, biết thừa cơ chọn đối yếu mà ra tay.
Diêm Tịch Dao nhàn nhạt cười, nàng cũng chẳng vội thu lấy Đoạt Mệnh Ấn, dù sao thì khi vào thành còn nhiều cơ hội...
Cảnh tượng Lê Vĩ lôi đình diệt sát Kim Chiến Thất Kiệt chỉ trong vòng ba nhịp thở tuy rằng chấn nhiếp không ít người, thế nhưng tại cái chiến trường đang bị nỗi sợ từ Thiên Phạt chi phối này, sự kiêng kỵ với Diêm Vương Điện chỉ tồn tại trong thoáng chốc, ngay sau đó liền bị dục vọng cầu sinh vô độ bạo phát...
Nhóm Lê Vĩ vừa thu được một lượng lớn Đoạt Mệnh Ấn, chính là miếng mồi ngon béo bở.
Một con số quá mức kinh người! Đây không còn là một tên tu sĩ bình thường nữa, mà là một cái mỏ Đoạt Mệnh Ấn di động, một chiếc chìa khóa vạn năng có thể giúp cho hai hoặc ba tên thiên kiêu lập tức đủ tư cách bước vào Thiên Kiêu Thành để giữ mạng!
"Tên béo mập Diêm Vương Điện kia có tới gần hai mươi cái Đoạt Mệnh Ấn, vây công hắn! Chia nhau ấn ký!"
"Hắn vừa mới đại chiến xong, chắc chắn tiêu hao nghiêm trọng! Chúng ta cùng lên, kiến nhiều cắn chết voi!"
"Diêm Vương Điện thì đã sao? Hôm nay trời sập cũng phải tìm một đường sinh cơ!”
Vài chục tên thiên kiêu từ khắp các hướng xung quanh, mắt đỏ ngầu như sói đói, hóa thành những đạo độn quang điên cuồng lao về phía vị trí của nhóm ba người Lê Vĩ.
Trong số đó, có đệ tử của Huyết Hải Môn dẫn theo hàng nghìn con Huyết Trùng gào thét vang trời, có thiên kiêu của Thần Kiếm Tông đánh ra hàng trăm luồng kiếm khí đan xen thành võng kiếm, lại có cả những tên sát thủ ẩn nấp trong bóng tối lặng lẽ tiếp cận...
Bọn hắn ra tay không chỉ nhắm vào Lê Vĩ, mà ngay cả Diêm Uy và Diêm Tịch Dao cũng không định bỏ qua...
"Lũ súc sinh rác rưởi này, thật sự xem Diêm Vương Điện ta là quả hồng mềm muốn nắn thì nắn sao?!"
Diêm Uy gằn lên một tiếng, sự kiêu ngạo của một vị Thiếu Chủ của đại thế lực khiến hắn không thể chịu đựng nổi việc bị một lũ yếu hơn xem mình là mục tiêu vây giết.
Hùng sư bị bầy sói bao vây, cũng sẽ nổi giận!
"Cuồng Minh Bạo Không Quyền!”
Sau lưng hắn, sáu cánh tay Lục Tí Bạo Viên khảm vào Minh Lực cường hoành như chiến giáp, mang theo ngọn lửa Địa Ngục bùng cháy dữ dội, vô tình đấm ra.
BÙM BÙM BÙM!
Sáu tên tu sĩ lao đầu tiên né tránh không kịp, trực tiếp bị đấm trúng, tan xương nát thịt.
Cùng lúc đó, Diêm Tịch Dao cũng chẳng hề nương tay.
"Vạn Phù Phá Diệt!"
Nàng nhẹ nhàng vung Bạch Vũ Hồn Phiến, vạn vạn ký tự phù văn bay ra như thác lũ...
Những Phù Văn này có nhiều công dụng khác nhau, có loại Phù ngưng đọng không gian, có loại Phù khống chế thời gian, cũng có loại Phù kích nổ, tàn phá phạm vi rộng.
VÙ...
Thời gian và không gian trong phạm vi phù văn bao phủ xuất hiện dấu hiệu ngưng trệ, đóng băng hoàn toàn!
Những đạo kiếm khí sắc bén, những con Huyết Trùng dữ tợn và cả thân hình đang lao tới của một đám thiên kiêu bỗng nhiên dừng khựng lại...
"Nổ cho ta!" Diêm Tịch Dao thanh âm lạnh lùng vang lên, không mang theo một tia khói lửa nhân gian.
ĐÙNG ĐÙNG!!!
Hàng vạn Phù Văn đồng loạt tự bạo liên hoàn bên trong vùng bị phong tỏa...
Thảm khốc đến cực điểm...
Lê Vĩ vừa thế xông lên, nhắm vào những tên Yêu Tộc cường giả, dùng sức mạnh nhục thân thô bạo nghiền ép.
Tam đại thiên kiêu của Diêm Vương Điện thế không thể cản, một đường tàn sát, chỉ hơn một ngày đã đặt chân đến toà thành 69.
Thời khắc này, Đoạt Mệnh Ấn của mỗi người bọn hắn đều đã vượt qua 20 cái.
Riêng Lê Vĩ có đến 31 cái nhờ trước đó húp Kim Chiến Thất Kiệt.
Ở khoảng cách gần, mới có thể nhìn thấy sự hùng vĩ của thành trì này...
Bọn hắn ở dưới cổng thành nhìn lên, như ba con kiến nhỏ trước một kiến trúc cao đến bầu trời.
Ngay khi Diêm Tịch Dao định kéo hai người tiến vào, Lê Vĩ bỗng nhiên lên tiếng:
“Khoan đã!”
“Có chuyện gì?” Diêm Uy nhướn mày hỏi, mà Diêm Tịch Dao cũng nghi hoặc nhìn qua.
Ánh mắt Lê Vĩ híp lại... ở khoảnh khắc khi cả bọn định vào thành, thông qua Quỷ Cốc Vận Đạo, hắn nhìn thấy hai luồng Sát Vận cực nồng từ trên người Diêm Tịch Dao và Diêm Uy tràn ra, nối về phía cơ thể mình.
Cái loại Sát Vận này không chỉ nhắm vào hắn, mà còn từ Diêm Uy và Diêm Tịch Dao nhắm vào nhau...
Sát Vận... chính là bắt buộc phải diệt sát lẫn nha, và có tỷ lệ thành công!
Với tính cách của Diêm Tịch Dao, nếu như không rơi vào tình huống đặc biệt, chắc chắn nàng sẽ không muốn tàn sát đồng bọn.
Vậy chỉ có một giả thuyết được đặt ra.
Vào trong thành, dù là người một nhà... cũng phải diệt nhau mà sống!
Lê Vĩ hít sâu một hơi, trịnh trọng nói:
“Ta nghĩ nên tách ra, mỗi người một thành... vì khả năng cao, chúng ta sẽ phải sinh tử chiến!”
Nói xong, không đợi Diêm Tịch Dao và Diêm Uy phản ứng, hắn trực tiếp thả người bay đi.
Thời gian không còn nhiều, tìm thành trì khác càng nhanh càng tốt...
Lúc thoải mái thích nhây thì nhây, khi cần quyết đoán thì không ai sánh bằng hắn...
Đây là sự độc đáo của hắn!
“Ta tin tưởng Lê Vĩ!” Diêm Tịch Dao nghiêm túc nói.
Nàng nhớ lại thời điểm hắn phát hiện có kẻ núp dưới đầm lầy độc, cũng nhớ lại những lần hắn phản ứng rất nhanh đối với những tình huống nguy hiểm mà nàng không lường trước được...
Tuy chưa biết Lê Vĩ dựa vào đâu làm được như thế, nhưng thà tin vào phán đoán của hắn.
Diêm Tịch Dao cũng không muốn đồng điện tương tàn!
“Nếu đã vậy, sư tỷ vào thành này đi!” Diêm Uy gật đầu, chân thành nói:
“Đệ sẽ tìm thành trì khác!”
“Được rồi, ta tin tưởng đệ!” Diêm Tịch Dao cũng không suy nghĩ nhiều, với bản lĩnh của Diêm Vương Thiếu Chủ, việc tìm thành trì khác hẳn là không quá khó khăn.
Nàng đặt chân bước vào cổng thành, thân ảnh biến mất.
Diêm Uy xoay người, nở một nụ cười hưng phấn: “Nếu đã vậy... đây là thời cơ tốt để đường đường chính chính phân định thắng bại!”
Diêm Vương Điện, chỉ cần một mình hắn là nam thiên kiêu, như thế mới có thể xứng đôi với sư tỷ!
Không có chút do dự, hắn thả người lên thiên không...
Lao thẳng về hướng Lê Vĩ vừa rời đi, toàn lực truy đuổi!